Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 129: Thiên Đạo phẫn nộ**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:16:19 | Lượt xem: 12

Tiếng sấm rền vang thiên địa, lôi điện màu tím thẫm như những con giao long khổng lồ quằn quại giữa tầng mây đen đặc quánh. Áp lực nặng nề đến mức không khí dường như cũng đông cứng lại, khiến cho những sinh linh mạnh mẽ nhất trong vùng bán kính vạn dặm cũng phải phục tùng sát đất, run rẩy dưới uy nghiêm của trời xanh.

Thế nhưng, tại sâu trong sơn cốc vô danh kia, cảnh tượng lại hoàn toàn trái ngược với vẻ trang nghiêm, tiêu điều của một buổi "Thiên Khiển".

"Nhanh! Nhanh cái tay lên! Nhược Băng, đừng đứng đó ngẩn người ra nữa, gió to thế này thì mấy bộ y phục vừa giặt xong bay mất công sức của ta cả sáng nay đấy!"

Lâm Thần vừa thở hổn hển vừa cuống cuồng chạy ra dây phơi đồ. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ lo lắng, thậm chí là có chút sợ hãi trước cảnh tượng "giông bão" sắp đến. Đối với một "phàm nhân" yếu ớt như hắn, sấm sét nổ to thế kia chẳng khác nào thông điệp của tử thần. Hắn chỉ sợ một tia sét không có mắt nào đó vô tình đánh trúng cái đầu nhỏ bé của mình, hay tệ hơn là làm hỏng cái chuồng gà mà hắn vừa mới sửa sang lại hôm qua.

Thẩm Nhược Băng đứng sững tại chỗ, tay nắm chặt cán kiếm, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng nay tràn ngập sự chấn động. Cô cảm nhận rõ ràng nhất cái gọi là "Thiên Đạo phẫn nộ". Phía trên đỉnh đầu kia không phải là mây mưa bình thường, mà là Tử Tiêu Thần Lôi — loại lôi điện chỉ xuất hiện khi có một sự hiện diện nào đó đe dọa đến trật tự căn bản của thế giới.

Vừa rồi, chỉ vì sư phụ tiện tay đổ một gáo nước thừa xuống hồ, mà con Giao Long già nua sắp chết ở dưới đó lại đột nhiên phá bỏ xiềng xích, nghịch thiên hóa rồng, bay vút lên chín tầng mây. Hành động "ban ơn" đó của sư phụ đã hoàn toàn giẫm đạp lên quy luật sinh tử mà Thiên Đạo đặt ra.

"Sư phụ…" Thẩm Nhược Băng mấp máy môi, giọng run rẩy: "Người thực sự không quan tâm đến thiên phạt phía trên sao?"

Lâm Thần vừa ôm một đống áo quần thơm mùi nắng vào lòng, nghe thấy đệ tử hỏi vậy, hắn tức tối chỉ tay lên trời mắng:

"Phạt cái gì mà phạt! Cái ông trời này thật là quá đáng, mấy ngày nay dự báo toàn là nắng đẹp, thế mà vừa phơi xong đã lật lọng thế này. Ngươi xem, lôi điện tím lịm thế kia chắc chắn là bão lớn rồi. Nhược Băng, đừng có nói nhảm nữa, mau mang cái chổi lại đây cho ta!"

Lục Tiểu Bảo ở bên cạnh đang bò lê bò càng dưới đất, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn là một trận pháp sư, cảm quan về sự dao động của thiên địa quy tắc nhạy bén hơn ai hết. Trong mắt hắn, bầu trời không phải là mây đen, mà là vô số những đạo phù văn hủy diệt đang đan xen vào nhau, tạo thành một cái thòng lọng khổng lồ bao trùm lấy sơn cốc.

"Sư phụ bảo mang… mang chổi làm gì?" Lục Tiểu Bảo lắp bắp hỏi.

Lâm Thần cáu kỉnh đáp: "Chèn cửa chứ làm gì! Gió to thế này cái cửa gỗ kia cứ rung lên bần bật, lỡ nó bung ra thì mưa hắt đầy vào nhà chính, hỏng hết mấy bức tranh ta vừa vẽ xong!"

Lục Tiểu Bảo nghe xong, đầu óc quay cuồng. *Sư phụ muốn dùng một cái chổi tre bình thường để chống lại Thiên Đạo Chi Môn đang mở ra sao?* Nhưng hắn không dám cãi, run rẩy bò đi lấy cây chổi cùn đang dựng ở xó bếp giao cho Lâm Thần.

