Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 11: Kẻ trộm gà xuất hiện**
CHƯƠNG 11: KẺ TRỘM GÀ XUẤT HIỆN
Nắng sớm xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ Trường Sinh Cốc, biến những hạt nước li ti đọng trên lá cỏ thành những viên ngọc lung linh huyền ảo. Đối với Lâm Thần, đây chỉ là một buổi sáng thanh bình như bao buổi sáng khác trong suốt mười vạn năm qua. Anh vươn vai, hít một hơi thật sâu cái không khí mà anh cho là "trong lành của nông thôn", mà không hề hay biết rằng mỗi nhịp thở của mình đang điều động một lượng linh khí nồng đậm đến mức có thể khiến một tu sĩ Trúc Cơ lập tức nổ tung vì thừa thãi năng lượng.
Cách đó không xa, Thẩm Nhược Băng – giờ đây đã tự nguyện nhận chức "người hầu quét dọn" – đang cầm cây chổi tre cũ kỹ với vẻ mặt vô cùng thành kính. Mỗi nhát chổi nàng đưa ra đều mang theo một loại nhịp điệu kỳ lạ, dường như đang cộng hưởng với hơi thở của đất trời.
"Nhược Băng, ta đã nói rồi, quét sân thôi mà, không cần phải vận dụng toàn lực như thế. Muội cứ nhẹ nhàng thôi, kẻo lại làm hỏng hết mấy cây hoa dại ta trồng ven lối đi." Lâm Thần chống hông, lắc đầu nhắc nhở.
Trong mắt anh, đó là hoa dại. Nhưng trong mắt Thẩm Nhược Băng, đó là Vạn Năm Bỉ Ngạn Hoa và Cửu Diệp Linh Thảo – những thiên tài địa bảo mà cả giới tu tiên phải đâm chém nhau đến máu chảy thành sông để giành giật.
"Vâng, thưa tiền bối. Nhược Băng đã hiểu, sự cân bằng giữa sức mạnh và sự mềm mại chính là điểm mấu chốt của 'Vô Ngã Kiếm Đạo'." Thẩm Nhược Băng khẽ cúi đầu, trong lòng tràn ngập sự cảm thán: *Sư phụ đúng là cao nhân, ngay cả việc quét rác cũng có thể chỉ điểm ra chân lý thâm sâu đến thế.*
Lâm Thần thở dài. Con bé này cái gì cũng tốt, chỉ có điều đầu óc hình như hơi… quá nhạy cảm. Anh chỉ bảo nàng đừng làm gãy hoa, nàng lại nói về kiếm đạo gì đó.
"Được rồi, muội cứ làm đi. Ta đi xem mấy con gà một chút. Dạo này bọn chúng có vẻ hơi hung hăng, nhất là cái con đầu đàn, mắt cứ long sòng sọc như muốn mổ người."
Lâm Thần lẩm bẩm rồi đi về phía dãy chuồng tre ở phía sau hồi nhà.
Cùng lúc đó, tại bìa rừng rậm rạp giáp ranh với trận pháp ẩn sương của Trường Sinh Cốc, một bóng dáng béo tròn đang lén lút bò trườn trong bụi rậm.
Lục Tiểu Bảo – một tên đạo chích nổi danh trong giới tu hành nhờ bộ pháp "Độn Địa Thuật" và cái mũi thính hơn cả chó săn – đang hít hà không khí một cách điên cuồng. Gương mặt bóng lưỡng mồ hôi của hắn lộ ra vẻ phấn khích không thể kìm nén.
"Linh khí… Linh khí thật sự quá khủng khiếp! Mẹ kiếp, chẳng lẽ ông đây hôm nay vấp phải đại vận, tìm được tiên gia động phủ truyền thuyết trong mấy cuốn thoại bản?"
Lục Tiểu Bảo nguyên bản là một tu sĩ tán tu, lăn lộn khắp các khu chợ đen, chuyên nghề đào tường khoét vách và trộm vặt linh thạch của các tiểu môn phái. Hắn vừa chạy trốn khỏi sự truy đuổi của một đám chủ nợ thì vô tình rơi xuống vực thẳm này. Vốn nghĩ mình sẽ mạng vong, ai ngờ khi tỉnh dậy, hắn lại thấy mình đứng trước một màn sương mù tràn ngập đạo uẩn.
