Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 83: ** Smartphone bị hack?
Vân Hải Thành dạo này đã không còn vẻ tiêu sái, phiêu dật của một tòa thành tu tiên truyền thống.
Từ khi "Linh Thoại" (Smartphone phiên bản tiên giới) do tiệm tạp hóa Bình An tung ra thị trường, phong cách của các vị tiên nhân đã quay xe một trăm tám mươi độ. Thay vì đứng trên đỉnh núi đón gió, ngắm trăng để ngộ đạo, giờ đây các tu sĩ từ già đến trẻ đều có chung một tư thế: cúi đầu, tay lướt màn hình, ngón cái bay múa điên cuồng.
Ở các quán trà, thay vì luận đạo pháp, người ta nghe thấy tiếng quát tháo:
"Rừng! Rừng đâu? Ma Tôn sao lại đi feed mạng cho tiểu binh thế này?"
"Lão tổ, mau bật chiêu cuối đi! Trận này thua là con mất chuỗi thắng mười trận đó!"
Giữa khung cảnh bát nháo ấy, Diệp Trần đang nằm dài trên chiếc ghế tựa quen thuộc trước cửa tiệm. Một tay anh cầm ly trà sữa trân châu size L (đá ít, đường mười phần), một tay cầm chiếc Linh Thoại bản mạ vàng, miệng lẩm bẩm:
"Mấy ông lão tổ này chơi game kém thật, toàn gánh tạ…"
Thanh Loan đứng bên cạnh mẫn cán dùng một chiếc quạt lông vũ nhẹ nhàng quạt cho Diệp Trần. Nàng nhìn vào màn hình của chủ nhân, đôi mắt hiện lên sự sùng bái tuyệt đối. Trong mắt nàng, việc Diệp Trần dùng đầu ngón tay điều khiển những vị anh hùng tí hon chiến đấu trên màn hình chính là đang thực hiện "Diễn hóa vạn pháp", "Lấy nhỏ thấy lớn" của một vị đại đức chân nhân.
Bỗng nhiên, một bóng người từ xa bay tới với tốc độ kinh hồn, nhưng thay vì đáp xuống một cách lịch sự, người này lại loạng choạng rồi té sấp mặt ngay trước bậc thềm cửa tiệm.
"Chủ… chủ tiệm! Cứu mạng! Đại sự không hay rồi!"
Diệp Trần khẽ nhướng mắt, nhận ra là Trần Huyền Tử – vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn. Lão già này bình thường vốn rất coi trọng thể diện, nay tóc tai rũ rượi, gương mặt đầy vẻ hoảng loạn, hai tay nâng chiếc Linh Thoại như nâng một quả bom hẹn giờ.
"Trần lão đầu, sao vậy? Hết dung lượng mạng hay lại bị ai lừa mất vật phẩm trong game?" Diệp Trần uể oải hỏi.
"Không phải! Là ma… Ma quỷ lộng hành!" Trần Huyền Tử chìa cái màn hình Linh Thoại ra, giọng run rẩy: "Cái vật thần kỳ này của lão phu đột nhiên bốc khói đen, sau đó hiện lên một hình thù quái dị, nó… nó còn đòi tống tiền lão phu nữa!"
Diệp Trần ngồi bật dậy, nhận lấy chiếc điện thoại. Vừa chạm vào, anh đã cảm thấy một luồng hắc khí nhàn nhạt tỏa ra. Trên màn hình rực rỡ thường ngày, giờ đây hiện lên hình ảnh một chiếc đầu lâu màu tím đang nhe răng cười, phía dưới là một dòng chữ đỏ quạch như máu:
*【 Ngươi muốn bí mật về việc lén lút xem ảnh 'Tắm suối nóng của Thánh nữ Thái Vi' không bị lộ ra toàn giới chứ? Mau chuyển 5.000 linh thạch cực phẩm vào số ví: MaVuong_999. Nếu không, toàn bộ dữ liệu sẽ được công khai trên Linh Diễn Đàn trong vòng 1 canh giờ nữa! 】*
Phụt!
