Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 152: Vũ trụ này thực chất là một cái ao lớn**
**CHƯƠNG 152: VŨ TRỤ NÀY THỰC CHẤT LÀ MỘT CÁI AO LỚN**
Sợi chỉ tơ mỏng manh, trong suốt rung rinh giữa hư không tối tăm của vũ trụ. Nó thanh mảnh đến mức tưởng chừng như một cơn gió nhẹ cũng có thể làm đứt, nhưng khi nó lướt qua, vách ngăn không gian vốn kiên cố vô ngần lại bị cắt ra thành những mảng phẳng phiu, tựa như mặt nước bị xé toạc bởi một lưỡi dao sắc lẹm.
Cửu U Ma Thần gầm thét, bàn tay khổng lồ bao phủ bởi vảy đen cùng khí tức tử vong chộp tới. Hắn vốn dĩ là kẻ đứng đầu vạn cổ, coi chúng sinh như cỏ rác, coi thiên địa như bàn cờ. Đối với hắn, nhát vung cần của Diệp Mặc chỉ là một trò đùa rẻ tiền của một kẻ không biết trời cao đất dày.
"Một sợi chỉ mảnh mà muốn câu lấy Chân Thần? Diệp Mặc, ngươi quá ngông cuồng rồi!"
Giọng nói của Cửu U làm rung chuyển các tinh hệ lân cận, khiến những ngôi sao sắp lụi tàn cũng phải nổ tung vì áp lực. Hắn tung ra "Thiên La Địa Võng", một loại thần thông có thể bao trùm cả một phương tinh vực, rút cạn mọi linh khí và sinh mệnh bên trong. Trong mắt hắn, Diệp Mặc lúc này chẳng khác nào một con cá mắc cạn đang giãy giụa tuyệt vọng trong vũng bùn cuối cùng của Thanh Minh Giới.
Nhưng, Diệp Mặc không hề giãy giụa.
Ánh mắt hắn tĩnh lặng như mặt hồ Trường Sinh vào một buổi chiều không gió. Tay hắn giữ lấy cán cần bằng trúc vàng một cách hững hờ, đôi vai hơi thả lỏng. Ngay khi "Thiên La Địa Võng" của Cửu U phủ xuống, sợi chỉ trong suốt kia đột nhiên rung lên một nhịp lạ kỳ.
*Oanh!*
Không có tiếng nổ lớn nào phát ra, nhưng cả không gian bỗng chốc trở nên vặn vẹo. Sợi chỉ kia không hề va chạm với ma công của Cửu U, nó trực tiếp xuyên qua "Lưới Trời" như thể hai thứ đó ở hai chiều không gian khác biệt. Một cái móc câu nhỏ xíu, tỏa ra ánh sáng trắng mờ ảo, đột nhiên xuất hiện ngay trước con mắt đỏ ngầu rộng hàng vạn dặm của Ma Thần.
"Cá… cắn câu rồi." Diệp Mặc khẽ lầm bầm.
Hắn khẽ khều đầu ngón tay, một lực lượng cực kỳ quái dị đột nhiên bùng phát. Cửu U Ma Thần đang ở tư thế tấn công bỗng sững sờ. Hắn cảm thấy linh hồn mình, ý chí của mình, thậm chí là toàn bộ tu vi vạn năm qua bỗng nhiên bị một lực kéo vô hình khóa chặt. Càng kinh khủng hơn, cơ thể khổng lồ đủ sức nghiền nát hành tinh của hắn bỗng nhiên trở nên nhẹ hẫng, như thể hắn không còn là một vị thần cai quản bóng tối, mà chỉ là một vật thể tầm thường đang bị kéo ra khỏi môi trường sống của mình.
"Cái gì thế này?! Ngươi đã làm gì?!" Cửu U hoảng loạn gào lên. Hắn phát hiện ra cảnh vật xung quanh mình đang thay đổi.
Những vì sao xa xôi kia đột nhiên trở nên mờ ảo, chúng hóa thành những bọt khí nhỏ li ti đang trồi lên mặt nước. Hư không đen kịch hóa thành dòng chất lỏng lấp lánh đạo vận. Những vách ngăn không gian mà hắn hằng kiêu ngạo có thể xé rách, hóa ra chỉ là những lớp rong rêu mềm yếu dưới đáy nước.
Đúng lúc này, trong đầu Diệp Mặc vang lên tiếng thông báo của hệ thống, nhưng lần này không phải là giọng máy móc thường lệ, mà là một thanh âm viễn cổ, tang thương:
[Nhiệm vụ cuối cùng: Thanh tẩy ao cũ. Chủ nhân đã nuôi dưỡng đủ 999 loại linh ngư, đạt được Đạo Quả vĩnh hằng. Nay mở ra nhãn quan chân thực: Vạn giới vốn là ao, chúng sinh vốn là cá.]