Lúc này, Thiên Đạo ý chí dường như bị sự "vô lễ" của Lâm Thần chọc giận hoàn toàn. Những đám mây đen vốn đang cuộn xoáy đột ngột ngưng tụ lại thành một con mắt khổng lồ giữa không trung — Thần Nhãn Thiên Đạt. Một đạo lôi trụ khổng lồ màu tím thẫm, mang theo hơi thở của sự hủy diệt vạn vật, nhắm thẳng đỉnh đầu Lâm Thần mà giáng xuống.

"Ầm!!!"

Tiếng nổ kinh thiên động địa khiến Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo đồng loạt nhắm mắt lại. Họ thậm chí đã chuẩn bị tinh thần để cùng sư phụ tan thành mây khói.

"Cái đồ quỷ sứ này, nổ to thế định dọa chết người ta à!"

Giọng nói càm ràm của Lâm Thần vang lên giữa tiếng sấm.

Hai đệ tử mở mắt ra, và rồi họ nhìn thấy một cảnh tượng sẽ ám ảnh họ suốt cả cuộc đời tu luyện về sau.

Lâm Thần lúc này đang cầm cây chổi tre cũ kỹ, do cảm thấy tiếng sấm quá chói tai nên hắn vô thức vung chổi lên "xua xua" trên không trung một cái, như thể đang xua đuổi những con ruồi vo ve đáng ghét.

Trong mắt Lâm Thần, hắn chỉ đang làm một động tác bình thường. Nhưng trong mắt hai đệ tử và vạn sinh linh ngoài kia, cái vung chổi ấy lại mang theo một loại đạo vận cổ xưa hơn cả sự khai thiên lập địa. Một luồng hào quang vô hình phát ra từ những sợi rơm cùn, trực tiếp chẻ đôi đạo Tử Tiêu Thần Lôi khổng lồ. Luồng điện lực vốn có thể tiêu diệt cả một phương vương triều, khi chạm vào tầm quét của cây chổi bỗng chốc vỡ tan thành những đóa hoa lửa lấp lánh, rồi biến mất không một dấu vết.

Hơn thế nữa, cái quét chổi đó còn mang theo một loại ý chí bá đạo tuyệt luân. "Cút!" — Dường như cả thế giới vừa nghe thấy một tiếng quát thầm lặng từ hư không.

Con mắt Thiên Đạo trên bầu trời vốn đang tràn đầy uy nghiêm và phẫn nộ, đột ngột co rụt lại. Ánh sáng tím nhạt dần, mây đen đang cuộn xoáy điên cuồng bỗng chốc… khựng lại một nhịp, rồi nhanh chóng tan rã với tốc độ mắt thường cũng thấy được. Chỉ trong vài hơi thở, bầu trời vừa rồi còn hắc ám như ngày tận thế nay đã lại lộ ra những tia nắng chiều ấm áp, tĩnh lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Lâm Thần thấy trời lại hửng nắng, đứng đực ra đó với cây chổi trên tay, ngơ ngác nhìn lên trời:

"Ơ… tạnh rồi? Cái thời tiết quái thai gì vậy?"

Hắn cúi xuống nhìn đống quần áo khô ráo trong tay mình, rồi lại nhìn trời nắng gắt, bực bội lẩm bẩm: "Sớm biết thế đã không phải hớt hải chạy đi thu vào. Làm ta thót cả tim, suýt nữa thì vấp ngã. Đúng là trời trêu lòng người mà!"

Trong khi đó, ở phía sau nhà, dưới tán cây liễu cổ thụ, con chó đen Lão Hắc vẫn nằm phủ phục. Nó khẽ hé một con mắt nhìn lên bầu trời, thấy Thiên Đạo đã "biết điều" mà rút lui, nó mới lười biếng ngáp một cái dài, thè chiếc lưỡi đen kịt ra liếm láp móng vuốt. Trong lòng nó thầm nghĩ: *Cái tên Thiên Đạo mới này đúng là chưa hiểu chuyện. Dám ở lúc ông chủ đang tức giận vì quần áo chưa khô mà nhảy ra làm loạn. Nếu không phải ông chủ hôm nay tâm trạng không quá tệ, chỉ quét một chổi cảnh cáo, thì có lẽ bây giờ cả cái thế giới này đã đổi tên rồi.*

Cách đó không xa, tại mặt hồ, con Chân Long vừa mới hóa hình thành công đang run rẩy lặn sâu xuống đáy nước. Nó vốn tưởng mình đã là bá chủ một phương, nhưng cái quét chổi vừa rồi của Lâm Thần đã dạy cho nó biết thế nào là "nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên". Uy áp của Thiên Đạo làm nó sợ hãi, nhưng uy áp phát ra từ người phàm nhân cầm chổi kia lại khiến linh hồn nó muốn tan rã.