Diệp Trần suýt nữa phun cả ngụm trà sữa vào mặt Trần Huyền Tử. Anh nhìn lão già trước mặt với ánh mắt kỳ lạ: "Lão Trần… không ngờ lão lại có sở thích này nhé?"
Trần Huyền Tử đỏ bừng mặt, râu tóc dựng ngược: "Chủ tiệm! Đây là bôi nhọ! Là vu khống! Lão phu chỉ là… vô tình… khụ, lỡ tay bấm nhầm vào một cái liên kết quảng cáo 'Gặp gỡ tiên nữ cô đơn vùng biên giới' thôi!"
Đúng lúc đó, từ khắp nơi trong Vân Hải Thành, những tiếng thét tương tự vang lên.
"Trời ơi! Tài khoản Ví Tiên Điện của ta bị trừ sạch linh thạch rồi!"
"Cứu với! Linh Thoại của ta hiện lên ảnh một gã mặc áo choàng đen, hắn bảo hắn nắm giữ lịch sử trò chuyện của ta với tam di thái của tông chủ!"
"Toàn bộ tài liệu luyện công thầm kín của lão nương mất sạch rồi!"
Hàng chục tu sĩ bay tới, vây kín trước cửa tiệm tạp hóa, gương mặt ai nấy đều trắng bệch hoặc đỏ rực vì xấu hổ. Cảnh tượng nhốn nháo chẳng khác nào một hội chợ vỡ trận.
Diệp Trần hít một hơi thật sâu, gõ nhẹ vào mặt bàn: "Thanh Loan, đóng cửa, treo biển: 'Đang bảo trì hệ thống'. Ma Tôn, đừng chẻ củi nữa, vào đây cho ta!"
Ma Tôn đang ngồi ở góc sân chẻ củi nghe gọi liền lật đật chạy vào. Kể từ khi bị Diệp Trần dùng bình xịt muỗi hạ gục và bắt làm chân sai vặt, Ma Tôn đã gầy đi không ít nhưng khí chất "ma đầu" thì hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ thạo việc của một lão thợ vườn.
"Chủ nhân có lệnh gì?" Ma Tôn cung kính.
"Ngươi nhìn cái đầu lâu này xem, có thấy quen không?" Diệp Trần đưa màn hình ra.
Ma Tôn nhìn thoáng qua, đồng tử co rụt lại, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đây là… 'U Minh Tâm Ma Ấn'! Là thủ đoạn của đám tiểu tử phái Vạn Quỷ. Chủ nhân, kẻ làm việc này tên là Mặc Ly. Hắn vốn là một thiên tài trận pháp của Ma giới nhưng tâm thuật bất chính, bị ta đuổi khỏi tông môn từ trăm năm trước. Hắn từng nói sẽ dùng trận pháp để thống trị thế giới theo cách chưa từng có…"
Diệp Trần gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng: "Thì ra là hacker phiên bản tiên hiệp. Khá lắm, dám hack đến tận cửa hàng của anh à?"
【 Đinh! Hệ thống phát hiện mã độc xâm nhập vào băng thông thần thức của cửa hàng. 】
【 Nhiệm vụ mới: Diệt trừ Ma tu Hacker. 】
【 Phần thưởng: Nâng cấp máy chủ Thiên Đạo lên Version 2.0; Mở khóa mặt hàng: Phần mềm diệt virus BKAV (Bản tiên giới). 】
"BKAV? Sao không phải là Kaspersky hay Norton cho nó xịn?" Diệp Trần lầm bầm, nhưng đôi tay đã bắt đầu hành động.
Anh lôi từ trong hư không ra chiếc laptop Alienware phiên bản Thần thức tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Đây là trang bị cao cấp mà hệ thống mới cấp cho anh sau vụ thu thập mảnh vỡ Thiên Đạo lần trước.
