Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 58: Nam Cương vạn độc**
Giấc ngủ trên xe ngựa cũ kỹ của Lâm Thần bị phá vỡ bởi một tiếng hắt hơi. Anh nhíu mày, đưa tay dụi mắt rồi vén bức rèm bằng vải thô lên nhìn ra ngoài.
Đập vào mắt anh không phải là non xanh nước biếc như kỳ vọng, mà là một vùng trời đất âm u, xám xịt. Sương mù dày đặc đến mức chỉ nhìn thấy mờ mờ bóng lưng của Thẩm Nhược Băng đang ngồi phía trước đánh xe. Không khí ở đây đặc quánh, mang theo một mùi hăng hắc, ẩm mốc cực kỳ khó chịu.
Lâm Thần che mũi, lẩm bẩm oán trách: "Hệ thống ơi là hệ thống, ngươi bảo ta đi du ngoạn phương Nam để hưởng chút nắng ấm, sao lại đưa ta vào cái vùng ô nhiễm môi trường nghiêm trọng thế này? Nhìn cái sương khói này xem, chắc là bụi mịn PM 2.5 phải cao gấp vạn lần ở Trái Đất mất."
Ở phía trước, Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo đang rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ.
Kể từ khi đặt chân vào ranh giới Nam Cương – nơi được mệnh danh là "Tử vong địa đồ", hai người họ đã phải liên tục vận hành linh lực để duy trì hộ thể linh quang. Đây không phải là sương mù bình thường, mà là "Hủ Cốt Linh Lam" – loại chướng khí đặc thù của Nam Cương, thứ có thể dễ dàng ăn mòn cả pháp bảo địa giai và làm thối rữa thần hồn của tu sĩ Linh Đài cảnh trong chớp mắt.
"Nhị sư đệ, bảo vệ sư phụ cho kỹ!" Thẩm Nhược Băng khẽ quát, bàn tay trắng muốt của cô nắm chặt lấy cán chổi (Thiên Cơ Kiếm) dắt bên hông. Đôi mắt lạnh lùng của nàng không ngừng quét qua những tán cây cổ thụ có hình thù kỳ quái hai bên đường, nơi những sợi dây leo màu tím sẫm đang co thắt như những con trăn lớn.
Lục Tiểu Bảo mặt cắt không còn giọt máu, tay trái cầm bát quái trận bàn, tay phải run run lấy ra mấy viên đan dược giải độc: "Đại sư tỷ, chướng khí này nồng quá, hộ thể linh quang của đệ đang bị hòa tan. Sư phụ… sư phụ người không sao chứ?"
Đúng lúc này, giọng nói ngáp ngắn ngáp dài của Lâm Thần vang lên từ trong xe:
"Này hai đứa, sao dừng lại lâu thế? Mà sao vùng này bụi bặm quá vậy, nhìn không thấy đường luôn rồi. Có phải do chúng ta chọn đường tắt nên đi nhầm vào khu đốt rác của dân địa phương không?"
Lục Tiểu Bảo suýt chút nữa thì ngã khỏi xe. *Khu đốt rác? Sư phụ, đây là Vạn Độc Nam Cương, nơi cả Thiên Thánh cường giả cũng phải e dè ba phần khi tiến vào mà người bảo là đốt rác?*
Lâm Thần bước xuống xe, chân chạm vào nền đất lầy lội màu đen kịt. Vừa bước ra khỏi "phạm vi bảo vệ" của xe ngựa, anh lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, hắc ám ập vào mặt. Với tư cách là một người cực kỳ sợ chết và luôn ám ảnh về sức khỏe, Lâm Thần vội vàng lấy từ trong túi áo ra một cái khẩu trang tự chế bằng vải lanh, thong thả đeo lên mặt.
Nhưng trong mắt của Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo, cảnh tượng đó hoàn toàn khác.
Khi Lâm Thần bước xuống xe, một luồng Đạo vận vô hình nhưng cực kỳ bạo liệt từ gấu áo anh tỏa ra. Những sợi sương mù màu lam sẫm đang cuộn xoáy hung hãn, vừa chạm vào vùng không gian mười thước xung quanh Lâm Thần, lập tức giống như nhìn thấy thiên địch, sợ hãi tháo chạy bạt mạng, tạo thành một vùng "tịnh địa" trong vắt giữa biển độc mênh mông.
