Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 44: Kẻ nào dám bảo vảy cá là rác rưởi?**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 15:33:11 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 44: KẺ NÀO DÁM BẢO VẢY CÁ LÀ RÁC RƯỞI?**

Trong sảnh lớn của Vạn Cát Lâu, thời gian dường như vừa bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Một sự im lặng đến chết chóc bao trùm lấy hàng ngàn tu sĩ.

Ánh sáng vàng kim từ miếng vảy cá không hề tan đi, trái lại, nó càng lúc càng trở nên rực rỡ, lộng lẫy như thể một vầng thái dương nhỏ vừa hạ phàm. Những gợn sóng đạo vận khuếch tán ra xung quanh, va đập vào những trận pháp phòng ngự của lầu các, tạo nên những tiếng "ong ong" trầm đục. Mỗi một vòng sóng đi qua, những tu sĩ có tu vi thấp hơn Trúc Cơ đều cảm thấy lỗ chân lông toàn thân giãn mở, linh lực trong cơ thể vốn đang ngưng trệ bỗng dưng vận hành nhanh hơn gấp đại bộ phận bình thường.

Đó không đơn thuần là linh khí, đó là "Đạo".

Tào đại sư, vị giám định viên lão luyện nhất Đông Hải thành, người vốn dĩ luôn giữ thái độ trung lập và kiêu hãnh của một bậc thầy, lúc này đây toàn thân run rẩy như cầy sấy. Đôi bàn tay vốn cực kỳ chuẩn xác khi cầm búa đấu giá, giờ đây lại không sao giữ nổi chiếc khay ngọc.

"Rầm!"

Chiếc khay ngọc rơi xuống đất, vỡ tan tành. Nhưng Tào đại sư không quan tâm, lão cứ thế khuỵu gối xuống, đầu gối va mạnh vào sàn gỗ tạo nên một tiếng động khô khốc. Trước ánh mắt kinh hãi của vạn người, vị giám định viên đức cao vọng trọng nhất lại dập đầu thật mạnh xuống sàn.

"Lão hủ có mắt mà không tròng! Lão hủ… đã suýt chút nữa phạm vào đại tội vạn kiếp bất phục!"

Giọng của lão khàn đặc, chứa đựng nỗi sợ hãi tột cùng lẫn sự hối hận khôn nguôi. Tào đại sư hiểu rõ, miếng vảy cá này không phải là phế phẩm của một con rồng già chết chóc như lão nghĩ. Những vân rồng trên vảy không phải là dấu vết thời gian bôi bẩn, mà là những "Pháp tắc nguyên thủy" được thiên địa tự tay khắc chạm.

Đây là Đạo Cốt của một tồn tại còn vượt xa hơn cả chân long bình thường!

"Kẻ nào… Kẻ nào dám nói đây là rác rưởi?" Tào đại sư gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu quét qua toàn hội trường. "Một miếng vảy này, chính là một bài thuyết pháp của thượng cổ Thiên Đạo! Chỉ cần một tia khí tức bên trong nó, cũng đủ để một phế nhân cải tử hoàn sinh, đủ để một kẻ căn cốt tầm thường trở thành thiên tài kinh thiên động địa!"

Lời nói của lão như sấm sét đánh thẳng vào đại não của mọi người.

Ánh mắt của toàn bộ tu sĩ lúc này đồng loạt dời khỏi miếng vảy cá, xoay ngoắt lại, tập trung vào bóng dáng gầy gò, đang đội nón lá cũ kỹ ở góc phòng VIP.

Dương Thiếu Chủ, người vừa rồi còn dõng dạc đòi đuổi Diệp Mặc ra ngoài, người vừa rồi còn dùng ánh mắt khinh miệt nhìn "đám rác rưởi" mà Diệp Mặc mang đến, giờ đây đang ngồi đờ đẫn trên ghế. Khuôn mặt hắn không còn một giọt máu, đôi môi xám xịt run rẩy không thốt nên lời.