Thanh Loan và Ma Tôn đứng hai bên, mắt tròn mắt dẹt nhìn Diệp Trần múa may trên những phím bấm phát ra tiếng "lạch cạch" giòn giã. Trên màn hình máy chủ, hàng vạn dòng code bằng cổ tự Tiên giới đang chạy với tốc độ chóng mặt.
"Ma Tôn, ngươi dùng cảm ứng đồng tử của Ma tộc, xác định vị trí của nguồn phát U Minh Ấn này cho ta. Ta sẽ lần theo địa chỉ IP… à không, địa chỉ Linh Khí của nó."
Ma Tôn không dám chậm trễ, ngồi xếp bằng xuống đất, thi triển ma công nhìn thấu hư không. "Thưa chủ nhân, ở hướng Tây Bắc, cách đây ba vạn dặm, tại một thung lũng có tên là Đoạn Hồn Cốc!"
"Được lắm, dám chơi thì dám chịu." Diệp Trần gõ mạnh vào phím Enter một cái thật kêu. "Kích hoạt: Tường lửa Lôi Đình!"
Cùng lúc đó, tại Đoạn Hồn Cốc xa xôi.
Trong một hang động tràn ngập u linh lục hỏa, một nam tử trẻ tuổi mặc đạo bào màu đen đang ngồi trước một khối đá kỳ dị tỏa sáng. Khối đá này được hắn chế tác thành một giao diện tương tự như Linh Thoại nhưng lớn hơn nhiều.
Mặc Ly cười đắc ý, đôi mắt hiện lên sự cuồng nhiệt: "Haha! Diệp Trần, cái gọi là chủ tiệm tạp hóa bí ẩn cũng chỉ đến thế thôi. Ngươi tạo ra linh mạng này nhưng lại để lộ quá nhiều kẽ hở. Giờ đây, toàn bộ bí mật của giới tu tiên đang nằm trong tay ta. Ta sẽ là kẻ đầu tiên dùng tri thức công nghệ để xưng bá…"
Bỗng nhiên, khối đá trước mặt Mặc Ly chuyển sang màu đỏ rực. Một thông báo hiện lên:
*【 Warning! Your system has been hacked by 'Gau-Beo-9x'. 】*
"Cái gì? 'Gấu béo' là ai?" Mặc Ly hoảng hốt định thi triển thần thức để ngăn chặn, nhưng đã muộn.
Từ trong khối đá, một luồng sấm sét màu vàng kim bùng nổ, đánh thẳng vào mặt Mặc Ly khiến hắn văng ra xa, tóc tai cháy khét lẹt. Chưa dừng lại ở đó, toàn bộ những chiếc Linh Thoại đang bị nhiễm virus của các tu sĩ ngoài kia bỗng nhiên đồng loạt phát ra một bản nhạc sôi động với âm lượng cực đại:
*"Anh là ai mà sao lại xâm nhập máy tôi? Anh là ai mà dám làm việc xấu xa này?…"*
Diệp Trần ở trong tiệm tạp hóa đang vừa gõ phím vừa hát theo bản nhạc tự chế của hệ thống. Anh mỉm cười: "Nào, giai đoạn hai: Trả hàng hoàn tiền."
Trên màn hình của Mặc Ly lúc này hiện lên một khung thoại nhỏ: *【 Bạn có 30 giây để xin lỗi toàn thể cư dân mạng Tiên giới, nếu không, chúng tôi sẽ kích hoạt chế độ: Sầu Riêng Bộc Phát. 】*
"Nằm mơ đi!" Mặc Ly gầm lên, tay kết ấn định hủy diệt nguồn linh khí.
3… 2… 1… Bùm!
Một đám khói màu vàng nhạt phun ra từ chiếc "máy tính" của Mặc Ly, phủ kín toàn bộ Đoạn Hồn Cốc. Trong tích tắc, một mùi hương kinh thiên động địa, thối hơn xác chết vạn năm, nồng hơn hầm cầu của Ma giới bốc lên.
