Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 189: \”Ngài có phải là Đạo Tổ?\”
**CHƯƠNG 189: "NGÀI CÓ PHẢI LÀ ĐẠO TỔ?"**
Ánh nắng buổi chiều tà rải những vụn vàng li ti lên mặt hồ Trường Sinh, biến không gian này thành một bức tranh thủy mặc trầm mặc mà hoa lệ. Tiếng ngáy nhẹ nhàng của Diệp Mặc vẫn đều đặn vang lên dưới lớp nón lá sờn cũ, như thể mặc kệ cả thế giới ngoài kia đang chấn động vì một cơn mưa linh nghiệp vừa khởi đầu cho một thời đại hoàng kim của Đại Chu vương triều.
Linh Nhi ngồi bên mép đá, đôi chân trắng nõn nhúng xuống làn nước mát lạnh, vỗ nhẹ làm bắn lên những hạt nước trong veo. Nàng nhìn bát canh cá đã cạn sạch mà Lý Hạo để lại, rồi lại nhìn bóng lưng của chủ nhân mình, cái miệng nhỏ khẽ lầm bầm:
"Thật là… đem cả 'Vận Mệnh Chi Ngư' đi tặng người ta như tặng cá lòng tong, chủ nhân rốt cuộc là rộng lượng hay là lười đến mức không muốn giữ lại đây?"
Nàng vừa dứt lời, một luồng gió mát từ phía rừng trúc xào xạc thổi tới. Giữa những tán lá xanh rì, một bóng hình mảnh mai thanh thoát như tiên tử giáng trần chậm rãi bước ra. Liễu Nhất Phi hôm nay khoác trên mình bộ võ phục màu xanh lạt, thanh trường kiếm đeo bên hông vẫn lăng lệ như xưa, nhưng ánh mắt nhìn về phía hồ Trường Sinh lại chất chứa một nỗi hoang mang tột độ.
Nàng đã đứng ở bìa rừng từ lâu. Nàng đã chứng kiến cảnh tượng Hoàng đế Lý Hạo của Đại Chu – một vị chân mệnh thiên tử – quỳ gối hành lễ với người thanh niên lười biếng này. Nàng cũng nhìn thấy bát nước lã hóa thành long khí, và nhìn thấy cả bầu trời kinh đô Đại Chu xa xôi chuyển mình qua sự cộng hưởng của thiên địa.
Càng nhìn, nàng càng thấy Diệp Mặc như một vực thẳm không đáy, càng nhìn, nàng càng thấy mình bé nhỏ như hạt cát giữa sa mạc vô tận.
"Linh Nhi muội muội." Liễu Nhất Phi khẽ cất tiếng, giọng nói có phần run rẩy.
Linh Nhi ngẩng đầu lên, cười tươi rói: "A, Đại sư tỷ! Tới đúng lúc lắm, bát nước vừa hết nhưng nước trong hồ vẫn còn, tỷ có muốn uống một ngụm không?"
Liễu Nhất Phi nhìn mặt hồ phẳng lặng, nơi những con cá chép đỏ đang bơi lượn một cách vô tư lự, trái tim nàng thắt lại. Uống nước hồ? Đó là thứ nước có thể khiến một vương triều lột xác, là thứ nước chứa đựng quy luật vận hành của vạn vật. Nàng tự hỏi, mình có tư cách đó sao?
Nàng không trả lời Linh Nhi, mà tiến thêm ba bước, đứng ngay sau lưng Diệp Mặc. Dưới bóng nón lá, khuôn mặt của Diệp Mặc bình thản đến lạ lùng. Dường như những âm thanh sấm chớp báo hiệu linh khí hồi phục ở ngoài kia không hề lọt vào tai hắn.
"Diệp sư đệ… không, tiền bối." Liễu Nhất Phi hít một hơi thật sâu, đôi tay nàng nắm chặt lấy chuôi kiếm như để tìm một điểm tựa tinh thần. "Vừa rồi… những gì Lý Hạo nhận được, không phải là sự trùng hợp, đúng không?"
