Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 69: ** Grab
**CHƯƠNG 69: GRAB TU TIÊN – DỊCH VỤ GIAO HÀNG BẰNG PHI KIẾM**
Ánh nắng ban mai của vùng biên cương Đông Nhất Lục khéo léo len lỏi qua những kẽ hở của rèm trúc, nhảy múa trên gương mặt vẫn còn vương nét ngái ngủ của Diệp Trần. Anh lờ mờ mở mắt, thói quen đầu tiên không phải là vận khí điều息, mà là đưa tay quờ quạng dưới gối tìm chiếc "Linh Thoại" – phiên bản điện thoại thông minh mà hệ thống vừa mới nâng cấp từ đống linh thạch cao phẩm của Vạn Bảo Các.
"Ting!"
Một âm thanh thanh thúy vang lên, màn hình ảo hiện ra trước mặt anh một bảng thông báo lấp lánh:
*[Nhiệm vụ: Phủ sóng mạng lưới giao hàng 'Vạn Giới Express'. Tiến độ: 85%. Trạng thái: Chờ vận hành chính thức.]*
Diệp Trần ngáp dài một cái, bước xuống giường, chân xỏ vào đôi dép tổ ong huyền thoại, lạch bạch đi ra phía cửa tiệm.
Vân Hải Thành hôm nay không còn không khí trầm mặc, tĩnh mịch như của một thành thị tu tiên truyền thống. Từ lúc Tiệm Tạp Hóa Bình An mọc lên, cái không gian rách nát ở ngoại ô này đã biến thành trung tâm giao dịch sầm uất nhất lục địa. Nhưng điểm kỳ quái nhất không phải là đám người xếp hàng dài dằng dặc, mà là ở khoảng sân trống bên cạnh tiệm – nơi vốn là một bãi đất hoang, nay được san phẳng tắp, lát bằng loại đá trắng bóng loáng.
Ở đó, hàng trăm vị tu sĩ đang đứng nghiêm chỉnh.
Nếu một tu sĩ từ trung tâm Trung Đô đi ngang qua đây, chắc chắn họ sẽ bị dọa cho rớt cả hàm. Bởi vì, tại sao những kẻ vốn dĩ kiêu ngạo, mỗi người đều sở hữu tu vi từ Luyện Khí tầng chín đến tận Trúc Cơ kỳ, lại đang mặc lên mình một loại áo khoác đồng phục màu xanh nõn chuối chói mắt? Phía sau lưng mỗi cái áo khoác ấy đều thêu hai chữ rồng bay phượng múa: "LINH ĐẠP".
– Chủ tiệm! Người đã dậy rồi! – Thanh Loan từ trong bếp bước ra, trên tay bưng một tô mì Hảo Hảo khói nghi ngút, hương thơm chua cay đặc trưng khiến đám tu sĩ đứng sân kia đồng loạt nuốt nước miếng ực một cái.
Thanh Loan hôm nay búi tóc cao, trông cực kỳ nhanh nhẹn. Cô đặt bát mì xuống bàn, nghiêm túc báo cáo:
– Đội ngũ "Phi Kiếm Thủ" đã tập hợp đầy đủ. Kim Tiền chưởng quỹ của Vạn Bảo Các đã lựa chọn ra một trăm người nhanh nhất, có kỹ thuật điều khiển phi kiếm vững vàng nhất. Bọn họ đã trải qua khóa đào tạo "An toàn bay và thái độ phục vụ khách hàng" do em trực tiếp đứng lớp.
Diệp Trần cầm đũa gẩy sợi mì, liếc nhìn ra ngoài sân:
– Có vị nào phản đối việc mặc cái màu xanh chuối kia không?
Thanh Loan lắc đầu, mắt hiện lên vẻ sùng bái:
– Không hề! Bọn họ cảm thấy cái áo khoác này chứa đựng "Quy tắc phong hệ" ẩn giấu. Màu xanh là màu của sự sống, cũng là màu của tốc độ cực hạn. Thậm chí có một vị Trưởng lão của Thanh Vân Môn định dùng một thanh bảo kiếm hoàng giai để đổi lấy cái áo này nhưng em đã từ chối.