Cái khẩu trang vải lanh kia, khi đeo lên mặt Lâm Thần, đột ngột lóe lên một tầng hào quang nhàn nhạt, tựa như đang hô ứng với quy luật của thiên địa, ngăn cách toàn bộ nhân quả u ám bên ngoài.
"Sư phụ quả nhiên là sư phụ… người đi bộ giữa vạn độc mà như đi trong sân nhà mình." Lục Tiểu Bảo nuốt nước bọt, thầm cảm thán sự chênh lệch cảnh giới.
"Hắt xì!" Lâm Thần đột nhiên hắt hơi một cái thật mạnh. Anh cau mày: "Bụi thật, mùi này… giống như mùi lưu huỳnh lẫn với xác chết lâu ngày. Hai đứa đứng yên đó, để ta tìm xem có cái gì giải tỏa được không khí không."
Lâm Thần thò tay vào trong một cái giỏ mây cũ nát trên xe, lục lọi một hồi rồi lấy ra một bầu rượu bằng da hươu sần sùi. Anh mở nút bình, một mùi thơm kỳ lạ thoát ra. Nó không phải mùi rượu nồng nặc, mà là mùi hương của cỏ cây mới mẻ sau cơn mưa, thanh khiết đến mức khiến người ta cảm thấy như phổi mình vừa được rửa sạch.
Đây là "Rượu thuốc" mà hệ thống bắt Lâm Thần phải tự tay ủ từ 3000 năm trước. Anh chỉ biết nó được ngâm từ mấy loại quả dâu rừng (Thần Long Quả), một ít cỏ dại (Cửu Diệp Tiên Thảo) và nước giếng sau nhà (Vạn Hóa Linh Tuyền). Lâm Thần luôn coi đây là thuốc bổ phổi dùng cho những ngày thời tiết xấu.
"Nào, mỗi đứa uống một hớp cho đỡ viêm họng. Cái vùng này khí độc… ý ta là bụi bặm nhiều quá."
Lâm Thần đưa bầu rượu cho đồ đệ, bản thân thì ngửa cổ uống một ngụm lớn, sau đó làm một hành động mà người bình thường vẫn làm khi thấy khó thở vì bụi: Anh phun ra một ngụm "sương rượu" vào không trung để làm dịu đi bụi bẩn xung quanh.
"Phù…!"
Ngụm rượu vừa ra khỏi miệng Lâm Thần, vốn chỉ là những hạt nước li ti, nhưng khi chạm vào sương mù Nam Cương, nó lập tức hóa thành một cơn địa chấn tâm linh.
Một luồng linh quang màu trắng sữa từ miệng anh tuôn ra, tựa như một con rồng sương trắng xóa xé toạc bầu trời âm u. Đi đến đâu, chướng khí nghìn năm tan biến đến đó. Những tán cây độc đen ngòm, hễ chạm vào hơi rượu liền lập tức rụng sạch lá độc, từ trong kẽ vỏ cây bắt đầu đâm ra những chồi non xanh mướt đầy sinh khí.
Dưới lòng đất, hàng vạn con rết, rắn độc, bọ cạp đang rình rập, cảm nhận được hơi thở này liền đồng loạt hóa thành mây khói, hoặc giả là lập tức lột xác, linh trí đại khai, kinh hãi quỳ rạp xuống hướng về phía Lâm Thần mà lạy như tế sao.
Cùng lúc đó, từ sâu trong khu rừng rậm, một tiếng hét kinh hãi vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
"Kẻ nào dám phá hỏng 'Cửu Thiên Vạn Độc Trận' của ta?"
Từ trong làn sương mù mờ ảo, ba bóng người mặc trường bào màu tím đậm, thêu hình bọ cạp vàng trên ngực hiện ra. Kẻ đi đầu là một lão giả gầy gò, mắt hõm sâu, làn da xám xịt như vỏ cây chết – trưởng lão của Vạn Độc Môn, cường giả Thần Thông cảnh bát tầng, Độc Cốt Lão Ma.
Lão ta đang cực kỳ phẫn nộ. Lão đã mất hàng chục năm để bố trí đại trận độc này hòng vây bắt một con Thiên Độc Chu vừa mới thăng cấp, vậy mà chỉ trong nháy mắt, hơi rượu của một "tên phàm nhân" kia đã thổi bay một phần ba đại trận của lão.
