Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 113: Cải tạo Ma tộc**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:00:28 | Lượt xem: 12

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù mờ ảo của sơn cốc, nhảy mót trên bậu cửa sổ gỗ đơn sơ. Lâm Thần vươn vai một cái thật dài, xương cốt phát ra những tiếng kêu "rắc rắc" giòn tan. Hắn ngáp dài một tiếng, dụi mắt lẩm bẩm:

"Đúng là ngủ một giấc dậy thấy đời xanh hẳn ra. Nhưng mà cái đám ngoài kia… sao im lặng thế nhỉ?"

Hắn vẫn còn nhớ đêm qua bản thân đã "mạnh dạn" thế nào khi mang cả nồi cháo trắng ra đối đãi với đám người mà hắn cho là "nạn nhân của chiến tranh" hay "đám tị nạn khổ cực" kia. Nhớ lại vẻ mặt khóc lóc thảm thiết của tên thủ lĩnh khi húp cháo, Lâm Thần lại khẽ thở dài: "Đúng là đời, cơm ăn áo mặc vẫn là chân lý. Dù có đóng vai Ma vương hay thần thánh gì đi nữa, gặp phải cái bụng đói thì cũng quỳ hết."

Đẩy cửa bước ra, cảnh tượng trước mắt khiến Lâm Thần suýt chút nữa thì trượt chân ngã.

Mười vạn người – không, chính xác là mười vạn "Ma binh" trong mắt người tu hành, nhưng trong mắt Lâm Thần là mười vạn thanh niên lực lưỡng, da đen nhẻm, sừng guốc đủ kiểu – đang ngồi xếp bằng đều chặp trên thảm cỏ. Bọn họ không hề cử động, thậm chí hơi thở cũng nhẹ đến mức không thể nhận ra. Phía trước nhất, Cửu U Ma Soái, kẻ mà đêm qua còn hung thần ác sát, giờ đây đang quỳ rạp dưới đất, đầu chạm nhẹ vào một phiến đá, bộ dạng như thể đang sám hối trước thánh nhân.

Thấy Lâm Thần xuất hiện, mười vạn cái đầu đồng loạt ngước lên.

"Rầm!"

Tiếng đầu gối va chạm với mặt đất vang lên như sấm rền.

– "Khấu kiến Lão Tổ! Đội ơn Lão Tổ ban cho thánh vật, chúng con xin thề sống chết trung thành!"

Tiếng hô vang dội khiến chim chóc trong cốc bay tán loạn. Lâm Thần đưa tay lên bịt tai, tim đập thình thịch: "Lạy chúa tôi, đám này bị bỏ đói đến thần trí không bình thường rồi sao? Cho bát cháo thôi mà thành thế này?"

Hắn hắng giọng, cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể:

– "Được rồi, được rồi. Chuyện cũ bỏ qua đi. Ta là người đơn giản, không thích quỳ lạy. Ăn xong rồi, có sức rồi thì phải biết làm việc. Trong sơn cốc của ta, không có chỗ cho kẻ lười biếng. Các ngươi hiểu chứ?"

Cửu U Ma Soái nghe xong, toàn thân run bắn lên vì xúc động. "Lão Tổ đang khảo nghiệm đạo tâm của chúng ta! Ngài muốn dùng lao động bình thường để mài giũa ma tính, dẫn dắt chúng ta đi vào con đường đại đạo giản đơn!" – Hắn nghĩ thầm, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây tràn đầy vẻ thành kính:

– "Tuân mệnh Lão Tổ! Xin Ngài cứ sai bảo, dù là xẻ núi lấp biển, chúng con cũng không từ!"

Lâm Thần khoanh tay, đưa mắt nhìn quanh sơn cốc rộng lớn. Mấy ngày nay hắn cứ lo cái ao cá sau nhà hơi nhỏ, lại thêm mảnh đất phía Tây cần khai khẩn để trồng thêm mấy luống rau cải thượng hạng (vốn là tiên thảo vạn năm). Có mười vạn "lao động miễn phí" này, không tận dụng thì đúng là phí phạm của trời.