Tiếng ngáy của Diệp Mặc đột ngột dừng lại. Hắn khẽ nhúc nhích, đưa tay đẩy chiếc nón lá lên một chút, để lộ đôi mắt lờ đờ như chưa ngủ đủ giấc. Hắn không ngồi dậy ngay mà lười biếng vươn vai một cái, xương cốt phát ra tiếng kêu "răng rắc" giòn tan.
"Nhất Phi sư tỷ à, mới trưa nắng mà tỷ đã nói chuyện gì xa xôi thế?" Diệp Mặc ngáp dài một cái, giọng nói vẫn mang theo chút âm hưởng ngái ngủ. "Đại Chu hoàng đế muốn uống nước, ta cho hắn uống nước. Đại Chu thiếu mưa, con cá của ta tình cờ quẫy đuôi làm rách đám mây. Thế giới này vốn đơn giản, là do tỷ nghĩ phức tạp thôi."
"Đơn giản?" Liễu Nhất Phi cười khổ, trong mắt ánh lên tia sáng kỳ dị. "Một cái quẫy đuôi của cá mà làm rách mây ngũ sắc của Thiên đạo? Một bát nước lã mà gánh vác được khí vận của một quốc gia nghìn năm? Sư đệ, người có biết ở ngoài kia, Thanh Vân Môn đang phát điên vì tìm kiếm 'cao nhân' không? Người có biết cả Thanh Minh Giới đang run rẩy vì tưởng rằng có vị cổ đại đại năng nào đó vừa thức tỉnh không?"
Diệp Mặc chống tay ngồi dậy, với lấy chiếc cần câu bằng trúc của mình. Hắn kiểm tra mồi câu một cách tỉ mỉ, rồi nhẹ nhàng vung cần. Sợi chỉ mảnh như sương biến mất trong không trung rồi lặn mất tăm dưới mặt hồ không một tiếng động.
"Thanh Vân Môn tìm cao nhân thì cứ để họ tìm. Thiên hạ run rẩy thì cứ để họ run. Ta ở đây nuôi cá, họ ở ngoài kia tu tiên, nước sông không phạm nước giếng."
Liễu Nhất Phi nhìn chằm chằm vào chiếc cần câu của hắn. Nàng không thấy lưỡi câu, chỉ thấy một luồng đạo vận mờ ảo quấn quýt trên đầu sợi chỉ. Lúc này, nàng đột nhiên nhớ đến một điển tích cổ xưa được ghi chép trong những cuốn da dê rách nát của tàng kinh các.
Có một cảnh giới, gọi là "Phản phác quy chân".
Có một vị trí, gọi là "Vạn pháp chi tổ".
"Sư đệ…" Liễu Nhất Phi tiến lên một bước, giọng nàng hạ thấp xuống, chỉ còn là tiếng thì thầm đầy tôn kính và cả sự sợ hãi. "Ta từng nghĩ người chỉ là một vị tiền bối ẩn thế muốn rèn luyện tâm tính. Nhưng bát nước đó, con cá đó, và cả sự biến đổi của quy luật không gian xung quanh ao cá này… nó vượt xa tầm hiểu biết của một Hóa Thần hay thậm chí là Đại Thừa kỳ."
Nàng quỳ một chân xuống bãi cỏ, ánh mắt rực cháy nhìn thẳng vào bóng lưng của Diệp Mặc: "Nhất Phi mạo muội hỏi một câu, xin tiền bối cho một lời giải đáp thỏa lòng… Ngài có phải là… Đạo Tổ tái thế? Là vị tồn tại tối cao đã gieo xuống hạt giống linh khí đầu tiên cho thế giới này?"
Không khí xung quanh đột nhiên đông cứng lại. Ngay cả Linh Nhi cũng ngừng nghịch nước, chăm chú lắng nghe. Gió ngừng thổi, lá ngừng rơi, ngay cả con chim hót trên cành cũng đứng yên như một bức tượng. Toàn bộ không gian lúc này dường như đang chờ đợi một lời khẳng định có thể làm thay đổi hoàn toàn lịch sử của Thanh Minh Giới.
