Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 73: ** Tinder phiên bản tu tiên: Tìm bạn đạo hợp rơ.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:54:55 | Lượt xem: 3

Vân Hải Thành dạo gần đây không còn cảnh các tu sĩ cưỡi mây đạp gió, gầm thét đòi huyết tẩy tông môn hay tranh giành linh dược đỏ cả mắt nữa. Thay vào đó, nếu bạn đi dạo một vòng quanh các quán trà đạo hay dưới những gốc tùng cổ thụ, bạn sẽ thấy một cảnh tượng vô cùng kỳ quái.

Hàng loạt tu sĩ, từ hạng Luyện Khí cho đến những vị trưởng lão Kim Đan, ai nấy đều cúi gầm mặt, ngón tay cái liên tục di chuyển trên một miếng ngọc bản sáng loáng, gương mặt lúc thì đỏ bừng thẹn thùng, lúc lại nhếch môi cười một cách bí hiểm.

Tất cả là nhờ đợt nâng cấp hệ thống mới nhất của "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm".

Diệp Trần nằm dài trên chiếc ghế tựa bằng tre ngọc, tay cầm ly trà sữa trân châu đường đen – loại thượng hạng có tác dụng thanh lọc kinh mạch – nhìn ra cửa tiệm. Trên đầu anh là một tấm biển led chạy bằng linh năng đang nhấp nháy dòng chữ: "CẬP NHẬT APP TIÊN DUYÊN – VUỐT TRÁI VÔ DUYÊN, VUỐT PHẢI THÀNH ĐẠO LỮ".

"Hệ thống, ngươi chắc chắn cái này sẽ không làm loạn Tiên giới chứ?" Diệp Trần truyền âm hỏi trong đầu.

Hệ thống trả lời bằng giọng điệu máy móc nhưng đầy sự đắc ý: [Ký chủ yên tâm. Tu sĩ bế quan hàng trăm năm, nội tâm cô độc, tâm ma dễ sinh. Ứng dụng 'Tiên Duyên' (Tinder phiên bản Tu Tiên) giúp họ kết nối thần thức, tìm kiếm người có cùng tần số linh lực. Đây là công đức vô lượng, giúp ổn định trật tự giới tu tiên, đồng thời tăng doanh thu bán Smartphone Linh Thạch đời mới thêm 300%.]

Diệp Trần khẽ gật đầu, hút một hơi trân châu rồi nhai sồn sột. Anh cũng chẳng quan tâm lắm đến chuyện "công đức", cái anh quan tâm là nhìn các vị đại lão vốn cao ngạo bỗng chốc trở thành những kẻ tập tễnh học cách "thả thính" trên mạng.

Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, hôm nay không mặc đạo bào uy nghiêm mà diện một bộ đồ thun màu xám tro mua từ tiệm của Diệp Trần cho "năng động". Lão ngồi ở góc khuất nhất trong tiệm tạp hóa, chiếc điện thoại thông minh vỏ ngọc bích trên tay liên tục tỏa ra ánh sáng huyền ảo.

"Chậc, vị tiên cô này nhìn qua hình ảnh thì dung mạo khuynh thành, nhưng thần thái có chút không ổn, chắc chắn là dùng filter 'Thiên Tiên Hạ Phàm' của chủ tiệm rồi. Vuốt trái!"

"Ồ, vị này… 'Cẩm Tú Tiên Tử', sở thích luyện đan, tìm bạn đạo tâm đầu ý hợp, yêu cầu không thấp hơn Nguyên Anh? Hừ, lão phu Nguyên Anh hậu kỳ, đủ tiêu chuẩn! Vuốt phải!"

Ngay lập tức, màn hình điện thoại hiện ra một luồng pháo hoa linh lực nổ tung: "CHÚC MỪNG! HAI NGƯỜI ĐÃ PHÁT SINH TIÊN DUYÊN!"

Trần Huyền Tử giật bắn mình, suýt chút nữa làm rơi chiếc điện thoại quý giá. Lão lắp bắp, tim đập thình thịch như thiếu niên mới biết yêu lần đầu: "Khớp… khớp rồi sao? Chủ tiệm! Diệp tiểu hữu! Nó báo khớp rồi thì phải làm sao?"

Diệp Trần lười biếng hé mắt: "Khớp thì vào phần nhắn tin thần thức mà chào hỏi. Nhớ, đừng có mở miệng ra là nói chuyện thiên đạo hay thọ nguyên, sến súa lắm. Hãy hỏi cô ấy có thích uống trà sữa hay ăn chân gà cay không."

Trần Huyền Tử run rẩy gõ từng dòng chữ. Đây là vị Thái thượng trưởng lão từng một mình trấn giữ biên cương phía Đông, vậy mà giờ đây đối diện với một màn hình ảo lại toát mồ hôi hột.