Diệp Trần cười khổ. Quy tắc phong hệ cái khỉ gì chứ? Đó chỉ là vải nylon do hệ thống sản xuất đại trà thôi.
Lúc này, Kim Tiền – giờ đây là Giám đốc vận hành của Vạn Giới Express – hớt hải chạy vào. Lão mồ hôi nhễ nhại, nhưng tinh thần lại phấn chấn đến lạ thường.
– Diệp chủ tiệm! App "Linh Thoại – Giao Hàng" vừa mở bản dùng thử 15 phút trước, đơn hàng đã nổ tung rồi! Đơn đầu tiên… trời ạ, là một đơn đặt mua sáu hộp bao cao su… à nhầm, sáu hộp kẹo ngậm Sting từ tận một nữ tu đang tắm ở suối Linh Tuyền, cách đây ba trăm dặm!
Diệp Trần đặt bát mì xuống, gõ nhẹ vào màn hình Linh Thoại lớn đặt giữa sảnh.
– Vậy thì còn chờ gì nữa? Cho phép đơn hàng đi. Bắt đầu dịch vụ Grab Tu-Tiên thôi.
…
Lý Hỏa Vọng là một tán tu Trúc Cơ tầng hai. Trước đây, hắn phải liều mạng vào sâu trong rừng rậm tìm linh dược, mười phần thì chết đến chín mới kiếm được vài viên linh thạch hạ phẩm. Nhưng từ khi đăng ký làm shipper cho Tiệm Tạp Hóa, cuộc đời hắn đã rẽ sang trang mới.
"Đinh… bạn có đơn hàng mới từ: Thái Thượng Lão Tổ của Kiếm Tông. Khoảng cách: 500 dặm. Nội dung: Một chai Coca-Cola ướp lạnh và một gói gà cay. Ghi chú: Giao nhanh kẻo ta sắp hết hơi bế quan."
Mắt Lý Hỏa Vọng sáng rực. Đây là đơn hàng cao cấp! Phí ship lên tới hai linh thạch trung phẩm!
Hắn lập tức lao đến quầy hàng, nhận chiếc túi giấy giữ nhiệt có in logo của tiệm, cẩn thận đặt vào ngăn chứa đồ được gắn chắc chắn trên chuôi thanh phi kiếm của mình.
– Đạo hữu, nhìn ta đây! – Lý Hỏa Vọng quát lên một tiếng.
Hắn nhảy lên phi kiếm, tay kết ấn nhanh như chớp. "Vút" một cái, một luồng ánh sáng xanh nõn chuối xé rách màn mây, lao thẳng về phía chân trời với tốc độ mà ngay cả những vị tu sĩ Kim Đan kỳ cũng phải kinh ngạc.
Tại sao nhanh đến thế? Vì mỗi chiếc xe… à không, mỗi chiếc phi kiếm giao hàng đều được dán thêm một tấm "Lệnh phù tăng tốc" do Diệp Trần cung cấp, cộng thêm việc các shipper này không dám lãng phí một giây nào. Bởi lẽ, quy định của tiệm là: Giao chậm 1 phút, trừ 1 sao. Giao chậm 5 phút, bị khóa app 3 ngày. Đối với họ, bị khóa app còn đau đớn hơn bị tẩu hỏa nhập ma!
Cùng lúc đó, tại một động phủ biệt lập của Kiếm Tông.
Thanh Vân Lão Tổ đang ngồi khoanh chân, gương mặt nhăn nheo đầy nếp gấp của tuổi tác và sự mệt mỏi. Lão đã bế quan ba năm để đột phá Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng tâm cảnh lúc nào cũng như bị một đám mây đen che phủ. Khô khan, nóng nảy, chán chường.
Lão đột nhiên nhớ tới lời đồn về cái Tiệm Tạp Hóa gì đó, liền rút chiếc Linh Thoại mới mua ra đặt thử một đơn hàng cuối cùng trước khi quyết định "mạng ai nấy giữ".
