Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 32: Thu thập vảy rồng nhóm bếp**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:25:16 | Lượt xem: 2

Sương mù trên hồ Trường Sinh mờ mịt như dải lụa đào, bao phủ lấy căn chòi tranh rách nát của Diệp Mặc. Tiếng chim rừng lảnh lót hót vang, hòa cùng tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn thuyền nan gỗ mục.

Diệp Mặc ngáp một cái thật dài, vươn vai vặn mình, tiếng xương cốt kêu "răng rắc" nghe như sấm rền nhỏ. Hắn dụi mắt, nhìn về phía mặt hồ tĩnh lặng, thầm nghĩ: *Thế giới này cái gì cũng tốt, chỉ có điều là ngủ bao nhiêu cũng không thấy đủ.*

"Rào!"

Một tiếng động lớn vang lên dưới đáy hồ. Một cái vây lưng đen kịt, to lớn và sắc lẹm như thanh trọng kiếm lướt nhanh trên mặt nước, tạo ra một đường rạch sâu hoắm dài hàng chục trượng. Đó chính là Hắc Long Ngư – con cá "trê" dọn bể mà Diệp Mặc nuôi để lọc sạch rác rưởi dưới đáy hồ.

"Tiểu Đen, mày lại quậy cái gì đấy?" Diệp Mặc lầm bầm, tay cầm chiếc cần câu tre trúc, không mồi không lưỡi, gõ nhẹ vào mặt nước.

Mặt hồ đang xao động lập tức phẳng lặng như tờ, như thể có một bàn tay vô hình khổng lồ vừa nhấn xuống, cưỡng ép quy luật tự nhiên phải phục tùng. Con cá trê đen khổng lồ dưới nước run rẩy, lập tức lặn xuống sâu nhất có thể, chỉ dám thò cái đầu to như ngôi nhà ra, nhả ra mấy phiến vật thể lấp lánh rồi lặn mất tăm.

Diệp Mặc nhìn mấy miếng "vảy" nổi lên, chau mày: "Lại rụng vảy à? Đúng là đồ lười biếng, thay vảy thôi cũng để rơi rớt đầy hồ. Để đấy thì bẩn nước, nhặt lên thì nặng tay, đúng là khổ sở cho cái thân nuôi cá này mà."

Hắn dùng chiếc vợt lưới sờn rách, thong dong vớt lấy ba phiến vảy kia lên. Mỗi phiến vảy có màu đen huyền ảo, xung quanh rìa ánh lên sắc vàng kim loại, trên bề mặt chằng chịt những hoa văn tự nhiên giống như những đạo phù văn cổ xưa nhất của trời đất. Nếu một tu sĩ Nguyên Anh kỳ có mặt ở đây, chắc chắn sẽ phát điên mà gào lên: "Nghịch lân! Đó là nghịch lân của Chân Long đã tiến hóa thành Long Vương!"

Một phiến nghịch lân này đủ để đúc thành một món Hộ tâm kính cấp bậc Thông Thiên Linh Bảo, vạn năm không hỏng, vạn pháp không xâm. Nhưng trong mắt Diệp Mặc, chúng chỉ là mấy miếng "vảy cá cứng" khó tiêu hóa.

Đúng lúc này, dạ dày của Diệp Mặc kêu "nguồn ngục" lên một tiếng.

"Đói rồi… Hôm nay nướng con cá cỏ ăn sáng vậy."

Diệp Mặc đứng dậy, lê đôi dép cỏ cũ kỹ ra sau vườn chuối. Hắn tùy ý bắt một con cá chép béo mập trong cái chum nhỏ cạnh bếp – đây chỉ là loại cá chép thường mà hắn xin được ở trấn dưới, dùng để đổi khẩu vị khi đã chán ăn "linh ngư".

Vấn đề nảy sinh là: Bếp lò của hắn từ hôm qua đã tắt lịm, củi trong rừng sau một trận mưa đêm thì ướt sũng.

Diệp Mặc nhặt mấy cành củi ướt lên, nỗ lực dùng đá đánh lửa nhưng chỉ thấy khói mù mịt.

