Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 60: ** Kết thúc hồi 1: Danh tiếng vang xa khắp Đông Nhất Lục.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:46:48 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 60: KẾT THÚC HỒI 1 – DANH CHẤN ĐÔNG NHẤT LỤC

Sáng sớm, sương mù trên Vân Hải Thành còn chưa kịp tan, nhưng con phố nhỏ dẫn đến "Tiệm Tạp Hóa Bình An" đã sớm chật kín người. Không phải là những phu khuân vác hay dân thường đi chợ sớm, mà là một hàng dài những vị tu sĩ ngự kiếm, cưỡi hạc, khí thế bất phàm. Ai nấy đều cung kính đứng đợi, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ khép hờ, trong lòng không giấu nổi sự nôn nóng.

"Rắc! Rắc!"

Tiếng chẻ củi khô khốc vang lên từ phía sân sau của tiệm. Một lão già mặc hắc y rách rưới, tóc tai bù xù, đang cầm một thanh rìu gỉ sét miệt mài băm những khúc gỗ lim già. Mỗi nhát rìu bổ xuống, trên lưỡi rìu lại thoáng hiện lên những sợi ma khí đen kịt, lạnh lẽo đến thấu xương.

Nếu có cường giả Hóa Thần kỳ nào ở đây, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức rụng rời chân tay. Bởi kẻ đang làm thợ chẻ củi này, không ai khác chính là Cửu U Ma Tôn – đại ma đầu từng khiến cả Đông Nhất Lục phải run rẩy. Vậy mà giờ đây, lão đang bị bắt "lao động công ích" để trả nợ cho cái cửa mà lão lỡ tay làm hỏng khi định đến cướp tiệm.

"Đáng chết… bổn tôn đã dùng đến Cửu U Ma Công để chẻ củi, vậy mà chủ tiệm vẫn chê củi không đủ đều!" Cửu U Ma Tôn lẩm bẩm, quẹt mồ hôi trên trán, gương mặt uất ức nhưng không dám hó hé một câu. Lão vẫn còn nhớ như in cảm giác bị cái bình xịt màu xanh của Diệp Trần xịt thẳng vào mặt. Thứ chất lỏng đó không có linh khí, nhưng nó như một loại quy tắc tuyệt đối, trực tiếp phong ấn toàn bộ ma công của lão, khiến lão cay mắt mũi đến mức suýt chút nữa là tẩu hỏa nhập ma.

Đúng lúc này, chiếc loa phóng thanh gắn trên mái hiên – một vật phẩm mới mà Diệp Trần vừa lấy ra từ hệ thống Level 2 – bắt đầu phát nhạc.

"Mỗi ngày một quả táo, bác sĩ không đến nhà… Chào buổi sáng Vân Hải Thành! Tiệm tạp hóa Bình An chính thức mở cửa. Vui lòng xếp hàng, không chen lấn, không dùng linh lực áp chế người khác, nếu không sẽ bị Tiểu Hắc 'tiễn khách'!"

Giọng nói uể oải của Diệp Trần vang lên qua loa, nghe thì lười biếng nhưng lại mang theo một loại uy áp vô hình khiến hàng dài tu sĩ đồng loạt rùng mình, lập tức đứng thẳng hàng như quân đội.

"Gâu!"

Một tiếng sủa vang lên đanh gọn. Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ nhắn vốn hay nằm tắm nắng, nay đã đeo một chiếc vòng cổ có gắn đèn LED nhấp nháy màu đỏ. Nó đi tới đi lui trước cửa tiệm như một bảo vệ thực thụ. Một vị tu sĩ Kim Đan kỳ lỡ chân lấn lên một chút, Tiểu Hắc liền trừng mắt, cái miệng nhỏ hơi há ra, thoáng chốc trong mắt vị tu sĩ kia, cái miệng đó biến thành một hắc động khổng lồ có thể nuốt chửng cả trời đất. Vị tu sĩ nọ xanh mặt, vội vàng lùi lại mười bước, mồ hôi đầm đìa.

