Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 11: Ngoại môn đệ tử khiêu khích**
CHƯƠNG 11: NGOẠI MÔN ĐỆ TỬ KHIÊU KHÍCH
Sương mù buổi sớm tại hậu sơn Thanh Vân Môn vẫn còn lãng đãng bao phủ trên mặt hồ Trường Sinh. Những tia nắng đầu ngày khẽ khàng lách qua tán lá cổ thụ, thả xuống mặt nước tĩnh lặng những đốm sáng nhảy nhót như kim sa. Trong không gian yên bình ấy, tiếng ngáp dài của một thiếu niên vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch.
Diệp Mặc uể oải ngồi dậy từ chiếc ghế mây cũ kỹ bên hiên lều cỏ. Hắn đưa tay gãi gãi mái tóc hơi rối, mắt nheo lại nhìn ra phía hồ.
"Chủ nhân, chủ nhân! Cá thức giấc cả rồi, Linh Nhi cũng đói rồi!"
Một tiếng gọi lảnh lót như chim oanh vang lên. Linh Nhi từ trong bếp nhỏ chạy ra, đôi chân trần trắng muốt chạy trên cỏ xanh, trên tay vẫn còn cầm một miếng cá khô dở dang. Sau khi hóa hình, tiểu Cẩm Lý này dường như vẫn giữ thói quen ăn uống của loài cá, nhưng khẩu vị thì đã thăng cấp lên mức "đầu bếp hạng nhất" do chính Diệp Mặc rèn luyện.
Diệp Mặc cười khổ, vươn vai một cái rồi vỗ vỗ vào cái túi vải thô bên hông: "Đợi chút, để ta trộn cám cho tụi nhỏ đã. Ngươi ấy à, cứ ăn suốt ngày như thế, sớm muộn gì hồ Trường Sinh này cũng bị ngươi ăn sập."
Hắn đứng dậy, đi tới chiếc lu sành chứa đầy những hạt nâu sẫm nhìn như bùn đất bình thường. Thế nhưng, nếu một đại năng luyện đan nào đó đứng ở đây, chắc chắn sẽ phải thổ huyết mà chết. Những hạt "cám cá" ấy thực chất là sự hòa trộn của Cửu Châu Linh Thảo, Địa Tâm Mẫu Dịch và vô số đạo vận tinh túy mà hệ thống đã ban tặng cho Diệp Mặc. Với người thường, đó là phế liệu, nhưng với linh ngư trong ao, đó chính là chí bảo cải biến huyết mạch.
Diệp Mặc thong dong bốc một nắm cám, bước ra mép sàn gỗ nhô ra giữa hồ. Hắn khẽ búng tay, những hạt cám rơi xuống nước tạo thành những gợn sóng lăn tăn. Ngay lập tức, dưới làn nước biếc, hàng trăm bóng lưng lấp lánh đủ màu sắc lao tới.
Ở trung tâm, một con cá trê đen thui, to lớn và xấu xí một cách kỳ lạ – vốn là Thôn Thiên Ngư được Diệp Mặc nuôi làm "lao công" dọn bể – đang lười biếng ngoi lên, há cái miệng rộng ngoác nuốt chửng một vạt nước.
Bầu không khí dưỡng sinh thư thái này bỗng chốc bị phá vỡ bởi tiếng bước chân dồn dập và những giọng cười nói ồn ào từ phía con đường mòn dẫn lên hậu sơn.
"Mau lên, nghe nói tên phế vật Diệp Mặc kia chiếm giữ hồ Trường Sinh này bấy lâu nay. Nơi đây linh khí dù mỏng manh nhưng cảnh sắc không tệ, Chấp sự Triệu Hỏa đã không còn quản nơi này nữa, chúng ta đến đây hưởng lạc một chút cũng chẳng ai hay."
"Hừ, cái tên Diệp Mặc đó đúng là số tốt. Chỉ biết nuôi mấy con cá lòng tong mà cũng được ở nơi thanh tịnh thế này. Hôm nay Vương sư huynh đến đây, chắc chắn phải dạy dỗ hắn một chút đạo lý."
