Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 122: Câu lên được Tiên khí**
**CHƯƠNG 122: CÂU LÊN ĐƯỢC TIÊN KHÍ**
Sương mù sáng sớm trong Trường Sinh cốc như những dải lụa mỏng manh, quấn quýt quanh những gốc đại thụ già nua không rõ tên tuổi. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn với mùi hương của đất ẩm và thảo mộc, tạo nên một khung cảnh thanh bình như chốn đào nguyên tách biệt với thế gian ồn vã.
Trong mắt Lâm Thần, đây chỉ là một buổi sáng hết sức bình thường tại sơn cốc mà hắn đã gắn bó suốt bao năm. Nhưng trong mắt của Tần Minh – người vừa trải qua một đêm không ngủ vì xúc động và kinh hoàng – mỗi tất đất, mỗi ngọn cỏ ở nơi này đều tỏa ra một loại “đạo vận” dày đặc đến mức đáng sợ.
Tần Minh khoác lên mình bộ y phục bằng vải thô mà Lâm Thần đã đưa cho, đứng bên bờ ao cá phía sau gian nhà tranh. Hắn nắm chặt cây cần câu bằng tre đã sờn bóng trong tay, trán rịn ra một tầng mồ hôi mỏng. Đây là nhiệm vụ đầu tiên mà “Sư tôn” giao cho hắn: Canh giữ ao cá và nếu được, hãy câu lên “một chút thứ gì đó cho bữa trưa”.
“Nhớ kỹ, tâm phải tịnh.” – Tiếng nói của Lâm Thần từ trong bếp vọng ra, điềm nhiên và thản nhiên – “Câu cá không phải là dùng sức, mà là dùng cái lòng của mình để cảm nhận con cá. Ngươi cứ ngồi đó, đừng để cái gì quấy rầy là được.”
Tần Minh hít một hơi thật sâu, dồn hết sức lực bình sinh để ổn định tâm mạch đang rung động. Hắn biết, cái ao trước mặt này không hề đơn giản như vẻ bề ngoài của nó. Nước ao trong vắt nhưng không thấy đáy, đôi khi dưới những lá sen to như chiếc mâm đồng, hắn thoáng thấy những cái bóng lớn lướt qua, phát ra những tia hoàng kim lấp lánh.
*Đó chắc chắn là Long tộc đang trú ngụ! Sư tôn thật vĩ đại, nuôi rồng như nuôi cá cảnh…* – Tần Minh thầm nghĩ, lòng đầy thành kính.
Hắn nhẹ nhàng thả lưỡi câu xuống nước. Lưỡi câu này thậm chí không có mồi, chỉ là một cái kim khâu uốn cong một cách tùy tiện bằng tay của Lâm Thần. Nhưng ngay khi nó chạm vào mặt nước, một vòng tròn gợn sóng từ tâm điểm đó lan tỏa ra, mang theo một lực lượng vô hình chấn động cả hư không.
Thời gian chầm chậm trôi qua. Tần Minh như một pho tượng đá, ngồi bất động bên bờ ao. Hắn vận hành công pháp mà mình tự ngộ ra từ những nét vẽ trong gian phòng của Lâm Thần, khí tức xung quanh hắn bắt đầu cùng tần số với mặt nước.
Bỗng nhiên, sợi dây cước – vốn là một sợi tơ tằm dại mà Lâm Thần tiện tay lấy ở hàng rào – đột ngột căng cứng. Một luồng lực lượng khổng lồ, điên cuồng từ dưới đáy ao truyền lên, suýt chút nữa kéo bay Tần Minh xuống nước.
“Cá… cá lớn!” – Tần Minh kinh hãi hét lên.
Hắn lập tức vận dụng toàn bộ tu vi, gân xanh nổi đầy trên cánh tay. Phía dưới mặt nước, một luồng ánh sáng màu xanh thẫm bắt đầu bùng phát, dữ dội đến mức đánh tan lớp sương mù xung quanh. Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc kéo mây đen kín lối, sấm chớp nổ đoàng đoàng như thể có một vật báu cực phẩm sắp sửa xuất thế khiến Thiên Đạo phải ghẻ lạnh.
“Hừ! Lên cho ta!” – Tần Minh gầm nhẹ một tiếng, lực lượng của vị thiên tài mang Thiên thạch thánh thể bùng nổ, kéo mạnh cần câu.
*Ầm!*
Một cột nước cao hàng chục mét phun thẳng lên trời. Giữa cột nước ấy, không phải là một con cá vàng lấp lánh hay một con Giao Long hung tợn, mà là một thanh kiếm gãy bám đầy rêu xanh và bùn đất.
