Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 131: Diệp Mặc rèn cần câu mới từ xương sườn Ma Thần**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:22:23 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 131: DIỆP MẶC RÈN CẦN CÂU MỚI TỪ XƯƠNG SƯỜN MA THẦN

Ánh nắng ban mai tại hồ Trường Sinh bao giờ cũng mang theo một chút vị ngọt của sương sớm và hơi thở thanh tân của linh khí. Diệp Mặc ngồi trên phiến đá mòn, nét mặt đăm chiêu hiếm thấy. Trong tay hắn là chiếc cần câu trúc xanh đã gắn bó bấy lâu, nay lại xuất hiện một vết nứt kéo dài từ cán lên đến ngọn.

Sau trận chiến kinh thiên động địa bảo vệ Thanh Vân Môn mấy ngày trước, khi hắn vô tình dùng một “đạo kiếp” phát ra từ cần câu để đuổi sạch vạn quân địch, bảo vật này rốt cuộc cũng không chịu nổi gánh nặng của sức mạnh Đạo Tổ mà bắt đầu hư tổn.

“Thật là… thế giới này chẳng có cái gì bền chắc một chút sao?” Diệp Mặc thở dài, ném chiếc cần cũ sang một bên.

Đối với một người lấy việc câu cá làm thú vui duy nhất như hắn, mất đi công cụ hành nghề chẳng khác nào võ giả mất kiếm, thư sinh mất bút.

Linh Nhi lúc này đang ngâm mình dưới nước, lộ ra cái đầu nhỏ với đôi mắt to tròn lấp lánh, tò mò hỏi: “Chủ nhân, cần câu của ngài hỏng rồi ạ? Hay là để con xuống đáy hồ tìm cho ngài mấy thanh gươm sắt mà đám tu sĩ vứt xuống nhé?”

Diệp Mặc lắc đầu, nhìn ra giữa hồ, nơi con Thôn Thiên Ngư – con cá trê dọn bể khổng lồ – đang lười biếng há miệng đớp nắng. Hắn vẫy vẫy tay: “Tiểu Hắc, lại đây.”

Con cá trê khổng lồ vốn đang oai phong như một vị thần thú phương nào, vừa nghe tiếng gọi liền rùng mình một cái, tức khắc thu nhỏ cơ thể lại chỉ bằng bắp tay, bơi nhanh như chớp đến cạnh chân Diệp Mặc, cái đuôi vẫy rối rít nịnh bợ.

Diệp Mặc nhìn nó, lạnh nhạt nói: “Ta nhớ mấy tháng trước, lúc ngươi đi dạo dưới địa mạch, có nhặt được một ‘mẩu xương’ của cái gì đó cứng lắm đúng không? Nôn ra cho ta xem thử.”

Tiểu Hắc run bắn lên, cái miệng rộng huếch há ra, một đạo ánh sáng đen kịt mang theo luồng tà khí ngút trời phụt ra, rơi phịch xuống mặt đất.

Ngay khi món vật phẩm này xuất hiện, toàn bộ không gian xung quanh hồ Trường Sinh bỗng chốc đông cứng lại. Mây đen từ đâu kéo đến che kín bầu trời Thanh Vân Môn, sấm chớp nổ đoàng đoàng như thể ngày tận thế đang cận kề. Một mùi vị chết chóc, hung bạo và cổ xưa tràn ngập trong không khí, khiến cho chim chóc trong rừng rơi rụng, cá dưới hồ hoảng sợ lặn sâu xuống đáy bùn.

Đó là một đoạn xương sườn dài khoảng sáu thước, trắng nhợt như bạch ngọc nhưng lại tỏa ra hắc khí lạnh lẽo. Trên mặt xương khắc chi chít những phù văn ma đạo thần bí, mỗi một đường nét đều chứa đựng nỗi oán hận của hàng triệu sinh linh.

