Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 42: Mang theo \”bình nước\” chứa cả đại dương**
Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá liễu rủ bên bờ hồ Trường Sinh, hắt lên khuôn mặt đang ngái ngủ của Diệp Mặc những vệt sáng lốm đốm. Hắn ngáp một cái thật dài, gãi gãi mái tóc hơi rối, cảm nhận cái tĩnh lặng hiếm hoi của buổi sớm. Nhưng sự tĩnh lặng đó chẳng kéo dài được bao lâu.
Từ phía sườn núi, tiếng chuông đồng vang lên từng hồi rộn rã, xen lẫn tiếng hô hoán luyện công của đám đệ tử ngoại môn. Kể từ sau cái đêm mà đám người kia cho là "tổ sư hiển linh", không khí ở Thanh Vân Môn đã thay đổi hoàn toàn. Đám đệ tử vốn lười nhác nay như được tiêm máu gà, mỗi sáng sớm đều chạy lên hướng hậu sơn này bái lạy, hy vọng được "cao nhân" để mắt tới.
"Thật là phiền chết đi được…" Diệp Mặc lầm bầm, tay quờ lấy chiếc nón lá đội lên đầu để che bớt ánh nắng.
Hắn nhìn ra mặt hồ. Hồ Trường Sinh hôm nay lặng như tờ, nhưng sâu thẳm dưới làn nước kia là cả một thế giới mà những kẻ bên ngoài không bao giờ có thể hình dung được. Con cá trê dọn bể — hay đúng hơn là Thôn Thiên Ngư — đang cuộn mình dưới lớp bùn sâu, hơi thở của nó nhịp nhàng theo nhịp đập của long mạch. Những con Kiếm Ý Ngư nhỏ xíu thì như những tia chớp bạc, thỉnh thoảng lại vọt lên mặt nước, để lại một đường kiếm khí sắc lẹm xé toạc không khí trước khi biến mất.
【 Đinh! Phát hiện tàn tích của "Cực Nhạc Chân Ngư" xuất hiện tại hải giới Đông Hải. 】
【 Nhiệm vụ mới: Thu thập giống cá quý hiếm. 】
【 Gợi ý: Hồ Trường Sinh đã quá chật chội, "Cửu Thiên Ngư Trì" cần được mở rộng thêm hơi thở của biển cả. 】
【 Phần thưởng nhiệm vụ: Mở khóa tầng thứ hai của Ngư Trì — "U Minh Thủy Vực". 】
Tiếng hệ thống lạnh lùng vang lên trong đầu khiến Diệp Mặc khựng lại. Hắn thở dài, ánh mắt đầy vẻ miễn cưỡng.
"Đông Hải sao? Nghe nói nơi đó xa lắm, đi bộ chắc mất vài năm, bay bằng phi kiếm thì mỏi lưng…"
Diệp Mặc liếc nhìn Linh Nhi đang nằm cuộn tròn trên thảm cỏ, đuôi tóc màu vàng óng ánh thỉnh thoảng lại vẫy vẫy như đuôi cá. Hắn biết, nếu hắn bỏ đi, cái hồ này sớm muộn gì cũng bị đám người ở tông môn "quan tâm" quá mức đến mức không còn một mống cá nào để nướng. Mà quan trọng nhất, đám cá quý báu mà hắn khổ công nuôi dưỡng chính là nguồn tu vi "phản phệ" ổn định nhất. Không có chúng, cuộc sống an nhàn này coi như chấm dứt.
"Hệ thống, mang hồ đi theo được không?" Diệp Mặc thuận miệng hỏi một câu vô tri.
【 Trả lời: Ký chủ có thể sử dụng công năng "Hóa Đạo Thành Thốn", thu nạp Cửu Thiên Ngư Trì vào vật chứa linh phù hợp. 】
Vật chứa linh phù hợp? Diệp Mặc nhìn quanh một vòng. Cái lán cỏ rách, chiếc cần câu bằng trúc cũ kỹ, hay là cái gáo múc nước? Hắn lắc đầu. Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại ở một cái bình gốm cũ xì nằm ở góc hiên, vốn được hắn dùng để muối dưa nhưng chưa kịp dùng tới. Cái bình bằng đất nung xám xịt, trên miệng còn có một vết nứt nhỏ, trông chẳng có chút phong phạm bảo vật nào.
"Cái này đi."