Ngay khi thanh kiếm gãy này lộ diện, một cỗ sát khí lạnh thấu xương lan tỏa khắp sơn cốc. Những đạo pháp tắc từ thanh kiếm tỏa ra biến thành những thanh kiếm hư ảo vạn trượng trên không trung, dường như muốn xẻ đôi cả bầu trời.
Tần Minh nhìn thanh kiếm đang lơ lửng trên lưỡi câu mà trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập: “Đây… đây không phải là cá… Đây là… là Tiên khí? Không, là tàn tích của một món Thái Cổ Đế binh! Khí tức này… chẳng lẽ là ‘Thanh Minh Kiếm’ của vị Tiên Nhân thời đại mười vạn năm trước trong truyền thuyết sao?”
Áp lực từ thanh kiếm gãy khủng khiếp đến mức Tần Minh cảm thấy xương cốt mình sắp vỡ vụn. Linh hồn hắn run rẩy, trong lòng nảy sinh một nỗi thôi thúc muốn quỳ xuống phủ phục trước thứ thần binh đã từng trấn áp một kỷ nguyên này.
Dù nó chỉ còn là một nửa thân kiếm, rỉ sét loang lổ, nhưng cái uy nghiêm của bậc đế vương vẫn còn đó. Những đạo văn trên thân kiếm lấp lánh như ngàn vì tinh tú, đang cố gắng bộc phát ra sức mạnh cuối cùng để chém giết kẻ dám xâm phạm giấc ngủ của nó dưới đáy ao.
“Sư tôn! Cứu mạng!” – Tần Minh hét lên trong tuyệt vọng khi cảm thấy sát khí của Tiên kiếm đã khóa chặt lấy mình.
Vào đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một tiếng dép lê lẹt xẹt từ hướng nhà tranh vọng tới. Lâm Thần đi ra, trên tay vẫn còn cầm một cái vá gỗ dùng để múc canh, khuôn mặt lộ vẻ không hài lòng.
“Kêu cái gì mà kêu? Có con cá thôi mà cũng làm loạn như vậy, sau này làm sao mà giao cho ngươi việc lớn được?”
Lâm Thần đi đến bên bờ ao, nheo mắt nhìn vào thứ đang lủng lẳng trên lưỡi câu. Khi hắn vừa tiến lại gần, thanh kiếm gãy đang điên cuồng tỏa ra sát khí bỗng nhiên… im bặt.
Mười vạn đạo kiếm ảnh trên bầu trời tan biến ngay lập tức. Mây đen trên đầu bị một luồng khí tức ấm áp từ người Lâm Thần quét sạch, trả lại bầu trời xanh ngắt. Thanh kiếm vốn đang muốn nghênh ngang thoát khỏi sợi dây câu, bỗng chốc trở nên xám xịt, rũ rượi như một đứa trẻ phạm lỗi gặp phải người lớn. Nó rung lên nhè nhẹ, không phải là vì muốn chiến đấu, mà là vì… sợ hãi.
Lâm Thần tiến đến, đưa tay chộp lấy thanh kiếm gãy ngay giữa không trung như cầm một thanh gỗ mục. Hắn lật qua lật lại nhìn ngó, rồi bĩu môi một cái thật dài, sự thất vọng lộ rõ trên mặt.
“Ta bảo ngươi đi câu cá cho bữa trưa, ngươi lại câu lên cái đồ sắt vụn này?” – Lâm Thần gõ gõ vào thân kiếm nghe những tiếng ‘cộp cộp’ nặng nề – “Ngươi xem, rỉ sét hết cả rồi, lại còn bám đầy bùn bẩn thế này. Đây chắc là thanh kiếm của kẻ ngu ngốc nào đó đánh rơi xuống ao từ đời thuở nào rồi.”
Tần Minh run rẩy, lắp bắp: “Sư… Sư tôn… đó… đó không phải là sắt vụn… đó là… là…”
“Là cái gì?” – Lâm Thần ngắt lời, đôi mắt tràn đầy sự chỉ bảo – “Minh nhi à, mắt nhìn của ngươi kém quá. Thứ này dù có mang ra tiệm rèn nấu lại chắc cũng chỉ đúc được hai cái lưỡi cày là cùng. Thứ rác rưởi thế này mà ngươi cũng tốn sức lôi lên làm gì?”
Nói rồi, Lâm Thần chán ghét ném mạnh thanh kiếm gãy xuống bãi cỏ.