"Phiền thật, đúng là tu vi thấp kém ngay cả nhóm bếp cũng khó khăn." Hắn than thở, rồi liếc mắt thấy ba phiến "vảy cá đen" để trên bàn đá. Hắn cầm chúng lên, ngắm nghía một hồi: "Cái loại này hình như chứa nhiều linh tính, nghe nói mấy con cá tu hành thường tích lũy hỏa khí ở vảy để giữ ấm… Chắc là cháy được."

Nói rồi, Diệp Mặc không chút do dự, ném ba miếng vảy rồng – thứ mà hàng vạn tu sĩ thèm khát đến đổ máu – vào trong đống củi ướt sũng. Hắn tiện tay phẩy một cái, dùng một tia linh lực yếu ớt nhất của tầng Luyện Khí kỳ để kích hoạt.

"Ầm!"

Không có khói đen, không có lửa đỏ rực, mà là một luồng chí dương chi khí vô cùng tinh thuần bùng lên. Ba phiến nghịch lân hóa thành ba đạo hỏa diễm màu tím sậm, quấn quýt lấy nhau thành một bông hoa sen lửa. Củi ướt sủng chạm vào hỏa diễm này ngay lập tức khô ráo, tỏa ra một mùi hương gỗ thoang thoảng.

Thứ lửa này, nếu đem nung một vị Hóa Thần đại năng, sợ rằng chưa đến ba hơi thở sẽ khiến đối phương hóa thành tro bụi. Nhưng giờ đây, nó đang ngoan ngoãn thu nhỏ lại dưới đáy một cái nồi đất sứt mẻ, nhiệm vụ duy nhất là: Nướng cá.

Cùng lúc đó, phía xa chân trời, một đạo kiếm quang xanh thẳm lướt nhanh qua mây trắng. Liễu Nhất Phi, Đại sư tỷ của Thanh Vân Môn, hôm nay diện một bộ thanh y đơn giản nhưng vẫn không giấu được khí chất thoát tục, dung nhan lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm.

Nàng đáp xuống bìa rừng, vốn định đến để "vô tình" đi ngang qua ao cá, tìm cơ hội cảm ngộ chút đạo vận mà "cao nhân" Diệp Mặc để lại. Nhưng khi vừa chạm đất, chân nàng bỗng khựng lại.

Toàn bộ linh khí trong vòng mười dặm xung quanh hồ Trường Sinh dường như đang run rẩy. Một luồng uy áp vô hình, cực kỳ khủng bố đang từ phía sau bếp của Diệp Mặc tỏa ra.

"Cái này là… Long uy?"

Liễu Nhất Phi biến sắc, kiếm trong tay tự động phát ra tiếng ngân run rẩy vì sợ hãi. Nàng vội vàng thu liễm khí tức, thận trọng bước tới. Nàng nhìn thấy gì?

Diệp Mặc, vị cao nhân trong mắt nàng, đang ngồi xổm bên cạnh cái bếp lò bẩn thỉu. Hắn cầm một con cá chép cỏ, xiên qua một cành tre, đưa lên nướng.

Quan trọng nhất là thứ đang cháy dưới bếp kia!

Mắt Liễu Nhất Phi trợn trừng, hơi thở nghẹn lại. Nàng từng đọc trong cổ tịch của tông môn, có ghi chép về "Cửu Thiên Long Lân Hỏa", loại hỏa diễm chỉ sinh ra khi dùng nghịch lân của Long tộc cấp cao nhất để đốt cháy bằng Đạo hỏa. Mỗi khi nó xuất hiện, tất phải là lúc các luyện khí đại sư đang đúc Thần khí.

Nhưng giờ đây… vị này đang dùng nó để nướng một con cá chép không có lấy một tí linh khí nào?

"Đại sư tỷ? Cô đến sớm thế? Ăn sáng chưa?" Diệp Mặc nghe tiếng động, quay đầu lại, mỉm cười thân thiện.

Liễu Nhất Phi cứng đờ người, môi nàng run rẩy: "Diệp… Diệp sư đệ… miếng vảy trong bếp kia…"

Diệp Mặc nhìn vào bếp, thản nhiên đáp: "À, cá tôi nuôi nó lột da lột vảy lung tung, vứt thì phí, tôi thấy nó bắt lửa tốt nên dùng tạm. Cô biết đấy, củi mùa này ẩm lắm."

