Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 52: ** Kem chống nắng: Hỏa Diệm Bất Nhập

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:41:08 | Lượt xem: 3

Vân Hải Thành dạo gần đây không khí trở nên khô khốc một cách lạ thường. Dẫu cho đang là tiết trời cuối xuân, nhưng hơi nóng từ phía Nam Ly Lục theo gió thổi về, khiến cả một vùng Đông Nhất Lục rộng lớn chìm trong cái oi bức khó chịu. Đối với tu sĩ, những người vốn dĩ có linh lực hộ thân, nóng nực một chút chẳng là gì, nhưng cái nóng lần này lại mang theo một loại hỏa độc ẩn tàng, khiến da dẻ những kẻ tu vi thấp trở nên khô nứt, linh lực trong người vận hành cũng thêm phần trệ khí.

Trước cửa tiệm tạp hóa "Bình An", Diệp Trần đang nằm dài trên chiếc ghế tựa bằng tre, tay cầm một tờ báo cũ từ thời nào không rõ, lười biếng phẩy phẩy. Chân anh vẫn xỏ đôi dép tổ ong huyền thoại, chiếc quần lửng xộc xệch lộ ra bắp chân trắng trẻo.

“Nóng… nóng quá đi mất.” Diệp Trần lầm bầm, quay sang hỏi Thanh Loan đang ngồi lau chùi kệ hàng: “Thanh Loan, cái lão Trần Huyền Tử dạo này lặn mất tăm rồi à? Bình thường lão ta nghe mùi mì tôm là xuất hiện nhanh hơn cả chớp mà?”

Thanh Loan dừng tay, nhẹ nhàng lau đi vệt mồ hôi li ti trên trán. Dù thời tiết nóng bức, nàng vẫn giữ được vẻ thanh thoát như sen trắng trong hồ, chỉ là gương mặt hơi hồng lên một chút. Nàng cung kính đáp:

“Bẩm chủ nhân, nghe nói Thanh Vân Môn đang chuẩn bị tham gia một đại sự. Có một di tích cổ xuất hiện ở rìa Hỏa Diệm Sơn phía Nam, nghe đồn bên trong có ‘Cửu Dương Chân Hỏa’ sinh ra linh dược ngàn năm. Trần lão tiền bối cùng mấy vị trưởng lão đang đau đầu tìm cách đối phó với nhiệt độ ở đó.”

Diệp Trần ngáp một cái, ánh mắt lờ đờ nhìn lên trần nhà: “Hỏa Diệm Sơn? Cái lò lửa vạn năm đó à? Tu sĩ Hóa Thần vào còn muốn lột một tầng da, mấy lão già đó muốn vào nhặt xác à?”

Đúng lúc này, tiếng máy móc quen thuộc của Hệ thống vang lên trong đầu Diệp Trần, khiến anh bật người dậy như lò xo:

*【Ting! Nhiệm vụ mới: Mùa hè rực lửa.】*
*【Nội dung: Mở khóa mặt hàng "Vệ thần bảo vệ da – Kem chống nắng Sunplay Super Block". Yêu cầu bán được 50 chai cho tu sĩ có nhu cầu thám hiểm vùng nhiệt độ cao.】*
*【Phần thưởng: Nâng cấp máy làm kem tự động và 2000 điểm danh vọng.】*

Mắt Diệp Trần sáng rực lên. Máy làm kem! Giữa cái nắng nóng này mà có một ly kem ốc quế mát lạnh thì còn gì bằng. Anh ngay lập tức triệu hồi trong không gian hệ thống, và trên tay anh xuất hiện một chai nhựa màu trắng nhỏ gọn, nắp màu đỏ rực rỡ, bên trên ghi dòng chữ xanh đỏ nổi bật: **Sunplay Super Block – SPF81, PA++++.**

“Chủ nhân, đây là… pháp bảo gì ạ?” Thanh Loan tò mò tiến lại gần. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức thanh mát, bình dị tỏa ra từ cái chai nhựa kỳ lạ ấy. Hoàn toàn không có linh áp, cũng không có phù văn, nhưng mỗi món đồ trong tiệm này đều là "chí bảo" có thể thay đổi vận mệnh giới tu tiên.