Diệp Mặc nghe tiếng động, đôi mày khẽ nhướn lên nhưng không quay đầu lại. Hắn vẫn chậm rãi rải nốt nắm cám cuối cùng xuống nước, tiếng thở dài thoảng qua: "Phiền phức đến thật sớm."
Đám người xuất hiện gồm năm sáu thiếu niên mặc đồ đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Môn. Đi đầu là một kẻ có thân hình cao lớn, khuôn mặt vuông vức nhưng đôi mắt đầy vẻ kiêu ngạo, tên là Vương Hổ. Hắn vốn là thuộc hạ dưới trướng của Chấp sự Triệu Hỏa, sau khi Triệu Hỏa "gặp chuyện" mất trí nhớ kỳ lạ, Vương Hổ liền trở nên lộng hành, muốn tự lập môn hộ nhỏ trong đám ngoại môn đệ tử.
Vương Hổ nhìn thấy bóng lưng Diệp Mặc đang thong dong nuôi cá, trong lòng không hiểu sao dâng lên một luồng vô danh hỏa. Hắn ghét cái vẻ bình thản đến mức coi thường thế giới của tên này.
"Này, Diệp Mặc!" Vương Hổ quát lớn, tiếng vang rung động cả mặt hồ làm lũ cá giật mình lặn sâu xuống đáy. "Ngươi nghe không hả? Cái hồ này từ nay về sau Vương Hổ ta thầu. Ngươi mau dọn dẹp mấy cái thứ rác rưởi của mình rồi biến xuống núi đi!"
Linh Nhi đang ngồi bên cạnh Diệp Mặc, thấy đàn cá bị dọa sợ, đôi mắt to tròn của nàng lập tức tràn đầy vẻ tức giận. Nàng đứng phắt dậy, chống nạnh hét lên: "Các ngươi là ai? Dám làm kinh động đến đàn cá của chủ nhân, có tin ta ném các ngươi xuống hồ làm mồi cho cá trê không!"
Vương Hổ và đám đồng bọn ngẩn ra một lúc, sau đó liền phá lên cười sằng sặc.
"Oa, tiểu nha đầu này từ đâu ra thế này? Xinh đẹp quá đi mất!"
"Diệp Mặc, không ngờ ngươi giấu một tiểu mỹ nhân ở đây cơ đấy. Nhìn cái dáng vẻ non nớt này, chắc chắn là dụ dỗ từ nhà lành nào đó rồi."
Vương Hổ liếm môi, ánh mắt tham lam quét qua Linh Nhi. Hắn chưa bao giờ thấy cô gái nào có khí chất thanh khiết và linh động đến vậy. Hắn càng thêm chắc chắn rằng hậu sơn này có bảo bối, hoặc ít nhất là linh khí ở đây giúp người ta trở nên xinh đẹp hơn.
Diệp Mặc lúc này mới từ từ quay người lại. Chiếc nón lá che khuất nửa khuôn mặt, hắn chỉ nhàn nhạt thốt ra một câu: "Đàn cá của ta không ăn tạp chất, các ngươi không đủ tư cách làm mồi cho chúng đâu. Quay về đi, trước khi ta mất kiên nhẫn."
Giọng điệu của hắn không cao, thậm chí còn có chút lười biếng, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến đám đệ tử ngoại môn kia cảm thấy sống lưng hơi lạnh. Vương Hổ cau mày, tự trấn định lại. Hắn vừa đột phá Luyện Khí tầng thứ tư, là "cao thủ" trong đám ngoại môn, làm sao có thể bị một tên nuôi cá dọa sợ?
"Diệp Mặc, ngươi còn tưởng mình là người của nội môn chắc? Ngay cả Linh căn cũng là loại rác rưởi nhất, ở đây đóng giả cao nhân cái gì?" Vương Hổ tiến lên một bước, linh áp Luyện Khí tầng bốn tản phát ra, làm cỏ cây xung quanh khẽ rung động. "Hôm nay, ta không chỉ lấy cái hồ này, mà còn mang cả tiểu nha đầu kia đi nữa. Ngươi cản thử xem?"