"Theo kinh nghiệm tổ truyền mười đời hành nghề của ta, nơi nào linh khí càng đậm, thức ăn ở đó càng bổ. Chỉ cần bắt được một con thú rừng ở đây về nướng, ít nhất cũng tăng thêm mười năm thọ nguyên!"
Lục Tiểu Bảo nuốt nước miếng ực một cái, cái bụng mỡ của hắn réo lên sùng sục. Hắn vận chuyển một chút linh lực còi cọc trong người, thi triển thuật "Ảnh Độn", hóa thành một làn khói nhạt lách qua những kẽ hở của hàng rào tre.
Kỳ thực, hàng rào tre này chính là Vạn Cổ Quy Nguyên Trận, nếu là một vị Đại Thánh cấp bậc xông vào, lập tức sẽ bị thiên lôi oanh sát thành tro bụi. Nhưng kỳ lạ thay, Lục Tiểu Bảo với chút tu vi Khí Hải cảnh hèn mọn lại bò qua một cách thuận lợi. Đơn giản vì trong mắt trận pháp này, một con kiến hay một kẻ như Lục Tiểu Bảo cũng chẳng khác gì nhau – đều là "vô hại" nên không thèm kích hoạt.
Vừa bò qua hàng rào, Lục Tiểu Bảo suýt nữa thì ngất xỉu vì choáng ngợp. Trước mắt hắn là một vườn rau xanh mướt, mỗi ngọn cỏ đều tỏa ra hào quang thần thánh. Hắn nhìn thấy một gốc cải thảo to tròn, phía trên lờ mờ hiện lên hư ảnh của một vị tiên nhân đang tọa thiền.
"Trời ơi! Đây là Cải Thảo Thăng Tiên trong truyền thuyết sao? Một miếng này thôi chắc chắn sẽ khiến ta đột phá Linh Đài cảnh!"
Hắn định đưa tay hái, nhưng bỗng nhiên cảm thấy một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng. Một đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn chằm chằm vào hắn từ trong bóng tối của chuồng tre cách đó không xa.
Lục Tiểu Bảo cứng người, từ từ quay đầu lại.
Đó là một con gà.
Một con gà có bộ lông màu đỏ rực như lửa cháy, cái mào trên đầu cao kiêu hãnh, đôi mắt sắc lạnh như có thể nhìn thấu linh hồn của mọi sinh linh. Khí thế từ nó tỏa ra không hề giống một con gia cầm bình thường, mà giống như một vị vương giả đang nhìn xuống một tên nô lệ bẩn thỉu.
"Chỉ là… chỉ là một con gà chọi sao?" Lục Tiểu Bảo lau mồ hôi hột, tự trấn an mình. "Gà càng hung, thịt càng chắc. Hôm nay Lục gia ta sẽ dùng ngươi để bồi bổ!"
Hắn thò tay vào ngực áo, lấy ra một chiếc túi bắt thú – một món pháp bảo hoàng cấp mà hắn đắc ý nhất. "Đi cho ta!"
Chiếc túi tung ra, hóa thành một đạo kim quang chụp về phía con gà đỏ.
Nhưng ngay giây tiếp theo, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra khiến túi mật của Lục Tiểu Bảo suýt nữa vỡ tan.
Con gà kia không thèm né tránh, nó chỉ khẽ há mỏ, một tia lửa nhỏ xíu, chỉ bằng đầu tăm phớt qua. "Xèo" một tiếng, chiếc túi bắt thú – thứ vốn được rèn từ tơ nhện nghìn năm – lập tức tan thành hư không, ngay cả một chút tro bụi cũng không để lại.
"Quác!!!"
Tiếng kêu của con gà vang lên, nhưng trong tai Lục Tiểu Bảo, đó lại là một tiếng chim phượng hoàng hót vang thấu tận chín tầng trời, làm rung chuyển cả linh hồn hắn. Một luồng uy áp từ thời Thái Cổ đột ngột giáng xuống, đè ép khiến xương cốt của hắn kêu răng rắc.
