Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 125: Khi người hiền lành tức giận**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:18:23 | Lượt xem: 1

Hơi nóng của buổi trưa hè vốn dĩ mang theo sự lười biếng đặc trưng của Thanh Vân Môn, nhưng lúc này, tại hồ Trường Sinh ở hậu sơn, không gian lại đặc quánh một tầng áp lực khiến chim chóc không dám vỗ cánh, côn trùng ngừng tiếng kêu than.

Dưới đáy hồ đã trơ trụi bùn non, những vết nứt nẻ như những con mắt tử thần đang há hốc miệng đòi nợ. Những cây hoa súng linh diệp vốn xanh mướt giờ đây héo rũ, cuộn tròn lại như những thi hài khô quắt. Giữa cái cảnh tượng hoang tàn ấy, Diệp Mặc đứng đó, bóng lưng gầy gò của hắn in dài trên mặt đất nứt nẻ.

Chiếc nón lá che khuất nửa khuôn mặt, nhưng bầu không khí xung quanh hắn lại đang vặn xoắn một cách bất thường.

“Chủ nhân… Linh Nhi lạnh quá…”

Tiếng thì thào yếu ớt của Linh Nhi vang lên. Nàng nằm trong lòng Diệp Mặc, vảy vàng trên cánh tay đang bong tróc từng mảng, linh lực bản nguyên vốn dĩ dồi dào nay bị một lực lượng thô bạo từ hư không rút cạn. Nàng vốn là linh ngư gắn liền với khí vận của cái ao này, ao cạn thì mệnh nàng cũng tàn.

Diệp Mặc cúi đầu, bàn tay vốn dĩ chỉ quen cầm cần câu nay run nhẹ vì kìm nén. Hắn nhẹ nhàng đặt Linh Nhi vào một cái chum nước nhỏ cuối cùng còn sót lại chút linh khí tinh khiết nhất, thanh âm trầm thấp như vọng ra từ chín tầng địa ngục:

— Ngươi ngoan, nhắm mắt lại ngủ một lát. Khi tỉnh dậy, nước sẽ đầy, cá sẽ bơi, và những kẻ làm đau ngươi… sẽ biến mất.

Linh Nhi yếu ớt gật đầu, chìm vào giấc ngủ sâu.

Ngay khoảnh khắc nàng nhắm mắt, Diệp Mặc đứng thẳng dậy. Toàn bộ hậu sơn Thanh Vân Môn đột nhiên lâm vào một sự tĩnh lặng đến rùng mình. Một tiếng “rắc” giòn giã vang lên, mặt đất dưới chân hắn rạn nứt thành một hình bát quái khổng lồ.

Trong thức hải của Diệp Mặc, tiếng chuông của Hệ Thống Nuôi Cá vang lên dồn dập:
[Cảnh báo: Ký chủ đang giải phóng hơi thở Đạo Tổ! Vùng không gian hiện tại không thể chịu tải, đề nghị thu liễm!]
[Cảnh báo: Trái tim Đạo Tổ bị dao động, Nhân Quả Chi Nhãn đã mở!]

— Thu liễm? — Diệp Mặc lạnh lùng mở miệng, đôi mắt hắn lúc này không còn vẻ lờ đờ thường ngày mà rực cháy một ngọn lửa màu tím sẫm, xuyên thấu qua vạn dặm hư không — Bọn chúng câu cá của ta, rút linh mạch của ta, còn muốn lấy mạng người của ta. Ngươi bảo ta thu liễm cái gì?

Diệp Mặc bước tới một bước, đưa tay ra hư không. Một tiếng vèo sắc lẹm, chiếc cần câu bằng trúc cũ kỹ nằm góc lều tự động bay vào tay hắn.

Chiếc cần câu này, bình thường chỉ để câu mấy con cá lòng tong, nhưng lúc này khi rơi vào tay Diệp Mặc, nó phát ra ánh sáng lung linh như được đúc từ những vì tinh tú. Sợi dây câu mảnh như tơ nhện bay vút lên cao, xuyên thủng tầng mây, trực tiếp găm vào nhân quả của thế giới này.

***

Cách Thanh Vân Môn vạn dặm về phía Đông, tại Thiên Nguyên Tông.

