Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 23: Bí mật của hồ Trường Sinh**
**CHƯƠNG 23: BÍ MẬT CỦA HỒ TRƯỜNG SINH**
Ánh nắng chiều vàng vọt như mật ong rót xuống mặt hồ Trường Sinh, dát lên sóng nước một lớp lân quang lấp lánh. Sau khi Linh Nhi cầm chiếc chổi tre “quét” sạch đám đệ tử nội môn đang nhốn nháo ở chân núi hậu sơn, không gian rốt cuộc cũng trả lại vẻ thanh tịnh vốn có.
Diệp Mặc ngáp một cái dài, thân hình lười biếng vặn vẹo trên chiếc ghế tựa bằng trúc già. Chiếc nón lá che nửa khuôn mặt, chỉ để lộ chiếc cằm hơi góc cạnh và nụ cười ngái ngủ.
Cạnh đó, Liễu Nhất Phi đang ngồi xếp bằng, quanh thân nàng từng luồng kiếm khí nhàn nhạt như những sợi chỉ bạc uốn lượn, lúc ẩn lúc hiện. Sau khi húp xong bát canh cá “thừa” của Diệp Mặc, nàng không chỉ hồi phục hoàn toàn thương thế mà tu vi vốn dĩ đang đình trệ ở Trúc Cơ kỳ viên mãn lại có dấu hiệu buông lỏng, mơ hồ chạm đến ngưỡng cửa Kim Đan.
Nàng mở mắt, nhìn chằm chằm vào cái lưng của Diệp Mặc, trong lòng dậy sóng: *“Người đàn ông này… rốt cuộc là ai? Một bát canh nấu từ cá chép phàm trần, tại sao lại chứa đựng tinh hoa linh khí thuần khiết đến mức này? Thậm chí còn có cả tia Đạo vận mà ngay cả sư phụ cũng khó lòng chạm tới.”*
Diệp Mặc như cảm nhận được ánh nhìn thiêu đốt sau lưng, hắn chẳng buồn quay đầu lại, lầu bầu nói:
“Sư tỷ, nhìn ta cũng không no được đâu. Canh hết rồi, nếu còn thèm thì xuống hồ tự bắt cá, nhưng nói trước là không được chạm vào con cá chép xanh đầu đàn của ta đấy.”
Liễu Nhất Phi giật mình, vội vã đứng dậy, cung kính hành lễ:
“Đa tạ Diệp sư đệ… không, đa tạ cao nhân cứu giúp. Nhất Phi mạo muội, dám hỏi danh tính thật sự của ngài là…”
“Cao nhân cái gì?” Diệp Mặc xua xua tay, rốt cuộc cũng ngồi dậy, chiếc nón lá tuột xuống cổ, lộ ra đôi mắt đen sâu thẳm như chứa đựng cả vạn dặm sơn hà, nhưng ngay lập tức lại trở về vẻ uể oải thường ngày. “Ta là Diệp Mặc, một kẻ nuôi cá quét lá rụng ở Thanh Vân Môn này tròn ba năm. Sư tỷ điềm tĩnh lại chút đi, chẳng qua là bát canh cá giúp thông kinh mạch thôi, là do tư chất của tỷ tốt.”
Liễu Nhất Phi mím môi, nàng không tin. Nhưng nhìn vẻ mặt “đừng làm phiền giấc ngủ của ta” của Diệp Mặc, nàng biết có hỏi thêm cũng vô dụng. Vị cao nhân này hiển nhiên đang chơi trò “hồng trần luyện tâm”, nếu nàng vạch trần quá sớm, chỉ sợ sẽ rước họa vào thân.
“Vâng, sư đệ. Vậy Nhất Phi xin phép cáo lui, chuyện ngày hôm nay… Nhất Phi tuyệt đối giữ kín.”
Nàng nhìn lướt qua chiếc chổi tre mà Linh Nhi đang cầm để quét những mảnh lá rụng, da đầu không khỏi tê rần. Vừa rồi nàng đã thấy, Linh Nhi chỉ vung chổi một cái, mấy tên tu sĩ Luyện Khí tầng chín của nội môn đã bay xa mười dặm như rác rưởi.
Sau khi Liễu Nhất Phi rời đi, Linh Nhi mới lò dò chạy lại, chu mỏ nói:
“Chủ nhân, đại sư tỷ này nhìn có vẻ hơi ngốc, cứ nhìn hồ cá của chúng ta trân trân mãi.”