Dứt lời, Vương Hổ vận chuyển công pháp, một tầng linh khí nhàn nhạt bao phủ lấy nắm đấm, hắn lao về phía Diệp Mặc với tốc độ khá nhanh trong mắt kẻ thường.
Diệp Mặc vẫn đứng yên đó, đôi mắt bình thản như mặt hồ vào đêm. Trong tâm trí hắn, âm thanh của hệ thống vang lên đều đặn.
[Cảnh báo: Có sinh vật yếu ớt đang tìm cách khiêu chiến trật tự ao cá. Ký chủ có muốn thực hiện 'phóng sinh cưỡng chế'?]
Diệp Mặc không thèm dùng đến hệ thống. Hắn chỉ nhẹ nhàng cầm lấy chiếc gáo múc nước bằng gỗ bên cạnh hồ, múc một gáo nước rồi tiện tay hất về phía trước.
"Xoạt!"
Hành động cực kỳ đơn giản, giống như một ngư ông đang rửa sàn thuyền. Nhưng vào khoảnh khắc những giọt nước hồ Trường Sinh rời khỏi gáo, thời gian dường như chậm lại. Những giọt nước lấp lánh đạo vận, dưới tác động của một loại sức mạnh vô hình, chúng đột ngột biến hóa thành những mũi tên nước sắc lẹm, bao phủ lấy toàn bộ không gian trước mặt Diệp Mặc.
"Bụp! Bụp! Bụp!"
Vương Hổ còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, đã cảm thấy mình như đâm sầm vào một bức tường thép bằng nước. Linh khí phòng hộ trên nắm đấm bị xé rách dễ dàng như trang giấy vụn. Cả người hắn bị một lực lượng khổng lồ đẩy ngược về phía sau, bay thẳng ra xa hơn mười mét, rơi đánh "rầm" xuống một bụi gai ven đường.
Đám đệ tử đi cùng đứng hình, nụ cười trên môi đông cứng lại. Chúng chỉ nhìn thấy Diệp Mặc hất một gáo nước, rồi đại sư huynh của chúng – một người Luyện Khí tầng bốn – cứ thế mà bay đi?
"Ma pháp! Hắn dùng yêu pháp!" Một tên đệ tử hét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi.
Diệp Mặc khẽ lắc đầu, đặt cái gáo gỗ xuống chỗ cũ, giọng vẫn đều đều: "Nước hồ hôm nay hơi lạnh, giúp các ngươi tỉnh táo lại chút thôi."
Vương Hổ lồm cồm bò dậy từ bụi gai, cả người ướt đẫm, khuôn mặt trầy xước và đau đớn. Nhưng điều khiến hắn kinh hãi nhất không phải là vết thương ngoài da, mà là linh lực trong cơ thể hắn. Ngay khoảnh khắc bị trúng nước hồ, linh lực của hắn dường như bị đóng băng hoàn toàn, không thể vận hành dù chỉ một chút.
Hắn trừng mắt nhìn Diệp Mặc, rồi lại nhìn thấy con cá trê đen thui lúc nãy đột nhiên nhảy vọt lên khỏi mặt nước, quẫy đuôi tạo ra một làn sóng lớn. Ánh mắt con cá trê đó nhìn hắn đầy vẻ khinh bỉ, giống như một vị quân vương đang nhìn một con kiến hôi đang quấy rầy sự nghỉ ngơi của mình.
Vương Hổ sợ rồi. Hắn rùng mình cái kịch, một nỗi sợ nguyên thủy xâm chiếm lấy tâm trí. Hắn nhận ra, cái hồ này không đơn giản, và tên Diệp Mặc này… càng không đơn giản.
"Chạy… chạy mau!" Vương Hổ lắp bắp, không còn mảy may ý định "thầu hồ" hay "cướp người". Hắn xoay người chạy bán sống bán chết xuống núi, đám đàn em cũng vắt chân lên cổ mà biến mất trong làn sương mù, bỏ lại những tiếng la hét hoảng loạn vang vọng khắp sườn núi.