*Vứt thì phí? Dùng tạm?*

Liễu Nhất Phi cảm thấy thế giới quan của mình hoàn toàn sụp đổ. Một phiến nghịch lân Chân Long có thể khiến một đại tông môn hưng thịnh ngàn năm, vậy mà ở đây nó chỉ có tác dụng là "bắt lửa tốt vì củi ẩm"?

Nàng tiến lại gần, luồng nhiệt năng từ ba phiến vảy rồng tỏa ra khiến cho tầng màng bảo vệ bằng linh khí của nàng xuất hiện những vết nứt li ti. Cảm nhận được sự khủng bố đó, nàng càng thêm kinh hãi: đây đích xác là hàng thật giá thật!

"Ngồi đi, cá sắp chín rồi. Cá nướng bằng thứ 'củi' này có vẻ thơm hơn bình thường." Diệp Mặc hăng hái mời mọc.

Hắn lật con cá qua lại. Lửa từ vảy rồng vốn mang theo đạo tắc của hệ Hỏa và sức mạnh rèn luyện nhục thân của rồng. Khi nướng, từng sợi tơ lửa li ti như những con rồng nhỏ uốn lượn chui vào từng thớ thịt cá, gọt tẩy toàn bộ tạp chất, biến một con cá chép tầm thường trở thành một loại thực phẩm ẩn chứa dược tính kinh người.

Mùi thơm bắt đầu lan tỏa. Liễu Nhất Phi ban đầu định từ chối để giữ hình tượng "tiên tử", nhưng khi mùi hương kia xộc vào mũi, nàng cảm thấy chân nguyên trong người mình đột nhiên lưu chuyển nhanh gấp đôi. Vết thương cũ trong kinh mạch khi chiến đấu với kẻ thù tháng trước vậy mà có dấu hiệu khép lại chỉ nhờ… ngửi mùi cá nướng.

"Sư tỷ?" Diệp Mặc chìa con cá nướng vàng ươm ra trước mặt nàng.

"Cảm… cảm ơn sư đệ." Liễu Nhất Phi run rẩy đón lấy.

Nàng cắn một miếng nhỏ.

"Oanh!"

Trong đầu nàng như có một tiếng sấm nổ vang. Một luồng linh lực ấm áp nhưng vô cùng mãnh liệt tràn ngập khoang miệng, lao thẳng vào đan điền. Hỏa khí tinh thuần từ vảy rồng đã được Diệp Mặc vô tình "thuần hóa" qua kỹ năng nướng cá, trở thành thứ dễ hấp thu nhất.

Liễu Nhất Phi nhắm nghiền mắt lại. Nàng nhìn thấy trong bóng tối của tâm thức một con Hắc Long đang bay lượn, mỗi lần nó quẫy đuôi là một tầng rào cản cảnh giới của nàng bị phá vỡ.

Luyện Khí đỉnh phong…
Trúc Cơ sơ kỳ…
Trúc Cơ trung kỳ…
Trúc Cơ hậu kỳ!

Chỉ trong vài hơi thở, nàng đã đột phá liền tù tì hai tiểu cảnh giới nhỏ và một đại cảnh giới mà không gặp bất cứ tâm ma hay sự kháng cự nào.

Diệp Mặc nhìn thấy Liễu Nhất Phi cứ đứng đờ người ra, mặt lúc đỏ lúc trắng, thi thoảng lại run bần bật, hắn gãi đầu lẩm bẩm: "Chết tiệt, hay là mình cho nhiều ớt quá? Sư tỷ này yếu đuối thế cơ à, ăn miếng cá thôi mà cũng kích động như vậy."

Hắn nhún vai, tự lấy một miếng cá nướng khác cho vào mồm, nhai nhồm nhoàm: "Ngon đấy, nhưng mà thịt hơi dai. Lần sau chắc phải dặn con 'cá trê' kia rụng vảy mềm hơn một chút."

Khi Liễu Nhất Phi mở mắt ra, đôi đồng tử của nàng đã lấp lánh ánh kim điện, khí chất càng thêm sắc sảo, lạnh lùng nhưng cũng đầy uy áp. Nàng nhìn con cá chép đã bị mình ăn mất một nửa, rồi lại nhìn đống vảy rồng đang dần tàn dưới bếp.

Ba phiến vảy rồng sau khi bị "rút hết" tinh hoa để nướng cá, giờ đây đã trở thành tro bụi.

