Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 85: ** Drone quay phim: Giám sát toàn thành phố.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:03:10 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 85: THIÊN NHÃN TREO CAO, VẠN SỰ VÔ HÌNH**

Nắng sớm ở Vân Hải Thành vốn dĩ mang theo hơi thở của mây mù và sự thanh tĩnh của một vùng đất mạt pháp, nhưng kể từ khi "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm" của Diệp Trần mọc lên ở đầu phố, cái vẻ thanh tĩnh ấy đã bị thay thế hoàn toàn bởi hơi thở của… công nghệ.

Diệp Trần nằm dài trên chiếc ghế tựa bằng mây trước cửa tiệm, chân đi đôi dép tổ ong màu vàng đã hơi xỉn màu, một bên quai bị đứt nhưng được anh "gia cố" lại bằng một đoạn dây kẽm linh lực. Anh lười biếng ngáp một cái, mắt lim dim nhìn dòng người qua lại.

Thanh Loan – nàng tiểu nhị xinh đẹp vốn là Thánh nữ cao ngạo nay đã hoàn toàn nhập vai "quản gia" – đang tỉ mỉ dùng khăn giấy ướt để lau sạch bụi trên những vỏ lon Coca-Cola. Nàng mặc bộ đồ phục vụ tối giản, mái tóc dài cột cao năng động, mỗi cử động đều toát ra vẻ đẹp thoát tục nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự cảnh giác khi nhìn vào đám đông.

"Chủ nhân, mấy ngày nay lượng tu sĩ vãng lai đến thành tăng đột biến. Con nghe nói có không ít kẻ từ các châu khác tìm đến vì nghe danh tiếng của 'Thần Khí Diệt Ma' (BKAV). Trật tự trong thành bắt đầu có dấu hiệu lộn xộn." Thanh Loan khẽ chau mày, báo cáo.

Diệp Trần khẽ hừ một tiếng từ trong mũi: "Lộn xộn sao? Có BKAV bảo vệ Linh Thoại của họ rồi, còn sợ gì nữa?"

"Bạch vương tử và hắc lão hổ tối qua lại đánh nhau vì một chai Sting ở phố Đông. Còn có mấy kẻ tán tu lẻn vào nhà dân định cuỗm linh thạch của phàm nhân. Lực lượng cảnh vệ của thành chủ thực sự không xuể." Thanh Loan thở dài, tay dừng lại trên một gói xúc xích bò.

Diệp Trần khẽ nhướng mắt. Sự thực là anh lười. Quá lười để quản lý cái thành phố này. Nhưng hệ thống lại không để anh yên.

【 Tinh! Phát hiện chỉ số trị an của Vân Hải Thành đang giảm sút. Nhiệm vụ mới: 'Chủ tiệm tận tâm'. 】
【 Yêu cầu: Thiết lập mạng lưới giám sát toàn thành phố. 】
【 Phần thưởng: Bộ điều khiển Drone 4K Ultra HD (Bản Tiên Hiệp) và Màn hình trung tâm treo tường 100 inch. 】

Ánh mắt Diệp Trần ngay lập tức sáng lên. Đồ chơi mới! Hơn nữa, nếu có thứ này, anh chỉ cần nằm ở tiệm mà cũng có thể "xem phim" toàn thành phố, chẳng phải là đỉnh cao của sự lười biếng sao?

"Hệ thống, nhận nhiệm vụ!"

Trong khoảnh khắc, trong không gian lưu trữ của tiệm tạp hóa xuất hiện một chiếc rương bạc sang trọng. Diệp Trần vẫy tay, cái rương hiện ra giữa sảnh tiệm, tỏa ra những luồng khí trắng lạnh lẽo.

Thanh Loan hiếu kỳ tiến lại gần: "Chủ nhân, đây là… bảo vật gì nữa ạ?"

Diệp Trần không nói gì, anh mở nắp rương. Bên trong không phải kiếm hay đan, mà là mười hai món vật thể hình chữ thập, màu đen than chì cực kỳ bóng bẩy. Mỗi món chỉ to bằng bàn tay, nhưng lớp vỏ bằng hợp kim lạ lẫm toát ra một thứ uy áp vô hình. Ở chính giữa mỗi "chữ thập" là một thấu kính màu xanh thẳm như mắt của một con chim ưng thần bí.

