Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 71: ** Giải đấu \”God of War\” Tiên giới

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:53:43 | Lượt xem: 3

Sương mù buổi sớm tại Vân Hải Thành vốn dĩ mang theo hơi thở tịch mịch của một thời kỳ mạt pháp, nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng đó đã bị xé toạc bởi tiếng huyên náo còn kinh khủng hơn cả một cuộc vây quét thú triều.

Trước cửa tiệm tạp hóa "Bình An", một hàng dài các tu sĩ mặc đủ loại pháp bào, từ thanh y của chính đạo đến hắc bào thêu đầu lâu của ma tu, tất cả đều đang đứng ngồi không yên. Kẻ thì cầm tay nải đựng đầy linh thạch thượng phẩm, kẻ thì đang lẩm bẩm những công thức "tổ hợp phím" lạ lùng như một loại thần chú thượng cổ.

Tất cả đều vì một tấm bảng hiệu do chính tay Diệp Trần treo lên tối qua:
**"ĐẠI ĐẠI HỘI CHIẾN THẦN – GOD OF WAR: RAGNAROK – TRANH CÚP NỒI CƠM ĐIỆN THẦN CẤP."**

"Keng —!"

Tiếng chuông gió treo ở cửa tiệm vang lên lanh lảnh. Diệp Trần bước ra, gương mặt vẫn còn vương chút ngái ngủ, chân xỏ đôi dép tổ ong huyền thoại, tay cầm một chai trà xanh Oishi vừa khui nắp.

"Ông chủ Diệp! Ngài cuối cùng cũng dậy rồi!" Trần Huyền Tử, Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người vốn nên đạo cốt tiên phong, giờ đây mắt thâm quầng như gấu trúc, lao tới níu lấy ống tay áo Diệp Trần: "Nhanh, cho lão phu một suất! Lão phu đã luyện tập 'Thần Kỹ Quyền Trượng' suốt cả tuần nay, đêm qua nằm mơ cũng thấy mình đang xé xác đám lính viễn cổ!"

Diệp Trần ngáp một cái dài, xua xua tay: "Bình tĩnh, lão Trần. Quy tắc cũ, xếp hàng. Ai chen hàng thì chó của ta sẽ 'tiếp đãi'.”

"Gừ…"

Bên cạnh chân Diệp Trần, một con chó đen nhỏ đang gặm một khúc xúc xích bò, khẽ liếc mắt nhìn đám đông. Một cái liếc mắt đơn giản đó khiến hàng chục vị Kim Đan, Nguyên Anh, thậm chí là vài vị Hóa Thần lão tổ phải rùng mình, lùi lại đúng vạch đỏ quy định.

"Được rồi, Thanh Loan, mở máy đi."

Thanh Loan trong bộ váy áo gọn gàng, lạnh lùng bước ra. Nàng cầm một xấp thẻ số, bắt đầu phát cho những kẻ may mắn nhất. Phía sau cửa tiệm, mười chiếc màn hình "Huyền Quang Kính" (tực chất là màn hình 4K siêu nét của hệ thống) đã được bật lên, tỏa ra ánh sáng rực rỡ khiến đám tu sĩ thèm khát đến đỏ mắt.

Trận đấu bán kết được chú ý nhất diễn ra giữa hai nhân vật tương phản cực độ: Cửu U Ma Tôn — kẻ đang làm thợ chẻ củi cho tiệm, và Vạn Kiếm Lão Tổ — một vị Hóa Thần kỳ đỉnh phong mới vừa bế quan nghìn năm ra để tìm kiếm cơ duyên đột phá.

Vạn Kiếm Lão Tổ vuốt râu, ngồi lên chiếc ghế nệm êm ái trước màn hình PS5, vẻ mặt đầy sự khinh thường: "Hừ, lão phu cả đời luyện kiếm, thiên hạ vạn kiếm trong mắt ta chỉ là hạt cát. Chẳng qua là điều khiển một phàm nhân dùng rìu chiến đấu, có gì khó khăn? Trò chơi trẻ con này mà cũng khiến các ngươi điên đảo sao?"

Diệp Trần tựa lưng vào quầy thu ngân, vừa húp sùm sụp tô mì tôm Hảo Hảo chua cay vừa cười khẩy: "Lão tiền bối, lát nữa thua thì đừng có khóc nhè nhé."

"Thua? Tiếu thoại!" Vạn Kiếm Lão Tổ cầm tay cầm DualSense lên, cảm nhận sự rung động cơ học tinh vi: "Vật phẩm này quả thực có đạo vận kỳ lạ, nhưng muốn làm khó lão phu? Nằm mơ!"