Thanh kiếm ‘Thanh Minh’ vang danh vạn cổ, vật báu mà các vị Chí Tôn sẵn sàng tiêu diệt cả một quốc gia để giành giật, giờ đây nằm chỏng chơ trên đám cỏ dại như một mảnh đồng nát không ai thèm nhặt.
Lạ kỳ thay, ngay khi tiếp xúc với bãi cỏ xung quanh nhà Lâm Thần, những đạo văn cực phẩm trên kiếm lập tức rụt lại vào sâu bên trong thân kiếm. Nó không dám phản kháng, càng không dám tỏa ra chút tiên quang nào, chỉ lặng lẽ giả vờ làm một mảnh sắt phế thải thật thụ. Bởi vì nó cảm nhận được, những ngọn cỏ dưới thân nó… mỗi một ngọn đều chứa đựng tiên lực thuần khiết hơn cả chính bản thân nó khi còn ở thời kỳ đỉnh cao!
Lâm Thần nhìn Tần Minh vẫn còn đang ngẩn ngơ, thở dài: “Được rồi, nhìn cái bộ dạng thất thần của ngươi kìa. Có lẽ hôm nay dưới ao chẳng có con cá nào thèm cắn câu rồi. Thôi, thu dọn đồ đạc đi, ta lấy ít rau cải bẹ nấu canh cũng được.”
Hắn liếc nhìn thanh kiếm gãy lần nữa, rồi chợt nảy ra một ý tưởng.
“À, cái mẩu sắt này dù là rác nhưng vứt đi cũng phí. Cửa chuồng gà nhà chúng ta hình như dạo này hay bị gió thổi lỏng cái chốt, mang nó về đục một lỗ rồi làm cái lẫy gài cửa chắc cũng vừa.”
*Làm… lẫy cửa chuồng gà?*
Tần Minh cảm thấy da đầu mình như nổ tung. Đầu óc hắn trống rỗng, chỉ còn vang vọng câu nói của Lâm Thần. Tiên khí thời đại Thái Cổ, vật báu có linh tính, có thể chém đứt nhân quả… bị đem về làm chốt cửa chuồng gà?
Tần Minh hít một ngụm khí lạnh, nhìn về phía sau vườn, nơi con chó Lão Hắc đang lim dim ngủ, cạnh đó là mấy con gà đang mổ thóc. Hắn đột nhiên nhận ra, lũ gà kia khi đi ngang qua chỗ thanh kiếm, thậm chí còn khinh bỉ lấy chân đá nhẹ một cái. Một con gà mái có bộ lông đỏ rực như lửa (mà Tần Minh chắc chắn là huyết mạch Phượng Hoàng cực phẩm) còn kêu ‘cục tác’ hai tiếng, dường như đang chê thanh kiếm gãy này… vướng đường.
*Hóa ra… ở đây, mọi thứ vốn được thế giới này tôn sùng lại chỉ là vật phàm không đáng một xu.* – Tần Minh bỗng nhiên thấy mình thông suốt. Hắn cúi đầu, ánh mắt không còn sự tham lam hay kinh ngạc trước Tiên khí nữa, mà thay vào đó là một sự bình lặng tuyệt đối.
“Sư tôn giáo huấn đúng lắm. Là do tâm nhãn đồ nhi quá nông cạn, nhìn thấy đồ lấp lánh thì tưởng là bảo vật, thực ra chỉ là thứ đồng nát che mờ linh thức. Đồ nhi hiểu rồi, từ nay về sau sẽ tập trung vào sự giản đơn, không để vật ngoài thân làm xao động.”
Lâm Thần nghe vậy, lông mày dãn ra, trong lòng thầm mừng rỡ: *Thanh niên này có vẻ bắt đầu thấu hiểu nỗi khổ của người nghèo như mình rồi đấy. Đúng vậy, phàm nhân như chúng ta phải biết tiết kiệm, mẩu sắt cũng là tiền cả.*
“Ngươi hiểu được là tốt.” – Lâm Thần vỗ vai Tần Minh – “Đi, lấy xô nước ra tưới mấy luống rau. Nhớ là dùng cái gáo bằng vỏ dừa bên hiên ấy.”
“Tuân lệnh Sư tôn!”
Tần Minh hăm hở xách xô đi tưới rau. Hắn múc nước từ ao cá lên, mỗi giọt nước đều lấp lánh đạo vận, nhỏ vào gốc rau cải thảo. Hắn thấy những cây cải thảo sau khi hút nước xong, trên lá lờ mờ hiện ra những tiên trận tự nhiên, dường như mỗi lá rau đều có thể bảo vệ một người khỏi thiên kiếp.
