Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 1: Xuyên không thành kẻ trông ao, Hệ thống nuôi cá online
**CHƯƠNG 1: TRƯỜNG SINH HỒ TẬN, NHẤT CẦN ĐỊNH NHÂN DUYÊN**
Thanh Vân Môn, hậu sơn.
Gió rít qua những khe đá cằn cỗi, mang theo hơi lạnh lẽo của một tông môn đang trên đà mục nát. Nằm lọt thỏm giữa những vách đá xám xịt là hồ Trường Sinh – cái tên nghe thì đầy vẻ tiên gia thoát tục, nhưng thực tế chỉ là một vũng nước đọng, quanh năm phủ kín bởi rêu phong và lá mục. Nước hồ xanh thẫm, đặc quánh, thi thoảng lại sủi lên vài cái bong bóng khí hôi hám từ lớp bùn sâu hoắm bên dưới, như hơi thở tàn tạ của một con quái vật già nua đang chờ chết.
Diệp Mặc đứng bên bờ hồ, đôi giày vải sờn cũ đã thấm đẫm hơi ẩm. Trên vai hắn là một túi nải nhẹ tênh, tay cầm tấm lệnh bài bằng gỗ đen khắc hai chữ “Trông Nom” đã mòn vẹt. Hắn nhìn xuống mặt nước, nơi phản chiếu một gương mặt trẻ trung nhưng đôi mắt lại mang vẻ tĩnh lặng đến lạ lùng, không giống một thiếu niên mười tám tuổi, mà giống một kẻ đã đi qua vạn dặm hồng trần.
"Ba ngày rồi…" Diệp Mặc khẽ lẩm bẩm, hơi thở tan vào màn sương đục.
Hắn vốn không thuộc về thế giới đầy rẫy thần thông nhưng cũng đầy máu tanh này. Kiếp trước, hắn là một kẻ lạc lõng giữa đô thị, chỉ tìm thấy bản ngã khi ngồi bên bờ sông với chiếc cần câu trúc. Có lẽ vì cái nghiệp "sát sinh" nhưng tâm tịnh ấy mà khi sảy chân xuống dòng nước dữ, định mệnh đã ném hắn vào thân xác của một đệ tử ngoại môn cùng tên tại Thanh Minh giới.
Nguyên chủ của thân xác này là một "phế tài" đúng nghĩa. Vào tông môn ba năm, người ta đã đột phá Trúc Cơ, còn hắn vẫn lẹt đẹt ở Luyện Khí tầng một, linh lực trong người mỏng manh đến mức chỉ đủ để thắp sáng một ngọn đèn dầu. Ở một nơi mà thực lực là thước đo duy nhất của nhân phẩm, Diệp Mặc chính là thứ rác rưởi cần được quét dọn khỏi tầm mắt của các thiên tài.
"Diệp Mặc! Đã chết dí ở đây rồi còn đứng đó ngắm xác mình à?"
Một giọng nói the thé, tràn đầy sự hống hách phá vỡ không gian yên tĩnh. Diệp Mặc không cần quay đầu cũng biết kẻ đến là ai. Triệu Hỏa – chấp sự hậu cần ngoại môn, một gã đàn ông có cái bụng phệ như cái trống và đôi mắt hí luôn long lên vì ham muốn quyền lực nhỏ nhoi.
Triệu Hỏa nghênh ngang bước tới, đôi ủng thêu chỉ bạc dẫm nát những mầm cỏ non tội nghiệp bên bờ hồ. Gã nhìn cái hồ chết chóc với vẻ ghê tởm, rồi liếc nhìn Diệp Mặc:
"Lão già trông ao trước đã tọa hóa thành đống xương khô rồi. Chỗ này linh khí cạn kiệt, cá linh chết sạch, đến lũ quạ cũng chẳng buồn ghé chân. Tông môn nể tình ngươi làm tạp dịch ba năm không có công lao cũng có khổ lao, nên mới đặc cách cho ngươi ra đây dưỡng lão sớm. Từ nay về sau, không có lệnh bài triệu tập, cấm được bước chân ra khỏi hậu sơn nửa bước. Nghe rõ chưa?"
Diệp Mặc hơi cúi đầu, vẻ mặt không chút gợn sóng: "Đã rõ, thưa Triệu chấp sự."
