Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 3: Thà câu cá một ngày, không tu luyện mười năm**
**CHƯƠNG 3: THÀ CÂU CÁ MỘT NGÀY, KHÔNG TU LUYỆN MƯỜI NĂM**
Sương sớm trên đỉnh Trường Xuân vẫn còn đọng lại trên những lá tùng xanh ngắt, hóa thành từng giọt linh lộ trong vắt như ngọc, lăn dài rồi vỡ tan vào hư không.
Trong khi đại bộ phận đệ tử của Thanh Vân Tông đang hừng hực khí thế, tập trung tại quảng trường nội môn để chuẩn bị cho "Đại hội Tỷ thí Ngoại môn" mười năm mới có một lần, thì ở một góc hẻo lánh nhất của hậu sơn, có một thiếu niên lại đang làm một việc bị coi là "vô tiền khoáng hậu" đối với tu sĩ.
Diệp Mặc ngáp một cái thật dài, vươn vai để tiếng xương cốt kêu "răng rắc" một hồi cho giãn gân cốt. Hắn lười biếng bò ra khỏi chiếc võng đan bằng vỏ trúc khô, trên đầu vẫn còn dính vài cọng cỏ rác, bộ đạo bào sờn cũ khoác hờ hững trên vai.
Hắn nhìn ra mặt hồ. Hôm nay nước hồ phẳng lặng như gương, thi thoảng có vài vòng tròn lan tỏa khi một con cá nào đó trồi lên đớp lấy tia nắng đầu tiên của ngày mới.
"Đinh! Một đêm ngon giấc, thể chất tinh thuần +1. Chúc mừng ký chủ nhận được đạo cụ hàng ngày: Linh Cám Cửu Vị (Cao cấp)."
Âm thanh khô khốc của hệ thống vang lên trong đầu khiến Diệp Mặc mỉm cười hài lòng. Hắn đưa tay vào không trung, một chiếc túi nhỏ bằng vải gai thô hiện ra, bên trong tỏa ra mùi thơm dìu dịu của thảo mộc lẫn với vị mặn mòi của biển cả, khiến bất cứ ai ngửi thấy cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái, tu vi trì trệ tựa hồ muốn rục rịch chuyển động.
Nhưng với Diệp Mặc, đây chỉ là… cám cá.
"Linh Nhi, dậy ăn sáng thôi!"
Hắn cất tiếng gọi nhẹ nhàng. Mặt nước ngay lập tức bị rẽ đôi, một vệt vàng kim từ đáy hồ lao vút lên, phá tan sự tĩnh lặng. Con cá chép vàng hôm trước lại xuất hiện, quẫy đuôi tạo thành những bọt nước lấp lánh như kim cương. Nó thân thiết lượn lờ quanh đầu cần câu của Diệp Mặc, đôi mắt to tròn đầy vẻ mong chờ.
Diệp Mặc bốc một nắm linh cám rải xuống hồ.
Nếu có một vị luyện đan sư bậc thầy nào đứng ở đây, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết. Bởi vì trong nắm linh cám đó, người ta có thể ngửi thấy mùi vị của "Nguyên Anh Đan", "Trúc Cơ Thảo" và ít nhất mười loại linh dược cực phẩm khác đã được hệ thống nghiền nát, trộn lại chỉ để làm thức ăn cho cá.
Linh Nhi nuốt lấy nắm cám, toàn thân phát ra ánh sáng vàng dịu nhẹ. Nó khoan khoái nhào lộn, mỗi lần cái đuôi của nó đập vào nước, linh khí xung quanh lại dao động mạnh mẽ, kéo theo linh khí từ bốn phương tám hướng của Thanh Vân Tông cuồn cuộn đổ về phía hồ cá này.
Đang lúc Diệp Mặc hưởng thụ cảm giác thanh thản hiếm có, thì từ xa truyền đến tiếng bước chân vội vã kèm theo tiếng gọi thất thanh:
"Diệp sư đệ! Diệp Mặc sư đệ! Sao đệ vẫn còn ở đây?"
Diệp Mặc không cần quay đầu cũng biết là ai. Đó là Lý Hải, một đệ tử ngoại môn có tính tình hiền lành, vốn là người duy nhất thỉnh thoảng vẫn mang chút thức ăn bình thường cho hắn.