Đây là một trong những tông môn hạng nhất của Trung Châu, khí thế bừng bừng. Trên quảng trường trung tâm, một đại trận khổng lồ mang tên “Vạn Thủy Quy Nguyên” đang vận hành hết công suất. Những sợi dây xích ánh sáng màu lam kéo dài vào hư không, điên cuồng rút lấy linh khí và thủy khí từ các linh mạch yếu tiểu khắp thiên hạ.

— Ha ha ha! Tông chủ thần võ! Có được dòng linh thủy tinh túy nhất từ Đông vực này, cực phẩm Linh Ngư của chúng ta chắc chắn sẽ tiến hóa thành long! — Một gã trưởng lão nịnh nọt cười lớn.

Thiên Tề Tử, Tông chủ Thiên Nguyên Tông, tay vuốt chòm râu dài, ánh mắt đầy vẻ tham lam nhìn vào chiếc hồ ngọc ở trung tâm đại trận. Bên trong đó, một lượng nước linh dịch đặc quánh đang dần đầy lên, phát ra mùi hương ngào ngạt của đại đạo.

— Thanh Vân Môn chỉ là một tông môn hạng ba tàn tạ, giữ lấy loại linh mạch này chính là phí phạm thiên vật. Bản tọa rút đi là để cứu rỗi nhân gian, biến nó thành tài nguyên chân chính. — Thiên Tề Tử cao ngạo nói.

Đúng lúc đó, sắc trời đại biến.

Một tia chớp màu tím đột ngột xé toạc bầu trời vạn dặm không mây của Thiên Nguyên Tông. Một áp lực kinh thiên động địa từ trên cao ập xuống, khiến tất cả các đệ tử có tu vi dưới Trúc Cơ lập tức ngã quỵ, thất khiếu chảy máu.

— Cái gì? Thiên kiếp sao? — Thiên Tề Tử kinh hoàng nhìn lên.

Không phải thiên kiếp.

Từ trong đám mây đen cuồn cuộn, một sợi tơ trắng mảnh mai nhưng dài vô tận rơi xuống. Nó không hề bị đại trận phòng hộ của tông môn ngăn cản, nhẹ nhàng xuyên qua lớp màn chắn dày hàng trượng như đi vào chỗ không người.

Sợi tơ ấy hướng thẳng về phía hồ ngọc linh dịch, nhẹ nhàng “móc” lấy một cái.

— Kẻ nào gu rẫy dám nhúng tay vào đồ của Thiên Nguyên Tông! — Thiên Tề Tử gầm lên, vỗ mạnh lên túi trữ vật, một thanh đạo kiếm cấp Thiên bay ra, chém mạnh vào sợi tơ.

Nhưng, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Thanh kiếm cấp Thiên vừa chạm vào sợi tơ liền vỡ tan tành như đồ sành sứ. Sợi tơ kia dường như không thuộc về thế giới này, nó chứa đựng một loại quy luật “Tất Trúng” và “Trình Độ Chí Cao”.

Ở hậu sơn Thanh Vân Môn, Diệp Mặc nắm chặt cán cần câu, cổ tay khẽ rung một nhịp cực nhỏ.

— Câu được rồi. — Hắn nói khẽ.

Vạn dặm bên kia, toàn bộ Thiên Nguyên Tông đột ngột rung chuyển dữ dội. Thiên Tề Tử nhận ra một điều đáng sợ: Sợi tơ ấy không chỉ móc lấy nước hồ, mà nó đang móc lấy… cả vận mệnh của Thiên Nguyên Tông!

— Trả lại cho ta! — Diệp Mặc gầm lên một tiếng lạnh lẽo.

Hắn giật mạnh cần câu!

Tại Thiên Nguyên Tông, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Hồ ngọc vỡ tan, nhưng kỳ lạ là nước bên trong không hề bắn ra xung quanh mà bị hút ngược vào trong sợi tơ trắng. Không chỉ nước linh dịch, mà toàn bộ linh khí tích lũy mười vạn năm của Thiên Nguyên Tông, cả linh mạch tổ tiên chôn sâu dưới đất cũng bị sợi tơ ấy thô bạo lôi bật gốc!

Cảnh tượng lúc đó như thể một ngư ông khổng lồ đứng trên chín tầng mây, dùng một cái cần câu câu đi linh hồn của một vùng đại địa.

