Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 200: Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay (Đại Kết Cục)**
**CHƯƠNG 200: VẠN CỔ TRƯỜNG SINH MỘT CẦN CÂU – ĐẠI KẾT CỤC**
Sáng sớm, sương mù phủ kín những đỉnh núi của Thanh Vân Tông.
Hàng vạn năm đã trôi qua kể từ ngày Hoang Cổ Ma Thần Cửu U bị phong ấn vào hư vô. Thanh Minh Giới từ một vùng đất kiệt quệ linh khí, giờ đây đã trở thành trung tâm của chư thiên vạn giới. Những linh mạch khổng lồ như những con rồng già uốn lượn dưới lòng đất, phun trào tiên khí nồng đậm đến mức hóa thành mưa linh hỏa rơi xuống nhân gian.
Tại trung tâm của vạn giới ấy, Thanh Vân Tông không còn là cái tông môn hạng ba rách nát ngày nào. Những tòa cung điện nguy nga rực rỡ, lơ lửng trên chín tầng mây, tỏa ra ánh hào quang của một tòa Thánh địa đệ nhất. Đệ tử dưới trướng đông đảo như mây, mỗi người đều là rồng phượng trong loài người.
Thế nhưng, có một nơi ở Thanh Vân Tông vẫn chưa bao giờ thay đổi.
Hậu sơn, hồ Trường Sinh.
Nơi đây vẫn là một mảnh vườn nhỏ có hàng rào tre xiêu vẹo, một căn nhà gỗ sờn cũ, và một cái hồ nước phẳng lặng như gương. Ở đó, linh khí không hề bùng nổ rực rỡ như những đỉnh núi phía trước, mà nó tĩnh lặng, dịu nhẹ, dường như tan biến vào từng tấc đất, từng ngọn cỏ.
Dưới gốc cây liễu già, một nam nhân đang nằm ngả lưng trên chiếc ghế tre. Hắn đội một chiếc nón lá cũ kỹ che nửa khuôn mặt, tay cầm một cần câu bằng trúc vàng nhạt. Đôi lúc, hắn khẽ ngáp một cái, vẻ mặt lười biếng như thể chưa bao giờ tỉnh ngủ.
"Chủ nhân, chủ nhân! Bánh quế hoa đến rồi đây!"
Một giọng nói trong trẻo như chuông bạc vang lên. Từ dưới lòng hồ, một luồng ánh sáng vàng rực lóe lên, một thiếu nữ mặc váy lụa vàng kim, đôi mắt lanh lợi nhảy lên bờ. Nàng bưng một khay bánh còn bốc khói nghi ngát, trên đầu vẫn còn dính một mảnh lá sen xanh mướt.
Diệp Mặc khẽ nhấc nón lá lên, liếc nhìn Linh Nhi – con cá chép vàng năm xưa nay đã là một vị Tiên vương đỉnh phong, trấn áp một phương hải vực.
"Ăn ít thôi, nhìn em kìa, lại béo lên một vòng rồi đấy. Cẩn thận lại biến về hình cá chép không bơi nổi thì cười chết ta." Diệp Mặc cười tủm tỉm, đưa tay véo cái má phúng phính của nàng.
Linh Nhi chu môi, đặt khay bánh xuống rồi ngồi bệt dưới đất cạnh ghế của hắn: "Hừ, dù em có thành cá chép béo thì chủ nhân vẫn phải nuôi em thôi! Ai bảo ngài nuôi cá mát tay quá làm gì."
Diệp Mặc cười khẽ, nhấp một ngụm trà đắng. Ánh mắt hắn nhìn về phía mặt hồ.
Dưới làn nước xanh ngắt kia, nếu nhìn bằng con mắt của một vị Thánh nhân, người ta sẽ phải kinh hãi đến mức hồn bay phách tán.
Con cá đen đang lười biếng dọn rêu dưới đáy hồ, thực chất là "Thôn Thiên Thú" từng một thời khiến chư thần run sợ, nay chỉ dám ngoan ngoãn làm nhiệm vụ vệ sinh ao. Con cá nhỏ trong suốt thỉnh thoảng biến mất rồi xuất hiện ở phía bên kia hồ chính là "Thời Không Ngư", sinh vật nắm giữ quy luật vận hành của thời gian. Còn những con cá đỏ rực thỉnh thoảng nhảy lên khỏi mặt nước, mỗi lần quẫy đuôi là một lần tạo ra hỏa diễm tinh khiết nhất vũ trụ…
Hồ Trường Sinh này, chính là tinh hoa của toàn bộ đại đạo.
