Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 171: Phóng sinh vạn vật**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:25:58 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 171: PHÓNG SINH VẠN VẬT**

Thanh Vân Môn, hậu sơn.

Ánh hoàng hôn vàng vọt như mật đào trải dài trên mặt hồ Trường Sinh, nhuộm đỏ cả một vùng không gian vốn dĩ thanh tịnh. Gió thổi qua rừng trúc, tiếng lá xào xạc hòa quyện với tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn thuyền gỗ mục.

Diệp Mặc vẫn ngồi đó, tư thế không thay đổi suốt trăm năm qua. Chiếc nón lá sờn rách che khuất nửa khuôn mặt, tay cầm cần câu trúc lờ đờ như sắp ngủ gật. Nhưng lúc này, đôi mắt hắn vốn luôn hờ hững lại ánh lên một tia sáng kỳ dị, tựa như chứa đựng cả sự sinh diệt của các vì sao.

Bên cạnh hắn, Linh Nhi — nàng tiểu ngư nhi từng là một con cá chép vàng nay đã hóa hình thành thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần — đang khoanh tay ngồi trên một tảng đá phẳng, đôi mắt to tròn tràn đầy vẻ lo lắng.

“Chủ nhân… ngài thật sự muốn làm vậy sao?” Linh Nhi nhỏ giọng hỏi, giọng nói có chút nghẹn ngào. “Hắc tử, Đại Kiếm, lão trê dọn bể… bọn họ đã ở trong hồ này từ khi Linh Nhi còn chưa biết hóa hình. Nếu thả bọn họ đi, hồ Trường Sinh này sẽ trống vắng lắm.”

Diệp Mặc không quay đầu lại, hắn khẽ nâng cần câu lên, một sợi dây câu không màu không vị dao động giữa không trung, tạo ra những gợn sóng hư ảo trong lòng thế giới thực. Hắn khàn giọng nói:

“Linh Nhi, ao cá này… dù có là tiên cảnh, dù có linh khí dồi dào đến đâu, thì chung quy nó vẫn chỉ là một cái ao. Thế giới ngoài kia đang héo úa, linh mạch cạn kiệt, chúng sinh lầm than vì tranh giành một mẩu linh thạch vụn. Mà đàn cá của ta, bọn chúng đã nuốt quá nhiều đạo vận, đã vượt xa giới hạn của cái ao này từ lâu rồi.”

Hắn dừng lại một chút, khẽ thở dài:

“Cá, vốn thuộc về đại dương. Rồng, vốn phải bay lượn giữa cửu tiêu. Ta giữ bọn chúng lại để bầu bạn, đó là tình riêng. Nhưng nhìn chúng sinh héo mòn mà ôm khư khư đạo quả trong tay, đó là nghịch đạo. Hôm nay, ta không phải là chủ nhân của chúng, ta chỉ là một ngư ông đang trả lại những gì vốn thuộc về thiên hạ.”

Vừa dứt lời, Diệp Mặc đứng dậy. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, hắn đứng thẳng người một cách trang trọng đến thế. Một luồng khí thế bình thản nhưng uy nghiêm vô thượng từ người hắn tỏa ra, khiến toàn bộ Thanh Vân Môn chấn động.

Lão chưởng môn Thanh Vân Tử đang đánh cờ dưới chân núi bỗng giật mình, quân cờ trên tay rơi rụng. Đại sư tỷ Liễu Nhất Phi đang bế quan trong hang động bỗng mở bừng mắt, nàng cảm nhận được một thứ quy tắc vô hình đang bao trùm lấy cả một vùng trời đất.

“Mở!”

Diệp Mặc khẽ quát một tiếng.

Cánh tay hắn vung lên, không gian trên mặt hồ Trường Sinh bỗng chốc sụp đổ, lộ ra một khoảng không tối đen như mực nhưng lại tràn đầy khí tức hỗn độn. Đó không phải là khe nứt không gian bình thường, mà là con đường dẫn thẳng ra tinh không vô tận, ra cái gốc rễ sâu thẳm nhất của Thanh Minh Giới.