Diệp Trần cầm chai kem, biểu cảm đầy thần bí: “Đây không phải pháp bảo, đây là ‘Thần Dịch’ cứu mạng. Ở quê hương ta, muốn chống chọi với Thái Dương Thần Hỏa, người ta đều phải dùng đến nó. Một khi bôi lên người, vạn hỏa bất xâm, kim cương bất hoại trước cái nóng.”

Đúng lúc đó, từ xa có một đám mây đỏ rực rỡ đáp xuống trước cửa tiệm. Một đoàn người mặt mũi nhăn nhó, người nào người nấy mồ hôi nhễ nhại, áo bào tu sĩ vốn cao cấp nhưng giờ lại dính bết vào người. Đi đầu không ai khác chính là Trần Huyền Tử, theo sau là hai vị trưởng lão Thanh Vân Môn và một thiếu niên mặc hoa phục có vẻ là thiên tài của một gia tộc lớn nào đó.

“Chủ cửa hàng! Diệp tiểu hữu! Cứu mạng, cứu mạng lão phu với!” Trần Huyền Tử vừa vào cửa đã kêu oai oái, lao thẳng tới cái thùng trà đá đặt cạnh quầy, múc một gáo lớn dội lên đầu.

Diệp Trần liếc mắt nhìn lão: “Trần lão đầu, nhìn lão như con gà quay dở tệ ấy. Định vào Hỏa Diệm Sơn thật à?”

Trần Huyền Tử thở hổn hển, vẻ mặt đau khổ: “Tiểu hữu đừng đùa. Thanh Vân Môn chúng ta đang kẹt ở vòng ngoài Hỏa Diệm Sơn. Vị Thiếu chủ đây là Dương Thiên của Dương gia, hắn có nhiệm vụ phải hái ‘Địa Tâm Hỏa Liên’ để chữa thương cho gia chủ, nhưng địa nhiệt quá khủng khiếp. Pháp bảo ‘Hàn Băng Chùy’ của lão phu mang theo cũng bị hơi nóng nung chảy mất một nửa rồi.”

Vị thiếu niên tên Dương Thiên khẽ nhíu mày, ánh mắt đầy sự kiêu ngạo của một thiên tài gia tộc lớn khi nhìn thấy Diệp Trần. Hắn vốn không tin lời Trần Huyền Tử kể về cái tiệm tạp hóa nhỏ bé này. Nhìn Diệp Trần lôi thôi lếch thếch, hắn hừ lạnh một tiếng:

“Trần tiền bối, ngài nói có người có thể giúp chúng ta tiến vào lõi Hỏa Diệm Sơn chính là hắn sao? Nhìn hắn chỉ như một tên phàm nhân không có nửa điểm tu vi, ngay cả cái tiệm này cũng chẳng có một chút trận pháp hộ vệ.”

Thanh Loan lạnh lùng liếc nhìn Dương Thiên: “Thiếu chủ Dương gia, xin giữ mồm giữ miệng. Chủ nhân của ta không thích kẻ khoác lác. Nếu ngươi không tin, có thể đi ngay bây giờ.”

Dương Thiên cứng họng, cảm thấy một luồng uy áp từ Thanh Loan khiến hắn run rẩy. Hắn không ngờ một tiểu nhị lại có tu vi Kim Đan đỉnh phong.

Diệp Trần xua xua tay, ném chai Sunplay lên bàn: “Đừng cãi nhau, mất nhiệt. Trần lão đầu, lão nhìn cái này xem.”

Trần Huyền Tử cầm chai nhựa lên, ngắm nghía hồi lâu: “Đây là… ‘Sun-play’? Thần chú gì lạ vậy? Bên trên còn ghi SPF81… Lão phu tu luyện ngàn năm chưa nghe thấy cấp độ công pháp nào gọi là SPF cả.”