Cánh cửa tiệm "két" một tiếng mở ra.

Thanh Loan bước ra, hôm nay nàng không mặc đạo bào của Thánh nữ nữa mà khoác lên mình bộ đồng phục tạp vụ mà Diệp Trần đưa cho – một chiếc áo thun trắng và tạp dề màu hồng có in hình mèo con. Dù trang phục kỳ lạ, nhưng khí chất thanh lãnh và dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn khiến không ít tu sĩ phải nín thở.

"Chủ tiệm nói, hôm nay có hàng mới. Mỗi người chỉ được mua một phần." Thanh Loan lạnh lùng tuyên bố.

"Thanh Loan tiên tử, cho lão phu một suất trà sữa!" Trần Huyền Tử, Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, hôm nay không thèm giữ hình tượng, chen chân đầu tiên. Lão vừa nói vừa chìa ra một túi linh thạch thượng phẩm, đôi mắt rực sáng.

Trong tiệm, Diệp Trần đang ngồi trên chiếc ghế tựa bọc da (vật phẩm mở khóa Level 2), tay cầm quạt giấy phe phẩy, trước mặt anh là một chiếc máy làm trà sữa công nghiệp đang chạy rì rì.

"Thanh Loan, hướng dẫn lão Trần cách dùng ống hút. Nhắc lão là đừng có dùng thần thức để soi xem bên trong có gì, nổ não tôi không đền đâu." Diệp Trần ngáp một cái, giọng nói vẫn mang đậm chất "ngủ nướng".

Trần Huyền Tử run rẩy đón lấy ly trà sữa trân châu nhựa đường lạnh buốt từ tay Thanh Loan. Lão nhìn chiếc ống hút to đùng, cẩn thận cắm xuống theo chỉ dẫn.

"Húp!"

Một dòng chất lỏng ngọt ngào, béo ngậy xen lẫn vị thanh của trà tràn vào khoang miệng. Cùng lúc đó, những viên trân châu dai dai nổ tung, mang theo một luồng linh khí tinh khiết và một loại "quy tắc" kỳ lạ chưa từng có.

"Oanh!"

Trong đầu Trần Huyền Tử như có một tiếng sấm nổ vang. Tâm cảnh của lão – thứ vốn đã đình trệ từ lâu do thọ nguyên cạn kiệt – bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng như mặt hồ gương. Những xiềng xích của tâm ma tích tụ hàng trăm năm nay, dưới sự tác động của vị ngọt lịm này, lại tan biến như tuyết gặp ánh mặt trời.

"Đạo! Đây chính là Đạo!" Trần Huyền Tử hét lên, nước mắt giàn giụa. "Lão phu tu hành ngàn năm, cứ ngỡ đỉnh cao là tịch diệt, hóa ra đỉnh cao lại là vị ngọt của nhân gian!"

Cảnh tượng một vị lão tổ Nguyên Anh kỳ vừa uống trà sữa vừa khóc nức nở khiến toàn bộ tu sĩ đứng ngoài phải ngây dại. Nhưng họ không kịp suy nghĩ nhiều, vì ngay sau đó, một mùi thơm quyến rũ khác lại bay ra.

"Trời ơi! Mùi này… chẳng lẽ là Linh Dịch hầm xương trong truyền thuyết?" Một tu sĩ trẻ tuổi thốt lên.

"Hừ, dốt nát! Đó là mì tôm Hảo Hảo chua cay thêm xúc xích bò!" Thanh Loan hừ lạnh, bắt đầu thao tác nhanh thoăn thoắt. Nàng dùng lò vi sóng – thứ mà nàng từng cho rằng là một loại "Lôi Hỏa Lò" cao cấp – để quay xúc xích.

Tiệm tạp hóa Bình An lúc này không còn là một cửa hàng bình thường nữa, nó đã thực sự trở thành một trung tâm điều phối tài nguyên cấp cao của cả Đông Nhất Lục.