Màn hình hiện lên nhân vật Kratos hùng dũng với đôi mắt rực lửa. Trận đấu bắt đầu ở độ khó "Give Me God of War". Đối thủ của họ là Nữ Thần Chiến Thắng Valkyrie – Sigrun.

Cửu U Ma Tôn ngồi bên cạnh, tay cầm điều khiển điêu luyện như rồng múa. Lão vừa chẻ củi cho Diệp Trần nên cơ tay rất linh hoạt, các thao tác nhấn phím L1, R2, xoay analog đều mượt mà đến mức tàn nhẫn. Kratos trong tay lão lộn nhào, đỡ đòn, rồi dùng Blades of Chaos chém ra những đường lửa đỏ rực.

Ngược lại, Vạn Kiếm Lão Tổ bắt đầu toát mồ hôi hột.

"Keng! Keng! Keng!"

Màn hình của lão liên tục hiện lên dòng chữ đỏ chót: **YOU DIED.**

"Tại sao?! Tại sao ả đàn bà đó lại nhanh như vậy? Kiếm ý của ta rõ ràng đã khóa chặt ả!" Lão tổ gầm lên, tay ấn phím loạn xạ như đang thi triển cấm thuật.

Diệp Trần thong thả húp nước mì, nói vọng ra: "Đây là game, lão già ạ. Không dùng thần thông được đâu. Trong này lão là Kratos, lão phải tuân thủ vật lý của thế giới này. Đừng có dùng thần thức để điều khiển phím bấm, cháy máy đấy."

Vạn Kiếm Lão Tổ nghiến răng, mắt đỏ vằn tia máu. Lão đã chết 50 lần. 50 lần bị Sigrun dẫm lên cổ rồi hét lên "Valhalla!". Với một vị Hóa Thần lão tổ coi trọng thể diện hơn mạng sống, đây chính là sự sỉ nhục khủng khiếp nhất. Đám tu sĩ xung quanh bắt đầu xì xào:

"Kìa, Vạn Kiếm Lão Tổ lại bị dẫm rồi!"
"Chậc chậc, đường đường là kiếm tu đệ nhất phương Bắc mà đánh con Boss này không nổi 10 giây."
"Coi kìa, Ma Tôn sắp hạ gục Boss rồi! Đỉnh thật!"

Tiếng xì xào như những nhát kiếm đâm vào lòng tự trọng của Vạn Kiếm Lão Tổ.

Ở lần thứ 51, Kratos của lão chỉ còn một chấm máu. Sigrun bay lên không trung, tỏa ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ, chuẩn bị hạ một chiêu dẫm gót thần thánh.

"Chết đi! Chết đi! Chết đi!" Vạn Kiếm Lão Tổ gào thét, ngón tay của lão vận dụng đến mức cực hạn, vô tình dẫn động một tia chân nguyên Hóa Thần vào chiếc tay cầm tội nghiệp.

"Cạch!"

Chiếc Analog bên trái gãy đôi. Màn hình của lão vụt tắt, hiện lên một cái đầu lâu và dòng chữ "System Error".

Sự im lặng bao trùm tiệm tạp hóa.

Vạn Kiếm Lão Tổ sững sờ nhìn chiếc tay cầm vỡ nát trong tay mình, rồi nhìn sang màn hình của Ma Tôn — kẻ vừa hạ gục Sigrun và nhận được chiến lợi phẩm là bộ giáp cực phẩm. Ma Tôn hưng phấn đứng dậy hò hét: "Ha ha! Lão phu là Chiến Thần! Lão phu thắng rồi! Nồi cơm điện là của ta!"

"OÀNH —!!!"

Cơn giận của Vạn Kiếm Lão Tổ bộc phát như núi lửa. Uy áp Hóa Thần kỳ cường hãn đến mức khiến không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo. Đám tu sĩ đứng xem bị thổi bay ra ngoài cửa như những chiếc lá khô.

"Một thứ rác rưởi của phàm nhân, dám trêu đùa lão phu?! Trò chơi vô tri này dám làm nhục danh tiếng ngàn năm của Vạn Kiếm ta?!"

Lão tổ phát điên, nhấc bổng chiếc PS5 lên cao, thanh kiếm bản mệnh của lão xuất hiện trên không trung, ý đồ muốn chém nát cái máy này và san bằng luôn cả tiệm tạp hóa Bình An để xóa bỏ nỗi nhục.

"Đập nó cho ta!!! Biến hết đi!"