"Đây gọi là Drone. Tiếng bản địa của ta gọi là… Thần Nhãn Giám Sát." Diệp Trần cầm một chiếc lên, lật qua lật lại, mỉm cười hài lòng.

【 Drone 4K Tiên Hiệp: Sử dụng Linh Thạch cực phẩm làm năng lượng. Có khả năng ẩn thân, né tránh thần thức của tu sĩ cấp Hóa Thần. Độ phân giải siêu thực, zoom xa mười dặm vẫn thấy rõ từng sợi tóc. Đặc biệt tích hợp loa phóng thanh 'Đạo Âm Chấn Nhiếp'. 】

Diệp Trần nháy mắt với Thanh Loan: "Đi theo ta ra cửa. Hôm nay cho cô thấy thế nào là 'Ông trời có mắt'."

Hành động của Diệp Trần lập tức thu hút đám đông đang đứng xếp hàng mua mì tôm và nước ngọt. Trần Huyền Tử – lão già Nguyên Anh kỳ "nghiện" mì Hảo Hảo nhất vùng – đang cầm bát mì bốc khói nghi ngút cũng tò mò chạy lại, sụp soạt hút một hơi nước súp rồi hỏi:

"Diệp lão bản, lại có thần khí mới sao? Nhìn món này… chẳng lẽ là ám khí ẩn mình?"

Diệp Trần không thèm trả lời, anh nhấn một cái nút đỏ trên bảng điều khiển bằng cảm ứng vừa xuất hiện trên cổ tay.

"Khởi hành!"

Vù! Vù! Vù!

Mười hai chiếc Drone cùng lúc khởi động. Bốn cánh quạt nhỏ xíu xoay tròn với tốc độ kinh hồn, tạo ra những tiếng "o o" đều đặn. Chúng bay vút lên trời, dàn thành một vòng tròn hoàn hảo trên không trung Vân Hải Thành rồi bỗng dưng… biến mất.

Đám tu sĩ ồ lên kinh ngạc.

"Biến mất rồi? Không hề có dao động linh lực của phù chú ẩn thân!" Trần Huyền Tử dụi mắt, thần thức Nguyên Anh kỳ bùng nổ quét qua bầu trời nhưng hoàn toàn trống rỗng. Lão tái mặt: "Đến thần thức cũng không thể bắt giữ được chúng? Đây là chí bảo cấp độ nào?"

Lúc này, bức tường phía sau quầy thu ngân của tiệm tạp hóa vốn dĩ trống trơn bỗng nhiên phát ra một tiếng "Tít". Một tấm màn bạc khổng lồ 100 inch hiện ra, ánh sáng cực sắc nét khiến tất cả mọi người trong tiệm đều phải nheo mắt.

Màn hình chia làm mười hai ô vuông nhỏ. Mỗi ô hiển thị một góc nhìn từ trên cao xuống toàn bộ Vân Hải Thành. Từ cổng thành tấp nập, khu chợ sầm uất, cho đến những ngõ ngách tối tăm phía sau tiệm. Tất cả đều rõ nét đến từng chi tiết nhỏ nhất. Thậm chí người ta còn thấy rõ một con kiến đang bò trên mái ngói nhà thành chủ.

"Trời ơi! Đó là ta!" Một vị nữ tu sĩ hét lên khi thấy mình đang lén đứng ở góc tường… dặm lại phấn son trong một ô hình. Cô nàng thẹn đỏ mặt, lập tức che mặt chạy biến.

"Kia chẳng phải là biệt viện của Vương gia sao? Ngay cả trận pháp phòng ngự của họ cũng không ngăn được ánh nhìn này?" Một vị tán tu thốt lên đầy sợ hãi.

Diệp Trần cầm lấy điều khiển, bấm một phím "Zoom".

Màn hình chính phóng to vào một con hẻm hẻo lánh. Ở đó, hai gã nam tử mặt mày bặm trợn đang vây quanh một lão già bán thuốc dạo. Một tên đang đưa tay định cướp lấy túi linh thạch đeo bên hông lão già.