Diệp Mặc khựng lại một chút, đồng tử co rút. Trong giây phút đó, một luồng tri thức khổng lồ tràn vào tâm trí hắn. Hắn thấy được khởi nguyên của thế giới. Hắn thấy một vị tồn tại không thể gọi tên, sau khi mệt mỏi với những cuộc chiến vô nghĩa giữa chốn vĩnh hằng, đã đào một cái ao nhỏ trong vườn tược của mình. Vị ấy đổ vào đó nước của sông dài thời gian, thả vào đó những hạt giống linh hồn mà sau này người đời gọi là "vũ trụ".
Những thiên hà mà chúng sinh tôn thờ, thực chất chỉ là những rặng san hô trang trí.
Linh khí mà các tu sĩ tranh giành, thực chất chỉ là dưỡng chất mà người chủ ao rắc xuống mỗi buổi sáng.
Và những kẻ như Cửu U Ma Thần, hay những đại năng phi thăng, chẳng qua chỉ là những con cá phát triển mạnh hơn một chút, bắt đầu có ý định nhảy ra khỏi mặt nước để nhìn xem bên ngoài có gì.
"Vũ trụ này… thực chất chỉ là một cái ao lớn."
Diệp Mặc thốt lên, giọng nói mang theo một sự giải thoát vô tận. Hắn cuối cùng cũng hiểu vì sao hệ thống lại bắt hắn đi nuôi cá. Không phải là để hắn trở thành một ngư dân, mà là để luyện cho hắn một tâm cảnh của "Chủ ao". Chỉ có kẻ thực sự hiểu rõ đặc tính của từng con cá, chăm sóc từng giọt nước hồ, mới có tư cách kế thừa di sản này.
"Ngươi… ngươi đang nói cái gì điên rồ vậy?!" Cửu U gầm gừ, nhưng giọng nói của hắn giờ đây nhỏ bé đến thảm hại. Hắn thấy Diệp Mặc bỗng nhiên trở nên khổng lồ, khổng lồ đến mức không thể hình dung.
Trong tầm mắt của Cửu U, bàn tay của Diệp Mặc đang đưa ra để nhấc cần câu. Và phía trên đầu họ, không còn là bầu trời sao rực rỡ, mà là một chiếc nón lá khổng lồ che khuất toàn bộ thế giới.
"Hóa ra là vậy." Diệp Mặc mỉm cười, một nụ cười đượm chút buồn nhưng đầy sự giác ngộ. "Cửu U, ngươi muốn thu hoạch chúng sinh để làm bàn đạp cho bản thân. Ngươi đã phá vỡ sự cân bằng của cái ao này. Một con cá dữ luôn tìm cách ăn thịt đồng loại và phá hoại nước hồ… thì không nên ở lại đây nữa."
"Không! Ta là Ma Thần! Ta là vĩnh hằng!"
Cửu U điên cuồng giãy giụa, tung ra toàn bộ bản nguyên ma đạo. Nhưng mọi nỗ lực của hắn đều vô dụng. Khi Diệp Mặc nhấc cần, một lực đạo mang theo quy luật tuyệt đối của Đạo Tổ giáng xuống.
Dưới ánh mắt kinh hoàng của toàn bộ tu sĩ Thanh Minh Giới đang đứng dưới đất, bóng đen bao phủ bầu trời của Cửu U Ma Thần bắt đầu co rút lại. Từ một thực thể dài hàng vạn dặm, hắn nhanh chóng nhỏ đi theo cấp số nhân. Mười dặm, một trượng, rồi chỉ còn vài tấc.
*Xoạt!*
Diệp Mặc thu dây. Trên chiếc móc câu bằng ánh sáng, giờ đây không phải là một vị Ma Thần uy trấn thiên hạ, mà là một con cá trê đen xì, dẹp lép, đang không ngừng quẫy đuôi trong tuyệt vọng.
Cả thế giới im phăng phắc.
Bầu trời vốn đen kịch do ma khí che phủ, nay đột ngột bừng sáng. Những luồng linh khí nguyên thủy nhất, tinh khiết nhất bắt đầu từ hư không tràn xuống, giống như nước sạch được đổ thêm vào một cái hồ cũ lâu ngày bị ô nhiễm. Những vết nứt không gian biến mất, những linh mạch cạn kiệt của Thanh Minh Giới bỗng nhiên thức tỉnh, tuôn trào như suối nguồn.
Diệp Mặc đứng đó, trên đỉnh ngọn núi hậu sơn của Thanh Vân Môn. Hắn nhẹ tay gỡ "con cá trê" Cửu U ra khỏi móc câu. Hắn không giết hắn, mà chỉ tiện tay ném vào một cái hũ gốm cũ chứa đầy muối bên cạnh ao cá.
"Để ngươi ở đây làm cá mắm, nghiền ngẫm xem thế nào là đạo nuôi dưỡng."