Diệp Mặc cười xoa đầu tiểu nha đầu:
“Người ta là thiên tài, có cái nhìn của thiên tài. Thôi, làm việc chính đi. Con Thanh Lân Ngư kia mấy ngày nay cứ quẫy đuôi loạn xạ mà không chịu đẻ trứng, ta phải xuống xem rốt cuộc cái đáy hồ này có cái gì làm nó khó chịu.”
Hồ Trường Sinh này vốn là một cái hồ nước chết từ thời thượng cổ của Thanh Vân Môn. Linh khí khô cạn, bùn lầy sâu hoắm, ngay cả trưởng lão cũng chẳng buồn ngó tới. Nhưng kể từ khi Diệp Mặc đến và kích hoạt “Hệ Thống Nuôi Cá Chư Thiên”, nước hồ dần trở nên trong vắt, xanh biếc như ngọc bích.
Diệp Mặc đứng dậy, không cần cởi bỏ y phục, cứ thế nhẹ nhàng bước một bước vào không trung rồi chìm dần xuống mặt hồ. Kỳ lạ thay, nước hồ khi chạm vào hắn tự động tách ra, không để lại một giọt ẩm ướt nào trên vạt áo sờn cũ.
Hệ thống trong đầu Diệp Mặc đột nhiên vang lên tiếng thông báo lạnh lùng nhưng máy móc:
【 Đing! Phát hiện dao động linh áp bất thường dưới đáy hồ 300 trượng. Nhiệm vụ ẩn: Khám phá bí mật Hồ Trường Sinh. Phần thưởng: Một túi Thức ăn cá cấp Tiên, 100 năm tu vi tinh thuần. 】
“Lại là nhiệm vụ.” Diệp Mặc thở dài, “Nuôi con cá mà cũng cực khổ thế này.”
Hắn tiếp tục lặn xuống. Càng xuống sâu, ánh sáng mặt trời càng mờ dần, thay vào đó là một luồng sáng xanh lục huyền bí tỏa ra từ lòng đất. Ở độ sâu 200 trượng, Diệp Mặc bắt đầu thấy những con cá hắn nuôi đang bơi lội vòng quanh.
Kia là một con cá trê đen khổng lồ, trông như một tảng đá ngầm, thực chất là “Thôn Thiên Ngư” sơ khai. Nó thấy Diệp Mặc tới, liền thân thiết bơi lại, dùng cái đầu to tướng cọ cọ vào chân hắn như một con chó nhỏ.
“Đi ra chỗ khác chơi, đừng ngăn cản ta làm việc.” Diệp Mặc đá nhẹ một cái vào vây nó.
Xuống tới đáy hồ 300 trượng, trước mắt Diệp Mặc hiện ra một cảnh tượng rùng mình. Dưới lớp bùn sâu không phải là đất đá bình thường, mà là một mặt phẳng bằng kim loại lạnh lẽo, chạm khắc những phù văn cổ xưa ngoằn ngoèo như những con rắn đang bò.
Con Thanh Lân Ngư – mục tiêu của Diệp Mặc – đang nằm mệt mỏi trên một góc phù văn lớn nhất. Nó thấy hắn, khẽ quẫy đuôi ra hiệu một cách yếu ớt.
“Hóa ra là bị ‘mắc xương’ à?” Diệp Mặc lẩm bẩm.
Hắn tiến lại gần, vươn tay chạm vào mặt phẳng kim loại kia. Ngay lập tức, một luồng khí tức hoang sơ, lạnh lẽo và hung sát từ vạn cổ trước xông thẳng vào tinh thần hải của hắn.
*Oàng!*
Trong đầu Diệp Mặc hiện lên hình ảnh một con rồng khổng lồ màu xám tro bị xích sắt xuyên qua tứ chi, bị đóng đinh chặt cứng dưới đáy một đại dương bao la. Con rồng gầm thét, tiếng gầm khiến vạn dặm hư không tan vỡ, nhưng những sợi xích kia lại càng siết chặt hơn, rút đi tinh huyết của nó để nuôi dưỡng mảnh đại lục này.
“Cửu Long Tỏa Mạch Trận?” Diệp Mặc nhướng mày, “Hèn chi linh khí thế giới này càng ngày càng cạn kiệt, hóa ra là có kẻ dùng hồ Trường Sinh làm điểm trấn áp rồng thần, đánh cắp vận mệnh thế giới.”