Lý Hải chạy đến bên bờ hồ, mặt mũi đỏ bừng vì gấp gáp, thở hổn hển nói: "Đại hội tỷ thí sắp bắt đầu rồi! Chưởng môn cùng các trưởng lão đều đã có mặt đầy đủ. Đệ là đệ tử ngoại môn, nếu không tham dự sẽ bị coi là từ bỏ tông môn, trực tiếp bị trục xuất xuống núi làm người phàm đấy!"
Diệp Mặc chậm rãi dùng chiếc nón lá che lên mặt, che khuất đôi mắt buồn ngủ, giọng nói lười biếng truyền ra: "Lý sư huynh, huynh nhìn ta xem, một kẻ Luyện Khí tầng hai (giả tượng) như ta thì tham gia tỷ thí cái gì? Lên đài để làm bao cát cho người ta đánh sao? Chi bằng ở đây trông hồ cá, ít ra còn được hít thở khí trời tự do."
"Nhưng mà… nhưng mà lần này khác!" Lý Hải giậm chân xuống đất. "Lần này là cơ hội duy nhất để lọt vào mắt xanh của các vị trưởng lão Nội môn. Nếu đệ thể hiện tốt, dù thua nhưng có tư chất, đệ sẽ không phải ngồi ở cái xó xỉnh này nữa. Đệ không thấy nhục nhã sao khi hằng ngày phải bầu bạn với lũ cá vô tri này?"
Vô tri?
Diệp Mặc liếc nhìn Linh Nhi đang lặn sâu xuống đáy hồ. Con "cá chép vô tri" đó chỉ cần một cái vẩy đuôi thôi cũng đủ để san bằng cái quảng trường tỷ thí kia đấy.
"Huynh thấy đấy, lũ cá này không biết nói xấu ta, không biết tranh quyền đoạt lợi, càng không biết ám toán sau lưng." Diệp Mặc thong dong đáp. "Thà câu cá một ngày, còn hơn tu luyện mười năm. Tu tiên là để cầu trường sinh, nhưng nếu trường sinh mà phải sống trong mưu hèn kế bẩn, tranh đấu đổ máu, thì trường sinh đó có nghĩa gì?"
Lý Hải sững sờ. Gã chưa từng nghe thấy một "phế vật" nào lại có thể nói ra những lời có vẻ thâm thúy như vậy. Trong một khoảnh khắc, gã cảm thấy Diệp Mặc đang đứng ở một cảnh giới nào đó mà gã không thể chạm tới. Nhưng gã lập tức lắc đầu, xua tan ý nghĩ điên rồ ấy.
"Đệ… đệ thật là hết thuốc chữa! Triệu Hỏa chấp sự đã hồi phục sau tai nạn hôm trước, hắn đang hừng hực lửa hận, tìm cách tống khứ đệ đi để chiếm cái hồ này đấy. Nếu hôm nay đệ không xuất hiện, hắn sẽ có lý do chính đáng để đuổi đệ xuống núi."
Diệp Mặc mỉm cười dưới lớp nón lá: "Hắn muốn đuổi thì cứ đuổi. Nhưng ta sợ hắn… không đủ sức thôi."
Đúng lúc này, từ trên cao vang lên một tiếng "vút" xé rách không trung.
Một dải lụa trắng tựa sương mây từ phía chân trời lướt đến, đậu xuống trên một ngọn cây tùng già ngay bên hồ cá. Một bóng dáng thanh mảnh, mang theo khí lạnh thấu xương và vẻ đẹp tuyệt trần hiện ra.
"Liễu sư tỷ!" Lý Hải kinh hãi, vội vàng quỳ xuống hành lễ.
Người vừa đến chính là Liễu Nhất Phi, đệ nhất thiên tài của Thanh Vân Tông. Hôm nay nàng vận một bộ bạch y chiến bào đơn giản nhưng đầy sát khí, chuẩn bị cho vị trí chủ trì đại hội. Thế nhưng, thay vì ở trên đài cao nhận lấy sự sùng bái, nàng lại bay về phía hậu sơn hẻo lánh này.
Liễu Nhất Phi không nhìn Lý Hải, đôi mắt phượng của nàng khóa chặt vào thiếu niên đang nằm ngủ trên võng.