Phía góc tiệm, một dãy kệ mới được dựng lên, trên đó đặt những chiếc hộp nhựa màu trắng tinh tế. Diệp Trần cầm một chiếc lên, đó là một chiếc điện thoại Smartphone bản hệ thống.

"Lão Trần, uống xong chưa? Qua đây ta kích hoạt cho cái Linh Thoại này. Có nó rồi, sau này lão muốn mua hàng thì cứ ngồi ở tông môn mà đặt, tôi giao hàng tận nơi qua chuyển phát nhanh Vạn Bảo Các."

Trần Huyền Tử vội vàng lau nước mắt, chạy tới như một đứa trẻ được nhận quà. Lão đã nghe danh "Smartphone" từ lâu. Trên mạng xã hội "Tiên Giới Forum" mà Diệp Trần vừa thiết lập, hình ảnh về chiếc máy có thể nhìn thấy nhau từ cách xa vạn dặm đã làm điên đảo giới thượng tầng.

"Ông chủ Diệp, chiếc này… giá bao nhiêu linh thạch?"

Diệp Trần mỉm cười, một nụ cười mà trong mắt các tu sĩ là "thâm sâu khó lường", nhưng thực tế là "đang nhẩm tính chiết khấu": "Không lấy tiền, hôm nay kỷ niệm tiệm lên Level 2, tặng lão cái bản dùng thử. Nhưng phí duy trì 4G Tiên Giới mỗi tháng là mười viên linh thạch trung phẩm nhé."

Trần Huyền Tử gật đầu như bổ củi. Mười viên linh thạch trung phẩm? Quá rẻ! Rẻ đến mức lão cảm thấy mình đang đi ăn cướp của Diệp Trần. Lão nào biết, toàn bộ hạ tầng viễn thông đều do hệ thống của Diệp Trần tự vận hành, anh chỉ việc ngồi thu tiền trắng.

Buổi trưa, tin tức về "Trà sữa Ngộ Đạo" và "Linh Thoại Truyền Tin" từ Vân Hải Thành như một cơn lốc quét qua toàn bộ Đông Nhất Lục.

Tại trụ sở của Thiên Đạo Minh, các vị trưởng lão đang họp khẩn.
"Các ngươi nói xem, một cửa tiệm nhỏ mà có thể khiến Cửu U Ma Tôn đi chẻ củi, khiến Trần Huyền Tử khóc lóc vì một ly nước ngọt? Chủ tiệm đó rốt cuộc là ai?"

"Thưa minh chủ, kẻ đó tên Diệp Trần. Người ta đồn rằng hắn là một vị Đại Thừa kỳ chuyển thế, hoặc có lẽ là chân tiên hạ phàm. Hắn không dùng pháp bảo, nhưng mọi thứ hắn bán ra đều mang theo quy tắc của thiên đạo hoàn mỹ. Đặc biệt là thứ gọi là 'Kem que', có thể đóng băng cả tu vi Hóa Thần!"

"Hỗn xược! Thiên hạ làm gì có chuyện đó. Đi! Mau chuẩn bị lễ vật, ta phải đích thân đến đó xem kẻ này là thần thánh phương nào."

Ở một diễn biến khác, tại Vạn Bảo Các – thương hội lớn nhất thế giới – các quản sự đang vò đầu bứt tai. Doanh thu của họ giảm thảm hại vì các tu sĩ hiện giờ chỉ muốn tích góp linh thạch để mua đồ ở Tiệm Bình An.

"Các ngươi nhìn xem! Đây là cái gì?" Các chủ Vạn Bảo Các ném một tờ tạp chí màu sắc rực rỡ lên bàn. "Đây là 'Tạp chí Tiên Nữ' do Tiệm Bình An xuất bản. Bên trong toàn là hướng dẫn cách dưỡng da bằng sữa rửa mặt Oxy và bôi son môi loreal. Hiện giờ các nữ tu sĩ của chúng ta không thèm mua Định Nhan Đan nữa, họ chỉ đòi mua son môi!"