Thấy thái độ cam chịu của Diệp Mặc, Triệu Hỏa hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ. Gã vốn định tìm cách sỉ nhục thêm vài câu, nhưng nhìn cái vẻ mặt "người chết không sợ súng" của Diệp Mặc, gã bỗng thấy mất hứng. Gã quăng một bao bố nhỏ xuống chân Diệp Mặc, bụi đất bay mù mịt:
"Đây là cám linh cốc loại thải, mỗi tháng ngươi chỉ có bấy nhiêu thôi. Mặc dù ta biết trong cái ao thối này chẳng còn con cá nào sống nổi, nhưng quy định vẫn là quy định. Khôn hồn thì lấy chỗ đó mà ăn cho đỡ chết đói, đừng có vác mặt về nội môn mà xin xỏ linh thạch. Chỗ này… là dành cho những kẻ chờ chết như ngươi đấy."
Nói xong, Triệu Hỏa xoay người bỏ đi, tiếng cười khùng khục của gã vang vọng giữa vách đá khô khốc.
Diệp Mặc lặng lẽ nhặt bao bố lên. Bên trong là những hạt cám đen xì, tỏa ra mùi mốc nồng nặc. Hắn không giận, ngược lại còn cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Thế giới tu tiên này quá ồn ào, quá mệt mỏi. Kẻ giết người vì một viên đan dược, người phản bội vì một cuốn công pháp. Được ở lại đây, bầu bạn với một cái ao tàn, chẳng phải là một loại phúc phận sao?
Hắn bước đến căn chòi cỏ rách nát bên bờ hồ, dọn dẹp qua loa rồi ngồi xuống một phiến đá lớn vươn ra mặt nước. Không gian tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng gió lùa qua kẽ lá và tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ đá như tiếng thở dài của thời gian. Diệp Mặc thả hồn mình vào sự tĩnh lặng ấy, bỗng nhiên, một âm thanh thanh thúy như tiếng chuông đồng vang lên ngay trong thức hải:
【 Đinh! Phát hiện địa điểm có Đạo vận cổ xưa: Hồ Trường Sinh. 】
【 Cảm ứng được tâm cảnh "Thanh Tịnh" của chủ nhân. Hệ thống "Nuôi Cá Chư Thiên" đang khởi động… 】
【 1%… 50%… 100%! Kích hoạt thành công! 】
Diệp Mặc giật mình, một bảng thuộc tính mờ ảo hiện ra trước mắt, lấp lánh như được dệt từ ánh sao:
**[Chủ nhân: Diệp Mặc]**
**[Tu vi: Luyện Khí tầng một (Nhược bằng kiến cỏ)]**
**[Lĩnh vực: Hồ Trường Sinh (Cấp 1 – Hoang phế)]**
**[Đàn cá: 0/10]**
**[Vật phẩm: Quà tặng tân thủ (Chưa mở)]**
"Hệ thống? Bàn tay vàng của những kẻ xuyên không sao?" Diệp Mặc khẽ cười khổ. Hắn vốn định an phận thủ thường, nhưng xem ra ông trời vẫn muốn hắn phải tạo ra chút gợn sóng.
Hắn dùng ý nghĩ chạm vào "Quà tặng tân thủ". Ngay lập tức, không gian xung quanh khẽ dao động, bốn luồng sáng rực rỡ hiện ra:
1. **Cần Câu Trúc Thanh Vân**: Một chiếc cần câu làm bằng trúc xanh biếc, thân cần khắc những phù văn cổ xưa, dây câu mảnh như tơ nhện nhưng tỏa ra uy áp của chân long.
2. **Cám Cá Linh Uẩn (Cực phẩm)**: Mười nắm cám cá tỏa ra mùi hương thanh khiết, chỉ cần ngửi một hơi cũng thấy kinh mạch giãn nở.
3. **Mồi Câu May Mắn**: Ba viên mồi màu vàng kim, chắc chắn câu được linh vật có khí vận.
4. **Thái Cực Ngư T息 Quyết (Ngư Tức Quyết)**: Công pháp tu luyện độc nhất vô nhị, giúp chủ nhân hô hấp theo nhịp điệu của linh ngư, tự động vận chuyển linh lực ngay cả khi đang ngủ.