"Phượng… Phượng Hoàng! Mẹ ơi, đây là Thái Cổ Thần Phượng!" Lục Tiểu Bảo thét lên một tiếng thất thanh, da mặt tái mét.
Con gà – thực chất là một con Phượng Hoàng Thuần Huyết đang trong thời gian "trải nghiệm cuộc sống" dưới sự nuôi dưỡng của Lâm Thần – cảm thấy bị xúc phạm nghiêm trọng. Một tên nhân loại thấp kém với cái bụng mỡ chảy xệ lại dám dùng cái túi rách để bắt nó?
Nó đập cánh. Một cơn lốc lửa nhỏ cuộn lên, mặt đất dưới chân Lục Tiểu Bảo lập tức hóa thành nham thạch nóng chảy.
"Cứu mạng! Lão tổ tông tha mạng! Cơm này ta không ăn nữa, ta đi ngay đây!"
Lục Tiểu Bảo vắt chân lên cổ mà chạy. Hắn chưa bao giờ nghĩ mình có thể chạy nhanh đến thế trong đời. Nhưng con gà kia dường như không muốn để hắn thoát dễ dàng như vậy. Nó không bay lên, mà dùng hai cái chân gà gầy guộc chạy bộ đuổi theo sau. Mỗi bước chân của nó dẫm xuống đều để lại một hố sâu đỏ rực, tiếng "quác quác" vang lên nhịp nhàng như nhịp trống đòi mạng.
Lục Tiểu Bảo chạy vòng quanh sân, mồ hôi và nước mắt đầm đìa. Hắn băng qua vườn rau, suýt nữa tông vào Lão Hắc – con chó đen đang nằm sưởi nắng.
Lão Hắc hé mắt nhìn kẻ đang chạy thục mạng, rồi lại nhìn con Phượng Hoàng đang đuổi phía sau với vẻ chán nản. Nó gầm gừ một tiếng trong cổ họng, như thể muốn nói: *Lại một thằng ngu nữa lạc vào đây làm trò cười.* Sau đó, con chó đen lại tiếp tục nhắm mắt ngủ, không thèm đếm xỉa đến sự sống chết của tên béo kia.
"Đại hắc cẩu! Cứu mạng! Con gà của nhà các ngươi điên rồi!" Lục Tiểu Bảo gào lên, chạy đến vòng thứ mười hai xung quanh chuồng gà.
Đúng lúc này, Lâm Thần bưng một thau cám ngô đi ra từ phía sau gian bếp. Anh vừa bước ra thì thấy một bóng đen béo tròn lao vút qua trước mặt với tốc độ ánh sáng, theo sau là con gà đỏ "cưng" nhất của anh.
"Cái gì thế này?" Lâm Thần ngơ ngác, dụi dụi mắt. "Có người vào cốc sao?"
Anh nhìn kỹ lại, thì thấy một người đàn ông mập mạp, áo quần rách rưới, mặt mũi nhem nhuốc đang chạy loạn xạ như gà cắt tiết, trong khi con gà đầu đàn của anh thì đang sung sức rượt đuổi, mổ liên tục vào mông kẻ đó.
"Kìa! Con gà kia! Dừng lại ngay!" Lâm Thần hét lên một tiếng.
Kỳ lạ thay, tiếng thét của Lâm Thần vừa vang lên, con Phượng Hoàng hung hãn vốn đang định phun một ngụm "Niết Bàn Chân Hỏa" thiêu trụi kẻ trộm, bỗng nhiên rùng mình một cái. Ngọn lửa trong cổ họng nó tắt ngấm, đôi mắt đỏ ngầu lập tức trở nên "ngây thơ" và "hiền lành". Nó lập tức đứng khựng lại, bắt đầu dùng mỏ rỉa lông cánh, ra vẻ ta đây là một con gà nhà gương mẫu.
Lục Tiểu Bảo thấy "tử thần" dừng lại, kiệt sức đổ rầm xuống đất như một khúc gỗ, miệng sùi cả bọt mép. Hắn thầm nghĩ: *Xong rồi, lần này chết chắc rồi. Chủ nhân của con Phượng Hoàng này chắc chắn là một vị đại ma đầu nghìn năm xuất thế.*
Hắn nhắm chặt mắt chờ đợi cái chết, nhưng thứ hắn cảm nhận được không phải là một cú đánh trời giáng, mà là một bàn tay hơi thô ráp nhưng ấm áp đỡ lấy vai mình.