Diệp Mặc vẫn ngồi đó, tay cầm cần câu không hề rung chuyển. Hắn im lặng một hồi lâu, lâu đến mức Liễu Nhất Phi tưởng như trái tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực vì hồi hộp.
*【Đing! Chúc mừng ký chủ, hành động "ban phát nước hồ" của ngài đã khiến vận mệnh của một châu thay đổi hoàn toàn. Hệ thống nhận định đây là hành vi "Chăn nuôi vương triều".】*
*【Phần thưởng: Tu vi Đạo Tổ tự động dung hợp +0.1%. Thọ nguyên tăng thêm 10.000 năm. Một phần "Hỗn Độn Cá Cám" đặc biệt đã được gửi vào kho đồ.】*
Tiếng chuông hệ thống vang lên trong đầu Diệp Mặc, khiến hắn khẽ cau mày. Hắn cảm nhận được một luồng nhiệt năng tinh khiết như dòng thác lũ từ hư không dội thẳng vào kinh mạch, nhưng chỉ trong chớp mắt, luồng sức mạnh đủ để phá hủy một tiểu tinh cầu ấy đã bị hắn thu liễm lại, nén sâu vào trong xương tủy, không để lộ ra một sợi tơ kẽ hở nào.
Hắn khẽ xoay người lại, nhìn Liễu Nhất Phi. Trong đôi mắt hắn lúc này không còn vẻ lười biếng thường thấy, mà là một sự tĩnh lặng đến u linh, như chứa đựng cả vòng tuần hoàn sinh tử của nghìn vạn kiếp người.
Liễu Nhất Phi nín thở. Nàng cảm thấy trước mắt mình không phải là một đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông, mà là chính bản thân "Trời".
"Đạo Tổ?" Diệp Mặc đột nhiên cười nhẹ, nụ cười mang theo vẻ tự giễu. "Nhất Phi sư tỷ, tỷ thật sự đánh giá ta quá cao rồi."
Hắn đưa tay kéo chiếc nón lá xuống thấp hơn, che đi nửa khuôn mặt, rồi chỉ tay về phía những con cá đang tranh nhau miếng mồi hư ảo dưới nước.
"Đạo Tổ là người gánh vác cả thiên đạo, là người đứng đầu chúng sinh, là người định đoạt quy luật. Còn ta?" Diệp Mặc lắc đầu. "Tỷ nhìn xem, đôi tay này chỉ biết cầm cần câu, cái đầu này chỉ biết nghĩ xem hôm nay nướng cá bằng củi gì cho thơm. Ta thích nằm ngủ dưới nắng, thích nghe tiếng ếch kêu ban đêm, và sợ nhất là những phiền phức liên quan đến hai chữ 'tu tiên'."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt trở lại vẻ lơ đãng như mây bay:
"Không, ta không phải Đạo Tổ. Ta chỉ là một kẻ nuôi cá bình thường bị thế giới này bỏ quên mà thôi."
"Nhưng…" Liễu Nhất Phi định nói gì đó, nhưng Diệp Mặc đã xua tay ngắt lời.
"Nếu tỷ nói cái hồ này đặc biệt, thì đó là vì nước của nó sạch. Nếu tỷ nói cá của ta đặc biệt, thì đó là vì ta nuôi bằng cả tâm huyết của một kẻ nhàn rỗi. Trên đời này, thứ mạnh nhất không phải là thần thông, mà là thời gian. Ta có rất nhiều thời gian để nuôi cá, vậy thôi."
Diệp Mặc đứng dậy, nhấc cần câu lên. Một con cá bé xíu, chỉ bằng ngón tay cái, lấp lánh sắc bạc đang ngoắc ngoắc trên đầu chỉ. Hắn mỉm cười, gỡ con cá ra rồi nhẹ nhàng thả nó lại mặt hồ.
"Đi đi, ngươi còn nhỏ lắm, chưa đủ lớn để làm 'Đạo quả' cho ai đâu."