Hệ thống trong đầu Diệp Mặc vang lên những tiếng thông báo dồn dập, cơ hồ sắp nổ tung vì lượng dữ liệu quá lớn:

*“Ting! Phát hiện vật chủ tiến hành hành vi ‘Đại Phóng Sinh’. Đang tính toán giá trị Đạo Vận…”*
*“Ting! Hắc Long Ngư chuẩn bị rời ao. Thuộc tính: Nhục thân thánh hóa, Chân Long uy áp. Vị trí phóng sinh: Đông Hải Hải Nhãn.”*

Diệp Mặc nhìn về phía mặt hồ, nơi một con cá trê đen sì, xấu xí đang ngoi đầu lên. Nó nhìn Diệp Mặc với ánh mắt đầy luyến tiếc, cái râu dài khẽ quẫy trong nước.

“Đi đi, Hắc tử.” Diệp Mặc cười mắng. “Ngươi ở đây chỉ biết ăn và ngủ, chiếm hết chỗ của lũ cá con. Đi ra ngoài kia, dẹp loạn Đông Hải, trả lại sự yên bình cho hải tộc.”

“Gào!!!”

Một tiếng rồng ngâm xé rách màng nhĩ vang lên từ dưới mặt nước hồ vốn dĩ phẳng lặng. Con cá trê đen sì kia khi vừa nhảy khỏi mặt nước, lớp da đen xì bong tróc, lộ ra những lớp vảy vàng ròng lấp lánh. Cơ thể nó bành trướng, từ vài xích biến thành vạn trượng. Một con Thôn Thiên Ma Long che lấp cả bầu trời, mỗi một cái vẩy đuôi đều khiến linh khí trong thiên địa nồng đậm lên gấp bội.

Nó lượn một vòng quanh đầu Diệp Mặc, cúi cái đầu rồng vĩ đại xuống thấp nhất có thể như một sự tri ân, sau đó lao thẳng vào khe nứt không gian, biến mất trong nháy mắt.

Cùng lúc đó, tại Đông Hải xa xôi, nơi linh mạch đã khô cạn hàng vạn năm, một luồng ánh sáng vàng từ trời cao rơi xuống thẳng vào huyệt nhãn. Nước biển cuộn sóng, linh cơ phun trào như núi lửa. Hàng triệu tu sĩ hải tộc quỳ rạp xuống đất, run rẩy: “Long tổ quy vị! Thiên không vong ta!”

Diệp Mặc không dừng lại, hắn tiếp tục hướng về phía một con cá nhỏ lấp lánh như kiếm.

“Kiếm Ý Ngư, đi đi. Kiếm đạo của Thanh Minh Giới đã gãy từ thời thái cổ. Ngươi hóa thành Kiếm Sơn, trấn giữ chính khí cho nhân gian.”

Con cá nhỏ vọt lên, không hóa rồng, mà hóa thành một thanh tiên kiếm rực rỡ nghìn trượng, mang theo ý chí bất khuất chém đôi mây mù, lao về phía đại lục trung tâm. Ngày hôm đó, tất cả những ai tu kiếm trong thiên hạ đều cảm thấy thanh kiếm của mình reo vang, vạn kiếm triều bái về một phương.

Từng con, từng con một.

Cá chép đỏ hóa thành Phượng Hoàng bay về Nam hỏa địa.
Cá Thời Không trong suốt tan chảy vào dòng chảy năm tháng, khiến thời gian vụn vỡ của giới diện này bắt đầu liền mạch trở lại.
Ngay cả con cá bống chuyên dọn rêu cũng hóa thành một vị Thần Thổ Địa khổng lồ, chìm xuống lòng đất để kết nối các mạch khoáng linh thạch bị đứt gãy.