— Không! Tổ mạch của ta! — Thiên Tề Tử tuyệt vọng lao tới, định dùng nhục thân chặn lại.

— Cút!

Một chữ phát ra từ hư không, như sấm nổ ngang tai. Thiên Tề Tử — một cường giả Hóa Thần đỉnh phong — lập tức nổ tung thành một làn sương máu. Ngay cả linh hồn hắn cũng không kịp thoát ra, bị áp lực đạo vận xóa sổ hoàn toàn khỏi vòng luân hồi.

Ngọn núi chính của Thiên Nguyên Tông đổ sụp. Toàn bộ kiến trúc xa hoa biến thành tro bụi trong giây lát. Những đệ tử còn lại gào thét trong tuyệt vọng khi thấy linh lực trong cơ thể mình tan biến, trả lại cho trời đất.

Tại hậu sơn Thanh Vân Môn.

Bầu trời đột ngột mở ra một lốc xoáy khổng lồ. Một thác nước linh khí lỏng tinh khiết như rồng xanh lao xuống từ chín tầng trời, trực tiếp dội thẳng vào hồ Trường Sinh trơ trụi.

Ầm! Ầm! Ầm!

Mực nước dâng lên nhanh chóng. Những vết nứt trên mặt đất bị linh dịch thấm đẫm, khép lại thần kỳ. Cây súng héo rũ bắt đầu nảy mầm, nở rộ rực rỡ chỉ trong hơi thở.

Diệp Mặc buông cần câu, ngồi xuống cạnh chum nước nhỏ. Hắn nhẹ nhàng bế Linh Nhi ra, thả lại vào hồ nước tràn đầy đạo vận.

Vừa chạm vào nước, vảy của Linh Nhi liền mọc lại, hào quang vạn trượng. Nàng hít một hơi sâu, mơ màng tỉnh dậy, nhìn thấy hồ nước quen thuộc và nụ cười của Diệp Mặc dưới nón lá.

— Chủ nhân… Linh Nhi mơ thấy nước về, còn có con rồng lớn lắm…

Diệp Mặc cười nhạt, xoa đầu nàng:

— Mơ thôi. Chủ nhân chỉ vừa đi lấy chút nước của nhà hàng xóm về. Nước này nhiều khoáng chất, tốt cho việc mọc vảy của ngươi.

Hắn nhấc cần câu lên, nhìn sợi dây câu còn dính một chút máu nhạt của một kẻ vô danh nào đó, tùy ý vẩy nhẹ vào không khí. Một gợn sóng hư không lan tỏa, xóa sạch mọi dấu vết của trận chiến vạn dặm vừa rồi.

[Chúc mừng ký chủ hoàn thành trừng phạt kẻ xâm lấn. Thưởng: Một con 'Cá Voi Càn Khôn' giai đoạn ấu thơ.]
[Hệ thống thông báo: Do ký chủ sử dụng quá 0.0001% tu vi Đạo Tổ, thế giới này sẽ lâm vào tình trạng run rẩy trong vòng bảy ngày. Đề nghị ký chủ nên ngủ trưa để ổn định đạo tâm.]

Diệp Mặc tựa lưng vào cây liễu già, chiếc cần câu trúc lại trở về dáng vẻ tầm thường, nằm ngổn ngang cạnh đống rác. Hắn lôi từ trong túi ra một miếng bánh quẩy lạnh ngắt, thong thả gặm.

— Bảy ngày sao? Được, vậy ta ngủ bảy ngày.

Phía trước hồ, Linh Nhi tung tăng nhảy nhót dưới làn nước lấp lánh linh quang. Ở xa xa, tiếng chuông của Thanh Vân Môn vang lên dồn dập báo hiệu sự đại biến của thiên địa, nhưng dường như tất cả sự ồn ào đó không thể bước chân vào cái góc sân nhỏ này.

Ai mà biết được, vị ngư ông đang ngáp dài kia vừa mới tiêu diệt một tông môn hạng nhất chỉ bằng một cú giật cần?

Trong mắt Diệp Mặc, không có cường giả, cũng chẳng có tông môn, chỉ có hồ cá này là cả thế giới. Và thế giới ấy, hôm nay lại yên bình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8