"To gan phàm nhân! Ngươi uống cái thứ rượu quỷ quái gì mà dám khinh mạn Nam Cương độc thuật của lão phu?" Độc Cốt Lão Ma gầm lên, tay vẫy một cái, một dải lụa màu tím thẫm chứa đựng hàng nghìn loại kịch độc lao về phía Lâm Thần. "Đi chết đi! Linh hồn của ngươi sẽ là món mồi ngon nhất cho bầy sâu của ta!"
Lâm Thần nhìn thấy một lão già mặt mày hung ác đột nhiên xuất hiện, lại còn ném về phía mình một thứ "dây thừng" màu tím, trong lòng hốt hoảng: "Chết tiệt, cướp đường! Ở đây ô nhiễm thế này mà cũng có kẻ đứng đường chặn cướp sao?"
Vì quá sợ hãi, Lâm Thần không kịp suy nghĩ, tay vẫn đang cầm bầu rượu, theo bản năng liền ném mạnh cái nút bình vừa mới tháo ra về phía đối phương để ngăn cản.
"Này thì tấn công người lương thiện này!" Lâm Thần hét lên một tiếng đầy sự… nhát gan.
Cái nút bình bằng gỗ cũ kỹ bay ra khỏi tay Lâm Thần, trong mắt anh thì nó bay chậm như sên, nhưng trong mắt Độc Cốt Lão Ma, đó không phải là một cái nút bình.
Đó là một quả núi thiêng liêng rực cháy đạo hỏa!
Nó mang theo một sức ép nặng nề của vạn cổ thời gian, khiến không gian xung quanh vỡ vụn từng mảnh. Dải lụa kịch độc chưa kịp chạm tới mười thước xung quanh xe ngựa đã bị áp lực này nghiền nát thành bụi cám.
*Oanh!*
Độc Cốt Lão Ma thậm chí không kịp rên rỉ một tiếng. Cái nút bình đi xuyên qua ngực lão, mang theo toàn bộ thân hình lão đóng đinh vào một vách núi đá cách đó cả dặm. Vách núi ấy vốn là nơi trú ngụ của Vạn Độc Môn, giờ đây sụp đổ tan tành dưới sức mạnh của một cái nút gỗ.
Hiện trường chìm vào im lặng chết chóc. Hai tên đệ tử đi theo Độc Cốt Lão Ma đứng ngây người như phỗng, đôi chân run cầm cập, quần đã ướt đẫm từ lúc nào.
Lâm Thần cũng đứng ngẩn ngơ, bàn tay vẫn còn tư thế ném: "Ủa… hắn đâu rồi? Sao vừa nãy thấy hung hăng lắm mà, chắc thấy mình ném đồ vật vào người nên sợ quá chạy mất rồi? Người phương Nam cũng thật là nóng tính mà cũng nhát gan quá đi."
Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo nhìn cái hố sâu hoắm trên vách núi phía xa, rồi nhìn cái nút bình gỗ đang "ngạo nghễ" ghim sâu vào đá, lại nhìn sư phụ mình đang đứng phủi tay thở phào.
"Đại sư tỷ…" Lục Tiểu Bảo thều thào, "Đó là Độc Cốt Lão Ma, kẻ đứng đầu top 10 cường giả dùng độc của Đông Hoang đúng không?"
Thẩm Nhược Băng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, giọng nói tràn đầy sùng bái: "Đúng thế. Nhưng đối với sư phụ, lão ta chỉ giống như một con ruồi vo ve làm phiền buổi uống rượu mà thôi. Ngươi thấy không, sư phụ ném nút bình không hề dùng linh lực, đó là lực lượng của 'Đạo'. Người dùng vật phàm trần để trấn áp cường giả Thần Thông, đây mới thực sự là vô chiêu thắng hữu chiêu."
Lâm Thần lúc này quay sang nhìn hai đồ đệ, thấy họ đứng im re, anh nghĩ họ bị dọa sợ nên vội vàng an ủi: "Đừng sợ, có lẽ đó là mấy kẻ tâm thần đi lạc thôi. Nào, uống rượu đi cho khỏe người. Uống xong chúng ta tìm chỗ nào sạch sẽ mà nghỉ chân. Cái chỗ này bẩn thỉu quá, ta cảm thấy nếu ở đây lâu thêm chút nữa chắc sẽ mọc nấm trên người mất."