– Coca-Cola? Nghe nói thứ nước này chứa đựng Hỏa diễm của Ma thần, nhưng lại có tính hàn của Băng hải? Lại còn kẹo cay? – Lão tổ lẩm bẩm.
Đột nhiên, lão cảm nhận được một luồng khí tức đang lao tới với tốc độ kinh hồn. Bảo vệ trận pháp của Kiếm Tông – thứ mà ngay cả tu sĩ Hóa Thần cũng phải đau đầu – bỗng nhiên chủ động mở ra một lỗ hổng nhỏ. Một cái bóng màu xanh đáp xuống sân động phủ một cách điêu luyện.
– Vạn Giới Express xin chào đạo hữu! Ngài là người đã đặt đơn hàng 'Giải cứu tâm ma' phải không ạ? – Lý Hỏa Vọng cúi người chào 90 độ, nụ cười chuyên nghiệp vô cùng.
Thanh Vân Lão Tổ ngây người. Lão nhìn túi hàng vẫn còn tỏa ra hơi lạnh thấu xương giữa cái nóng của cấm địa. Lão mở chai Coca, tiếng "Xì…" vang lên đầy sảng khoái như tiếng rồng ngâm. Một ngụm nước đen óng ả trôi xuống cổ họng, bọt khí nổ tung làm tê dại toàn bộ các dây thần kinh đang căng thẳng.
– Ợ…! – Lão tổ thở hắt ra một hơi. Mọi uất nghẹn trong lồng ngực đột ngột tan biến. Tâm ma của lão giống như bị một quả bom sủi bọt đánh tan tác.
– Tuyệt vời! Thật sự là thần dược! – Lão tổ run rẩy rút ra ba viên linh thạch trung phẩm – Giữ lấy, phần thưởng cho tốc độ của ngươi!
– Cảm ơn đạo hữu! Nếu thấy hài lòng, xin hãy cho em năm sao và bình luận tốt trên app nhé! – Lý Hỏa Vọng cười híp mắt, leo lên kiếm rồi biến mất vào không trung trong chớp mắt.
Cảnh tượng này diễn ra khắp mọi nơi trong Cửu Tiêu Linh Giới.
Ở Bắc Huyền Lục quanh năm băng giá, một nhóm yêu nữ đang nhảy múa quanh chiếc Linh Thoại chỉ để chờ anh chàng shipper mang đến món "Trà sữa chân chìu" (phiên bản chân trâu tiên hiệp làm từ linh quả).
Ở Nam Ly Lục hỏa diệm ngút trời, các thợ rèn đang xếp hàng chờ giao "Nước tăng lực Sting" để có sức đập thêm nghìn búa.
Thậm chí ở Ma Giới, những tên Ma tu hung tợn vốn dĩ định cướp hàng của shipper, nhưng sau khi nhìn thấy cái lệnh bài "Sở hữu của Diệp Trần" gắn trên thùng hàng, bọn chúng liền lập tức thu hồi vũ khí, ngoan ngoãn móc tiền túi ra trả và không quên hỏi: "Shipper ca ca, đơn sau có thể mua giúp ta một ít giấy vệ sinh loại siêu mềm được không? Đám lá cây ở đây dùng rát mông quá."
…
Tại Tiệm Tạp Hóa Bình An, Diệp Trần đang lướt mục "Nhận xét khách hàng" với vẻ mặt đầy thỏa mãn.
*"Tài xế giao hàng rất thân thiện, còn giúp ta đuổi một con yêu quái chặn đường. 5 sao!"*
*"Mì tôm nhận được vẫn còn nóng hổi như vừa mới ra lò, hiệu quả ngộ đạo thật kinh người. Đã đột phá! Cảm ơn chủ tiệm."*
*"Trà sữa ngon quá, nhưng shipper lần sau đừng bay quá nhanh nhé, kem mặn bị dính lên nắp rồi. Trừ 1 sao (nhưng vẫn yêu shipper)."*
Diệp Trần nhìn số dư Linh thạch và Điểm Danh Vọng tăng lên như vũ bão trên hệ thống mà lòng vui phơi phới. Kim Tiền bên cạnh thì đang ghi chép tới tấp, đôi tay lão run lên vì kích động.
