Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 193: Giải quyết những bất công nhỏ nhặt dọc đường**
**CHƯƠNG 193: NHÂN GIAN KHÔNG CHỈ CÓ KHÓI LỬA**
Dòng Linh Hà bắt nguồn từ dãy Thiên Nam xa xôi, uốn lượn qua hàng ngàn dặm vách đá dựng đứng trước khi đổ về vùng đồng bằng trù phú phía Đông. Tại hạ lưu dòng sông, có một thị trấn nhỏ tên là Thanh Bình. Đúng như cái tên của nó, nơi này vốn dĩ là một góc yên bình của Thanh Minh giới, nơi khói bếp mỗi chiều vẫn lượn lờ trên những mái ngói rêu phong, và tiếng mái chèo khua nước là nhịp điệu duy nhất phá vỡ tĩnh lặng.
Nhưng đó là chuyện của mười năm trước.
Kể từ khi một mạch khoáng thạch linh thạch phẩm cấp thấp được phát hiện dưới đáy sông đoạn chảy qua thị trấn, Thanh Bình đã không còn thanh bình nữa. Các gia tộc tu tiên nhỏ lẻ kéo đến, những môn phái hạng ba, hạng tư dựng lên các trạm gác dọc bờ sông, coi dòng sông như tài sản riêng, đẩy những ngư dân đã gắn bó với mặt nước hàng đời vào bước đường cùng.
Chiều nay, gió thu mang theo hơi lạnh từ mặt nước phả vào mặt người. Diệp Mặc đội nón lá, vai vác chiếc cần câu trúc cũ kỹ, chậm rãi bước đi trên con đường mòn ven sông. Bên cạnh hắn, Linh Nhi trong bộ váy lụa màu vàng nhạt đang tung tăng nhảy chân sáo. Nàng thỉnh thoảng lại dừng chân bên bụi cỏ, nhìn theo những con chuồn chuồn ớt đỏ mọng rồi lại nhìn ra dòng sông, khẽ nhíu đôi mày thanh tú.
"Chủ nhân, dòng sông này đang khóc." Linh Nhi nhỏ giọng nói, trong đôi mắt trong veo của nàng ánh lên chút buồn bã.
Là một con cẩm lý hóa hình, nàng nhạy cảm với khí tức của nước hơn bất cứ ai. Nước sông Linh Hà lúc này không còn vẻ thuần khiết của thiên nhiên, mà nhuốm màu trọc khí, mang theo mùi của lòng tham và sự áp bức.
Diệp Mặc khẽ liếc mắt nhìn mặt nước đang gợn sóng dữ dội bởi những thuyền khai thác đá lớn ở phía xa, nhàn nhạt đáp: "Nước vốn vô hình, lòng người lại có góc cạnh. Khi lòng người chạm vào nước, nước tự nhiên sẽ đau."
Vừa dứt lời, một tiếng quát tháo thô lỗ phá vỡ không khí nhàn nhã của hai người.
"Lão già mù! Đã nói bao nhiêu lần rồi, đoạn sông này là khu vực cấm quân của Hàn Thủy Môn. Cá ở đây đều là linh vật của môn phái, lão dám lén lút thả lưới, là muốn tìm chết sao?"
Phía trước, bên một mỏm đá nhô ra mặt sông, một cảnh tượng bất công đang diễn ra.
Một ông lão gầy gò, áo quần vá chằng vá đục, đang quỳ sụp trên nền đất bùn. Trước mặt lão, cái lưới rách nát đã bị một tên đệ tử mặc đạo bào xanh thẫm dùng kiếm rạch nát. Những con cá trắng nhỏ bé – loại cá thầu dầu tầm thường nhất – đang thoi thóp trên đất. Cạnh đó, một bé gái tầm bảy, tám tuổi đang ôm lấy chân tên đệ tử kia, khóc lóc van xin:
"Tiên nhân đại nhân, xin ngài tha cho nội con! Nội con chỉ muốn kiếm mấy con cá nhỏ làm canh cho cháu… cháu đã ba ngày không được ăn gì rồi…"
"Cút ra! Đồ thấp hèn!" Tên đệ tử Hàn Thủy Môn hừ lạnh một tiếng, chân đá mạnh ra phía sau.
Cô bé nhỏ nhắn bị hất văng ra, lăn mấy vòng trên nền đá sắc nhọn, tay chân trầy trụa, máu rỉ ra nhuốm đỏ lớp áo vải thô.
Lão ngư dân hoảng hốt bò đến ôm lấy cháu gái, giọng run rẩy đầy tuyệt vọng: "Đừng đánh cháu tôi… cầu xin tiên nhân… cá này đâu phải linh vật, nó chỉ là cá nước ngọt bình thường thôi mà…"
"Ta nói là linh vật thì nó là linh vật!" Tên đệ tử cười gằn, tay nắm lấy chuôi kiếm. "Quy củ của Thanh Bình trấn là vậy. Nếu không trả nổi ba viên linh thạch phí thuê mặt nước, hôm nay lão sẽ phải dùng mạng để đền cho mấy con cá này."