Nàng vĩnh viễn không quên được bát canh cá kỳ lạ ngày hôm đó. Sau khi uống xong, những vết thương cũ nằm sâu trong cốt tủy suốt ba năm qua của nàng đã hoàn toàn biến mất. Thậm chí, bình cảnh Nguyên Anh vốn kiên cố như vách sắt của nàng đã xuất hiện những vết nứt, có dấu hiệu muốn đột phá.
Nàng nghi ngờ hồ nước này là một vùng đất tâm linh, và kẻ trông hồ kia… có lẽ không đơn giản như hắn thể hiện.
"Ngươi thật sự không tham gia tỷ thí?" Giọng của Liễu Nhất Phi lạnh lùng như băng truyền đến.
Diệp Mặc hé nón, nhướng mày: "Đại sư tỷ, người ta tỷ thí là để tranh vị trí thiên tài, tranh tài nguyên. Ta một không có chí lớn, hai không thiếu cá ăn, đi làm gì cho tốn sức?"
Liễu Nhất Phi nhìn mặt hồ, bỗng nhiên nàng thấy một con cá trê đen thùi lùi bò lên từ đám rong rêu dọn bể (thực chất là Thôn Thiên Ngư của Diệp Mặc). Một hơi thở nguy hiểm thoảng qua khiến trái tim nàng đập thình thịch một nhịp, nhưng khi nhìn kỹ lại, nó lại chỉ là một con cá trê bình thường.
"Hồ này… có gì hay?" Nàng hỏi một câu khó hiểu.
Diệp Mặc ngồi dậy, cầm lấy cần câu trúc gãy, nhè nhẹ ném dây câu không có lưỡi vào mặt nước.
"Câu cá không phải để bắt cá, mà là để thấy lòng mình lặng lại giữa nhân gian đầy biến động. Sư tỷ tâm sát quá nặng, thanh kiếm trong tay tỷ tuy bén nhưng lại thiếu một chút 'tự nhiên'. Tỷ đi tranh cái hư danh Thiên Bảng làm gì, chi bằng ngồi xuống đây, ta cho tỷ mượn cần, câu một chút 'duyên' xem sao?"
Cả Lý Hải và Liễu Nhất Phi đều sững sờ.
Lý Hải thầm nghĩ: Diệp Mặc điên rồi, hắn dám dạy bảo cả đại sư tỷ?
Nhưng Liễu Nhất Phi lại không hề tức giận. Lời của Diệp Mặc như đánh trúng vào gông xiềng trong tâm hồn nàng. Suốt nhiều năm qua, nàng luôn ép mình phải là người mạnh nhất để bảo vệ tông môn, tâm cảnh của nàng quả thật đã khô khan như sa mạc từ lâu.
"Sư tỷ! Giờ lành đã đến!" Một giọng nói từ viễn phương truyền âm đến, mang theo uy áp của bậc cao nhân. Đó là tiếng của Chưởng môn.
Liễu Nhất Phi hít sâu một hơi, nàng thật sự muốn ngồi xuống xem thử thiếu niên này "câu" cái gì, nhưng trách nhiệm không cho phép. Nàng gật đầu nhẹ, ném lại một miếng ngọc bài màu xanh.
"Đây là tín vật của ta. Nếu Triệu Hỏa muốn làm khó ngươi, cứ đưa cái này ra. Sau đại hội, ta sẽ lại đến… ăn canh."
Nói xong, nàng hóa thành một đạo kiếm quang, biến mất trong chớp mắt.
Lý Hải há hốc mồm, nhìn miếng ngọc bài rơi trên đùi Diệp Mặc. Đó là ngọc bài của Đại sư tỷ! Thứ này ở Thanh Vân Tông chẳng khác gì thượng phương bảo kiếm.
"Diệp… Diệp sư đệ, đệ… đệ rốt cuộc đã làm gì để đại sư tỷ nể mặt như thế?"
Diệp Mặc nhặt miếng ngọc bài lên, tặc lưỡi: "Nàng ta chắc là thèm cá nướng của ta thôi. Lý sư huynh, huynh mau đi đi, kẻo muộn đấy."
Lý Hải ngơ ngác rời đi, trong lòng vẫn không thể tin nổi những gì vừa chứng kiến.
Khi không gian chỉ còn lại mình mình, Diệp Mặc lại thả người nằm xuống võng.