"Nhìn này, đây là 'Cảnh phim thực tế'." Diệp Trần cười khẩy, bấm vào biểu tượng hình chiếc loa.

Tại con hẻm kia, hai gã lưu manh đang cười đắc ý thì bỗng dưng, một giọng nói trầm thấp, mang theo uy nghiêm của thiên đạo vang lên từ khoảng không phía trên đầu chúng:

"Bố khỉ hai thằng ranh con, giữa ban ngày ban mặt mà dám hành nghề không có giấy phép kinh doanh à? Buông tay ra trước khi ông đây cho chúng mày nếm mùi điện giật!"

Hai gã lưu manh giật nảy mình, ngửa cổ nhìn lên trời nhưng chẳng thấy ai. Chúng tưởng là gặp phải cao nhân ẩn thế đi ngang qua, lập tức quỳ sụp xuống, mặt cắt không còn giọt máu: "Tiền bối tha mạng! Tiền bối bớt giận! Chúng con biết lỗi rồi!"

Nói đoạn, cả hai co giò chạy như bị ma đuổi, túi linh thạch cũng chẳng dám nhìn lấy một cái.

Trong tiệm tạp hóa, một tràng vỗ tay sấm dậy vang lên.

"Tuyệt! Quá tuyệt vời!"

"Từ nay về sau, ai dám ở Vân Hải Thành làm việc xấu nữa?"

Trần Huyền Tử nhìn màn hình, lòng thầm run rẩy. Lão nghĩ thầm, sau này có trốn bà vợ cả ở nhà để đi uống rượu hoa thì cũng phải tránh cái "Thần Nhãn" này ra, kẻo lão bản Diệp Trần này nổi hứng "livestream" toàn thành thì cái mạng già của lão coi như xong đời.

Diệp Trần gác chân lên bàn, nhấp một ngụm trà sữa Trân Châu vừa mới pha xong, cảm giác thật là mỹ mãn.

Thế nhưng, cuộc vui chỉ mới bắt đầu. Ở góc sân sau của tiệm tạp hóa, Cửu U Ma Tôn và hacker Mặc Ly đang vã mồ hôi hột chẻ củi. Cửu U Ma Tôn đường đường là thống lĩnh Ma giới, tay cầm chiếc rìu gỉ sét, chặt một nhát xuống khúc gỗ khô mà lòng đau như cắt.

"Lão Ma, tranh thủ lúc Diệp lão bản không để ý, chúng ta lén dùng Ma công để nổ tung đống gỗ này đi cho nhanh, chứ chặt thế này đến bao giờ mới xong?" Mặc Ly lén lút nhìn quanh, nói nhỏ.

Cửu U Ma Tôn gật đầu tán thành, bàn tay bùng lên một luồng ma khí thâm trầm. Hắn vừa định đánh ra một chiêu "U Minh Trảo" thì…

Vù! Một chiếc Drone đột ngột từ hư không hiện hình ngay trước mũi hắn. Ống kính camera màu xanh xoay nhẹ một cái, nhắm thẳng vào mặt Ma Tôn.

Giọng nói của Diệp Trần vang lên qua loa phóng thanh của Drone, pha chút giễu cợt: "Ma Tôn à, dùng Ma công chẻ củi thì củi sẽ bị ám khí, nấu mì không ngon đâu. Lao động là vinh quang, lười biếng là tội lỗi. Ta vừa gắn cảm biến chuyển động vào đấy, trong 5 phút nữa mà không chặt xong mười khúc gỗ, tối nay cắt suất xúc xích."

Ma Tôn hóa đá. Hắn nhìn cái "mắt thần" đen thui kia, tức đến nỗi hàm răng nghiến lại kêu "ken két". Nhưng nghĩ đến món xúc xích bò thơm lừng, hắn lại lủi thủi hạ ma khí xuống, tiếp tục cầm rìu bổ "cộp cộp" vào khúc gỗ.

"Nhục nhã… thật là nhục nhã cho giới Ma tu…" Ma Tôn vừa chặt vừa lẩm bẩm trong nước mắt.

Mặc Ly bên cạnh cũng không khá hơn, hắn đang cầm một cái khăn lau… cái dép tổ ong khác của Diệp Trần, mồm không dám hé nửa lời vì chiếc Drone vẫn đang lơ lửng ngay sau gáy.