Cảnh tượng này hùng vĩ đến mức không thể dùng ngôn từ miêu tả. Từ hậu sơn Thanh Vân Môn, hàng ngàn luồng đạo quang đủ màu sắc bắn ra tứ phía, tỏa đi khắp mọi ngóc ngách của Thanh Minh Giới. Mỗi một luồng đạo quang đi qua, cây khô lại nảy mầm, người già sắp lâm chung bỗng thấy thọ nguyên tràn trề, tu sĩ kẹt ở cảnh giới hàng trăm năm bỗng dưng đại ngộ.

Tuy nhiên, sự biến động cực lớn này đã kinh động đến kẻ đang ngồi trên ngai vàng của sự diệt vong.

Trên chín tầng trời, một đôi mắt đỏ ngầu, to lớn như hai vầng trăng máu bỗng nhiên mở ra giữa những đám mây đen kịt. Hoang Cổ Ma Thần Cửu U — kẻ đang dùng cả thế giới này làm “ao thịt” để thu hoạch linh hồn — cảm nhận được quyền uy của mình bị thách thức.

“Kẻ nào? Kẻ nào dám phân tán linh cơ của ta? Kẻ nào dám ban phát đạo vận cho đám kiến cỏ này?”

Tiếng gầm thét của Ma Thần làm rung chuyển cả đại giới. Một bàn tay đen ngòm, mang theo khí tức tử vong hủy diệt vươn ra từ hư không, định bắt lấy luồng sáng của “Cẩm Lý Vận May” đang bay ngang qua.

Linh Nhi thấy vậy hét lên: “Chủ nhân! Cửu U ra tay rồi!”

Diệp Mặc vẫn đứng đó, sắc mặt không chút thay đổi. Hắn nhìn bàn tay ma quỷ kia với vẻ khinh thường của một vị cao nhân đã nhìn thấu hồng trần.

“Trong ao của ta, ta là chủ. Ngoài vũ trụ này, ta cũng chẳng cho phép ai bắt cá của ta.”

Hắn không rút kiếm, không vận công pháp rầm rộ. Hắn chỉ nhẹ nhàng cầm lấy chiếc cần câu trúc cũ kỹ của mình, nhắm thẳng về phía bàn tay Ma Thần mà buông dây câu.

“Vèo!”

Sợi dây câu mỏng manh kia đi xuyên qua tầng tầng lớp lớp không gian, dễ dàng quấn lấy cổ tay của Cửu U.

“Ngươi coi chúng sinh là cá, nhưng hôm nay, kẻ bị câu lại chính là ngươi.” Diệp Mặc lạnh lùng nói.

“Cái gì? Ngươi là ai?” Cửu U kinh hãi nhận ra luồng sức mạnh truyền đến từ sợi dây câu kia không phải là linh lực, mà là quy tắc tối cao nhất của vũ trụ — Đạo.

Hắn cố gắng vùng vẫy, nhưng sợi dây câu kia giống như xiềng xích của định mệnh, càng giãy càng chặt. Diệp Mặc chỉ khẽ rung cổ tay, một luồng sức mạnh phản chấn từ ao cá Trường Sinh truyền đi, chấn nát bàn tay Ma Thần thành vô số bụi bặm đen kịt.

Cửu U kêu lên đau đớn, vội vàng thu hồi tàn chi, đôi mắt tràn đầy sợ hãi lùi sâu vào bóng tối, không dám ho he một câu. Hắn hiểu rằng, ở cái góc nhỏ bé mang tên Thanh Vân Môn kia, có một sự tồn tại mà hắn tuyệt đối không thể chạm tới.

Sau khi đẩy lui Ma Thần, Diệp Mặc thu dây câu lại. Lúc này, trên mặt hồ Trường Sinh đã vắng bóng những con linh ngư quý hiếm. Chỉ còn lại vài con cá chép thường nhỏ nhoi vừa mới nở, đang ngơ ngác bơi lội.

Cả cái hồ rộng lớn bỗng trở nên trống trải lạ thường.

Linh Nhi nhìn vào lòng hồ, nước mắt lăng dài: “Hết rồi… bọn họ đi hết rồi.”