Trong khi mọi tu sĩ bên ngoài đều đang kinh hãi quỳ rạp dưới uy áp của Hóa Thần, thì bên trong tiệm, Diệp Trần vẫn ngồi đó, tay cầm ly trà xanh, lông mày khẽ nhướn lên một chút.

"Trong tiệm của ta mà cũng dám đập đồ à?"

Một câu nói nhẹ bẫng, nhưng rơi vào tai Vạn Kiếm Lão Tổ như sấm sét nổ tung giữa linh hồn.

Lão tổ bỗng thấy thanh kiếm bản mệnh của mình biến thành một dải ruy băng mềm nhũn, uốn éo như cọng bún thiu. Uy áp Hóa Thần đủ để hủy thiên diệt địa của lão vừa chạm vào không khí của cửa tiệm liền biến thành một cơn gió nhẹ… mát rượi.

Vạn Kiếm Lão Tổ ngẩn người, hai tay lão vẫn đang giơ chiếc máy PS5, nhưng cơ thể lão hoàn toàn bị đông cứng, một sợi tóc cũng không động đậy được.

Diệp Trần chậm rãi bước tới, rút chiếc tay cầm hỏng khỏi tay lão, thở dài một tiếng: "Tay cầm DualSense giá 2 triệu linh thạch thượng phẩm, máy PS5 phiên bản Tiên giới giá 10 triệu. Thêm phí tổn thương tinh thần cho chủ tiệm và các khách hàng khác… Lão già, vốn liếng tích góp nghìn năm của lão có vẻ không đủ đền rồi."

"Ngươi… ngươi là ai?" Vạn Kiếm Lão Tổ run rẩy. Lão nhận ra dù lão có là Hóa Thần hay Đại Thừa, trước mặt thanh niên đi dép tổ ong này, lão không khác gì một con kiến đang nhìn lên trời cao.

"Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là ở đây có quy tắc." Diệp Trần chỉ tay lên tấm biển nhỏ xíu cạnh quầy: **"Phá hoại tài sản: Đền gấp mười, ném ra ngoài, cấm cửa vĩnh viễn."**

"Thanh Loan, thực hiện nội quy đi."

Thanh Loan gật đầu, khuôn mặt xinh đẹp không chút biểu cảm. Nàng bước tới, túm lấy cổ áo sau của vị lão tổ đứng đầu phương Bắc, nhấc bổng lão lên như nhấc một con gà con.

"Vèo —!"

Một đường cong hoàn hảo vẽ trên bầu trời Vân Hải Thành. Vạn Kiếm Lão Tổ bị ném thẳng ra khỏi phạm vi thành phố, rơi xuống một cái mương nước bẩn ở ngoại ô.

Bên trong cửa tiệm, Diệp Trần quay sang nhìn đám đông đang ngây ngô bên ngoài: "Còn nhìn cái gì? Trận chung kết tiếp tục! Kẻ nào làm hỏng tay cầm nữa, hình phạt sẽ là bị buộc vào sau xe máy điện của ta kéo đi quanh thành mười vòng!"

Tất cả tu sĩ lập tức nuốt nước bọt, quay trở lại tư thế ngay ngắn, cầm tay cầm nâng niu như cầm tim phổi mình.

Cửu U Ma Tôn run rẩy cầm chiếc nồi cơm điện — phần thưởng của mình — nhìn sang vị chủ nhân đang lười biếng nằm lại ghế tựa. Lão tự nhủ, sau này dù có ai đưa Ma giới đến trao tận tay, lão cũng nhất quyết chỉ ở lại đây chẻ củi và chơi game. Ở cái nơi này, ngay cả Thần hay Ma, cũng chỉ là một con rối trong tay "Chiến thần thực sự" đang nằm kia mà thôi.

Diệp Trần lim dim mắt, hệ thống trong đầu vang lên tiếng báo cáo:
【 Ting! Nhiệm vụ: Xử lý kẻ gây rối thành công. Danh vọng tiệm tạp hóa tăng mạnh. Mở khóa mặt hàng mới: Máy pha cà phê Espresso – Tác dụng: Uống vào tăng 500% tốc độ ngộ đạo trong 2 tiếng, đồng thời khiến tu sĩ thức trắng đêm để tiếp tục chơi game. 】

"Hệ thống… ngươi đúng là gian thương nhất mà ta từng biết." Diệp Trần lẩm bẩm rồi chìm vào giấc ngủ trưa, mặc kệ ngoài kia tiếng máy chém Kratos lại vang lên dồn dập.

Trời đất bao la, tu tiên làm gì cho mệt, không bằng ngồi tiệm tạp hóa rít một hơi thuốc lá, làm ván game, mặc kệ vạn cổ sầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8