【 *Keng! Phát hiện vật liệu cấp Thần: Xương sườn của Hoang Cổ Ma Thần “Hỗn Độn”. Lưu ý: Chứa đựng tàn hồn và lời nguyền diệt thế.* 】

Hệ thống vang lên tiếng cảnh báo chói tai trong đầu Diệp Mặc, nhưng hắn chẳng buồn bận tâm. Hắn đưa tay nhặt khúc xương lên, lật qua lật lại như đang kiểm tra một món gỗ mục.

“Ừm, độ cứng thì tạm ổn, nhưng hôi quá. Chết lâu thế rồi mà vẫn còn ám mùi máu tanh.” Diệp Mặc nhíu mày đầy ghét bỏ.

Lúc này, từ trong khúc xương đột nhiên vang lên một giọng nói ầm ĩ, hung tàn, như tiếng gầm rú của vạn con quỷ: “Kẻ phàm trần gu dốt kia! Ngươi dám chạm vào linh cốt của bản tôn? Ta là Ma Thần Cửu U, là kẻ thống trị bóng tối, là…”

*Chát!*

Diệp Mặc không thèm nhìn, tiện tay vả một cái thật mạnh vào không trung. Một bàn tay vô hình ngưng tụ từ đạo vận thuần khiết nhất vỗ thẳng vào tàn hồn Ma Thần. Tiếng hét kiêu ngạo lập tức biến thành một tiếng nghẹn họng đầy đau đớn.

“Ồn ào quá.” Diệp Mặc thản nhiên nói. “Ngươi bây giờ chỉ là một nguyên liệu làm cần câu. Nếu không biết nghe lời, ta sẽ ném ngươi vào chuồng heo của ngoại môn làm củi nướng.”

Tàn hồn Ma Thần Cửu U vốn là một tồn tại khiến cả thượng giới phải run rẩy, nay lại bị một thiếu niên nuôi cá tát một cái suýt tan biến. Hắn rúng động nhìn Diệp Mặc, ánh mắt đỏ ngầu tràn ngập sự kinh hoàng. Hắn nhận ra, người trước mắt này không phải phàm nhân, thậm chí không phải là tu sĩ… mà là một vực thẳm đạo pháp không thấy đáy!

“Ngươi… ngươi định làm gì?” Ma Thần run rẩy hỏi, giọng điệu đã bớt đi chín phần kiêu ngạo.

Diệp Mặc không trả lời, hắn bắt đầu quá trình “rèn”.

Thông thường, để rèn một vật liệu cấp Ma Thần, cần có hỏa diễm từ lõi mặt trời hoặc lò rèn vạn năm của Tiên giới. Nhưng Diệp Mặc thì khác. Hắn nhấc chiếc ấm đun nước pha trà ở bên cạnh lên, ném khúc xương vào trong chiếc nồi đen cũ kỹ thường dùng để nấu canh cá.

Hắn búng ngón tay một cái, một ngọn lửa nhỏ màu xanh nhạt bùng lên dưới đáy nồi.

Cảnh tượng này nếu để đại năng bên ngoài nhìn thấy, chắc chắn sẽ phát điên mà hộc máu chết. Đó là Hỗn Độn Chân Hỏa! Ngọn lửa có thể luyện hóa thiên địa, nay lại được dùng để nhóm bếp nấu xương.

“Linh Nhi, cho thêm ít nước vào hồ.”

Linh Nhi lập tức nhảy lên bờ, lấy ra một cái gáo gỗ, múc nước hồ Trường Sinh đổ vào nồi. Nước hồ này sớm đã bị đạo vận của Diệp Mặc hun đúc hàng ngày, thực chất là Linh Dịch nguyên chất nhất thế gian.

Khi nước sôi, khúc xương sườn Ma Thần bắt đầu co lại, hắc khí bị ép vắt ra ngoài, bốc lên thành những đám khói đen sì. Diệp Mặc cầm một thanh củi, khuấy khuấy vào nồi như thể đang nấu món lẩu.

