Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 140: Thăng tiên đại hội**
Trong dòng chảy vĩnh hằng của Thương Mang Cổ Giới, ngày hôm nay sẽ được khắc ghi vào sử sách như một cột mốc vĩ đại nhất kể từ thời Khai Thiên lập địa.
Cái gọi là "Thăng Tiên Đại Hội" thực chất không phải một cuộc thi đấu lôi đài đẫm máu, cũng chẳng phải nơi các thiên tài tranh đoạt tài nguyên. Ở trong mắt vạn linh chúng sinh, đây là ngày "mở cửa tham quan" của chốn cấm kỵ – Trường Sinh Sơn Cốc.
Từ mờ sáng, cả Đông Hoang đã nghẹt thở.
Hàng vạn con chiến thuyền phù không của các Thánh địa, Thần triều vốn dĩ thường ngày che kín cả bầu trời, nay đều hạ cánh từ cách xa vạn dặm. Những vị Chí Tôn đứng đầu một phương, những lão quái vật ngủ say trong băng tinh vạn năm, lúc này đều chỉnh đốn y quan, đi bộ trên con đường đất mộc mạc dẫn vào cốc.
Họ không dám bay. Bởi vì phía trên bầu trời kia, từng sợi mây trắng không phải là mây, mà là những sợi Đạo uẩn hóa hình, sắc lẹm và nặng nề đến mức có thể nghiền nát một vị Chân Tiên nếu dám ngạo mạn đi ngang hàng.
…
Tại cổng vào sơn cốc, Thẩm Nhược Băng đứng tĩnh lặng như một thanh kiếm tuyệt thế vừa ra khỏi bao. Nàng vận một bộ đạo bào trắng đơn giản, tay cầm cây chổi tre – thứ mà mấy năm trước nàng dùng để quét lá đa, nay đã biến thành "Cực Đạo Đế Binh" trong mắt người đời.
"Sư tôn có lệnh, hôm nay là ngày vui, ai cũng có thể vào, nhưng không được ồn ào." Giọng nàng lạnh lùng nhưng thanh thoát, truyền đi khắp vạn dặm.
"Tuân mệnh Tiên tử!"
Vạn đạo thanh âm đồng loạt vang lên, chấn động trời xanh nhưng lại ẩn chứa sự cung kính tột độ.
Ở phía bên kia, Lục Tiểu Bảo đang bận rộn… xếp ghế. Hắn cầm mấy cái ghế gỗ cũ kỹ mà Lâm Thần đẽo bằng rìu bổ củi, vừa đặt xuống đất, một tiếng "ầm" vang lên trong tâm thức của những kẻ đứng xem.
Một vị Thánh chủ của Dao Trì Thánh Địa nhìn cái ghế, đồng tử co rụt lại, lẩm bẩm: "Trời ạ… đó là Vĩnh Hằng Mộc? Một cái ghế ngồi của đồ đệ Lão Tổ lại được làm từ thần thụ đã tuyệt chủng mười kỷ nguyên trước? Ta… ta có nên ngồi không? Ngồi xuống liệu có bị nổ tung vì phúc duyên quá lớn không?"
Lục Tiểu Bảo lau mồ hôi, hét lớn: "Cái ông già mặc áo bào tím kia, có ngồi không thì bảo? Không ngồi thì tránh ra cho người sau! Sư tôn nhà ta nói hôm nay mở tiệc trà, ai cũng có phần!"
Vị Thánh chủ kia run rẩy, quỳ sụp xuống: "Đa tạ tiểu tiên sư ban ghế! Lão hủ… lão hủ đứng là được rồi, không dám ngồi, sợ làm hỏng bảo vật!"
…
Trong khi đó, ở trung tâm sơn cốc, nơi mà người đời gọi là "Thần cung của Trường Sinh Lão Tổ", Lâm Thần đang vô cùng lo lắng.
Hắn nhìn ra ngoài sân, thấy đông nghịt người, da đầu tê rần.
"Hệ thống, ngươi hại ta rồi!" Lâm Thần thầm mắng trong lòng.
Sáng nay, hệ thống đưa ra nhiệm vụ: *"Mở tiệc tân gia, tiếp đãi hàng xóm láng giềng. Phần thưởng: Tăng thêm 10.000 năm thọ nguyên."*
Lâm Thần vốn là kẻ nhát chết, vừa nghe thấy thọ nguyên là sáng mắt lên. Hắn nghĩ thầm, quanh đây chắc cũng chỉ có vài thợ săn hay tiều phu đi lạc, cùng lắm là mấy lão già ở làng bên cạnh. Thế là hắn bảo Thẩm Nhược Băng ra cửa mời khách vào "uống miếng nước trà, ăn miếng bánh ngọt".
Ai mà ngờ được, láng giềng của hắn lại… đông đến thế này?
"Sao bọn họ trông ai cũng dữ dằn thế nhỉ?" Lâm Thần nhìn một lão già tóc trắng xóa, dù đã cố thu liễm nhưng khí thế "đồ sát vạn dặm" vẫn vô tình rò rỉ ra. "Kẻ thì mặc áo bào rồng, kẻ thì chống gậy vàng, lại còn có cả mấy con chim lớn cao mười trượng đậu ở đằng xa… Đây mà là láng giềng sao? Đây là đại hội băng đảng thì đúng hơn!"