"Nhược Băng, Tiểu Bảo, hai người đứng ngây ra đó làm gì? Mang quần áo ra phơi lại cho ta!"

Lâm Thần vừa chỉ huy đệ tử, vừa cẩn thận dựng cây chổi vào vách tường nhà. Hắn không hề hay biết rằng, chính cây chổi tre cũ kỹ mà hắn vừa dùng để "chèn cửa" và "xua sấm sét" ấy, giờ đây trên từng sợi rơm đều đã đọng lại một lớp màng ánh sáng vàng kim nhàn nhạt.

Đó là công đức chí cao sau khi "giáo huấn" Thiên Đạo thành công.

Thẩm Nhược Băng nhìn cây chổi cũ, rồi nhìn bóng lưng gầy yếu, nhỏ bé của sư phụ đang lụi cụi bê cái chậu gỗ. Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt lộ ra vẻ tôn sùng điên cuồng đến cực điểm.

*Sư phụ nói đúng, cái gì là thiên phạt, cái gì là quy tắc? Trong mắt người, tất cả chỉ là một đám mây mưa làm phiền việc sinh hoạt thường ngày mà thôi. Cái gọi là Nghịch Thiên, đối với người, chỉ đơn giản như việc quét đi một lớp bụi bẩn.*

"Vâng, sư phụ! Để đệ tử giúp người!"

Thẩm Nhược Băng vội vàng chạy lại, tay cầm những bộ y phục bình dân mà trong lòng lại thấy nặng trĩu hơn cả những thanh thần kiếm cấp bậc thiên địa. Cô hiểu rằng, mình đang được ở cạnh một sự tồn tại vượt xa mọi định nghĩa của ngôn ngữ tu hành.

Ở phía bên kia, Lục Tiểu Bảo thì vẫn còn chưa hoàn toàn lấy lại tinh thần. Hắn nhìn bầu trời xanh thẳm như lau như ly, rồi nhìn xuống cây chổi. Hắn bỗng nhiên có một thôi thúc muốn quỳ xuống lạy cây chổi đó ba lạy.

"Trời ơi… Lão Tổ ơi là Lão Tổ… người dùng chổi để tát vào mặt Thiên Đạo như thế, sau này bảo đệ tử biết nhìn cái thế giới này thế nào đây?"

Lục Tiểu Bảo đau khổ ôm đầu, hắn nhận ra mình càng ngày càng không hiểu nổi cái gọi là "tu luyện" nữa rồi. Những đạo lý, công pháp hắn học bấy lâu nay, trước mặt sư phụ, dường như chỉ là một trò đùa trẻ con.

Trong khi đó, Lâm Thần vẫn đang say sưa phơi lại mấy chiếc tất bị rơi xuống đất: "Hừ, lần sau có sấm to thế nào cũng phải bình tĩnh. Ta đường đường là một người hiện đại, làm sao có thể bị vài tiếng nổ dọa cho sợ được. Phải kiên cường lên, Lâm Thần ạ! Mày muốn sống thọ thì tim phải khỏe, đừng có hễ chút là hốt hoảng!"

Hắn tự cổ vũ bản thân, hoàn toàn không biết rằng tiếng sấm "vừa phải" mà hắn vừa nghe thấy thực chất đã bị con chó đen nuốt mất chín phần mười áp lực, và một phần mười còn lại đã bị cái quét chổi của hắn đánh tan tành không còn một mảnh vụn.

Cả Đông Hoang, thậm chí là cả Thương Mang Cổ Giới, vào khoảnh khắc này, hàng ngàn vị cường giả đang bế quan trong bóng tối đều đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi. Họ cảm nhận được Ý chí của Thế giới vừa bị tổn thương nghiêm trọng. Một loại sợ hãi vô hình bao trùm lấy trái tim tất cả những kẻ đứng đầu các thế lực.

Một kẻ ẩn cư trong bóng tối của Thái Dương Thánh Địa thốt lên với giọng nói run rẩy:

"Thiên Đạo… thế mà lại lùi bước? Tại phương hướng của sơn cốc đó… rốt cuộc là vị đại năng thái cổ nào đang thức tỉnh?"

Không ai có câu trả lời. Chỉ có ánh nắng chiều tà nhẹ nhàng rớt xuống sơn cốc nhỏ, soi bóng một vị "phàm nhân" đang hì hục phơi áo phông, cùng một cây chổi cũ kỹ mang hơi thở có thể trấn áp vạn cổ trường tồn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8