Không gian hậu sơn trở lại vẻ yên bình vốn có.
Linh Nhi vỗ tay reo hò: "Chủ nhân thật giỏi! Đánh bay lũ ruồi bọ đó rồi! Mà chủ nhân này, vừa rồi nước hồ bay ra có tốn linh lực không? Nếu tốn quá thì để lần sau Linh Nhi phun nước đuổi bọn chúng cho, Linh Nhi phun xa lắm đấy!"
Nói rồi, cô bé còn phồng má lên làm tư thế sắp phun nước thật. Diệp Mặc bật cười, gõ nhẹ vào đầu nàng một cái: "Thôi đi cô nương, ngươi mà phun nước chắc cả cái Thanh Vân Môn này bị ngập lụt mất."
Hắn quay nhìn ra hồ, thở dài một hơi. Sự yên bình này e là sẽ không kéo dài được bao lâu. Thanh Vân Môn đang trên đà sa sút, sự xuất hiện của những kẻ như Vương Hổ chỉ là bề nổi của một tảng băng trôi. Những đại thế lực ngoài kia đang nhòm ngó chút linh mạch cuối cùng của giới này, và sớm muộn gì chúng cũng sẽ tìm đến đây.
Hắn khẽ ngồi xuống sàn gỗ, đưa tay xuống làn nước mát rượi.
[Ký chủ đã bảo vệ thành công hồ cá, điểm 'Trấn Định' tăng 50. Phần thưởng thêm: 10 viên Khai Tuệ Đan cho cá.]
Diệp Mặc nhận phần thưởng từ hệ thống. Những viên đan dược tròn trịa, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ xuất hiện trong lòng bàn tay. Hắn nhìn đàn cá đang tập trung dưới chân mình, khẽ thì thầm: "Các ngươi phải lớn nhanh một chút. Thế giới này không an toàn như các ngươi nghĩ đâu."
Trong lúc đó, sâu thẳm dưới đáy hồ Trường Sinh, một rung cảm mãnh liệt lan tỏa. Con cá trê đen bỗng nhiên thu mình lại, lớp vảy của nó dường như cứng cáp hơn một chút, đôi mắt vốn đục ngầu nay hiện lên những đốm sáng màu vàng kim nhàn nhạt.
Trong vô thức, do chịu ảnh hưởng từ khí chất và những món quà của Diệp Mặc, các loại cá trong hồ đang bắt đầu một quá trình tiến hóa thoát thai hoán cốt mà giới tu tiên từ cổ chí kim chưa từng ghi chép lại.
Trong khi đó, ở phía bên kia Thanh Vân Môn, Vương Hổ chạy về đến ngoại môn khu với bộ dạng vô cùng thảm hại.
"Hổ ca! Có chuyện gì thế? Sao người lại ra nông nỗi này?" Một nhóm đệ tử khác vây quanh hỏi han.
Vương Hổ hổn hển, mặt mày trắng bệch, vừa thở vừa nói: "Yêu… yêu nghiệt! Hậu sơn có yêu nghiệt! Diệp Mặc kia… hắn không phải người! Nước hồ của hắn… nước hồ của hắn có thể hóa phép!"
Tin tức này như một hòn đá ném vào hồ nước đang yên tĩnh, bắt đầu lan truyền khắp ngoại môn với tốc độ chóng mặt. Có người tin, có người cười nhạo, nhưng cái tên Diệp Mặc – kẻ nuôi cá phế vật – bắt đầu gắn liền với những câu chuyện kỳ quái.
Trên đỉnh ngọn núi chính, Đại sư tỷ Liễu Nhất Phi đang đứng trên một vách đá luyện kiếm. Nàng dừng lại khi nghe tiếng lao xao từ phía dưới, ánh mắt thanh lãnh hướng về phía hậu sơn đang chìm trong sương sớm.
Nàng nhớ lại lần mình bị thương, chén canh cá mà thiếu niên ấy mang cho nàng. Lúc đó nàng tưởng chỉ là một món ăn bình dân, nhưng sau khi uống vào, không chỉ vết thương hồi phục mà cả tâm cảnh của nàng cũng trở nên cực kỳ ổn định.