Lúc này, từ con đường nhỏ dẫn vào hậu sơn, một bóng người thanh lệ thoát tục, mặc trường bào chưởng môn màu trắng thêu hoa văn mây xanh, lặng lẽ bước tới. Mỗi bước chân của nàng đều sinh ra sen vàng dưới gót, hư không xung quanh tự động rộng mở.
Đại sư tỷ Liễu Nhất Phi.
Hiện nay, nàng là Chưởng môn của Thanh Vân Tông, vị Nữ Đế cai trị hàng nghìn tinh cầu, sức mạnh đã chạm đến ngưỡng cửa của Đại Thừa cảnh. Nhưng khi đứng trước căn nhà gỗ này, nàng liền thu lại toàn bộ uy áp, nhẹ nhàng khom người hành lễ:
"Nhất Phi tham kiến… sư đệ."
Diệp Mặc không nhìn lại, chỉ vẫy vẫy tay: "Đã bảo là đừng có khách khí như vậy rồi mà. Nhất Phi, lại đây ngồi. Trà mới pha, canh cá cũng vừa nấu xong."
Liễu Nhất Phi nhìn nam nhân vẫn bình thản như nước ấy, trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Vạn năm trôi qua, thế gian vật đổi sao dời, những vị đồng môn năm xưa phần lớn đã hóa thành tro bụi, chỉ có Diệp Mặc vẫn ngồi đây, như một hòn đá cổ xưa chứng kiến dòng chảy của thời gian.
Nàng ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh, nhìn bát canh cá bình dị trên bàn, hương thơm tỏa ra khiến thần hồn nàng cũng phải run rẩy vì sảng khoái.
"Sư đệ, lần này Nhất Phi đến là để từ biệt." Nàng nhẹ giọng nói. "Ta đã cảm ứng được thiên kiếp. Ba ngày sau, ta sẽ phải độ kiếp phi thăng lên Thượng Giới."
Cả thiên hạ đang sục sôi vì tin tức này. Chưởng môn Thanh Vân Tông phi thăng là chuyện trọng đại nhất vạn năm qua. Nhưng ở nơi này, nó chẳng khác gì chuyện hàng xóm thông báo ngày mai đi chợ.
Diệp Mặc dừng tay câu, im lặng một lát rồi thở dài: "Phi thăng à? Thượng giới đó có gì hay đâu. Ở lại đây nuôi cá với ta chẳng phải vui hơn sao?"
Liễu Nhất Phi mỉm cười cay đắng: "Sư đệ, không phải ai cũng có thể 'vô dục vô cầu' như ngài. Ngài là Đạo Tổ, ngài đứng ngoài quy luật, còn chúng ta… vẫn chỉ là những kẻ đang bò trườn trên con đường tìm đạo."
Nàng nhìn thẳng vào mắt Diệp Mặc, hỏi một câu mà nàng đã giấu trong lòng suốt mấy nghìn năm: "Sư đệ, rốt cuộc thì… Đạo là gì?"
Diệp Mặc thu cần câu lại. Mồi câu của hắn không hề có lưỡi, chỉ là một sợi dây mảnh luồn qua một hạt gạo. Hắn chỉ tay vào mặt hồ đang gợn sóng:
"Đạo không ở trên trời, không ở trong công pháp, cũng không ở trong linh khí dồi dào kia."
"Đạo là lúc em đói, có một bát canh cá nóng để húp. Đạo là lúc em mệt, có một bóng cây liễu để nằm. Đạo chính là sự bình thường mà mọi người đều muốn bỏ chạy để tìm kiếm sự vĩ đại."
Diệp Mặc đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu lên răng rắc.
"Em muốn đi, ta không cản. Nhưng nhớ kỹ, Thượng giới hay Hạ giới, cũng chỉ là một cái ao lớn hơn một chút mà thôi. Đừng để mình trở thành con cá bị câu mất."
Dứt lời, Diệp Mặc ném chiếc cần câu xuống hồ.
*Ầm!*
Một tiếng nổ không vang lên trong tai, nhưng vang lên trong linh hồn của tất cả sinh linh trong Thanh Minh Giới.
Mặt hồ Trường Sinh bỗng nhiên mở rộng, nó không còn là một cái hồ rộng vài trượng nữa, mà hóa thành một dải ngân hà lấp lánh. Những con cá trong hồ đồng loạt nhảy vọt lên, hóa thành rồng, thành phượng, thành những chòm sao hộ mệnh của thế giới.
Trong giây phút đó, Liễu Nhất Phi nhìn thấy một cảnh tượng khiến nàng chấn động đến mức tâm tạng ngừng đập.
Nàng thấy Diệp Mặc bước chân lên không trung. Mỗi bước chân của hắn đi qua, vũ trụ lại tự động hoàn thiện những quy luật còn thiếu khuyết. Toàn bộ Thanh Minh Giới, và cả Thượng Giới phía trên, thực chất chỉ là một phần nhỏ trong "ao cá" mà hắn đang cai quản.