Hắn nhìn thấy gì? Hắn nhìn thấy món bảo vật có thể khiến các Thánh Địa tranh đoạt đến đổ máu, lại bị chính miệng hắn mắng là rác rưởi.

Sự sỉ nhục này, còn đau đớn hơn vạn lần việc bị ai đó tát vào mặt. Nó giống như một tên ăn mày vừa lên tiếng chê cười một vị vua đang vi hành là "kẻ nghèo khổ".

"Phốc!"

Một ngụm máu tươi từ miệng Dương Thiếu Chủ phun ra, nhuộm đỏ cả bộ y phục gấm vóc sang trọng. Đạo tâm của hắn, vào khoảnh khắc nhìn thấy ánh sáng từ miếng vảy cá kia, đã hoàn toàn sụp đổ. Hắn biết, kể từ ngày hôm nay, hắn sẽ trở thành trò cười lớn nhất lịch sử Đông Hải thành.

Giữa hội trường đang dậy sóng như núi lửa phun trào, Diệp Mặc lại gãi gãi đầu, vẻ mặt tràn đầy vẻ phiền muộn.

Hắn khẽ thở dài, lầm bầm: "Đã bảo là đồ cũ rồi mà… Mấy con cá này thật là, thay vảy cũng không biết tìm chỗ nào kín đáo một chút, cứ vứt lung tung trong ao làm ta quét dọn mệt chết đi được."

Linh Nhi bên cạnh thì chu môi, kéo kéo tay áo hắn: "Chủ nhân, ông lão kia sao lại khóc vậy? Có phải ông ấy sợ mình không có tiền trả cho cây cỏ héo kia không?"

Diệp Mặc nhìn về phía Tào đại sư đang quỳ lạy, rồi lại nhìn Vạn Niên Thiên Tâm Thảo đã được gói ghém cẩn thận đặt trên bàn, tặc lưỡi đáp: "Chắc là ông ấy cảm động vì tấm lòng hiếu khách của mình thôi. Đi thôi, cám trong bát chắc cũng sắp cạn rồi, để Cá Trê chờ lâu nó lại bắt đầu quẫy đuôi đòi ăn, sạt lở hậu sơn thì chưởng môn lại sang than vãn với ta."

Diệp Mặc đứng dậy, nhấc cái túi vải sờn cũ đựng đầy "rác rưởi" của mình lên vai, thong thả bước ra ngoài.

"Đứng lại!"

Một tiếng quát như sấm rền từ tầng ba vang xuống. Ba luồng khí thế cường đại như núi cao vạn trượng đồng loạt giáng xuống, khóa chặt lối đi duy nhất của Diệp Mặc.

Ba vị lão quái vật Hóa Thần cảnh, vốn là những người tọa trấn phương xa của các đại tông môn, lúc này đều đã hiện thân. Bọn họ không còn giữ được vẻ ung dung thường ngày, ánh mắt ai nấy đều rực cháy sự tham lam và sự sùng bái điên cuồng.

"Đạo hữu… xin dừng bước!" Một lão già mặc áo xám, râu tóc bạc phơ, vốn là Thái thượng trưởng lão của Minh Nguyệt Tông, run run lên tiếng. Lão thu lại toàn bộ uy áp, cúi người thật thấp trước Diệp Mặc. "Vừa rồi thuộc hạ của Vạn Cát Lâu và tên tiểu tử họ Dương kia thất lễ, lão phu xin thay mặt bọn họ tạ tội với tiền bối. Miếng vảy cá kia… liệu tiền bối có thể nhượng lại cho Minh Nguyệt Tông chúng ta không? Chúng ta nguyện ý dùng mười tòa linh mạch, mười vạn linh thạch thượng phẩm cùng một nửa tài nguyên của tông môn để trao đổi!"