Một món bảo vật chấn động chư thiên, cứ thế mà tan biến để phục vụ cho một bữa sáng.

"Diệp sư đệ…" Liễu Nhất Phi nghẹn ngào, giọng nói đầy sự sùng bái lẫn xót xa: "Ngài… ngài đối với tu hành, thực sự là đạt đến cảnh giới 'phản phác quy chân', coi vạn vật là phù du rồi."

Diệp Mặc đang gặm xương cá, nghe vậy thì ngớ người ra: "Sư tỷ nói cái gì cơ? Quy chân gì? Tôi chỉ thấy nấu cơm thì phải nhóm lửa, có cái gì dùng nấy thôi mà. Cô cứ phức tạp hóa vấn đề."

Liễu Nhất Phi cúi đầu thật thấp, đôi mắt tràn đầy sự kiên định: "Sư đệ dạy bảo phải. Là Nhất Phi quá cố chấp vào vật ngoại thân, quá coi trọng tài nguyên bảo vật mà quên mất bản tâm của người tu sĩ."

Trong lòng nàng nghĩ: *Đúng vậy, đối với Đạo Tổ, vảy rồng hay củi khô thì có gì khác nhau? Tất cả chỉ là công cụ để thực hiện mục đích. Đây mới chính là sự cao ngạo của một vị cường giả thực sự, đứng trên đỉnh cao mà nhìn xuống, khinh thường cả thiên đạo quy tắc!*

"Ăn xong chưa? Xong rồi thì cô về đi, tôi còn phải quét lá đa trước hồ nữa. Rụng đầy ra kìa, nhìn mà ngứa mắt." Diệp Mặc đuổi khéo, tay vớ lấy cái chổi tre cụt ngủn.

Liễu Nhất Phi vội vàng đứng dậy, cung kính hành lễ: "Nhất Phi không dám làm phiền thời gian thanh tu của sư đệ. Đa tạ bữa sáng… đại ân của ngài, Nhất Phi ghi tạc trong lòng!"

Nàng xoay người, hóa thành đạo kiếm quang vút lên trời xanh. Tốc độ lần này nhanh gấp ba lần lúc trước, uy thế kinh người khiến mây trắng hai bên bị rạch đôi.

Diệp Mặc nhìn theo bóng nàng, lắc đầu: "Gấp gáp thế làm gì không biết. Thanh niên bây giờ sống vội quá, chẳng bù cho mình."

Hắn liếc nhìn cái bếp lò đã nguội, thấy mấy vảy cá đã cháy thành tro xám, hắn lấy tay gạt xuống hồ.

"Tro này chắc làm phân bón cho sen cũng tốt."

Dưới mặt hồ, con Hắc Long Ngư nhìn thấy tro của chính vảy rồng mình vừa rụng xuống, nó lập tức lao đến, há to cái miệng khổng lồ mà tranh giành từng chút một như thể đó là thức ăn của thánh nhân. Đối với nó, tro của nghịch lân sau khi được Diệp Mặc nung nấu qua chính là liều thuốc đại bổ để nó sớm ngày thực sự thoát thai hoán cốt thành Long.

"Nuôi cái đám cá này mệt thật, suốt ngày phải dọn dẹp cho tụi nó."

Diệp Mặc lầm bầm, tựa người vào gốc đa già, nón lá che mặt. Trong đầu hắn, âm thanh hệ thống lại vang lên mà hắn vốn đã quá quen thuộc:

*【Sử dụng vảy Chân Long nướng cá thường, đạt được thành tựu: 'Bạo tàn thiên vật'. Phần thưởng: Tu vi Đạo Tổ tăng 0.05%, cảm ngộ Hỏa hệ quy tắc +1%.】*

"Phiền chết đi được, đã bảo là đừng có tặng mấy cái thứ vô dụng này rồi mà…"

Tiếng ngáy của Diệp Mặc lại vang lên, đều đặn và bình yên, hòa lẫn vào tiếng sóng hồ Trường Sinh. Gió nhẹ thổi qua, chiếc cần câu tre vẫn không mồi không lưỡi lơ lửng trên mặt nước, nhưng dường như, cả thế giới này đều đang nằm trên đầu lưỡi câu của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8