Thẩm Nhược Băng trịnh trọng đón lấy bầu rượu bằng cả hai tay. Cô nhẹ nhàng nhấp một ngụm nhỏ.
*Oanh!*
Một luồng linh lực tinh thuần như đại dương cuộn trào tràn vào trong kinh mạch nàng. Những tổn thương do chướng khí gây ra lúc trước biến mất ngay lập tức. Cảnh giới của nàng vốn đã là Thần Thông cảnh tam tầng, lúc này bắt đầu rung động kịch liệt, khí thế tăng vọt, nháy mắt đã đột phá lên tứ tầng, rồi ngũ tầng mà không hề có chút trở ngại nào.
Trong thức hải của nàng, thanh kiếm ý vốn đã sắc bén nay lại được bao phủ bởi một tầng hào quang xanh ngắt của sinh mạng. Cô hiểu ra, loại rượu này không chỉ là thuốc giải, nó chính là "Vạn Độc Chi Tổ" của sự sống, có thể hóa giải mọi tai ương trên thế gian này.
Lục Tiểu Bảo thấy sư tỷ đột phá, liền tranh thủ làm một hớp lớn.
"Khà! Sư phụ, rượu này ngon quá! Đệ thấy mình như có thể bay lên vậy!" Lục Tiểu Bảo mặt đỏ tưng bừng, hai con mắt sáng rực lên. Bàn cờ trận pháp trong đầu hắn xoay chuyển liên hồi, hàng vạn trận đồ độc môn bí truyền của Nam Cương đột nhiên hiện lên rõ mồn một như một trò trẻ con trước mắt hắn.
"Ngon thì uống ít thôi, rượu này nặng đấy." Lâm Thần vỗ vỗ vai đồ đệ, "Đi thôi, đi nhanh ra khỏi khu rừng này. Ta thề, lần sau có chết ta cũng không thèm đi du lịch cái vùng ô nhiễm này nữa."
Ba thầy trò lại lên đường. Chiếc xe ngựa lọc cọc lăn bánh, đi qua những vùng chướng khí dày đặc nhất của Nam Cương. Nhưng lần này, không còn sương mù nào dám đến gần.
Hơi rượu lan tỏa từ trên xe ngựa ra xa hàng chục dặm. Một hiện tượng kỳ lạ xảy ra: nơi nào xe ngựa đi qua, nơi đó rừng độc hóa linh lâm, đầm lầy chết chóc hóa hồ sen thơm ngát.
Các lão quái vật ẩn cư nghìn năm trong hang sâu của Nam Cương, những kẻ vốn đang hấp hối vì độc phản phệ, khi ngửi thấy mùi hương này liền hốt hoảng bò ra khỏi hang. Họ nhìn thấy chiếc xe ngựa cũ kỹ xa dần, rồi nhìn lại mảnh đất mình đang đứng vốn đen ngòm nay đã rực rỡ linh hoa, tất cả đồng loạt quỳ xuống đất, nước mắt dàn dụa.
"Trường Sinh Lão Tổ… Ngài rốt cuộc đã tới rồi!"
"Độc đạo của Nam Cương ta, nghìn năm nay đều đi vào tà lộ. Hôm nay Lão Tổ chỉ dùng một hơi rượu liền hóa giải vạn độc, ban phát sự sống cho cả vùng đất chết này. Đây mới là đại từ đại bi, đây mới là chân chính trường sinh đạo!"
Ở phía trước, trên xe ngựa, Lâm Thần vẫn đang loay hoay lôi từ trong túi ra một lọ tinh dầu sả, lầm bầm: "Mong là thứ này sẽ đuổi được bớt mấy con muỗi to bằng ngón tay cái ở đây. Phương Nam gì mà kinh dị quá…"
Anh hoàn toàn không biết rằng, đằng sau lưng anh, cái hắt hơi và ngụm rượu của anh đã chính thức khai tử "Độc đạo" của cả một vùng đại lục, mở ra một thời đại "Linh y học" rực rỡ cho Nam Cương từ đây về sau.
Trường Sinh Lão Tổ, dù không muốn, một lần nữa lại vô tình trở thành vị thần cứu thế trong mắt vạn dân.