Nói xong, Diệp Mặc quay đầu nhìn về phía cái ao nhỏ của mình. Lúc này, Linh Nhi từ trong nước nhô đầu lên, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn hắn: "Chủ nhân, xong rồi ạ? Ông lão đen thui kia đâu rồi?"
Diệp Mặc xoa đầu nàng, dịu dàng đáp: "Xong rồi. Chỉ là một con cá tạp muốn phá nhà thôi."
Liễu Nhất Phi từ đằng xa chạy lại, nhìn Diệp Mặc bằng ánh mắt chưa hết bàng hoàng. Nàng cảm nhận được khí tức của hắn lúc này đã hoàn toàn biến mất, không phải vì hắn mất đi tu vi, mà là vì hắn đã trở nên "đồng nhất" với vạn vật. Hắn chính là ngọn cỏ, là cơn gió, là mặt hồ, và cũng là bầu trời kia.
"Diệp Mặc… huynh… huynh thật sự là…" Nàng lắp bắp không nên lời.
Diệp Mặc không trả lời ngay. Hắn cầm lấy bát canh cá thừa đặt trên tảng đá gần đó, nhấp một ngụm rồi nhìn lên khoảng không xa thẳm, nơi mà người đời vẫn gọi là Thần Giới hay Thiên Ngoại Thiên. Ở đó, hắn nhìn thấy những "ao cá" khác đang lấp lánh như những hạt sương trên một phiến lá xanh của một khu vườn vô tận.
Hóa ra, tu luyện đến tận cùng không phải là để thống trị, mà là để trở thành người chăm sóc cho sự sống.
Hệ thống trong đầu hắn vang lên một tiếng "Tinh" lần cuối:
[Chúc mừng ký chủ đạt danh hiệu: Đạo Tổ Của Vạn Hồ. Chức năng hệ thống tự động thăng cấp thành Ý Chí Chủ Nhân. Ngài có quyền thiết lập lại quy luật cho ao cá này.]
Diệp Mặc nhắm mắt lại, rồi nhẹ nhàng mở ra. Hắn khẽ vẫy tay, một cơn mưa linh khí cam lộ rưới xuống toàn bộ thế giới. Những tu sĩ vừa trải qua trận kiếp nạn đều cảm thấy vết thương lành lại, bình cảnh tu luyện lỏng lẻo.
"Kể từ hôm nay," Diệp Mặc truyền âm khắp thiên hạ, giọng nói của hắn không uy nghiêm như sấm sét, mà êm dịu như tiếng suối chảy vào lòng người, "Thanh Minh Giới không còn mạt pháp. Chúng sinh tự do sinh trưởng, nhưng kẻ nào muốn dùng máu thịt của đồng loại để thăng hoa, sẽ phải đối mặt với chiếc cần câu này."
Dứt lời, hắn lại ngồi xuống phiến đá cũ, tay cầm chiếc cần câu trúc vàng đã cũ mèm, đội lại chiếc nón lá đã sờn rách.
Liễu Nhất Phi đứng nhìn bóng lưng thong dong ấy, trong lòng chợt nảy sinh một ý nghĩ kỳ lạ. Hình như người đàn ông này, dù đã thành Đạo Tổ, dù đã thấu hiểu chân tướng của vũ trụ khổng lồ, thì niềm vui lớn nhất của hắn vẫn chỉ là chờ đợi một con cá cắn câu vào mỗi buổi chiều tà.
"Huynh vẫn câu sao?" Nàng khẽ hỏi.
Diệp Mặc quay đầu lại, mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt chứa đựng cả tinh hà bao la:
"Còn nhiều con cá bướng bỉnh trong vũ trụ này lắm, Liễu tỷ. Chúng nó còn đang muốn nhảy ra khỏi ao để gây chuyện kia kìa. Ta phải ở đây trông chừng chứ."
Phía sau hắn, hồ Trường Sinh lặng sóng. Một con cá chép đỏ nhảy vọt lên khỏi mặt nước, lân phiến lấp lánh dưới ánh hoàng hôn, tạo thành một đường cong tuyệt mỹ như muốn ôm trọn lấy cả bầu trời vừa mới hồi sinh.
Vũ trụ là một cái ao, còn hắn là kẻ canh giữ hòa bình của cái ao đó. Từ một đệ tử ngoại môn lười biếng, đến vị Đạo Tổ vô danh bảo vệ chúng sinh, con đường của Diệp Mặc hóa ra đơn giản đến mức người thường khó lòng hiểu thấu.
Bên ven hồ, tiếng gió xào xạc hòa cùng tiếng Linh Nhi cười đùa, vẽ nên một bức tranh tu tiên bình lặng đến kỳ lạ. Đạo Tổ lúc này không ở trên ngai vàng rực rỡ, mà chỉ đơn giản là một lão ngư ông đang nhắm mắt dưỡng thần bên chiếc cần câu trúc của mình.