– "Xẻ núi lấp biển làm gì cho mệt? Các ngươi… nhìn kìa." – Lâm Thần chỉ tay về phía sườn đồi hoang vu phía sau – "Ta cần khai khẩn chỗ đó. Chia nhau ra, người thì nhặt cỏ, người thì lật đất. Chỗ này, đào cho ta một cái hồ rộng độ vài dặm để dẫn nước từ thác xuống. Còn lại thì đi dọn dẹp vệ sinh sạch sẽ cái lối đi vào. Hiểu chưa?"

Dứt lời, Lâm Thần đi vào gian phòng chứa đồ cũ của mình. Hắn lôi ra một đống liềm rỉ, cuốc cùn, xẻng mẻ mà hắn tích góp suốt mấy nghìn năm qua (trong mắt hắn là rác rưởi, nhưng thực tế mỗi món đều đã bị hơi thở của anh "nhuộm" thành Tuyệt phẩm Linh bảo, thậm chí là Đạo khí).

– "Mấy cái này hơi cũ, nhưng còn dùng tốt. Các ngươi dùng tạm đi."

Hắn ném cái cuốc xuống trước mặt Cửu U.

"Choáng!"

Cái cuốc rỉ sét vừa chạm đất, một đạo kim quang bỗng nhiên bắn ra, làm hư không xung quanh nứt toác một đường nhỏ. Cửu U Ma Soái trố mắt nhìn, hơi thở dồn dập. Hắn cảm nhận được trên cái cuốc kia có chứa "Khai Thiên Chi Ý"! Đây chẳng lẽ là thần khí năm xưa đại năng dùng để khai sơn phá thạch?

– "Đây… đây là trao cho con sao?" – Cửu U run rẩy hỏi.

Lâm Thần cau mày:

– "Không cho ngươi thì cho ai? Đứng đó mà ngó à? Làm cho cẩn thận, cuối ngày ta ra kiểm tra. Nếu ai làm tốt, tối nay có cơm cháy nấu bằng nồi gang cho ăn."

Nghe đến "cơm cháy", mười vạn ma quân nuốt nước miếng ực một cái. Hương vị của bát cháo tối qua vẫn còn đang khiến chân nguyên trong người họ sôi sục, nếu là cơm cháy… có khi đột phá thành Chân Tiên cũng không chừng!

Lâm Thần đi rồi, sơn cốc lập tức bùng nổ một bầu không khí lao động hăng say chưa từng có trong lịch sử tu chân giới.

Cửu U Ma Soái cầm cái cuốc rỉ, hùng hổ dẫn đầu:

– "Toàn quân nghe lệnh! Lão Tổ đã ban truyền đại đạo qua việc nông tang! Mỗi nhát cuốc xuống phải chứa đựng linh khí toàn thân, mỗi ngọn cỏ nhổ lên phải dứt bỏ tâm ma! Kẻ nào làm ẩu, làm láo, đừng trách ta vứt xuống vách núi cho con chó đen của Lão Tổ ăn thịt!"

Lão Hắc – con chó đen của Lâm Thần – lúc này đang nằm ngáp dài trên một mỏm đá cao. Nó chỉ liếc mắt nhìn đám Ma tộc một cái, nhưng cái nhìn ấy khiến hàng vạn Ma binh lạnh sống lưng. "Nó đang giám sát chúng ta!" – Bọn họ rùng mình, động tác càng thêm mạnh mẽ.

Một Ma tướng cường hãn, vốn là kẻ nắm giữ hỏa diễm hủy diệt, giờ đây đang cầm một chiếc xẻng sứt cán. Hắn xúc một xẻng đất, bỗng nhiên nhận ra lớp đất này cứng đến mức dị thường, mỗi lần xúc là một lần va chạm với quy tắc của trời đất.

– "Hóa ra đây là 'Đại Địa Nhẫn Thuật'! Lão Tổ muốn chúng ta thấu hiểu sự trầm ổn của đất mẹ!" – Hắn gào lên đầy phấn khích, rồi hì hục xúc đất như điên.