[Đinh! Ký chủ từ chối cám dỗ danh lợi, tâm cảnh 'Tiêu Dao' tăng lên. Thưởng: Một vạn năm thọ nguyên, kỹ năng câu cá: Vạn Vật Giai Ngư.]
"Thọ nguyên một vạn năm?" Diệp Mặc cười khổ. "Lại tăng nữa rồi sao? Cứ thế này thì đến lúc Thanh Vân Tông hóa thành tro bụi, ta vẫn ngồi đây câu cá quá."
Hắn cầm chiếc cần câu tre gãy lên. Lần này, mặt nước không nổi sóng, nhưng dưới đáy hồ sâu thẳm, con cá chép vàng Linh Nhi bỗng nhiên cảm nhận được một luồng Đạo Vận vô tận từ sợi dây câu vô hình kia truyền xuống. Nó say sưa hấp thụ, lớp vảy trên người bắt đầu biến đổi, mỗi một cái vảy bỗng hiện ra hoa văn của trời đất, rồng ngâm nhàn nhạt vang lên từ trong huyết quản.
Tại quảng trường Thanh Vân Tông lúc này, trống trận vang rền, tiếng hoan hô rúng động bầu trời. Người ta đang chứng kiến những thiên tài trẻ tuổi thể hiện thần thông, tranh đoạt vinh quang.
Nhưng họ không hề biết rằng, vận mệnh thực sự của cả thế giới này, thực chất lại đang nằm trên một sợi dây câu không có lưỡi, bên cạnh một thiếu niên đang ngáp dài ở hậu sơn.
Diệp Mặc nhìn về phía mặt trời đã lên cao, lầm bầm tự nhủ: "Tu luyện? Tu luyện sao bằng ngồi đây nhìn cá chép hóa rồng. Thế gian này, ai là cá, ai là người câu, có ai nói rõ được đâu?"
Dứt lời, hắn kéo cần câu lên. Một con cá nhỏ bé tẹo, toàn thân phát ra ánh sáng tím, đang cắn chặt lấy đầu dây dù không có lưỡi câu.
"Đinh! Chúc mừng ký chủ câu được 'Tử Khí Đông Lai Ngư' (Cấp Huyền thoại). Nhận được: Tử Khí Ngưng Thần, tu vi trực tiếp thăng lên… Trúc Cơ trung kỳ (Ẩn giấu)."
Một luồng linh khí tím biếc cực kỳ thuần khiết bỗng nhiên từ trời cao đổ xuống như thác đổ, trực tiếp chui tọt vào thiên linh cái của Diệp Mặc. Hắn không cần vận công, không cần ngồi thiền, cứ thế nằm trên võng mà cảm thụ sức mạnh cuồn cuộn đang tái tạo kinh mạch của mình.
Nếu để các tu sĩ ngoài kia biết hắn thăng cấp còn dễ hơn cả uống nước, chắc hẳn tất cả sẽ cùng nhau tự sát để đầu thai làm cá trong ao của hắn mất.
"Hừm, lại thăng cấp rồi? Phiền thật đấy, lại phải học cách giấu diếm thêm một chút uy áp nữa."
Hắn khẽ quẫy tay, một màn sương mờ mờ lại bao phủ hồ cá, ngăn cách mọi ánh nhìn và thần thức từ bên ngoài. Trong màn sương đó, thời gian dường như trôi chậm lại, chỉ có tiếng sóng nước vỗ rì rào và tiếng hơi thở đều đặn của một vị "Đạo Tổ" đang ngủ nướng.
Cùng lúc đó, tại khán đài đại hội tỷ thí, Chưởng môn Thanh Vân Tử bỗng nhiên cau mày nhìn về phía hậu sơn. Lão cảm nhận được một luồng Tử Khí cực kỳ huy hoàng vừa lóe lên rồi tắt lịm.
"Kỳ lạ, khí vận của Thanh Vân Tông… sao bỗng nhiên lại tăng vọt lên một bậc thế này?"
Lão lắc đầu, cho rằng đó là do sự xuất hiện của Liễu Nhất Phi làm chấn hưng tông môn, mà không hề biết rằng, vị "tổ tông" đang trấn giữ khí vận cho cả cái đại lục này, vừa mới nhổ một bãi nước bọt xuống hồ để… dụ con cá tiếp theo cắn câu.
—