Lúc này, ở trung tâm thành phố, một sự cố lớn đã xảy ra.

Một nhóm người mặc áo bào đen thêu hình rồng đỏ – đệ tử của Huyết Long Môn ở Trung Đô – đang ngang nhiên diễu hành qua phố. Kẻ dẫn đầu là một thiếu niên tu vi đã đạt Kim Đan đỉnh phong, mặt mày kiêu ngạo vô cùng. Hắn đẩy ngã những quầy hàng của tiểu thương hai bên đường, miệng hét lớn:

"Vân Hải Thành có bảo vật gì mà lại náo nhiệt như thế? Bảo chủ tiệm tạp hóa gì đó cút ra đây nghênh tiếp thiếu chủ ta ngay!"

Tên thiếu chủ này tên là Dương Thiên, là cháu trai của một vị Thái thượng trưởng lão Huyết Long Môn. Hắn kiêu ngạo đã thành thói, vừa vào thành đã muốn lập uy.

Trong tiệm tạp hóa, tất cả tu sĩ đều nhìn vào màn hình 100 inch với ánh mắt thương hại.

"Lại một đứa trẻ tội nghiệp sắp được Diệp lão bản 'giáo dục' rồi." Trần Huyền Tử lắc đầu thở dài, tay vẫn không quên bóc thêm một thanh Socola KitKat.

Diệp Trần nhìn màn hình, khẽ nhếch mép: "Ồ, khách VIP đến tặng danh vọng đây rồi."

Anh gõ nhẹ vào màn hình, chuyển sang chế độ "Cảnh báo cấp độ 1".

Ngay lập tức, ba chiếc Drone đồng loạt bay đến vị trí của nhóm Dương Thiên. Chúng không ẩn thân nữa mà hiện ra rực rỡ, tỏa ra ánh sáng đỏ chớp tắt liên tục.

"Vật quỷ gì thế này?" Dương Thiên giật mình, vung tay tung ra một đạo hỏa long: "Cút đi!"

Hỏa long rống lên, nhưng khi chạm vào lớp vỏ của Drone thì chỉ như gãi ngứa. Chiếc Drone vẫn lơ lửng, phát ra âm thanh báo động xé lòng:

"Cảnh báo! Cảnh báo! Đối tượng có hành vi phá hoại tài sản công cộng và đe dọa trật tự xã hội. Yêu cầu nộp phạt 500 linh thạch cực phẩm và quỳ xuống xin lỗi người dân, nếu không sẽ bị thực thi biện pháp cưỡng chế."

Dương Thiên cười sằng sặc: "Bảo một món đồ chơi bắt ta nộp phạt? Ngươi nằm mơ à!"

Hắn rút ra một thanh bảo kiếm, đang định xông lên thì Diệp Trần ở trong tiệm nhấn nút "Thực thi công lý".

Tách!

Từ một chiếc Drone, một tia chớp màu xanh lam mỏng như sợi chỉ bắn ra. Nó nhanh đến mức một cao thủ Kim Đan như Dương Thiên hoàn toàn không kịp phản ứng.

"Aaaaa!"

Dương Thiên hét thảm một tiếng. Toàn thân hắn run lên bần bật như đang nhảy vũ điệu Disco. Tóc tai dựng ngược, khói bốc lên nghi ngút từ đỉnh đầu. Tia điện này không giết người, nhưng nó tác động thẳng vào hệ thần kinh và kinh mạch, khiến đối phương tê liệt hoàn toàn và trải nghiệm nỗi đau đớn thấu tận tâm can.

"Thiếu chủ!" Đám tùy tùng hoảng sợ định lao lên, nhưng ngay lập tức loa của các Drone phát ra âm thanh siêu âm tần số cao, khiến cả đám quỳ rạp xuống đất, hai tay ôm tai đau đớn.