"Các chủ, chúng ta không thể đấu lại được. Hàng của họ… thực sự quá tốt. Hay là… chúng ta xin làm đơn vị vận chuyển cho họ như Diệp chủ tiệm đề nghị?" Một vị quản sự rụt rè lên tiếng.

Các chủ thở dài, ánh mắt đầy bất lực: "Cũng chỉ còn cách đó thôi. Đi chuẩn bị hợp đồng đi."

Chiều tà, khi những tia nắng cuối cùng khuất sau dãy núi Vân Hải, Diệp Trần vươn vai một cái thật dài. Tiếng chuông hệ thống trong đầu anh vang lên dồn dập.

*【 Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành Hồi 1: Danh chấn Đông Nhất Lục! 】*
*【 Độ nổi tiếng: Cấp 1 (Gà mờ nội vùng) —> Cấp 3 (Thánh địa phương Đông). 】*
*【 Doanh thu tích lũy: 1,000,000 linh thạch phẩm cấp các loại. 】*
*【 Hệ thống đang nâng cấp… Tự động mở khóa mặt hàng: Máy chơi game PS5 phiên bản Tiên hiệp, Internet Vạn Giới, và Khu đồ ăn nhanh KFC (Kentuky Fried Cultivator). 】*
*【 Nhiệm vụ mới: Đưa Smartphone phổ cập toàn lục địa để mở khóa 'Livestream Bán Hàng'. 】*

Diệp Trần mỉm cười hài lòng. Anh nhìn ra ngoài cửa, nơi Thanh Loan đang dọn dẹp đống rác là những vỏ túi mì tôm và chai Coca. Tiểu Hắc thì đang gặm một khúc xương gà rán mà hệ thống vừa thưởng cho nó, cái đuôi vẫy tít mù. Cửu U Ma Tôn thì đang ngồi thừ người bên đống củi đã chẻ xong, dường như đang ngộ ra một loại ma công mới từ việc… chẻ củi đúng quy trình.

Mọi thứ dường như đang đi đúng quỹ đạo.

Từ một thanh niên thất nghiệp ở hiện đại, chỉ trong vòng hai tháng, Diệp Trần đã biến một tiệm tạp hóa nhỏ thành trung tâm quyền lực của giới tu tiên. Những vị cao nhân vốn dĩ thanh cao, thoát tục, nay vì một chiếc điện thoại hay một bát mì mà phải cúi đầu trước anh.

Nhưng Diệp Trần không thấy tự mãn. Anh lấy trong túi ra một điếu thuốc lá, châm lửa, hít một hơi rồi nhả khói trắng xóa vào không trung. Khói thuốc quyện vào sương chiều, hóa thành hình rồng phượng uốn lượn rồi tan biến.

"Tu tiên ư? Trường sinh ư?"

Diệp Trần nhìn lên vầng trăng khuyết đang nhô lên: "Chẳng bằng nằm đây nghe nhạc, húp mì và thu tiền thiên hạ. Thế giới này, bắt đầu thú vị rồi đây."

Ở bên kia bờ biển Vô Tận, những thế lực ở Trung Đô và các lục địa khác đã bắt đầu nghe thấy những lời đồn thổi về một "Bình An đại gia" sở hữu những chí bảo có thể nghịch chuyển thiên mệnh. Một thời đại mới của Cửu Tiêu Linh Giới đã chính thức bắt đầu, không phải bằng đao quang kiếm ảnh, mà bằng mùi vị của trà sữa và ánh sáng từ những màn hình điện thoại.

Hồi 1 chính thức khép lại.

Bình minh của Hồi 2: "Cách Mạng Công Nghiệp Tiên Hiệp" đang âm thầm thức dậy sau những ngọn núi kia. Và Diệp Trần, với đôi dép tổ ong dưới chân, chính là người cầm lái con tàu thời đại ấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8