Khi Lâm Thần đi vào trong để chuẩn bị nấu cháo hành, Tần Minh len lén nhặt thanh kiếm gãy kia lên. Hắn không định chiếm làm của riêng, mà là cung kính mang nó về phía chuồng gà như lời Lâm Thần nói.
Ngay khi hắn chạm vào thanh kiếm, một âm thanh run rẩy truyền vào trong thức hải của hắn. Đó là tiếng kêu van nài của kiếm linh thanh Tiên kiếm: “Vị đạo hữu này… làm ơn… xin người hãy nói giúp một lời với vị tiền bối kia… Ta tình nguyện làm nô làm bộc, cầu xin người đừng treo ta lên cửa chuồng gà được không? Khí tức của đám… đại lão ở chỗ đó quá mạnh, ta không chịu nổi!”
Tần Minh lạnh lùng nhìn thanh kiếm, trong lòng không hề dao động. Hắn khẽ truyền âm: “Ngươi đúng là đồ ngu xuẩn. Được Sư tôn giao cho làm lẫy cửa chuồng gà là phúc phần mấy đời của ngươi. Ngươi có biết đám ‘gà’ ở kia là gì không? Có biết con chó nằm cạnh kia là ai không? Được hít thở bầu không khí đạo vận ở đó hàng ngày, ngươi có khi còn sớm ngày khôi phục được chân thân, thậm chí tiến hóa hơn trước. Đừng có không biết tốt xấu!”
Kiếm linh im bặt. Sau một giây sững sờ, dường như nó cũng ngộ ra điều gì đó, thân kiếm bắt đầu phát ra những tiếng rung ‘ong ong’ mừng rỡ, thậm chí còn chủ động điều chỉnh hình dáng để trông giống một cái chốt cửa hơn.
Tần Minh thở dài: *Ngay cả một thanh sắt rỉ cũng có duyên phận hơn người. Thật là… thế giới của cường giả quá khó hiểu.*
Hắn đứng dậy, nhìn bóng lưng gầy gò của Lâm Thần đang lọ mọ bên bếp lò, cảm giác sùng bái trong lòng lại tăng thêm một tầng cao mới.
Trong khi đó, ở thế giới bên ngoài Trường Sinh cốc.
Vô số đại năng của các Thánh địa, từ những vị Lão Tổ ngủ say vạn năm đến những Thánh tử kiêu ngạo, vào khoảnh khắc thanh kiếm ‘Thanh Minh’ xuất thế ngắn ngủi kia, đều đồng loạt phun máu, ngã rạp xuống đất.
“Cái gì? Kiếm ý Thái Cổ lại xuất hiện ở phía Đông Hoang?”
“Là vị chí tôn nào vừa thức tỉnh? Kiếm ý mạnh đến mức bóp nẹt quy luật thiên địa, ngay cả ý chí của ta cũng không dám nhìn thẳng!”
“Mau! Truyền lệnh đi, phong tỏa mọi tin tức về phương hướng đó. Tuyệt đối không được phép tiến vào khu rừng kia nếu không muốn vạn kiếp bất phục!”
Toàn bộ tu chân giới đang một phen kinh hãi tột độ, nhưng trung tâm của sự hỗn loạn ấy – Trường Sinh cốc – lại vừa kết thúc một bữa trưa đạm bạc với canh rau cải và cháo trắng.
Lâm Thần vừa lau miệng vừa nhìn Tần Minh làm việc chăm chỉ, thầm nghĩ: *Tên nhóc này đúng là được việc. Cố gắng thêm vài năm nữa, biết đâu hắn có thể tự rèn được một thanh kiếm thực sự thay cho thanh sắt rỉ kia cũng nên.*
Bên ngoài cửa chuồng gà, thanh kiếm gãy lặng lẽ tỏa ra một đạo hắc quang cực mỏng, hòa nhập vào nhịp thở của cả sơn cốc. Nó phát hiện ra rằng, việc canh cửa cho mấy con Phượng Hoàng này thực sự thoải mái hơn nhiều so với việc đi chinh chiến thiên hạ ngày xưa…
“Minh nhi, chiều nay chúng ta đi hái củi nhé!” – Lâm Thần gọi lớn.
“Dạ, đồ nhi tới ngay!” – Tần Minh phấn khởi chạy tới, tay cầm cái rìu cũ mà mỗi phát bổ xuống đều có thể xé toạc không gian mà bản thân Lâm Thần chẳng hề hay biết.
Hết chương 122.