Linh Nhi đứng cách đó không xa, hai tay nhỏ đã nắm chặt lại thành nắm đấm, hai má phồng lên vì giận dữ. Nàng quay sang nhìn Diệp Mặc, giọng run run: "Chủ nhân… con muốn ném hắn xuống sông cho cá rỉa."
Diệp Mặc vẫn đứng yên, đôi mắt dưới vành nón lá nhìn sâu vào lòng sông. Hắn thấy được dưới đáy nước sâu thẳm kia, những con linh ngư đang bị giam cầm trong những trận pháp tàn bạo, chỉ để phục vụ cho dục vọng của một nhóm người.
Hắn thở dài một tiếng, bước chân khẽ nhích lên phía trước.
"Vị đạo hữu này, cá ở sông là lộc của trời, lưới ở tay là sức của người. Người ta đã khốn khó đến vậy, hà tất phải dồn vào đường cùng?"
Tiếng nói của Diệp Mặc không lớn, nhưng lại như có ma lực, xuyên qua tiếng sóng vỗ và tiếng khóc lóc, lọt thẳng vào tai tên đệ tử Hàn Thủy Môn.
Hắn khựng lại, quay đầu nhìn về phía Diệp Mặc. Thấy một kẻ mặc đồ vải sờn, cầm cần câu trúc như một tên tán tu lụ khụ, sự khinh thường trên mặt hắn càng đậm hơn.
"Ngươi là cái thá gì mà dám dạy đời ta? Nhìn cái bộ dạng nghèo hèn kia, chắc cũng là kẻ đi câu trộm đúng không? Được lắm, hôm nay Hàn Thủy Môn ta sẽ thu luôn cái cần câu gãy kia của ngươi!"
Dứt lời, tên đệ tử vung kiếm, một đạo kiếm khí mỏng manh của tu vi Luyện Khí tầng năm chém thẳng về phía Diệp Mặc. Đối với hắn, kẻ phàm phu tục tử trước mắt này chỉ cần một kiếm là có thể chia làm hai nửa.
Diệp Mặc không nhúc nhích, thậm chí mắt cũng chẳng thèm chớp.
*Vút.*
Đạo kiếm khí khi chỉ còn cách nón lá của Diệp Mặc nửa gang tay thì đột nhiên khựng lại, rồi như gặp phải một bức tường vô hình, nó tan rã thành những đốm sáng nhỏ li ti.
Tên đệ tử sững sờ: "Hả? Ngươi có bảo vật hộ thân?"
Diệp Mặc không đáp, hắn chỉ nhìn xuống mấy con cá trắng đang giãy giụa trên đất bùn. Một ý niệm nhẹ nhàng lướt qua.
"Linh Nhi, cá của chúng ta bị bắt nạt rồi. Con xem, nên xử trí thế nào?"
Linh Nhi hiểu ý, nàng cười khì một tiếng, bàn tay nhỏ vẫy một cái.
Đột nhiên, mặt sông Linh Hà vốn đang yên ả bỗng nhiên nổi sóng dữ dội. Một con sóng cao hàng trượng từ giữa dòng đánh thẳng vào mỏm đá, nhưng kỳ lạ thay, nó không làm ướt một sợi tóc nào của lão ngư dân và cô bé, mà chỉ cuốn phăng tên đệ tử Hàn Thủy Môn xuống nước.
"A! Cứu! Cứu mạng!"
Tên đệ tử vừa rơi xuống nước liền kinh hoàng phát hiện, tu vi Luyện Khí của mình dường như hoàn toàn biến mất. Những con cá trắng tầm thường mà hắn vừa coi thường, đột nhiên tụ tập lại quanh hắn. Hàng ngàn, hàng vạn con cá thầu dầu li ti vây quanh, cái đuôi của chúng quẫy mạnh, mỗi cái tát vào người hắn không khác gì một quyền của tu sĩ Trúc Cơ.
Tên đệ tử bị hàng ngàn cái "tát" liên tiếp vào mặt, sưng húp như cái đầu heo, uống đầy một bụng nước sông trọc khí.
Cùng lúc đó, phía thượng nguồn có tiếng xé gió truyền lại. Ba đạo kiếm quang hạ xuống, hóa thành ba vị tu sĩ Kim Đan cảnh với vẻ mặt kiêu ngạo.
"Kẻ nào dám động vào người của Hàn Thủy Môn tại Thanh Bình trấn?" Người dẫn đầu là một lão già râu dê, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc vẫn ung dung đứng đó, hắn lấy từ trong túi vải ra một nắm cám khô – loại cám bình thường hắn vẫn dùng để nuôi đám cá long thần trong ao nhà mình.