Diệp Mặc nhìn nàng, đưa tay xoa đầu thiếu nữ, giọng nói dịu lại: “Bọn họ không đi mất, bọn họ chỉ trở thành một phần của thế giới này thôi. Từ nay về sau, khi ngươi nhìn thấy rồng bay, thấy kiếm reo, thấy rừng rậm tươi tốt, đó chính là bọn họ.”

Bỗng nhiên, hệ thống vang lên một tiếng chuông dài nhất, thanh thúy nhất từ trước đến nay:

*“Ting! Chúc mừng vật chủ hoàn thành hành vi ‘Đại Phóng Sinh Chư Thiên’. Tâm cảnh đạt tới viên mỹ đại đạo.”*
*“Ting! Hệ thống ‘Nuôi Cá’ bắt đầu nâng cấp lần cuối cùng… Chúc mừng vật chủ đạt tới cảnh giới: Đạo Tổ.”*

Trong phút chốc, toàn bộ Thanh Minh Giới phát ra tiếng reo hò từ sâu trong đại địa. Diệp Mặc đứng đó, nón lá vẫn đội, áo vải vẫn sờn, nhưng trong mắt người đời, hắn đã hóa thành một vầng thái dương vĩnh hằng.

Mọi người ở Thanh Vân Môn đều quỳ xuống, bao gồm cả Thanh Vân Tử và Liễu Nhất Phi. Họ không biết chuyện gì vừa xảy ra, họ chỉ biết rằng hơi thở của vị đệ tử nuôi cá ở hậu sơn lúc này chính là hơi thở của cả thế giới.

Diệp Mặc khẽ cử động, cảm giác sức mạnh mênh mông như biển cả đang cuồn cuộn trong từng mạch máu. Hắn thở ra một hơi, hơi thở ấy biến thành những hạt mưa linh tinh rải xuống vạn dặm.

“Phóng sinh vạn vật, kỳ thực là phóng sinh chính mình.” Hắn lầm bầm, trong lòng thoáng chút nhẹ nhõm.

“Chủ nhân, vậy bây giờ chúng ta làm gì?” Linh Nhi quệt nước mắt, tò mò hỏi.

Diệp Mặc nhìn lại cái ao trống không, rồi lại nhìn cái xô nhựa cũ kỹ nằm cạnh chân. Hắn mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế đẩu bằng tre, lại một lần nữa buông cần xuống mặt nước phẳng lặng.

“Làm gì à? Nuôi lại từ đầu thôi.”

“Ủa? Cá đi hết rồi mà chủ nhân?”

“Thì đi câu cá con về nuôi. Thế giới này lớn như vậy, chắc chắn còn nhiều con cá bị bỏ rơi lắm.”

Dưới ánh hoàng hôn, bóng lưng của vị Đạo Tổ trẻ tuổi cô đơn nhưng tự tại. Hắn không đi chinh phục các đại lục, không lập thiên đình, không xưng bá phương nào. Hắn chỉ ngồi đó, bên cái ao đã từng chứa đựng cả vũ trụ, chờ đợi con cá nhỏ tiếp theo cắn câu.

Thế giới bên ngoài bắt đầu bước vào một thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử, nơi linh khí tràn trề và các vị thần linh thực thụ trấn giữ tứ phương. Người ta gọi đó là thời đại của “Trường Sinh Ngư Ông”. Nhưng tại hậu sơn ấy, người kiến tạo nên tất cả chỉ đang lo lắng xem tối nay nên nấu cháo gì cho Linh Nhi ăn.

Bất giác, trên mặt nước gợn sóng. Một con cá nhỏ xíu, vảy bạc lấp lánh không rõ chủng loại, từ đâu chui ra, tò mò đớp vào hạt cơm nguội trên lưỡi câu của Diệp Mặc.

Diệp Mặc nhếch môi cười:

“Cá đến rồi…”

Chương 171 kết thúc trong sự tĩnh lặng huy hoàng, mở ra một trang mới cho cả Thanh Minh Giới và vị Đạo Tổ nuôi cá thích ẩn mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8