Liễu Nhất Phi nhìn theo con cá nhỏ lặn sâu xuống đáy hồ, trong đầu bỗng nhiên vang lên tiếng nổ ầm oanh. Một kẻ nuôi cá bình thường? Một kẻ nuôi cá bình thường mà lại dùng "Đạo quả" để gọi những con cá cảnh? Một kẻ bình thường mà lại khiến khí vận vương triều phải quỳ xuống xin nước?
Nàng hiểu rồi. Nàng thật sự hiểu rồi.
Đạo Tổ chân chính, chính là người không nhận mình là Đạo. Bởi vì Ngài đã hòa làm một với nó. Ngài không cần danh hiệu, không cần sự sùng bái, chỉ cần một góc ao yên tĩnh để nhìn ngắm vạn vật chuyển dời.
Sự ẩn giấu của Ngài, không phải là trốn tránh, mà là một loại bao dung tối thượng.
"Nhất Phi đã hiểu." Nàng dập đầu bái lạy, lần này là lễ nghi dành cho một vị thầy. "Tạ tiền bối chỉ điểm. Nhất Phi sẽ không tiết lộ bất cứ điều gì về hồ Trường Sinh này ra bên ngoài. Thanh Vân Môn… vẫn sẽ chỉ có một đệ tử ngoại môn tên là Diệp Mặc."
Diệp Mặc lại nằm xuống bãi cỏ, úp nón lên mặt, giọng nói truyền ra từ dưới nón nghe có vẻ thỏa mãn: "Tốt, hiểu được thế là tốt. Nhớ bảo chưởng môn già của tỷ, đừng có hở chút là mang trà qua đây đòi đánh cờ, ta chán gánh nước mời khách lắm rồi."
Liễu Nhất Phi đứng dậy, lặng lẽ lùi về phía sau. Khi nàng rời khỏi phạm vi của hồ Trường Sinh, nàng đột ngột phát hiện ra toàn thân mình linh khí cuồn cuộn, bình cảnh bấy lâu nay bỗng chốc tan vỡ. Nàng vậy mà… chỉ nhờ nghe vài câu nói của "người nuôi cá" mà đột phá cảnh giới ngay lập tức.
Nàng quay đầu nhìn lại lần cuối. Ánh tà dương buông xuống, bóng dáng ngư ông bên hồ nhạt nhòa trong sương khói, tựa như một giấc mộng huyền ảo nhất của giới tu tiên.
Ở đó, không có chiến tranh, không có tranh đoạt linh mạch, không có máu chảy thành sông. Ở đó chỉ có một ao cá, một cần câu, và một vị Đạo Tổ đang ngủ trưa, âm thầm chăn dắt cả thế giới này qua những mùa mạt pháp dài dặc.
"Chủ nhân, người lại gạt tỷ ấy nữa rồi." Linh Nhi chu môi, bò đến bên cạnh Diệp Mặc, thì thầm. "Người rõ ràng đã đạt đến cảnh giới kia rồi mà."
Diệp Mặc không mở mắt, khóe môi khẽ cong lên: "Linh Nhi, trên đời này cái gì thật, cái gì giả không quan trọng. Quan trọng là… ngày mai chúng ta nướng con cá trê lớn hay con cá chép vảy vàng đây?"
Linh Nhi mắt sáng rực: "Cá chép! Con mà sáng nay dám nhổ nước vào mặt em ấy!"
"Được, quyết định vậy đi. Ngủ tiếp thôi…"
Mặt hồ lại phẳng lặng như gương. Ở phương xa, những vị đại năng của Thanh Minh Giới vẫn đang đỏ mắt tranh giành một mảnh vảy rồng giả rơi ra từ di tích, nào ai biết rằng vị tổ tông của tất cả các loài rồng đang bị một thiếu niên lười biếng cân nhắc xem nên tẩm ướp bao nhiêu muối cho vừa vị nướng.
Thế giới này vẫn vận hành như thế. Đạo Tổ vẫn nuôi cá. Thiên hạ vẫn thái bình – ít nhất là trong tầm mắt của hồ Trường Sinh.