Diệp Trần mỉm cười: “SPF là chỉ số ‘Thánh Quang Vệ Thể’. Còn 81 nghĩa là nó có thể chống lại 81 tầng thiên hỏa tấn công. PA++++ chính là ngăn chặn hoàn toàn sát thương từ hỏa độc và tia cực tím thần thức. Chỉ cần bôi cái này lên da, các người có thể thoải mái tắm trong nham thạch của Hỏa Diệm Sơn như tắm suối nước nóng vậy.”

Cả đám người ngơ ngác. Tắm trong nham thạch? Nói giỡn à? Nham thạch ở Hỏa Diệm Sơn chứa đựng Địa Tâm Chân Hỏa, ngay cả pháp bảo cấp Nguyên Anh bám vào còn tan chảy, vậy mà một cái chai nước trắng xóa này lại có tác dụng thần kỳ thế sao?

“Chủ cửa hàng, món đồ này bao nhiêu linh thạch?” Dương Thiên dù không tin nhưng vẫn hỏi thử.

“Một chai năm mươi viên linh thạch cực phẩm. Không mặc cả.” Diệp Trần thản nhiên đáp.

Dương Thiên trố mắt: “Năm mươi viên cực phẩm? Ngươi cướp tiền chắc? Một bình đan dược hàn băng cao cấp của Vạn Bảo Các cũng chỉ mười viên!”

“Vạn Bảo Các có giúp ngươi hái được hỏa liên không?” Diệp Trần nhếch mép, “Không mua thì mời ra ngoài, nắng to lắm, đứng lâu cẩn thận sạm da đấy.”

Trần Huyền Tử là người hiểu Diệp Trần nhất, lão nghiến răng rút túi trữ vật ra: “Lão phu mua! Diệp tiểu hữu không bao giờ nói điêu. Một chai thì một chai!”

Diệp Trần nhận linh thạch, chỉ cho Trần Huyền Tử cách dùng: “Lắc đều, nặn ra một ít, xoa đều lên mặt, cổ và những chỗ hở. Lưu ý, bôi càng dày thì phòng ngự càng trâu.”

Trần Huyền Tử nghe theo, nặn ra một ít chất lỏng màu trắng sền sệt, mùi thơm nhè nhẹ tỏa ra khiến lão sảng khoái hẳn. Lão bôi một lớp dày lên mặt, bôi đến mức gương mặt lão trắng bệch như một con quỷ hiện hình giữa ban ngày.

“Trông… hơi kỳ dị một chút, nhưng sao lão phu thấy mát lạnh thế này?” Trần Huyền Tử kinh ngạc reo lên. Lớp kem mỏng manh ấy dường như tạo ra một màng ngăn cách vô hình, đem cái nóng hầm hập của mùa hè hoàn toàn tách biệt ra khỏi cơ thể lão.

Dương Thiên thấy vậy cũng tò mò mua thử một chai. Hai vị trưởng lão đi cùng cũng cắn răng bỏ tiền. Cả đám người đứng trước tiệm tạp hóa, kẻ nặn người bôi, chẳng mấy chốc ai nấy đều sở hữu một gương mặt "trắng sáng" quá mức quy định.

“Đi thôi! Để xem cái Sunplay này có lợi hại như chủ tiệm nói không!” Trần Huyền Tử hào hứng bay vút đi.

Một canh giờ sau, tại cửa ngõ Hỏa Diệm Sơn.

Khung cảnh ở đây như chốn địa ngục trần gian. Không khí bị thiêu đốt đến mức vặn vẹo, những dòng suối nham thạch đỏ thẫm chảy cuồn cuộn qua các kẽ đá đen kịt. Nhiệt độ ở đây đủ để khiến một tu sĩ Trúc Cơ tự bốc cháy ngay lập tức.

Có rất nhiều tu sĩ khác đang đứng ở vòng ngoài, mồ hôi đầm đìa, dùng đủ loại pháp bảo băng hệ để chống đỡ nhưng cũng chỉ tiến vào được vài mét rồi phải lùi ra.

“Nhìn kìa! Có người đến!” Một tu sĩ thét lên.

Đám người Trần Huyền Tử đáp xuống, ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Không phải vì tu vi của họ, mà là vì vẻ ngoài quá mức "ấn tượng". Bốn người mặt trắng như vôi, bôi trát be bét, trông chẳng khác nào một đội quân cương thi vừa sống lại.