“Aaaa! Thả ta ra! Ngươi đang sỉ nhục một vị thần!” Ma Thần Cửu U hét thảm khốc. Hắn cảm thấy từng sợi quy luật bóng tối của mình đang bị một lực lượng dịu dàng nhưng bá đạo tước đoạt, gột rửa, và thay vào đó là một loại khí tức bình hòa, thiên nhiên đến đáng sợ.

Mùi hôi tanh dần biến mất, thay vào đó là một mùi thơm dịu nhẹ thanh tao. Khúc xương từ màu trắng nhợt chuyển sang màu xanh biếc như ngọc bích, độ đàn hồi trở nên cực kỳ đáng kinh ngạc.

“Được rồi, phần khung cần câu đã xong.” Diệp Mặc vớt khúc ngọc xanh dài mảnh ra, gật đầu hài lòng.

Nhưng một chiếc cần câu hoàn hảo không thể thiếu dây và lưỡi.

Diệp Mặc nhìn về phía cây liễu cổ thụ bên bờ hồ – thực chất là một cây linh mộc đã thành tinh, đang rung rinh cành lá vì sợ hãi. Hắn nhẹ nhàng ngắt lấy một sợi tơ liễu mỏng manh nhất nhưng dẻo dai nhất, sau đó vuốt nhẹ một cái. Sợi tơ liễu lập tức biến hóa, hấp thu tinh hoa của mặt trăng mặt trời, trở nên trong suốt không dấu vết.

“Đây sẽ là dây câu. Còn lưỡi câu…”

Hắn liếc nhìn về phía Tiểu Hắc. Con cá trê dọn bể hiểu ý, run rẩy nôn ra một mảnh vảy cứng của mình – thứ được xưng tụng là có thể chống đỡ được cú đánh của Đại Thừa kỳ. Diệp Mặc bẻ nhẹ một mảnh vảy, uốn nó thành hình lưỡi câu nhỏ xíu.

Khâu cuối cùng là gắn kết tất cả lại. Diệp Mặc cầm khúc xương xanh biếc – lúc này chính là thân cần – và truyền vào đó một ý niệm.

“Từ nay, ngươi tên là ‘Trần Duyên’. Nhiệm vụ của ngươi không phải là hủy diệt thế giới, mà là câu cá cho ta. Nghe rõ chưa?”

Tàn hồn Ma Thần bên trong chiếc cần giờ đây đã hoàn toàn bị khuất phục. Hắn nhận ra rằng, được trở thành cần câu của vị tồn tại này, có khi lại là cơ duyên lớn nhất đời mình. Hắn lặng lẽ thu mình lại, trở thành “linh hồn” của chiếc cần, cung cấp sự nhạy bén và lực kéo vô song.

Chiếc cần câu “Trần Duyên” hoàn thành, một đạo hào quang ngũ sắc vụt lên trời cao, xé tan mây đen, khiến cho hàng vạn dặm quanh Thanh Vân Môn vạn vật sinh sôi, hoa cỏ nở rộ giữa mùa đông giá rét.

Thanh Vân Tử, vị chưởng môn đang tọa thiền gần đó, giật mình mở mắt, cảm thấy một loại uy áp kinh thiên động địa bỗng dưng vụt qua. Lão vội vàng chạy về phía hậu sơn, miệng lẩm bẩm: “Lại là chuyện gì nữa? Lần này là cao nhân nào đến thăm?”

Khi lão đến nơi, chỉ thấy Diệp Mặc đang cầm một thanh trúc xanh (mà lão tưởng là trúc bình thường) ngồi bên hồ, dáng vẻ thong dong.

“Chưởng môn đại nhân, có chuyện gì sao?” Diệp Mặc hỏi, tay vung cần.