Lúc này, giọng của Diệp Trần vang lên toàn thành phố thông qua hệ thống Drone kết hợp với các Linh Thoại của cư dân:

"Thông báo khẩn từ Vạn Giới Tạp Hóa Điếm: Bắt đầu từ hôm nay, Vân Hải Thành thực hiện chế độ 'Thiên Nhãn Giám Sát'. Mọi hành vi đánh lộn, cướp giật, khạc nhổ bừa bãi hay kiêu ngạo thái quá đều sẽ được ghi hình lại và phát sóng trên kênh 'Tin Tức Vân Hải' mỗi buổi tối. Người vi phạm sẽ phải chịu phạt lao động công ích trong vườn củi của tiệm cùng với Cửu U Ma Tôn. Xin nhắc lại: Đừng để ta thấy bạn trên TV theo cách này!"

Toàn thành phố bỗng chốc lặng ngắt như tờ. Sau đó là những tiếng bàn tán xôn xao.

"Cái gì? Lao động cùng Ma Tôn?"

"Bị lên TV thì còn mặt mũi nào đi tu tiên nữa?"

Dương Thiên lúc này đã nằm bẹp trên mặt đất, quần áo rách rưới, miệng lẩm bẩm: "Ta… ta muốn về nhà… ở đây đáng sợ quá…"

Diệp Trần ở trong tiệm tắt màn hình, ngả người ra ghế.

【 Tinh! Hoàn thành nhiệm vụ 'Chủ tiệm tận tâm'. Điểm danh vọng tăng 10.000 điểm. Đã mở khóa vật phẩm tiếp theo: 'Máy ảnh lấy ngay Instax – Lưu giữ linh hồn'. 】

"Chủ nhân, chiếc 'Thần Nhãn' này thực sự quá lợi hại." Thanh Loan ánh mắt lấp lánh nhìn Diệp Trần: "Ngài không chỉ là dùng vũ lực trấn áp, mà là dùng 'Quy tắc' để quản lý. Con thực sự phục rồi."

Diệp Trần xua xua tay: "Thôi thôi, đừng tâng bốc nữa. Lo mà bán hàng đi. Bảo lão Ma Tôn kéo mấy tên mặc áo rồng đỏ kia vào vườn củi, hôm nay lượng củi cần chẻ tăng gấp đôi đấy."

Dưới ánh nắng hoàng hôn, Vân Hải Thành hiện lên yên bình lạ thường. Trên cao kia, những chiếc "Thần Nhãn" vẫn lặng lẽ lướt đi trong hư không, trở thành những người gác đêm trung thành nhất. Tu sĩ đi ngoài đường giờ đây đều ăn nói nhã nhặn, bước chân nhẹ nhàng, không ai dám nói một câu thô tục hay tranh chấp nửa phân linh thạch.

Bởi vì họ biết, trên đầu mình mười mét là ánh nhìn của "Chủ tiệm tạp hóa". Mà cái gã chủ tiệm ấy, chỉ cần cầm chiếc điều khiển từ xa, là có thể biến một vị cao thủ thành một kẻ chẻ củi trong tích tắc.

Diệp Trần lim dim ngủ, mơ về một ngày anh sẽ mang cả Internet và những bộ phim điện ảnh bom tấn về đây. Lúc đó, có lẽ cả giới tu tiên sẽ phải ngồi im một chỗ mà… cày phim thay vì đi đánh nhau.

"Tu tiên cái gì chứ…" Diệp Trần lầm bầm trong giấc ngủ: "Có Wifi, có Drone, có mì tôm… thế mới gọi là chân đạo."

Tiểu Hắc đang nằm dưới chân anh khẽ vẫy đuôi, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía chân trời, nơi có những luồng khí tức mạnh mẽ đang hướng về Vân Hải Thành. Nhưng chỉ cần chủ nhân nó còn đang ngủ yên trên ghế mây, thì dù là thần hay ma tìm đến, chúng cũng sẽ chỉ kết thúc ở một chỗ: xếp hàng trước cửa tiệm để chờ mua một bản nâng cấp bảo mật mà thôi.

Chương 85 khép lại trong sự bình yên đến mức đáng sợ của một thế giới đang dần bị "đồng hóa" bởi những món đồ tạp hóa bình dân nhất. Nhưng đó mới chính là sự khởi đầu cho một cuộc cách mạng vĩ đại hơn ở Cửu Tiêu Linh Giới.

*** (Kết chương 85) ***

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8