“Ha ha! Thanh Vân Môn điên rồi sao? Bôi cái thứ mỡ gì lên mặt thế kia? Định đi đóng kịch ở Hỏa Diệm Sơn à?” Một vị đại lão của Hỏa Ma Tông cười ngặt nghẽo.

Dương Thiên nghiến răng, cảm thấy xấu hổ vô cùng. Hắn nhìn xuống chân, lớp nham thạch nóng bỏng chỉ cách vài phân, vậy mà hắn thực sự không cảm nhận được chút sức nóng nào.

“Trần tiền bối, chúng ta… thử xem?” Dương Thiên ngập ngừng.

Trần Huyền Tử hét lớn một tiếng, hít sâu một hơi rồi… nhảy thẳng xuống dòng sông nham thạch đang chảy xiết trước sự bàng hoàng của hàng nghìn tu sĩ đang đứng xem.

“Lão già kia muốn tự tử sao?”
“Nhảy xuống đó là hóa thành tro ngay!”

Thế nhưng, cảnh tượng tiếp theo khiến tất cả mọi người muốn rơi cả tròng mắt ra ngoài.

Trần Huyền Tử không hề biến thành tro bụi. Lão đứng giữa dòng nham thạch đỏ rực, nước lửa cuồn cuộn quấn lấy chân lão nhưng dường như gặp phải một bức tường ngăn cách vĩnh cửu. Lão không những không sao, mà còn cúi xuống, bốc một vốc nham thạch lên… xoa xoa lên tay.

“Mát! Thật sự là quá mát!” Trần Huyền Tử cười sảng khoái, “Nham thạch này nhiệt độ chỉ như nước tắm thôi! Diệp tiểu hữu quả không gạt ta! SPF81 thực sự vô địch!”

Dương Thiên nhìn thấy cảnh đó, không còn do dự nữa, hắn lao mình vào vùng lõi, nơi lửa cháy dữ dội nhất. Bình thường hơi lửa có thể thiêu rụi kinh mạch của hắn, nhưng giờ đây, lớp kem chống nắng Sunplay tỏa ra một ánh sáng mờ nhạt, phản xạ hoàn toàn hỏa lực ra ngoài.

“Thiên đạo ơi! Chuyện gì đang xảy ra thế này?” Những tu sĩ xung quanh bắt đầu gào thét.

Một đại lão của Vạn Bảo Các dụi mắt đến đỏ lự: “Đó là thứ gì? Một lớp màng mỏng lại có thể ngăn cản được Địa Tâm Chân Hỏa? Chẳng lẽ là Thiên Cấp Linh Dịch đã thất truyền?”

“Trần lão đầu! Đứng lại! Ngài bôi cái gì lên mặt thế? Ta dùng mười kiện thượng phẩm pháp bảo đổi lấy bí kíp đó được không?”

Dương Thiên không màng tới những lời kêu gào đằng sau. Hắn đi xuyên qua màn hỏa vân dày đặc, thản nhiên hái xuống bông Địa Tâm Hỏa Liên ngàn năm vốn dĩ là điều bất khả thi. Thậm chí, thấy lớp kem trên mặt hơi khô đi do nham thạch bắn vào, hắn còn bình tĩnh lấy chai Sunplay trong túi ra… dặm lại một lớp cho chắc ăn.

Hình ảnh một thiên tài thiếu niên đứng giữa biển lửa, mặt trắng bệch, tay cầm chai nhựa bôi bôi chét chét đã trở thành một cảnh tượng ám ảnh nhất lịch sử giới tu tiên ngày hôm đó.

***

Trong khi đó, tại Tiệm tạp hóa Bình An.

Diệp Trần đang ngồi đung đưa ghế, trên bàn là một ly trà sữa trân châu đầy ắp đá. Thanh Loan đứng bên cạnh, thỉnh thoảng lại đưa quạt giấy lên quạt cho anh.

“Chủ nhân, người bán cho họ cái đó… liệu có quá đáng không? Nhìn họ trông thật… khác biệt.” Thanh Loan nén cười, nhớ lại bộ dạng của Trần Huyền Tử.