Nhìn thấy đám đông bắt đầu tiến vào, Lâm Thần vội vàng mặc bộ quần áo tươm tất nhất (thực chất là một bộ đồ vải thô mà hắn tự dệt, nhưng trong mắt người khác, mỗi sợi chỉ đều là Thiên Hà tinh tú).
Hắn bước ra ngoài hiên, lấy hết can đảm, gượng cười một cái.
"Chào… chào mọi người. Lâm mỗ ở đây lâu ngày, chưa có dịp chào hỏi. Hôm nay nhà có chút trà nhạt, mời các vị không chê mà dùng một chén."
"Oanh!"
Câu nói đơn giản của Lâm Thần rơi vào tai đám cường giả như tiếng sấm nổ ngang tai.
"Trà nhạt? Lão Tổ nói là trà nhạt sao?" Một vị lão quái vật từ Bắc Minh râu tóc dựng đứng, lệ chảy ròng ròng: "Ngài ấy đứng đó, dung nhập vào thiên địa, một lời nói ra khiến vạn pháp đóng băng. Trà của ngài ấy… chắc chắn là Thái Sơ Thần Dịch trong truyền thuyết!"
Lâm Thần thấy mọi người đột nhiên im phăng phắc, không ai dám cử động, trong lòng lại càng hoảng: "Chết rồi, chắc là mình nói năng có gì sai sót? Hay là bọn họ chê mình nghèo? Đúng rồi, trà này là mình tự hái trên núi, chẳng đáng tiền."
Để chữa ngượng, hắn vội vàng bưng một cái ấm trà bằng đất nung ra.
Hắn vừa rót nước trà ra những cái bát sành sứt mẻ, mùi thơm lập tức tỏa ra. Đó không phải là mùi hương nồng nặc, mà là một mùi cỏ cây thanh khiết, làm người ta có cảm giác như đang quay trở về bào thai, về với khởi nguyên của vũ trụ.
"Mời, mời uống." Lâm Thần run tay đưa bát trà cho vị khách đi đầu – chính là Ma Diễm Lão Tổ, kẻ vừa mới hồi phục thương thế và đang run bần bật như cầy sấy.
Ma Diễm Lão Tổ nhận bát trà bằng cả hai tay, đầu gối khuỵu xuống đất: "Đa tạ… đa tạ Lão Tổ ban thưởng! Ma Diễm nguyện từ nay về sau vì Lão Tổ mà tan xương nát thịt, làm một con chó nhỏ canh cửa!"
Lâm Thần nghẹn họng: "Ấy, ông lão này, uống chén trà thôi mà, làm gì mà nghiêm trọng thế? Mau đứng lên, đừng quỳ, ta chịu không nổi lễ lớn thế này đâu!"
Lâm Thần càng đỡ, Ma Diễm càng không dám đứng dậy. Hắn nhấp một ngụm trà nhỏ.
Ngay lập tức, trong cơ thể Ma Diễm, ma công ngàn năm tích lũy bỗng chốc sụp đổ, thay vào đó là một luồng tiên khí thuần khiết nhất từ trước đến nay. Tu vi của hắn vốn đã đình trệ ở đỉnh cao Ma Thánh vạn năm, giờ đây "rắc" một tiếng, bình cảnh vỡ tan.
Trên bầu trời, thiên kiếp cuồn cuộn kéo đến nhưng vừa chạm vào ranh giới sơn cốc liền "phụt" một tiếng… tan biến như bọt xà phòng.
Đột phá! Chỉ một ngụm trà, vị Ma Chủ khét tiếng nhất lịch sử đã bước vào Chân Tiên cảnh – thứ mà cả triệu năm qua không ai làm được!
Đám cường giả phía sau nhìn thấy cảnh này, mắt đỏ hoe vì ghen tị. Họ không còn sợ hãi nữa mà phát điên vì kích động.
"Lão Tổ! Cho con một bát! Con nguyện làm ruộng cho người mười vạn năm!"
"Lão Tổ! Nhà người còn thiếu người dọn chuồng lợn không? Ta là Thánh tử của Thái Dương Thánh Địa, ta nhóm lửa rất giỏi!"
Lâm Thần ngơ ngác nhìn đám "hàng xóm" đang điên cuồng gào thét đòi làm đầy tớ cho mình. Hắn quay sang bảo Thẩm Nhược Băng: "Nhược Băng, trà của ta… có ngon đến thế sao? Hay là ta bỏ nhầm muối vào rồi?"
Thẩm Nhược Băng nhìn sư phụ với ánh mắt sùng bái tột độ: "Sư tôn, người lại khiêm tốn rồi. Trà của người chứa đựng sự sống của một kỷ nguyên mới. Họ… họ chỉ là đang nhận ra sự vĩ đại của người mà thôi."