"Này, huynh đệ, anh không sao chứ?" Giọng nói của Lâm Thần vang lên, đầy vẻ lo lắng và áy náy.
Lục Tiểu Bảo từ từ mở mắt ra. Đập vào mắt hắn là khuôn mặt của một thanh niên tuấn tú, ăn mặc giản dị như một gã tiều phu, ánh mắt chứa đựng sự quan tâm chân thành. Hoàn toàn không có một chút áp lực hay uy áp nào tỏa ra từ người thanh niên này.
*Hả? Phàm nhân?*
Đó là suy nghĩ đầu tiên của Lục Tiểu Bảo. Nhưng ngay lập tức, hắn bác bỏ điều đó. Một phàm nhân sao có thể nuôi Phượng Hoàng làm gà nhà? Một phàm nhân sao có thể khiến một vị thần thú cấp bậc tối cao phải sợ hãi chỉ bằng một tiếng quát?
Lục Tiểu Bảo nhìn về phía con gà đang ngoan ngoãn mổ ngô dưới chân thanh niên kia, rồi lại nhìn thanh niên. Hắn bỗng nhiên rùng mình, một ý nghĩ kinh thiên động địa nảy sinh: *Thần thái này, khí chất phản phác quy chân này… Đây chẳng lẽ chính là vị Lão Tổ đứng trên đỉnh vinh quang, người đã nhìn thấu hồng trần, quay về làm người bình thường mà các cổ tịch thường nhắc tới?*
Nghĩ đến đây, Lục Tiểu Bảo không chút do dự, lập tức quỳ sụp xuống, đầu đập xuống đất kêu "bốp" một tiếng rõ to.
"Tiền bối! Vãn bối có mắt như mù, mỡ lấp tâm can, vô tình lạc bước vào tiên phủ, mạo phạm thần thú của ngài! Xin tiền bối đại phát từ bi, coi vãn bối như một hạt bụi mà thổi bay đi, đừng chấp nhặt với tên sâu bọ này!"
Lâm Thần đứng hình. Anh cầm cái muỗng múc cám trên tay, trố mắt nhìn người đàn ông béo trước mặt.
"Ơ… huynh đệ, anh nói cái gì thế? Tiền bối gì ở đây? Tôi chỉ là người làm ruộng trong cái cốc này thôi. Huynh bị gà của tôi đuổi đến hỏng não rồi sao?"
Lâm Thần thầm nghĩ: *Chắc chắn là do mình nuôi con gà này dữ quá. Khách vào chơi chưa kịp chào hỏi đã bị nó dọa cho tâm thần phân liệt rồi. Khổ thân, chắc gã này là người đi lạc từ vùng lân cận.*
Nhìn Lục Tiểu Bảo run cầm cập, Lâm Thần thở dài, chìa tay ra định đỡ hắn dậy: "Đứng lên đi, vào nhà uống ngụm nước cho hoàn hồn. Con gà kia chỉ là… hơi nóng tính chút thôi, nó không cắn chết người đâu."
Lục Tiểu Bảo nhìn bàn tay của Lâm Thần, cảm thấy bàn tay ấy như chứa đựng cả một bầu trời nhân quả. Hắn không dám nắm lấy, chỉ dám run rẩy tự mình bò dậy.
*Nóng tính thôi sao? Nó vừa mới thổi bay pháp bảo của ta đấy!* Lục Tiểu Bảo gào thét trong lòng, nhưng ngoài mặt thì chỉ dám gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
"Vâng, vâng… là do vãn bối thân thể yếu ớt, không chịu nổi 'khí chất' của nó. Tạ tiền bối không giết!"
Lâm Thần lắc đầu: "Đi theo tôi. Tiện thể ăn bữa cơm xoàng. Ở đây hẻo lánh, cũng lâu rồi không có khách."
Đi phía sau Lâm Thần, Lục Tiểu Bảo nhìn từng bước đi của anh. Hắn kinh hoàng nhận ra, mỗi khi Lâm Thần bước xuống, cỏ dại dưới chân anh không hề bị nát, mà ngược lại, chúng còn dạt ra một cách thành kính, dường như đang đón chào vị vua của mình.