Cách đó không xa, Thanh Loan – nàng tiểu nhị xinh đẹp – đang cầm chiếc chổi lông gà bằng lông phượng hoàng để phủi bụi cho các kệ hàng. Cô thỉnh thoảng liếc nhìn những người đang cuồng nhiệt vì cái ứng dụng mang tên "Tiên Duyên" kia, khẽ thở dài:

"Chủ thượng, người thật là biết cách hành hạ người khác. Tu sĩ xưa nay cầu thanh tịnh, người lại đem dục niệm thế tục đặt vào đầu ngón tay họ."

Diệp Trần cười nhạt: "Thanh Loan, cô sai rồi. Tu tiên không phải là biến mình thành cục đá. Có yêu có hận mới là đạo. Vả lại, cô nhìn xem, từ khi có ứng dụng này, số vụ tỉ thí đổ máu ở Vân Hải Thành đã giảm hẳn. Thay vì vác kiếm chém nhau, họ bận vác máy đi chụp ảnh sống ảo và chờ tin nhắn."

Đúng lúc đó, từ phía sau sân vườn, một bóng dáng cao lớn lừng lững bước vào. Cửu U Ma Tôn, thống lĩnh Ma giới một thời, hiện đang là thợ chẻ củi chuyên nghiệp của tiệm, mặt mũi lấm lem khói than nhưng đôi mắt lại sáng rực.

"Chủ nhân, cái máy của ta… nó không bắt được sóng linh thông!" Ma Tôn ấm ức giơ ra một chiếc điện thoại cũ kỹ bị sứt một góc.

Diệp Trần liếc nhìn: "Đó là do ngươi dẫm phải mạch linh khí khi đang chẻ củi. Muốn đổi máy mới không? Loại iPhone 15 Pro Max bản Tiên giới, vỏ bọc bằng kim loại hiếm từ Bắc Huyền Lục, cam kết 'quẹt' là dính."

Ma Tôn nghiến răng: "Bao nhiêu?"

"Mười vạn linh thạch cấp cao, hoặc chẻ thêm một vạn khối củi nữa."

"Ngài là đồ hút máu! Nhưng… được thôi, ta đổi!" Ma Tôn hậm hực nhưng tay lại nhanh thoăn thoắt ký vào bản cam kết lao động. Hắn lén nhìn xung quanh rồi thì thầm với Diệp Trần: "Chủ nhân, ngài chỉnh giúp ta cái hồ sơ. Ta ghi là 'Ma đạo vương giả tìm kiếm tình yêu đích thực' mà chẳng ai thèm quẹt phải cả."

Diệp Trần suýt nữa phun cả ngụm trà sữa vào mặt Ma Tôn. Anh cố nén cười, nhìn vào ảnh đại diện của hắn: Một tấm hình chụp góc từ dưới lên, để lộ cái cằm thô và đôi mắt đỏ sọc, hậu cảnh là đống củi khô.

"Ngươi chụp thế này thì người ta tưởng ngươi là yêu quái đi đòi nợ chứ tình yêu gì? Lại đây, để ta chỉ cho. Đầu tiên, ngươi phải dùng app 'Beauty Camera'. Bóp cằm lại, tẩy bớt ma khí trên mặt đi. Rồi đứng cạnh chiếc phi thuyền sang trọng nhất trong bãi đỗ xe của tiệm mà chụp."

Dưới sự chỉ dẫn của "bậc thầy thả thính" Diệp Trần, Cửu U Ma Tôn từ một gã đồ tể trở thành một "Tổng tài bá đạo của Ma giới". Chỉ trong vòng nửa canh giờ sau khi đổi ảnh, điện thoại của hắn rung lên liên tục như sấm dậy.

Cơn sốt "Tiên Duyên" không chỉ dừng lại ở Vân Hải Thành mà bắt đầu lan rộng ra các đại lục khác nhờ hệ thống trạm phát sóng thần thức của tiệm tạp hóa. Tại Nam Ly Lục, một vị tiên tử của phái Băng Tâm – vốn nổi tiếng với việc đoạn tuyệt tình ái – lúc này đang trốn trong mật thất bế quan, tay cầm smartphone, mặt đỏ đến tận mang tai.

"Người này… nickname là 'Chẻ Củi Đẳng Cấp', nghe thật phong trần. Ảnh đại diện nhìn cũng rất anh tuấn, có nét gì đó phong sương… quẹt phải thử xem."

Ở một diễn biến khác, Dương Phong – thiếu chủ Dương gia đang làm bảo vệ trừ nợ – cũng không chịu kém cạnh. Hắn tận dụng chiều cao và gương mặt "trai hư" của mình để thu hút các nữ tu sĩ. Thế nhưng đen đủi thay, hôm nay hắn quẹt trúng một người có tên là "Thỏ Ngọc Đáng Yêu".

Hai bên trò chuyện cực kỳ hợp rơ. "Thỏ Ngọc Đáng Yêu" nói năng nhỏ nhẹ, hiểu biết về thi họa, khiến Dương Phong mê mẩn. Sau ba ngày nhắn tin ròng rã, hắn quyết định mời nàng đến tiệm tạp hóa gặp mặt, sẵn tiện khoe luôn nơi hắn đang "làm việc" (hắn chém gió với nàng rằng mình là 'Tổng quản trị an' của tiệm).