Lâm Thần thở dài: "Thôi được rồi, nếu bọn họ thích trà này đến thế, bảo Tiểu Bảo mang cái xô nhựa đằng sau ra đây, rót mỗi người một bát. Đừng để bọn họ la hét nữa, đau đầu lắm."
Xô nhựa?
Khi Lục Tiểu Bảo bưng cái xô màu đỏ (thực chất là một kiện Tạo Hóa Chi Bảo có không gian vô tận) chứa đầy "nước trà" ra, cả Thăng Tiên Đại Hội bùng nổ.
Một vị Thái thượng trưởng lão nhìn cái xô, suýt nữa thì nghẹt thở chết: "Đó… đó chẳng phải là 'Cực Lạc Tịnh Bình' sao? Lão Tổ dùng nó để đựng nước uống thường ngày?"
Lâm Thần thì chỉ nghĩ: "Cái xô này hồi đó mua ở tạp hóa có 5 tệ, may mà dùng bền."
Đại hội cứ thế tiếp diễn trong sự hoang mang của Lâm Thần và sự cuồng nhiệt của thế giới. Từng vị cường giả nhận trà xong đều tìm một góc trong cốc để tọa hóa đột phá. Tiếng nổ tung của cảnh giới vang lên liên tiếp như pháo nổ đêm giao thừa.
"Ầm!" "Rắc!" "Hú!"
Chưa đầy hai giờ đồng hồ, trong sơn cốc đã có thêm hơn một trăm vị Chân Tiên và hàng ngàn vị Đại Thánh.
Lâm Thần nhìn cảnh tượng này, trong lòng lại suy diễn: "Xong rồi… chắc chắn trà này có độc! Nhìn xem, bọn họ uống xong là ai nấy đỏ mặt tía tai, ngồi run cầm cập, có người còn hét lên nữa. Chẳng lẽ là ngộ độc thực phẩm tập thể?"
Hắn sợ quá, định lẻn vào nhà trốn, nhưng hệ thống lại vang lên:
*"Đinh! Nhiệm vụ tiếp đãi khách quý hoàn thành xuất sắc. Độ hảo cảm của vạn linh đối với ký chủ đạt mức 'Sùng bái thần linh'. Phần thưởng: Thăng cấp sơn cốc thành 'Thần giới thượng tầng'."*
Lâm Thần chưa kịp phản ứng, mặt đất bỗng rung chuyển. Sơn cốc nhỏ bé vốn dĩ đơn sơ bỗng chốc phát ra hào quang vạn trượng. Những cây cỏ dại ven đường biến thành tiên dược, cái ao cá sau nhà nở ra hoa sen vàng chín cánh, con chó Lão Hắc lười biếng nằm góc sân đột nhiên mọc ra hai cái cánh đen che cả mặt trời.
Cả Thương Mang Cổ Giới lúc này đều được nâng tầm. Linh khí đậm đặc đến mức hóa thành mưa rơi xuống khắp Ngũ Đại Vực.
Người đời nhìn cảnh tượng thần thánh này, đồng loạt quỳ xuống hướng về phía sơn cốc mà lạy.
"Đa tạ Lão Tổ ban ân! Lão Tổ vĩnh hằng bất diệt!"
Lâm Thần đứng giữa vầng sáng, tay vẫn còn cầm cái muôi rót trà, ngây người ra: "Mình… mình chỉ muốn mời khách uống trà thôi mà? Tại sao nhà mình lại biến thành thế này? Tại sao con chó nhà mình lại biết bay?"
Hắn nhìn lên trời, thở dài một tiếng đầy sầu muộn: "Làm một người phàm… sao mà khó thế này?"
Tiếng thở dài ấy rơi vào tai các vị tân Chân Tiên, họ lập tức chấn động tâm hồn: "Nghe thấy không? Lão Tổ thở dài vì thế giới này vẫn còn quá yếu kém! Chúng ta phải nỗ lực hơn nữa để không phụ lòng mong mỏi của ngài!"
Thế là, thay vì về nhà, hàng ngàn vị cường giả vừa đột phá xong đã đồng loạt rút cuốc, rút xẻng ra.
"Anh em, Lão Tổ thiếu người làm vườn! Ai nhanh chân thì có phần!"
Lâm Thần nhìn một đám "siêu nhân" đang hì hục đào đất, xới cỏ cho vườn cải của mình, trong lòng chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất: "Thôi xong, hôm nay chắc chắn là không có cơm ăn rồi, đông thế này thì nấu sao cho xuể…"
Nhưng hắn không biết rằng, bắt đầu từ ngày hôm nay, hắn chính thức trở thành "Ông Trời" của thế giới này. Một vị ông trời chỉ thích trồng rau, sợ chết, và luôn cho rằng mình là một kẻ nghèo hèn sống lâu năm.
Trong ánh hoàng hôn của ngày đại hội, con chim nhỏ đậu trên vai Lâm Thần bỗng cất tiếng hót, mỗi tiếng hót là một chương mới cho vận mệnh của chúng sinh. Trường Sinh Lão Tổ không xuất thế, nhưng cả thế giới đã phải vì hắn mà cúi đầu.