Trong tay Diệp Mặc bỗng nặng lên, chiếc cần câu trúc xanh xuất hiện, mát lạnh và thân thuộc. Cùng lúc đó, một dòng tri thức ấm áp chảy vào đại não, khiến hắn lập tức thông thạo Ngư Tức Quyết. Hắn hít vào một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí loãng trong không gian bắt đầu theo lỗ chân lông thấm vào cơ thể, nhẹ nhàng như dòng suối nhỏ chảy qua sa mạc khô cằn.
"Tự động tu luyện? Được, rất hợp ý ta."
Diệp Mặc mở bao Cám Cá Linh Uẩn, bốc một nắm nhỏ rải xuống mặt hồ xanh thẫm. Những hạt cám lấp lánh như kim cương vụn chạm vào mặt nước, lập tức tan ra, tỏa ra một luồng sinh cơ mãnh liệt.
*Lục đục…*
Mặt hồ vốn tĩnh lặng bỗng chốc xao động. Từ dưới lớp bùn đen kịt, một con cá chép gầy gò, vảy màu xám xịt chẳng biết từ đâu chui ra, điên cuồng đớp lấy những hạt linh uẩn.
【 Đinh! Một con cá chép bản địa hấp thụ Linh Uẩn, kích hoạt huyết mạch ẩn giấu. Tiến hóa thành công: "Cá Chép Linh Khí" (Phẩm cấp: Phàm linh). 】
【 Chủ nhân nhận được phản phệ tu vi: +10 ngày tu luyện thuần tịnh. 】
Một luồng khí nóng từ lòng bàn tay chạy thẳng vào đan điền Diệp Mặc. Linh lực vốn mỏng manh như sợi tóc bỗng nhiên rung động, dầy thêm một vòng rõ rệt. Diệp Mặc kinh ngạc nhìn con cá chép dưới nước. Lớp vảy xám của nó đang bong ra, thay vào đó là lớp vảy đỏ rực như lửa, đôi mắt nó cũng trở nên linh động, quẫy đuôi thân thiết quanh phiến đá của hắn.
"Thì ra nuôi cá là nuôi chính mình." Diệp Mặc mỉm cười.
Hắn quyết định thử vận may lớn hơn. Móc một viên Mồi Câu May Mắn vào lưỡi câu, hắn vung cần. Sợi dây câu vẽ một đường cong hoàn mỹ trên bầu trời đêm, rơi xuống tâm hồ không một tiếng động. Diệp Mặc nhắm mắt, vận hành Ngư Tức Quyết, hơi thở của hắn dần đồng điệu với nhịp đập của hồ nước.
Thời gian trôi đi, trăng lên tới đỉnh đầu, rải một lớp bạc mỏng lên mặt hồ. Không gian vắng lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng sương rơi trên lá thông.
*Cắc!*
Phao câu đột nhiên chìm nghỉm. Một sức mạnh kinh thiên động địa từ dưới đáy hồ truyền tới, cây cần trúc Thanh Vân cong lại như vầng trăng khuyết. Diệp Mặc mở choàng mắt, hai tay giữ chặt cán cần. Dưới làn nước, một bóng đen khổng lồ đang điên cuồng quẫy đạp, tạo nên những vòng xoáy dữ dội.
"Muốn chạy?" Diệp Mặc trầm giọng. Hắn không dùng sức mạnh cơ bắp, mà dùng "ý" để dẫn dắt dây câu. Nhấp, thả, xoay, kéo… mỗi động tác đều mang theo nhịp điệu của Thái Cực, hóa giải từng đợt vùng vẫy của con quái vật dưới nước.
Sau hơn nửa canh giờ giằng co, bóng đen mệt mỏi dần. Diệp Mặc quát khẽ một tiếng, vung mạnh cần câu. Một luồng ánh sáng bạc xé toạc mặt hồ, bay vụt lên không trung rồi rơi xuống bên cạnh hắn.
Đó là một con cá vô cùng kỳ lạ. Nó không có vảy, thân hình thon dài như một thanh kiếm cổ, da màu trắng sữa tỏa ra hào quang mờ ảo. Trên đầu nó có một cái vây cứng nhọn hoắt, lấp lánh như kim cương.