Hắn rải nhẹ nắm cám xuống nước, giọng nói thản nhiên như đang trò chuyện với bạn cũ: "Nước sông vốn ngọt, lòng người lại đắng. Uống chút nước sông này cho tỉnh ra cũng tốt."
Nắm cám rơi xuống nước, không hề tan biến, mà phát ra một vầng hào quang vàng nhạt bao trùm cả một đoạn sông.
Đám tu sĩ Kim Đan vừa định ra tay, bỗng cảm thấy cả không gian quanh mình cứng đờ lại. Một áp lực khủng khiếp từ trên trời giáng xuống, ép bọn họ phải quỳ sụp xuống mặt đất bùn dơ bẩn, ngay cạnh lão ngư dân lúc nãy.
"Cái… cái áp lực này là gì?" Lão già râu dê run rẩy, mặt không còn một giọt máu. Lão nhìn về phía Diệp Mặc, thấy hắn như một vị thần đứng giữa ánh hoàng hôn, thân ảnh to lớn che lấp cả mặt trời.
Diệp Mặc không nhìn bọn họ, hắn đi tới trước mặt lão ngư dân, đưa tay đỡ lão dậy. Hắn đặt vào tay cô bé một con cá nhỏ lấp lánh như ngọc trai, thứ mà hắn vừa "câu" lên từ không trung bằng ý niệm.
"Đứa nhỏ, con cá này đem về nuôi trong bình. Nó sẽ bảo vệ ông nội con, và sau này, con sẽ không bao giờ phải nhịn đói nữa."
Cô bé ngây ngô nhận lấy con cá, đột nhiên thấy những vết thương trên người mình dịu mát hẳn đi rồi biến mất không dấu vết.
Diệp Mặc quay sang nhìn đám tu sĩ đang quỳ rạp dưới đất, giọng nói vẫn bình thản nhưng mang theo uy nghiêm không thể chối từ:
"Mười dặm sông này, từ hôm nay không còn thuộc về môn phái nào cả. Ai có lưới thì bắt cá, ai có lòng thì thưởng trà. Nếu ai còn dám đặt chân xuống sông với ý định cướp đoạt, dòng sông này sẽ là mồ chôn của kẻ đó."
Hắn phất tay một cái.
*Oanh!*
Toàn bộ thuyền bè khai thác, các trạm gác và trận pháp của Hàn Thủy Môn dọc sông đều sụp đổ tan tành, hóa thành bụi phấn trong tích tắc mà không làm hại đến một sinh mạng phàm nhân nào.
Đám tu sĩ Kim Đan bị một luồng sức mạnh hất văng đi hàng ngàn dặm, không rõ sống chết, nhưng chắc chắn tu vi của bọn họ đã bị phế sạch, cả đời không thể tu luyện lại được nữa.
Lúc này, dân trấn Thanh Bình đứng dọc bờ sông đều ngơ ngác. Bọn họ nhìn dòng sông Linh Hà đột nhiên trở nên trong vắt, cá nhảy đầy mặt nước, khí tức trong lành khiến tâm hồn sảng khoái chưa từng có.
Lão ngư dân run rẩy định quỳ xuống lạy tạ đại ân, nhưng khi ngẩng đầu lên, bóng dáng vị ngư ông đội nón lá và cô thiếu nữ kia đã biến mất từ bao giờ. Chỉ còn lại mặt sông tĩnh lặng, phản chiếu ánh ráng chiều rực rỡ và tiếng hò reo vui sướng của những ngư dân vừa được trả lại tự do.
Dưới tán cây liễu cổ thụ ở bờ sông phía bên kia, Linh Nhi hì hì cười, khoác lấy tay Diệp Mặc: "Chủ nhân, ngài càng ngày càng ra dáng 'Đạo Tổ' rồi đó!"
Diệp Mặc gõ nhẹ vào đầu nàng, cười khổ: "Ta đã nói rồi, ta chỉ là người nuôi cá. Chỉ tại bọn họ không để cho cá của ta được yên mà thôi."
Hắn nhấc cần câu lên, vẩy đi những giọt nước cuối cùng trên dây câu, hướng về phía chân trời xa thẳm mà bước đi. Nhân gian này rộng lớn, bất công còn nhiều, nhưng chỉ cần bước chân hắn đi qua, nơi đó sẽ lại có được sự bình yên vốn có.
Trên đời không có vị thần nào cứu thế, chỉ có những người muốn nuôi cá giữa chốn hồng trần tĩnh lặng mà thôi. Nhưng ai dám phá vỡ sự tĩnh lặng đó, kẻ ấy phải trả giá bằng cả thiên địa.
Hành trình vi hành của Ngư Ông Đạo Tổ, mới chỉ là chương khởi đầu.