Hóa ra Hồ Trường Sinh không phải là một hồ nước tự nhiên, mà là cái lỗ thủng được tạo ra bởi một trong chín chiếc cọc trấn hồn năm xưa. Dưới đáy hồ này, chính là chiếc đầu của một con Long mạch thượng cổ đang bị phong ấn.
Con Thanh Lân Ngư mà hắn nuôi bấy lâu, vô tình đã ăn phải linh khí tiết ra từ kẽ hở của phong ấn, giờ đây nó đang cố gắng hấp thụ nốt tia Long khí cuối cùng để hóa rồng, nhưng lại bị lực lượng của phong ấn cổ đại kìm hãm, dẫn đến khó sinh.
“Hệ thống, nếu ta phá cái trận này, chuyện gì sẽ xảy ra?” Diệp Mặc hỏi thầm.
【 Trả lời ký chủ: Nếu phong ấn vỡ nát ngay lập tức, linh khí sẽ bạo phát, san bằng toàn bộ Thanh Vân Môn trong vòng một hơi thở, đồng thời thu hút sự chú ý của các đại năng thượng giới. Ký chủ sẽ không thể tiếp tục lười biếng nuôi cá. 】
Diệp Mặc lập tức rụt tay lại: “Thế thì thôi, ta thích yên tĩnh.”
Tuy nhiên, nhìn con Thanh Lân Ngư đang rên rỉ đau đớn, hắn lại thấy mủi lòng. Đây là con cá hắn tự tay nuôi từ lúc nó chỉ bằng ngón tay cái, hàng ngày hắn đều ném cho nó những viên đan dược quý giá nhất.
“Thôi được rồi, không phá phong ấn thì ta ‘mượn’ một chút vậy.”
Diệp Mặc khẽ lật bàn tay, một chiếc cần câu làm bằng trúc xanh hiện ra. Đây không phải cần câu bình thường, mà là “Thần Câu Nhân Quả” – phần thưởng khi hắn hoàn thành nhiệm vụ nuôi đủ 10.000 con cá trước đó.
Hắn không cần mồi, cứ thế vung dây câu xuống. Sợi chỉ mảnh như sương khói đâm xuyên qua lớp phù văn kim loại, lặng lẽ len lỏi vào sâu bên trong lõi của phong ấn.
“Câu!”
Diệp Mặc quát khẽ, bắp tay hơi gồng lên. Toàn bộ nước trong hồ Trường Sinh bỗng nhiên xoay chuyển thành một vòng xoáy khổng lồ. Linh khí từ bốn phương tám hướng điên cuồng đổ về hậu sơn Thanh Vân Môn.
Bên trong phong ấn, tiếng rồng ngâm ai oán đột ngột đổi thành một tiếng thở dài nhẹ nhõm. Một giọt máu rồng màu vàng ròng, lấp lánh như mặt trời nhỏ, bị lưỡi câu của Diệp Mặc kéo ra khỏi khe nứt.
Giọt máu rồng ấy vừa hiện thế, toàn bộ đáy hồ lạnh lẽo đột ngột nóng bừng lên. Diệp Mặc nhanh tay búng ngón tay, đưa giọt máu vào thẳng miệng con Thanh Lân Ngư.
*Gào!*
Một tiếng rồng ngâm trầm hùng vang vọng từ dưới đáy hồ lên tới tận chín tầng trời. Những đệ tử ở tiền sơn đang bàn tán xôn xao bỗng chốc ngã nhào, lồng ngực đè nén đến mức không thở nổi. Chưởng môn Thanh Vân Tử đang ngồi trong mật thất luyện công cũng hộc ra một ngụm máu lớn, đôi mắt già nua kinh hãi nhìn về hướng hậu sơn:
“Long khí? Chẳng lẽ… truyền thuyết về Long mạch dưới núi Thanh Vân là thật?”
Trong khi cả tông môn đại loạn, dưới đáy hồ, con cá chép xanh sau khi nuốt giọt tinh huyết rồng đã bắt đầu biến đổi kinh hoàng. Vảy của nó từ xanh chuyển sang vàng, đầu mọc sừng, thân dài ra thêm vài trượng, bốn chiếc chân sắc lẹm đâm ra từ bụng.
Hóa Long!
Con cá chép xanh giờ đã thành một con Thanh Long nhỏ, nó quẫy đuôi một cái, sóng nước tưng bừng. Nó mừng rỡ bơi quanh Diệp Mặc, định phát ra tiếng gầm uy nghiêm để biểu đạt sự cảm ơn.