Thanh Vân Tử nhìn quanh, thấy không gian tĩnh lặng, chỉ có nồi nước đang sôi bốc mùi thơm lạ kỳ, liền gãi đầu: “Không có gì, có lẽ ta già quá nên hoa mắt… Diệp đệ tử, ngươi lại làm cần mới à?”

“Vâng, cái cũ gãy rồi, chế đại một cái dùng tạm.” Diệp Mặc cười cười.

Thanh Vân Tử nhìn chiếc cần xanh ngọc đẹp mắt trong tay Diệp Mặc, chép miệng: “Trông cũng đẹp đấy, nhưng tu tiên không lo, suốt ngày câu cá thì bao giờ mới thọ được như ta?”

Diệp Mặc không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn chiếc cần. Lão chưởng môn đâu biết rằng, thanh “trúc” mà lão gọi là đồ chơi ấy, vốn được làm từ xương sườn của kẻ có thể diệt sạch mười vạn Thanh Vân Môn trong một hơi thở.

Hắn nhẹ nhàng buông cần. Lưỡi câu bằng vảy Thôn Thiên Ngư xé rách không gian, chìm vào mặt nước lặng tờ.

Ở bên trong cần câu, tàn hồn Ma Thần Cửu U lúc này đang khóc không ra nước mắt. Hắn vốn dĩ nên ở thượng giới hô phong hoán vũ, vậy mà bây giờ nhiệm vụ hàng ngày của hắn là… cảm nhận xem có con cá chép nào đang rỉa mồi hay không để báo tin cho chủ nhân.

“Đây chính là sự trả thù sao? Bắt một Ma Thần đi canh cá cho ngươi?” Ma Thần ai oán nghĩ.

Nhưng khi Diệp Mặc khẽ lay cần, một luồng Đạo Vận vô tận từ bàn tay hắn truyền vào thân cần, Ma Thần Cửu U đột nhiên cảm thấy linh hồn mình được gột rửa, cảnh giới vốn đã bị nghẽn bấy lâu bỗng dưng có dấu hiệu đột phá.

Hắn lập tức thay đổi thái độ: “Chủ nhân! Có cá! Có cá chép vàng bên hướng ba giờ đang tiến lại! Để thuộc hạ lôi nó lên cho ngài!”

Linh Nhi ngồi bên cạnh, chớp mắt nhìn chủ nhân, rồi nhìn chiếc cần câu đang khẽ run lên như thể nó cũng có sự sống. Cô nàng cười toe toét: “Chủ nhân, chiếc cần này có vẻ chăm chỉ hơn chiếc cần trước nhiều nha!”

Diệp Mặc nhìn mặt hồ xao động, ánh mắt chứa đựng vạn cổ tinh hà, lẩm bẩm: “Câu cá cũng như tu hành. Quá cứng thì gãy, quá mềm thì không giữ được con cá lớn. Trần Duyên, đừng nôn nóng, con cá này… ta đã chờ nó chín mươi năm rồi.”

Tiếng cá quẫy nước vang lên, một sinh vật tỏa ánh vàng rực rỡ bắt đầu cắn câu. Đó là một con cá có chín vảy rồng – sinh vật được đồn đại là chìa khóa mở ra kho tàng thái cổ.

Thế giới bên ngoài vẫn đang tranh giành từng viên linh thạch, từng mảnh công pháp thừa, mà chẳng ai ngờ rằng tại một góc nhỏ của Thanh Vân Môn, một “ngư ông” lười biếng vừa dùng xương của hung thần để câu lấy vận mệnh của cả thiên hạ.

Chiều hôm đó, mùi canh cá hầm Ma Thần (thực chất là nước dùng để tôi cần câu còn sót lại) bay xa mười dặm, khiến mười mấy đệ tử Thanh Vân Môn đang bế quan đột nhiên đột phá ngay tại chỗ, trở thành một đoạn truyền thoại kỳ lạ của tông môn về sau.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8