– Chủ tiệm, doanh thu ngày đầu tiên… chúng ta đã vượt qua tổng doanh thu một năm của toàn bộ hệ thống Vạn Bảo Các cũ ở vùng này! – Kim Tiền nói với giọng lạc đi – Dịch vụ giao hàng bằng phi kiếm này thật sự là một cuộc cách mạng!
Diệp Trần nhấp một ngụm trà sữa (do chính anh pha chế với tỷ lệ bí mật), bình thản nói:
– Đây mới chỉ là khởi đầu thôi. Sắp tới chúng ta sẽ ra mắt 'Vạn Giới Food', rồi 'Vạn Giới Mart'. Các tu sĩ sẽ sớm nhận ra rằng, thay vì tranh đoạt những bí kíp cổ xưa để rồi tàn sát lẫn nhau, thì việc ngồi nhà chờ shipper mang đồ ngon đến là một cách tu tiên văn minh hơn nhiều.
Đúng lúc đó, Tiểu Hắc – con chó đen đang nằm sưởi nắng dưới chân Diệp Trần – bỗng đứng dậy, tai nó vểnh lên.
Ở đầu con phố, một toán người mặc chiến giáp hoàng kim đang rầm rộ tiến tới. Dẫn đầu là một vị tướng trẻ tuổi, gương mặt kiêu ngạo, tay cầm thánh chỉ cuộn tròn.
– Chủ tiệm Diệp Trần tiếp chỉ! Ngươi tự tiện tổ chức quân đoàn phi kiếm không rõ lai lịch, gây rối loạn không phận của hoàng triều Đại Vũ. Mau nộp toàn bộ công thức làm nước màu đen (Coca) và kẹo sủi bọt ra đây, nếu không ta sẽ san bằng tiệm này!
Diệp Trần nghe xong, chỉ khẽ nhếch mép. Anh nhìn về phía Ma Tôn đang lầm lũi chẻ củi sau sân:
– Cửu U, có khách đòi san bằng cửa hàng kìa. Ngươi xử lý hay để ta dùng bình xịt muỗi?
Cửu U Ma Tôn buông chiếc rìu bằng đồng xuống, ánh mắt đỏ rực lộ ra vẻ phấn khích:
– Chủ nhân, để em. Vừa hay có vài tên shipper của chúng ta vừa phản ánh là bị quân triều đình làm khó dễ. Để em đi dạy bọn họ thế nào là… văn hóa phục vụ.
Ma Tôn bước ra cửa, khí thế của một vị thống lĩnh Ma giới vốn dĩ bị đè nén bấy lâu nay bùng nổ, khiến cả mây trời biến sắc. Nhưng ngay sau đó, lão lại lật tay một cái, rút ra một cái mũ bảo hiểm màu xanh nõn chuối đội lên đầu:
– Nhân danh Đội trưởng đội cơ động Vạn Giới Express, ta tuyên bố: Kẻ nào dám đánh bom đơn hàng của chúng ta, kẻ đó phải trả giá bằng tính mạng!
Toán binh lính triều đình ngơ ngác. Bọn họ chưa kịp phản ứng gì đã thấy một cái rìu khổng lồ bổ xuống, mang theo uy lực xé rách không gian.
Diệp Trần lại nằm xuống ghế tựa, lấy chiếc kính râm đeo vào:
– Thanh Loan, lấy cho ta một gói hạt hướng dương. Có vẻ như chương trình khuyến mãi "Giao hàng tận tay, đánh bay kẻ địch" cũng nên được đưa vào thực tế rồi đấy.
Cả một vùng Vân Hải Thành rung chuyển. Trong khi đó, trên bầu trời, hàng trăm vệt sáng xanh nõn chuối vẫn cứ bay đi bay lại, kiên trì mang theo bát mì, chai nước đến mọi ngóc ngách của thế giới mạt pháp này.
Kỷ nguyên "Grab Tu Tiên" đã thực sự bùng nổ, bắt đầu từ một tiệm tạp hóa nhỏ bé và một ông chủ luôn khao khát được lười biếng đến tận cùng.