"Diệp Mặc… huynh rốt cuộc là người như thế nào?" Nàng lẩm bẩm, thanh kiếm trong tay khẽ rung động theo nhịp đập trái tim.
Dường như có một sức hút vô hình nào đó, thôi thúc nàng muốn quay lại hồ Trường Sinh một lần nữa. Không phải vì tò mò về những lời đồn đại yêu pháp, mà là vì nàng khao khát cái cảm giác bình yên đến lạ lùng bên cạnh gã "ngư ông" ấy.
Dưới hồ Trường Sinh, Diệp Mặc không hề biết mình vừa trở thành tâm điểm của những cuộc bàn tán. Hắn lại cầm lên cây cần câu trúc quen thuộc, móc vào một mồi câu giản đơn rồi buông dây.
Linh Nhi ngồi bên cạnh, tựa đầu vào vai hắn, miệng nhai cá khô nhỏ nhẻ.
"Chủ nhân, nếu một ngày bọn họ mang nhiều người đến hơn, chúng ta có phải rời đi không?"
Diệp Mặc nhìn ra đường chân trời, nơi mây trắng đang trôi lững lờ, khẽ cười: "Rời đi? Tại sao phải rời đi? Ta đã quen với nước hồ ở đây rồi. Nếu bọn họ mang nhiều người đến, thì chúng ta nuôi thêm nhiều cá một chút là được."
"Nuôi nhiều cá để làm gì ạ?"
"Để… vỗ béo chúng. Khi nào cá đủ lớn, chúng ta sẽ cho cả thế giới này biết thế nào là 'cá chép hóa rồng'."
Câu nói đùa của Diệp Mặc nghe thì có vẻ ngây ngô, nhưng trong không gian ấy, dường như vạn vật đều đang cúi đầu lắng nghe.
Trong ao cá, một con cá vàng nhỏ vảy đỏ (Cẩm Lý khác) bỗng nhiên nhảy vọt lên khỏi mặt nước, lộn nhào một vòng điệu nghệ trước khi lặn xuống. Ánh nắng chiếu vào lớp vảy của nó, tạo ra một hình ảnh thoạt nhìn như một con rồng lửa đang bay lượn giữa không trung.
Mười vạn dặm mây trắng phía trên Thanh Vân Môn, vào lúc này bỗng nhiên cuộn trào thành những hình thù kỳ dị, giống như vạn cá triều bái, chấn động cả những lão quái vật đang bế quan trong bóng tối của thế giới Thanh Minh.
Thế nhưng, kẻ khơi mào cho tất cả những điều này chỉ đơn giản là đang bực mình vì… một con cá lòng tong vừa mới ăn mất mồi câu của mình.
"Ái chà, con cá này ranh thật, lại sổng rồi!" Diệp Mặc than vãn, lắc đầu tiếc nuối.
Cảnh giới của hắn, dường như đã vượt ra ngoài tầm hiểu biết của ngôn ngữ và quy luật tu hành thông thường. Đạo, đôi khi chỉ nằm ở cách người ta nhấc cần câu và rải nắm cám.
—
Ngày hôm đó trôi qua trong sự ồn ào ẩn giấu bên trong Thanh Vân Môn, nhưng ở hậu sơn, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào và tiếng cười giòn tan của một thiếu nữ hóa thân từ cá chép. Diệp Mặc nằm trên chiếc ghế mây, nón lá che mặt, ngủ một giấc thật sâu.
Trong giấc mơ, hắn thấy hồ Trường Sinh không còn là một cái ao nhỏ, mà là một đại dương bao la, nơi mỗi con cá hắn nuôi đều là một tinh cầu lấp lánh. Hắn đứng giữa đại dương ấy, nhẹ nhàng vung tay, và cả vũ trụ vận hành theo nhịp thở của hắn.
Thành Đạo Tổ lúc nào không hay? Có lẽ, hắn vốn dĩ đã là Đạo từ khoảnh khắc hắn bằng lòng ngồi xuống nuôi cá vậy.
[Hết Chương 11]