“Ngậm miệng lại!” Diệp Mặc gõ một cái vào đầu rồng. “Kêu to thế để người ta biết ta đang giấu rồng dưới ao à? Thu nhỏ lại, biến về hình cá cho ta!”
Thanh Long đầy ấm ức, nhưng không dám cãi lời “cha nuôi”. Nó rùng mình một cái, cơ thể rồng hùng dũng lập tức co lại, vảy rồng thu liễm, sừng rồng biến mất, trở lại thành một con cá chép xanh, chỉ là đôi mắt của nó giờ đây tinh anh và sâu thẳm vô cùng. Nó bơi xuống một góc phù văn, rùng mình một cái, đẻ ra một lúc hàng ngàn quả trứng lấp lánh như pha lê.
【 Đing! Hoàn thành nhiệm vụ khám phá và ổn định phong ấn ngầm. Chúc mừng ký chủ nhận được 100 năm tu vi tinh thuần và Thức ăn cá cấp Tiên. 】
Linh lực cuồn cuộn như sông đổ về biển rót vào đan điền Diệp Mặc. Hắn thở phào, tu vi của hắn lúc này đã không thể dùng cảnh giới thường tình để đo lường. Nếu hắn muốn, chỉ cần một ý niệm, toàn bộ đại lục này sẽ sụp đổ.
Nhưng Diệp Mặc chỉ xoa xoa cái bụng, lẩm bẩm: “Xong việc rồi, lên nấu cơm thôi. Chắc Linh Nhi nó đợi lâu lắm rồi.”
Khi Diệp Mặc trồi lên khỏi mặt nước, hắn thấy Linh Nhi đang đứng trên bờ, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, tay vẫn nắm chặt cái chổi tre.
“Chủ… chủ nhân, vừa rồi có tiếng rồng kêu, em sợ quá, suýt nữa em định vác chổi đi đánh con rồng đó rồi.”
Diệp Mặc cười khà khà, vỗ vai nàng:
“Rồng gì mà rồng, chắc là tiếng sấm bên kia núi thôi. Mau nhóm lửa đi, hôm nay ta có loại thức ăn cá mới, phải cho đám cá chép kia ăn no để chúng nó đẻ thêm trứng.”
Linh Nhi gật đầu lia lịa, lại nhìn hồ nước. Nàng cảm thấy hồ Trường Sinh hôm nay hình như xanh hơn một chút, sâu hơn một chút, và… hình như có gì đó đang bảo vệ vùng đất này một cách thần bí.
Ở nơi mà Diệp Mặc không chú ý tới, sau khi hắn mượn giọt tinh huyết rồng, phong ấn cổ đại dưới đáy hồ bỗng nhiên nứt ra một vết rạn nhỏ. Từ vết rạn đó, một luồng tử khí đen ngòm lặng lẽ len lỏi ra ngoài, hóa thành một bóng người hư ảo mờ nhạt, đứng lơ lửng giữa nước hồ lạnh lẽo.
Bóng người đó nhìn theo hướng Diệp Mặc vừa rời đi, âm thanh khàn khàn phát ra như tiếng cưa gỗ:
“Vạn năm rồi… cuối cùng cũng có kẻ chạm tới mắt trận. Kẻ đó… rốt cuộc là thần thánh phương nào? Chẳng lẽ đại kế của Cửu U ta lại bị một tên ngư ông phá hỏng sao?”
Diệp Mặc lúc này đang ngồi trước cửa chòi lá, tay cầm bát cơm, miệng nhai cá nướng hăng say, bỗng dưng hắt hơi một cái thật mạnh.
“Ai đang nhắc mình vậy nhỉ? Chắc là sư tỷ Liễu Nhất Phi lại thèm canh cá rồi.”
Hắn nào đâu có ngờ, một giọt tinh huyết rồng mà hắn vừa “câu” lên đã vô tình phá vỡ sự cân bằng mong manh của phong ấn vạn năm, kéo theo đó là một chuỗi thảm họa kinh thiên động địa sắp sửa giáng xuống Thanh Minh giới.
Nhưng với Diệp Mặc, mọi thứ đều thật giản đơn: Cá đẻ trứng là được, còn lại tính sau. Hắn nằm xuống ghế tre, nón lá che mặt, tiếng gáy nhè nhẹ lại vang lên hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào của hồ Trường Sinh.
Thanh Vân Môn có lẽ sắp đại nạn lâm đầu, nhưng hậu sơn này, vĩnh viễn là vùng đất cấm kỵ nhất của toàn bộ chư thiên.
—
[Hết Chương 23]