"Lão Hắc, canh cổng cho cẩn thận, tí nữa ta lấy xương cho." Lâm Thần vỗ đầu con chó đen khi đi ngang qua.
Lão Hắc chỉ vẫy đuôi một cái làm lệ, rồi liếc nhìn Lục Tiểu Bảo bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ. Lục Tiểu Bảo cảm thấy tim mình sắp nhảy ra ngoài. Con chó này… cái khí thế này… mẹ kiếp, nó còn mạnh hơn cả giáo chủ môn phái của hắn!
Khi vào đến trong sân nhà, Lục Tiểu Bảo nhìn thấy Thẩm Nhược Băng đang quét sân.
Thẩm Nhược Băng dừng tay chổi, đôi mắt lạnh lùng như băng sương quét qua người Lục Tiểu Bảo, khiến hắn cảm thấy mình như đang bị hàng vạn thanh kiếm đâm xuyên qua.
"Sư phụ, người này là ai?" Nàng hỏi bằng giọng trong trẻo nhưng không kém phần uy nghiêm.
"À, đây là một người bạn đi lạc. Tiện tay ta mời vào ăn cơm. Nhược Băng, muội đi nấu thêm một bát cháo đi, cho thêm ít hành xanh ta vừa hái trong vườn ấy." Lâm Thần xua tay.
*Sư phụ? Nàng gọi người thanh niên này là sư phụ?* Lục Tiểu Bảo tròn mắt nhìn Thẩm Nhược Băng. Khí thế của cô gái này chí ít cũng đã đạt tới linh cảnh, thậm chí là cao hơn. Một vị tiên tử tuyệt thế như vậy lại cam tâm tình nguyện cầm chổi quét rác cho một "người làm ruộng"?
Ánh mắt Lục Tiểu Bảo bỗng chạm vào cây chổi trên tay Thẩm Nhược Băng.
"Rầm!" Một tiếng nổ vang lên trong đại não hắn.
Cây chổi đó… từng sợi rơm tre dường như được bện từ những quy luật của không gian. Mỗi khi nàng cử động, hư không xung quanh nhẹ nhàng nứt ra rồi lại lành lại ngay lập tức.
*Đây không phải là một sơn cốc… Đây là một ổ rồng! Một động thiên phúc địa của một vị chí tôn vô thượng!*
Lục Tiểu Bảo lập tức thu lại vẻ gian xảo thường ngày. Hắn hiểu rằng mình vừa chạm vào cơ duyên lớn nhất trong suốt chín đời tổ tiên cộng lại. Nếu có thể sống sót rời khỏi đây, hắn chắc chắn sẽ lột xác. Hoặc nếu may mắn hơn…
Hắn nhìn bóng lưng của Lâm Thần, thấy anh đang lúi cúi đi nhặt mấy cái vỏ trứng gà khô ở góc tường.
*Nếu có thể ôm được cái đùi lớn này, Lục Tiểu Bảo ta cần gì phải đi trộm vặt nữa? Ta sẽ là người hầu của vị thần linh này!*
"Tiền bối! Vãn bối Lục Tiểu Bảo, từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, phiêu bạt giang hồ, chuyên nghề bốc thuốc cứu người (hắn nói dối không chớp mắt), nhưng vì tài mọn chí thấp nên bị kẻ xấu truy sát. Hôm nay gặp được tiền bối, đúng là vầng thái dương soi sáng đời tăm tối của vãn bối!"
Lâm Thần đang nhặt vỏ trứng thì nghe thấy tiếng gào thống khổ phía sau, suýt nữa thì trượt chân. Anh quay lại, thấy Lục Tiểu Bảo đang ôm lấy bắp chân mình mà khóc nức nở.