Thì ra, cái gọi là hệ thống, cái gọi là nuôi cá, đều chỉ là một cách để hắn cân bằng lại cả vạn vật.
"Đinh!"
Một âm thanh khô khốc vang lên trong đầu Diệp Mặc, âm thanh mà hắn đã nghe suốt bao nhiêu năm qua.
[Chúc mừng ký chủ đã nuôi lớn 'Chư Thiên'. Độ thân mật: 100%.]
[Nhiệm vụ cuối cùng hoàn thành: Ngư Ông Thành Đạo.]
[Phần thưởng: Giải phóng hoàn toàn bản thân.]
Diệp Mặc mỉm cười. Cái hệ thống lạch bạch đi theo hắn bấy lâu nay bỗng tan biến, hóa thành một đạo thanh khí hòa vào cơ thể hắn. Hắn cảm nhận được một sự tự do chưa từng có. Không còn cấp độ, không còn nhiệm vụ, không còn thuộc tính.
Hắn chính là Đạo.
Hắn quay đầu lại nhìn Liễu Nhất Phi đang quỳ sụp dưới đất, ánh mắt dịu dàng:
"Đi đi, Nhất Phi. Độ kiếp của em sẽ không có hiểm nguy. Ta đã ném một chiếc vảy của Cẩm Lý vào thiên kiếp rồi. Nó sẽ chỉ là một buổi tắm mát mà thôi."
Liễu Nhất Phi rơi lệ. Nàng hiểu rằng, lần này rời đi, có lẽ rất lâu, rất lâu nữa nàng mới có tư cách đứng trước mặt nam nhân này một lần nữa. Nàng cúi đầu lạy ba lạy, sau đó hóa thành một tia sáng, bay vút về phía chân trời, nghênh đón lôi vân đang kéo đến.
Bên hồ chỉ còn lại Diệp Mặc và Linh Nhi.
"Chủ nhân, người vừa nói giải phóng bản thân… nghĩa là ngài sẽ đi đâu sao?" Linh Nhi lo lắng nắm lấy vạt áo hắn.
Diệp Mặc xoa đầu cô bé, cười nhạt: "Đi đâu? Ta lười lắm. Thế giới này ta nuôi bấy lâu nay, đi đâu thì phí công sao?"
Hắn lại ngồi xuống chiếc ghế tre cũ, nhặt chiếc cần câu mà mình vừa ném đi. Lần này, sợi dây câu không rơi xuống nước, mà đâm xuyên qua không gian, thả vào một vùng hư vô xa thẳm nào đó.
"Chủ nhân đang câu gì thế?" Linh Nhi tò mò.
"Ta câu một người bạn cũ."
Diệp Mặc mỉm cười, đôi mắt phản chiếu cả một thời đại sắp tới.
Xa xa ở bên ngoài Thanh Vân Tông, vạn dân quỳ lạy, hô vang danh hiệu của Đạo Tổ. Ánh hào quang từ hậu sơn tỏa ra bảo hộ toàn thế giới. Người ta đồn rằng, chỉ cần vị Ngư Ông kia còn ngồi bên hồ, thì Thanh Minh Giới sẽ vĩnh viễn không bao giờ sụp đổ.
Diệp Mặc khẽ kéo cần lên.
Lần này, ở đầu dây không phải là cá, mà là một mảnh linh hồn phiêu dạt từ một thế giới khác – nơi có những tòa nhà cao tầng, có khói bụi, và có một thanh niên cũng đang cầm cần câu bên bờ sông Lam.
Hắn mỉm cười, truyền vào mảnh linh hồn đó một đạo vận sinh mệnh.
"Cuộc đời giống như một chuyến đi câu. Quan trọng không phải là có cá hay không, mà là tâm trạng khi cầm cần."
Dưới nắng chiều tà, bóng dáng vị Đạo Tổ lười biếng nhất lịch sử dần nhạt nhòa trong màn sương khói của thời gian.
Gió vẫn thổi, liễu vẫn rủ.
Con cá chép nhỏ lại nhảy lên khỏi mặt nước, quẫy một cái thật mạnh, bắn nước vào mặt người đang ngủ gật dưới gốc liễu.
Diệp Mặc tỉnh dậy, mắng một câu: "Đồ cá chết, để yên cho ta ngủ!"
Sau đó, hắn lại đắp nón lá lên mặt, chìm vào giấc ngủ ngàn năm giữa tiên môn thanh tịnh.
Thế gian thái bình. Đạo, vốn dĩ chỉ giản đơn như vậy.
—
**[KẾT THÚC]**