Diệp Trần hớp một ngụm trà sữa, tặc lưỡi: “Nghệ thuật cả đấy. Muốn mạnh mẽ thì phải biết hy sinh nhan sắc. Hơn nữa, Sunplay của ta là hàng thật giá thật, không những chống hỏa mà còn dưỡng da. Lão Trần bôi xong đợt này chắc chắn da dẻ mịn màng như da em bé, mấy vị đạo cô nhìn thấy có khi lại theo lão xin công pháp dưỡng da ấy chứ.”

Đúng lúc này, Hệ thống thông báo dồn dập:

*【Ting! Bán được 4 chai Sunplay. Điểm danh vọng tăng mạnh!】*
*【Ting! Hiệu ứng lan truyền bắt đầu. 50 tu sĩ đang hướng tới tiệm tạp hóa của bạn.】*
*【Ting! Nhiệm vụ hoàn thành 80%. Chuẩn bị mở khóa Máy làm kem tự động.】*

Diệp Trần nghe tiếng bước chân rầm rập từ phía xa. Chỉ vài phút sau, hàng trăm tu sĩ, từ chính đạo đến ma đạo, tất cả đều đang dùng tốc độ nhanh nhất đời mình lao về phía tiệm tạp hóa nhỏ bé này.

Dẫn đầu là đại lão của Hỏa Ma Tông, người lúc trước vừa cười nhạo Trần Huyền Tử. Bây giờ lão đang cầm một túi linh thạch khổng lồ, mặt mày hớt hải:

“Chủ tiệm! Ta muốn mua cái thứ ‘Xăm-plây’ gì đó! Bao nhiêu tiền cũng mua! Ta muốn mười chai! Không, một trăm chai!”

“Chủ tiệm, nhường cho ta trước! Da ta vốn dễ bị ăn nắng, ta cần nó để đột phá Hỏa Công!” Một vị tiên nữ trông có vẻ thanh thuần nhưng tay chân thô ráp vì luyện công hỏa hệ cũng lao tới chen lấn.

Diệp Trần đặt ly trà sữa xuống, khẽ chỉnh lại đôi dép tổ ong, nở một nụ cười "phật hệ" tiêu chuẩn:

“Từng người một, xếp hàng đi. Không chen lấn, không gây gổ. Ai gây gổ, ta xịt bình xịt muỗi vào mặt cho biết lễ độ.”

Nhìn đám tu sĩ cao ngạo giờ đây đang ngoan ngoãn đứng xếp hàng, ai nấy đều sẵn sàng bôi trát cái chất lỏng màu trắng lên mặt để mong được "vô địch trong lửa", Diệp Trần thở dài một tiếng cảm khái:

“Thế giới này quả thực thiếu thốn kỹ năng skincare trầm trọng. May mà có mình đến đây cứu vớt.”

Phía sau quầy hàng, Thanh Loan nhìn chủ nhân mình với ánh mắt càng thêm sùng bái. Trong mắt nàng, bóng lưng của Diệp Trần lúc này không phải là một ông chủ tiệm lười biếng, mà là một vị Chí Tôn nắm giữ mọi quy tắc của vũ trụ, đang dùng những phương thức bình phàm nhất để dạy bảo chúng sinh về đạo lý “bảo vệ da là bảo vệ sinh mệnh”.

Nắng chiều tà buông xuống Vân Hải Thành, cái nóng vẫn còn đó, nhưng không khí trước tiệm tạp hóa Bình An bỗng chốc trở nên mát mẻ lạ kỳ. Từng vị tu sĩ rời đi với một gương mặt trắng xóa đầy tự hào, cầm trên tay chai Sunplay đỏ rực như cầm một món thần khí thượng cổ.

Một cuộc cách mạng về diện mạo của giới tu tiên chính thức bắt đầu từ ngày hôm đó – "Kỷ nguyên mặt trắng". Và Diệp Trần, kẻ đứng sau tất cả, chỉ đang thầm mong chờ chiếc máy làm kem tự động sẽ làm ra vị chocolate hay vanilla đầu tiên mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8