Diệp Mặc cầm cái bình lên, phủi phủi lớp bụi đất. Nếu người của tu tiên giới nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết. Thu nạp một vùng hồ linh thiêng gắn liền với long mạch vào một cái bình muối dưa? Đây không phải là thần thông, đây là sự sỉ nhục đối với quy luật không gian.
Nhưng Diệp Mặc không quan tâm. Hắn bắt đầu lẩm bẩm theo chỉ dẫn của hệ thống, bàn tay lười biếng phất nhẹ một cái trên mặt hồ.
Một cảnh tượng hãi hùng xảy ra, nhưng lại im lặng đến đáng sợ.
Toàn bộ mặt hồ Trường Sinh bỗng dưng rung động. Những rặng liễu xung quanh bắt đầu uốn lượn như muốn tan chảy. Trong mắt người thường, hồ nước vẫn ở đó, nhưng trong mắt những đại năng thấu hiểu quy luật, toàn bộ không gian của vùng hậu sơn đang bị bóp méo, co rút lại và chảy ngược vào miệng bình gốm nhỏ bé trong tay Diệp Mặc.
"Bõm…"
Một tiếng động nhỏ như tiếng nước rơi vào giếng sâu vang lên.
Con cá trê đen khổng lồ Thôn Thiên Ngư bỗng cảm thấy không gian xung quanh thu hẹp lại, nó hoảng hốt quẫy đuôi định phản kháng, nhưng một lực lượng chí cao vô thượng từ lòng bàn tay Diệp Mặc truyền xuống, nhẹ nhàng vuốt ve đầu nó, khiến nó ngoan ngoãn thu nhỏ lại thành một con cá lòng tong đen thui, trôi vào trong bình.
Đám Kiếm Ý Ngư, Kim Lân Ngư, và cả những loại linh ngư biến dị khác cũng lần lượt bị "hút" vào. Trong nháy mắt, đáy bình gốm đã chứa cả một đại dương linh khí mịt mù. Mỗi một giọt nước bên trong nặng tựa nghìn cân, chứa đựng đạo vận vô biên của Thanh Minh Giới.
"Xong rồi."
Diệp Mặc đậy nắp bình lại, tiện tay lấy một dải vải sờn buộc cái bình vào sau thắt lưng. Trong mắt người khác, hắn bây giờ chỉ giống như một tên tiểu nhị đi mua rượu, chẳng có lấy một chút dáng dấp của người tu tiên.
"Chủ nhân… chúng ta đi đâu?" Linh Nhi bỗng choàng tỉnh, dụi dụi mắt nhìn xung quanh. Cô bé ngơ ngác khi thấy hồ Trường Sinh — vốn luôn tràn đầy linh khí — giờ đây chỉ còn lại một cái hố cạn khô với những vũng nước đọng và lớp bùn đất tầm thường. Toàn bộ tinh hoa đã biến mất sạch sành sanh.
"Đi câu cá biển." Diệp Mặc ngắn gọn đáp, đưa tay xách Linh Nhi dậy như xách một con mèo nhỏ.
"Câu cá biển? Có ngon không ạ?" Đôi mắt Linh Nhi sáng rực lên, nước miếng suýt chút nữa trào ra.
"Chắc là ngon."
Diệp Mặc dắt tay Linh Nhi bước xuống núi. Hắn đi rất chậm, nhưng mỗi bước chân như dẫm vào kẽ hở của thời không. Một bước mười dặm, bóng lưng hắn nhạt dần trong làn sương sớm.
Khi hai người vừa đi khuất, từ phía dưới lối mòn, một nhóm người đang vội vã tiến lên. Đi đầu là Thanh Vân Tử — chưởng môn Thanh Vân Môn, cùng với đại sư tỷ Liễu Nhất Phi. Khuôn mặt Thanh Vân Tử đầy vẻ cung kính, tay bưng một chiếc khay ngọc, trên đó đặt một viên linh dược tỏa hương ngào ngạt.
"Sư tôn có dặn, hôm nay là ngày lễ tiết, phải đến kính biếu tiền bối trong hồ một chút tâm ý." Thanh Vân Tử trịnh trọng nói với Liễu Nhất Phi.
Liễu Nhất Phi gật đầu, ánh mắt không giấu nổi vẻ tò mò và tôn sùng. Kể từ bát canh cá ngày hôm đó, nàng luôn cảm thấy vị "diệp đệ đệ" nuôi cá kia là chìa khóa dẫn đến đỉnh cao của đạo pháp.
Nhưng khi cả đoàn người đặt chân tới hậu sơn, tất cả đều chết lặng.