Ở một góc khác, đám Ma binh đang đi nhặt cỏ. Những cây cỏ mà Lâm Thần gọi là "cỏ dại", thực chất là Lam Ngân Thảo đã hóa tinh. Mỗi khi bị nhổ lên, nó phát ra những đạo tiên âm chấn động tâm can. Bọn họ vừa nhổ cỏ vừa ngộ đạo, mồ hôi chảy ròng ròng nhưng thần sắc lại vô cùng rạng rỡ.

Chỉ trong nửa ngày, cảnh tượng sơn cốc thay đổi chóng mặt. Hồ nước được đào xong, rộng lớn như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời, mặt nước dạt dào linh khí do được khai khẩn bởi mười vạn tu sĩ cấp cao dùng "Thần lực" tạo thành. Những luống rau được chia hàng lối thẳng tắp, mỗi tấc đất đều được "lọc" sạch tạp chất Ma khí, thay vào đó là một loại sinh cơ dạt dào của tiên gia.

Giữa lúc đó, một đoàn người của Thánh địa Thái Dương đang bí mật dùng thần nhãn quan sát từ xa.

Thánh chủ Thái Dương suýt chút nữa rơi cả bộ râu bạc khi thấy Cửu U Ma Soái – kẻ từng san bằng mười tám tòa thành chỉ trong một đêm – lúc này đang mồ hôi nhễ nhại, hai tay cầm cuốc, mồm liên tục lẩm bẩm: "Tấc đất tấc vàng, vì cơm cháy của Lão Tổ, ta cuốc!"

– "Điên rồi… cả thế giới này điên rồi!" – Thánh chủ Thái Dương lẩm bẩm – "Mười vạn Ma quân đang đi làm ruộng… và họ trông… hạnh phúc? Chuyện này nếu truyền ra ngoài, e là Ma Tổ đời đầu cũng phải bật nắp quan tài mà sống dậy mất thôi."

Đến chiều muộn, khi nắng vàng nhuộm thắm sơn cốc, Lâm Thần chắp tay sau lưng đi ra kiểm tra "tiến độ". Hắn nhìn cái ao cá to đùng vừa được đào xong, lại nhìn những luống đất bằng phẳng mịn màng, hài lòng gật đầu:

– "Tốt, tốt lắm. Làm ăn thế này mới gọi là có tương lai chứ. Các ngươi thấy không? Làm lao động chân tay tuy mệt nhưng tâm hồn nó thanh thản, hơn hẳn cái trò đâm thuê chém mướn, giả làm Ma với chả quỷ."

Cửu U Ma Soái vứt cuốc sang một bên, quỳ sụp xuống, trên người hắn lúc này tỏa ra một luồng khí tức thanh thuần của đạo gia, ma khí rắc rối năm xưa đã hoàn toàn bị tịnh hóa.

– "Đa tạ Lão Tổ giáo hóa! Chúng con đã hiểu ra rồi. Chiến tranh là hư vô, chỉ có trồng cải mới là chân lý!"

Lâm Thần cười ha hả, vỗ vai Cửu U một cái. Hắn không biết rằng cái vỗ vai này đã truyền vào người Cửu U một luồng sinh cơ có thể giúp hắn sống thêm năm vạn năm nữa.

– "Hiểu ra là tốt. Đi thôi, nồi cơm cháy ở bếp lò đã vàng rượm rồi. Mỗi người một miếng, đừng có tranh giành đấy!"

Trong lòng mười vạn Ma quân lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Khốn khổ suốt mấy nghìn năm tu luyện Ma công, hóa ra con đường thành tiên chân chính… lại nằm ở dưới cán cuốc của Trường Sinh Lão Tổ.

Đêm hôm đó, mùi thơm của gạo thơm nướng lan tỏa khắp sơn cốc, xua tan hoàn toàn cái lạnh lẽo của Ma hỏa đêm qua. Một chương mới của Ma tộc đã lật sang, một chương mang tên: "Nông nghiệp trường sinh".

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8