"Ơ kìa, huynh đệ, làm gì mà thảm thế? Chỉ là bị gà đuổi thôi mà, có cần phải khóc đến mức này không?" Lâm Thần vội vã đỡ gã béo lên, lòng thầm nghĩ: *Chắc tên này cũng là kẻ khốn khổ giống mình ngày xưa, bị thế giới này bắt nạt nên đâm ra hoảng loạn tâm thần.*
"Được rồi, đừng khóc nữa. Nếu anh không có chỗ đi, cứ ở lại đây nghỉ chân vài ngày. Trong vườn có nhiều việc, Nhược Băng một mình làm không xuể. Anh có biết giúp việc nhà không?"
Lục Tiểu Bảo nghe vậy, mắt sáng rực lên như đèn pha. *Việc nhà? Làm nô bộc cho một vị tối cường giả? Đây chính là cầu mà không được!*
"Biết! Vãn bối cái gì cũng biết! Nấu cơm, giặt giũ, bửa củi, ngay cả việc tắm cho con đại hắc cẩu kia vãn bối cũng làm được!"
"Gâu!" Lão Hắc đứng dậy từ xa, nhe răng đe dọa.
Lục Tiểu Bảo rụt cổ lại: "À không… tắm cho chó thì chắc là thôi, nhưng bửa củi thì vãn bối rất giỏi!"
Lâm Thần mỉm cười: "Được, vậy anh cứ ở lại giúp ta bửa mấy đống củi khô ngoài kia đi. Cây búa để ở cạnh đống gỗ ấy, cứ lấy mà dùng."
Lục Tiểu Bảo hăm hở chạy ra phía đống củi. Hắn nhìn thấy một cây búa cũ rỉ sét nằm lăn lóc trên đất.
Khi hắn vừa chạm tay vào chuôi búa, một luồng sức mạnh hủy thiên diệt địa từ cây búa truyền thẳng vào cánh tay hắn. Hắn cảm giác như mình không phải đang cầm một cây búa, mà là đang cầm một thanh Khai Thiên Rìu có thể chẻ đôi cả tinh cầu.
"Mẹ ơi…" Lục Tiểu Bảo lẩm bẩm, mặt mũi tái mét.
Hắn liếc nhìn về phía Lâm Thần – người lúc này đang thản nhiên xách một xô nước tưới rau, huýt sáo một bản nhạc của Trái Đất xa xôi.
Trong mắt Lục Tiểu Bảo, bóng dáng của Lâm Thần bỗng nhiên trở nên to lớn vĩ đại lạ thường. Mỗi bước đi của anh đều khiến vạn vật rung động, mỗi gàu nước anh tưới ra đều là cam lộ của trời đất.
*Đây… đây chính là cảnh giới Trường Sinh sao?*
Lục Tiểu Bảo hít một hơi thật sâu, cầm lấy cây búa rỉ sét bằng cả hai tay, run rẩy nhắm vào một khúc gỗ thô.
Hắn không biết rằng, cái "khúc gỗ" mà hắn định bổ kia, thực chất là một mẩu thân cây Thế Giới Thần Mộc từ kỷ nguyên trước, vốn cứng hơn bất cứ loại kim cương nào trên đời. Và chỉ có dùng "Khải Nguyên Phủ" rỉ sét kia mới có thể tác động đến nó.
"Quác!!!"
Con gà đỏ bay lên đậu trên nóc chuồng, dùng ánh mắt đầy vẻ chế giễu nhìn tên béo.
Cuộc sống tại Trường Sinh Cốc từ ngày hôm đó bỗng nhiên trở nên nhộn nhịp hơn hẳn với sự góp mặt của một vị "Nhị đệ tử" tự phong mang tên Lục Tiểu Bảo. Còn Lâm Thần vẫn cứ như vậy, vẫn đinh ninh mình chỉ là một kẻ phàm nhân sống thọ, vô tình nhặt được hai kẻ đáng thương về giúp việc nhà cho đỡ buồn chán.
Ở bên ngoài sơn cốc, gió mây vẫn không ngừng biến đổi. Nhưng bên trong lớp sương mù mờ ảo này, thời gian dường như đã ngừng trôi, chỉ còn lại tiếng củi nổ lách tách trong bếp và tiếng quát mắng của Lâm Thần khi Lục Tiểu Bảo lỡ tay bổ vào chân mình.
Định mệnh của Ngũ Vực, dường như đã bị xoay chuyển hoàn toàn từ cái ngày mà kẻ trộm gà này bước vào đây.