Chiếc lán cỏ vẫn còn đó, cần câu bằng trúc vẫn tựa vào gốc cây liễu. Nhưng hồ Trường Sinh — trái tim linh mạch của tông môn — giờ đây chỉ còn là một hốc đất hoang tàn, trơ ra lớp đá cuội xám ngắt. Toàn bộ linh khí nồng đậm bao phủ hậu sơn hàng nghìn năm qua đã biến tan không còn một dấu vết.
Thanh Vân Tử run rẩy, chiếc khay ngọc trên tay suýt chút nữa rơi xuống: "Linh… linh mạch đâu? Tiền bối đâu?"
Liễu Nhất Phi chạy tới bờ hồ, nhìn xuống cái lòng hồ cạn khốc. Nàng nhìn thấy trên mặt đất có vài dấu chân mới, hướng thẳng xuống núi. Trong không trung, chỉ còn sót lại một tia đạo vận nhạt nhòa, mênh mông như biển cả nhưng lại thâm trầm như vực thẳm.
"Người đã đi rồi…" Nàng thì thào, lòng bỗng dâng lên một nỗi trống trải vô hạn.
Thanh Vân Tử quỳ sụp xuống cạnh cái hố cạn, mặt mày xám ngoét: "Lẽ nào sự hiện diện của chúng ta làm ngài ấy thấy phiền? Hay là Thanh Vân Môn không đủ phước phận để chứa chấp chân long?"
Lão nào có biết, vị "Chân Long" trong miệng lão chẳng qua là vì lười nghe tiếng chuông chùa, lại tham chút của lạ phương xa, nên mới xách cả cái "nhà" của mình đi chơi cho khuây khỏa.
Cùng lúc đó, tại một quán trà nhỏ dưới chân núi Thanh Vân.
Diệp Mặc đang ngồi trên một chiếc ghế dài rách nát, nhấp một ngụm trà loãng. Chiếc bình gốm treo bên hông thỉnh thoảng lại phát ra tiếng "lách tách" nho nhỏ của nước va vào thành bình.
Người ngồi bàn bên cạnh là hai vị tán tu, đang hăng say bàn tán về thế cục thiên hạ.
"Ngươi nghe nói gì chưa? Cửu Tiêu Thánh Địa vừa ra thông cáo, vị Thánh tử của họ sẽ tổ chức 'Thanh Long Đại Hội' ở Đông Hải, mục đích là săn tìm con rồng biển cổ đại để luyện hóa long đan. Thiên hạ các đạo hữu đang đổ về đó đông như trẩy hội."
"Đông Hải sao? Nghe bảo ở đó sóng dữ nghìn thước, có những quái ngư cổ đại to như tòa thành, nuốt chửng cả thuyền lớn trong một ngụm. Đi tham gia đại hội hay là đi nạp mạng?"
Diệp Mặc nghe đến đây thì tai khẽ động. Quái ngư to bằng tòa thành? Con cá trê trong bình của hắn mà nghe thấy chắc chắn sẽ cảm thấy bị xúc phạm về kích thước mất thôi.
"Chủ nhân, con cá đó có nướng được không?" Linh Nhi ghé sát tai hắn, thầm thì hỏi.
Diệp Mặc đặt chén trà xuống, liếc nhìn cái bình gốm cũ xì của mình, khẽ cười: "Nướng hay không thì phải xem nó có ngoan hay không đã. Nếu nó quá to, cái bình của chúng ta e là phải thêm chút nước rồi."
Hắn đứng dậy, để lại vài miếng đồng lẻ lên bàn rồi tiếp tục lên đường. Gió núi thổi tung chiếc nón lá, để lộ một đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà. Trên lưng hắn, cái bình gốm vẫn lẳng lặng tỏa ra hơi thở bình thường đến cực điểm, nhưng không ai biết rằng, mỗi khi Diệp Mặc bước đi, cái bình ấy lại hơi rung lên, như thể toàn bộ đại dương của thế giới này đang kính sợ hướng về một vật chứa duy nhất.
Trường Sinh Đạo Tổ hạ sơn, không mang theo kiếm, không cưỡi linh thú. Hắn chỉ mang theo một bình "nước dưa muối" chứa cả một thiên giới và một trái tim muốn câu hết thảy vận mệnh chư thiên.
Cuộc hành trình "tìm cá lạc" của Diệp Mặc chính thức bắt đầu, và Đông Hải xa xôi kia, sắp sửa phải nghênh đón một vị ngư ông có thể khiến cả biển cả phải nghiêng mình bái phục.