【 Đinh! Chúc mừng chủ nhân câu được linh ngư cực hiếm: "Cẩm Lý Vận May – Bản mẫu biến dị" (Linh giai sơ kỳ). 】
【 Phần thưởng lần đầu câu được linh ngư cấp Linh:
1. Tu vi: Đột phá liên tiếp lên Luyện Khí tầng ba.
2. Thần thông: "Càn Khôn Nhãn" (Nhìn thấu chân lý vạn vật).
3. Nâng cấp Lĩnh vực: Hồ Trường Sinh bắt đầu khôi phục sinh khí. 】
*Oành!*
Trong cơ thể Diệp Mặc vang lên những tiếng nổ giòn giã của xương cốt. Kinh mạch bế tắc bấy lâu nay bị linh lực cuộn trào như đại hồng thủy phá tan. Hắn cảm thấy ngũ quan trở nên nhạy bén đến cực điểm, thậm chí có thể nghe thấy tiếng sâu bọ bò dưới lớp đất sâu. Ánh mắt hắn lóe lên một luồng sáng vàng nhạt, khi nhìn vào con cá trắng, một dòng thông tin hiện ra:
*[Cẩm Lý Vận May: Mang trong mình một tia khí vận của trời đất. Tác dụng: Tăng phúc duyên cho chủ nhân, trấn áp rủi ro.]*
Diệp Mặc nhẹ nhàng vuốt ve lớp da mát lạnh của nó. Con cá không hề sợ hãi, ngược lại còn dùng đầu dụi vào lòng bàn tay hắn, phát ra tiếng kêu "chiu chiu" nhỏ xíu như tiếng chim non.
"Từ nay, ngươi tên là Tiểu Ngư."
Diệp Mặc thả nó lại hồ. Tiểu Ngư vừa chạm nước đã hóa thành một dải ánh sáng trắng, lượn lờ quanh hồ ba vòng. Đi đến đâu, nước hồ đen đục lập tức trở nên trong vắt đến đó. Những đám rêu thối rữa biến mất, thay vào đó là những khóm tảo xanh mướt bắt đầu vươn mình.
Lúc này, tại nội môn Thanh Vân Môn, trên đỉnh mây mù phủ kín.
Liễu Nhất Phi – đại sư tỷ của tông môn, người được mệnh danh là "Kiếm Tâm Thiên Thành", đang ngồi thiền định bỗng mở bừng đôi mắt phượng. Nàng nhìn về phía hậu sơn, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại.
"Linh khí dao động? Chẳng lẽ có bảo vật xuất thế?"
Nàng đứng dậy, tà áo trắng bay phất phơ trong gió đêm. Nhưng cảm giác đó chỉ thoáng qua rồi biến mất, nhanh đến mức nàng nghi ngờ mình đã cảm nhận lầm. Nàng nhìn về phía hồ Trường Sinh xa xăm, nơi mà hàng trăm năm nay chỉ có tử khí, rồi khẽ thở dài: "Chắc là do mình lo lắng cho đại hội tông môn sắp tới quá thôi. Nơi đó… làm sao có thể có sinh linh nào tồn tại được."
Nàng không biết rằng, ở nơi "tử địa" ấy, một vị Đạo Tổ tương lai đang nằm dài trên phiến đá, kê đầu lên tay nhìn ngắm bầu trời sao.
Diệp Mặc cảm nhận được luồng linh lực dồi dào đang không ngừng vận chuyển trong người. Luyện Khí tầng ba, đối với người khác có lẽ chẳng là gì, nhưng với hắn, đó là khởi đầu của một cuộc đời mới. Một cuộc đời không có tranh đấu, chỉ có tiếng sóng vỗ và những con cá linh thiêng.
"Thế giới này, hóa ra cũng không tệ lắm."
Hắn nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ sâu. Bên cạnh hắn, chiếc cần câu trúc xanh vẫn lặng lẽ tỏa sáng, như một vị hộ pháp trung thành canh giữ giấc mộng của ngư ông. Dưới đáy hồ Trường Sinh, Tiểu Ngư đang lặn sâu xuống một vết nứt cổ xưa. Ở đó, một mảnh vảy rồng hóa thạch vạn năm bỗng nhiên nứt ra một khe nhỏ, tỏa ra một hơi thở viễn cổ kinh người, như thể đang chào đón vị chủ nhân mới của nó.
Bánh xe vận mệnh của Thanh Minh giới đã chính thức chuyển bánh, bắt đầu từ một nắm cám cá và một kẻ lười biếng bên bờ hồ hoang.