Diệp Trần biết chuyện nhưng chỉ cười ẩn ý, còn cho phép Dương Phong nghỉ phép hai giờ để đi hẹn hò.

Buổi chiều hôm đó, Dương Phong diện bộ vest đen bóng bẩy nhất, tay cầm một bó hoa Linh Ngọc, đứng chờ trước cửa tiệm với vẻ mặt đầy tự tin.

"Thiếu chủ, nhìn ngài hôm nay thật giống… nhân viên đa cấp." Ma Tôn đi ngang qua, không quên mỉa mai một câu.

"Ngươi im đi cái đồ chẻ củi! Đẳng cấp của ta đâu phải ngươi hiểu được." Dương Phong chỉnh lại mái tóc vuốt ngược.

Một lát sau, một chiếc kiệu hoa từ từ hạ cánh trước cửa tiệm. Từ trong kiệu bước ra một hình bóng… khiến toàn bộ những người có mặt tại hiện trường đều đứng hình.

Đó không phải là một tiên tử khuynh quốc khuynh thành. Đó là một lão già cao chừng thước rưỡi, râu dài tới rốn, mặc bộ váy hồng phấn điệu đà, tay cầm điện thoại, giọng nói ồm ồm như vịt đực vang lên:

"Tiểu Phong Phong đâu rồi? Ta là 'Thỏ Ngọc Đáng Yêu' đây!"

Dương Phong hóa đá ngay tại chỗ. Bó hoa Linh Ngọc rơi xuống đất, tan nát như trái tim hắn. Hắn nhìn kỹ lại, thì ra đây là một vị tán tu già kỳ quái, có sở thích… giả gái trên mạng để tìm niềm vui.

Trần Huyền Tử từ trong tiệm lao ra, nhìn thấy "Thỏ Ngọc Đáng Yêu" thì hét lớn: "Lão quỷ Quy Tiên! Sao ngươi lại ở đây? Hóa ra bao lâu nay lão phu nhắn tin nhầm với một con rùa già như ngươi sao?"

"Hóa ra là Trần Huyền Tử! Ngươi dám dùng nickname 'Chiến Thần Độc Thân' lừa ta hả?"

Thế là, cuộc hẹn hò trong mơ biến thành một cuộc hỗn chiến. Hai lão già rượt đuổi nhau vòng quanh bãi đỗ xe, ma pháp và lôi đình nổ tung trời đất.

Diệp Trần đứng trên bậc thềm, thản nhiên bấm nút quay phim bằng chiếc điện thoại của mình.

"Đúng là thời đại 4.0, thật giả khó phân." Diệp Trần thở dài, nhưng khóe mắt lại tràn đầy ý cười. "Thanh Loan, đi thông báo đi. Kể từ ngày mai, tiệm tạp hóa sẽ bán thêm mặt hàng: 'Kính Chiếu Yêu Chống Sống Ảo'. Ai mua kính này lướt app Tiên Duyên sẽ thấy được dung mạo thật sự của đối phương qua màn hình."

Thanh Loan ngẩn người: "Chủ thượng… người thật sự là kẻ gian thương nhất mà ta từng gặp."

"Cảm ơn đã khen." Diệp Trần nháy mắt.

Trong vòng một đêm, doanh số của tiệm tạp hóa lại lập kỷ lục mới. Các tu sĩ vừa sợ bị lừa, vừa tò mò muốn xem nhan sắc thật của bạn đạo nên đổ xô đi mua kính. Ngay cả Cửu U Ma Tôn cũng lén lút mua một cái, để rồi hắn đau khổ nhận ra rằng người mà hắn đang "tâm sự thâu đêm" suốt mấy ngày qua, thực chất lại chính là con chó đen Tiểu Hắc của tiệm. (Tiểu Hắc vì quá thông minh nên đã học được cách dùng chân quẹt điện thoại và nhấn icon trái tim).

"Sủa!" Tiểu Hắc nhìn Ma Tôn, vẫy vẫy cái đuôi rồi ngoạm lấy một mẩu xúc xích, bỏ mặc đại ma đầu đang ngồi khóc không thành tiếng bên đống củi khô.

Giới tu tiên vốn khô khan, nay vì sự xuất hiện của những món đồ công nghệ của Diệp Trần mà trở nên hỗn loạn theo một cách cực kỳ giải trí. Và ở trung tâm của sự hỗn loạn đó, ông chủ Diệp vẫn thong thả nằm đếm tiền, thỉnh thoảng lại nhắc nhở hệ thống cập nhật thêm chức năng "Livestream tổ chức đám cưới trên mây" để chuẩn bị cho đợt hốt bạc tiếp theo.

Màn đêm buông xuống Vân Hải Thành, ánh đèn điện từ tiệm tạp hóa tỏa sáng một góc trời. Diệp Trần tắt điện thoại, nhìn lên mặt trăng sáng rực, mỉm cười tự nhủ:

"Hóa ra, ngay cả tiên nhân cũng chẳng thể thoát khỏi cái bẫy của thế giới ảo."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8