Mặc Ly hít phải một ngụm, mắt trợn trừng, mặt chuyển sang màu xanh lá cây, sau đó nôn thốc nôn tháo. Hắn chạy thục mạng ra khỏi hang động, nhưng cái mùi sầu riêng thối đặc chế của hệ thống này dường như dính chặt vào linh hồn hắn, dù có bay đi đâu cũng không tan được.
Trở lại Vân Hải Thành.
Tất cả Linh Thoại của các tu sĩ đột ngột hoạt động bình thường trở lại. Một dòng thông báo trang trọng hiện ra trên toàn hệ thống:
*【 Cảnh báo bảo mật: Hệ thống vừa đẩy lùi một đợt tấn công từ hacker Ma tu. Để đảm bảo an toàn, yêu cầu tất cả quý khách ghé tiệm tạp hóa Bình An để cập nhật phiên bản diệt virus 'BKAV – Bách Khoa An Viên' phiên bản 1.0. Giá ưu đãi: 10 linh thạch cực phẩm/năm. 】*
Đám đông đang náo loạn bỗng im bặt, sau đó là những tiếng thở phào nhẹ nhõm.
"Mười linh thạch để bảo vệ ảnh của Thánh nữ? Rẻ! Quá rẻ!" Trần Huyền Tử là người đầu tiên móc túi tiền ra.
"Chủ tiệm vạn tuế! Chúng ta phải mua ngay!"
Diệp Trần đóng laptop lại, vươn vai một cái thật dài, đón lấy chén trà do Thanh Loan dâng lên. Anh thở dài: "Tu tiên thời đại 4.0 mệt thật đấy, hở ra là bảo mật, hở ra là hacker. Sau này chắc phải mở thêm khóa đào tạo 'An ninh mạng tu tiên' quá."
Thanh Loan nhìn Diệp Trần, trong mắt nàng, chủ nhân vừa dùng một vài cái chạm tay mà đã đẩy lùi một vị đại ma đầu từ xa ba vạn dặm. Đây chính là "Ngôn xuất pháp tùy", "Cách không trảm tướng" trong truyền thuyết sao?
Nàng khẽ hỏi: "Chủ nhân, vậy kẻ hacker đó sẽ ra sao ạ?"
Diệp Trần cười hì hì: "Cái mùi sầu riêng bộc phát đó sẽ bám theo hắn 3 tháng. Trong 3 tháng đó, hắn đi đến đâu, người ta sẽ tưởng là nhà vệ sinh của Tiên giới bị nổ đến đó. Bảo đảm không có ma đầu nào dám chứa chấp hắn đâu."
Ngoài sân, Ma Tôn rùng mình một cái. Hắn nhìn lại chiếc Linh Thoại mình lén dành dụm tiền để mua, thầm thề rằng sau này có chết cũng không bao giờ dám click vào những cái liên kết có tiêu đề hấp dẫn như "Tiên nữ cô đơn" nữa.
Chiều tà, Vân Hải Thành lại trở về với vẻ yên bình giả tạo. Diệp Trần vẫn nằm đó, tiếng lướt màn hình "xoẹt xoẹt" hòa cùng tiếng cười khanh khách từ chiếc smartphone:
"Kinh báo: Hacker nổi tiếng Ma giới Mặc Ly bị cả giới ma tu xua đuổi vì… quá thối. Hiện tại chưa có tung tích…"
Diệp Trần tắt máy, nhìn lên bầu trời xa xăm, lẩm bẩm: "Hacker đã xong, còn 9 mảnh vỡ Thiên Đạo nữa. Thế giới này, rốt cuộc còn bao nhiêu 'đơn hàng' đang chờ mình đây?"
Tiếng chuông hệ thống vang lên rộn rã trong đầu anh, báo hiệu số dư linh thạch đang tăng lên vùn vụt theo cấp số nhân. Với một Gen Z, đây chính là âm thanh êm ái nhất trên đời.