"Mười tòa linh mạch? Ngươi coi thường ai đó?" Một lão bà khác chống gậy rồng cười lạnh. "Tiền bối, Hải Thần Cung chúng ta có một tòa tiên đảo ở viễn hải, linh khí sung túc gấp mười lần nơi này. Chỉ cần tiền bối gật đầu, tiên đảo đó sẽ thuộc về ngài, cùng với đó là toàn bộ kho tàng linh dược của Hải Thần Cung!"

Sự tranh đoạt của các đại năng Hóa Thần khiến bầu không khí nóng lên đến mức không khí cũng muốn bốc cháy. Tu sĩ phía dưới chỉ biết ngửa cổ nhìn lên, choáng váng trước những cái giá "trên trời" được đưa ra.

Diệp Mặc dừng bước, xoay người lại, nhìn ba vị Hóa Thần đang khúm núm trước mặt mình với ánh mắt kỳ quặc.

Hắn chậm rãi hạ nón lá xuống một chút, để lộ đôi mắt lười biếng nhưng lại thâm sâu như chứa đựng cả biển sao.

"Mấy vị… các người muốn miếng vảy cá đó?" Diệp Mặc hỏi, giọng điệu nhàn nhạt.

Ba vị Hóa Thần gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

"Cái đó…" Diệp Mặc chỉ chỉ vào miếng vảy cá vẫn còn đang phát ra đạo quang trên tay Tào đại sư. "Ta đã đưa cho Vạn Cát Lâu để đổi cây cỏ kia rồi. Bây giờ nó không thuộc về ta nữa. Các người muốn thì cứ thương lượng với họ đi."

Nói xong, hắn liền quay lưng bước tiếp.

Cả hội trường hóa đá.

Dùng một vật có thể đổi lấy mười tòa linh mạch để đổi một cây Vạn Niên Thiên Tâm Thảo vốn chỉ có giá vài ngàn linh thạch? Lại còn nói năng thản nhiên như thể vừa đổi một quả trứng lấy một mớ rau?

Tào đại sư ôm chặt lấy miếng vảy cá vào lòng, mặt mũi trắng bệch. Lão biết, món đồ này chính là một củ khoai lang bỏng tay. Nếu không xử lý khéo, Vạn Cát Lâu hôm nay sẽ thành bãi chiến trường của các đại năng Hóa Thần.

"Tiền bối! Xin hãy đợi đã!" Tào đại sư hét lên, lão bò tới hướng Diệp Mặc. "Món đồ này giá trị quá lớn, Thiên Tâm Thảo của chúng tôi căn bản không đáng một phần vạn của nó! Vạn Cát Lâu không thể nhận, càng không dám nhận! Xin tiền bối thu hồi lại, chúng tôi sẽ dâng Thiên Tâm Thảo làm quà tạ lỗi!"

Diệp Mặc dừng lại, lần này hắn thực sự cảm thấy hơi bực mình.

Nuôi cá cần nhất là sự tĩnh tâm. Hắn đã bỏ ra cả buổi chiều để đến đây mua thuốc, kết quả lại cứ bị những chuyện nhỏ nhặt này làm phiền.

"Đưa ra rồi thì thôi, sao các người cứ lôi thôi thế?" Diệp Mặc nhíu mày, một luồng khí tức vô hình chợt lóe lên rồi biến mất.

Cái nhíu mày ấy khiến ba vị Hóa Thần cảnh đột nhiên thấy tim mình như bị một bàn tay khổng lồ bóp chặt. Trong nháy mắt đó, họ cảm thấy trước mắt mình không phải là một ngư ông bình thường, mà là một vị thần linh viễn cổ đang ngồi trên chín tầng trời nhìn xuống lũ kiến hôi.

Bầu trời ngoài Đông Hải thành đột ngột tối sầm lại, mây đen từ đâu kéo đến che lấp thái dương, sóng biển ngoài xa gầm rống dữ dội như muốn nhấn chìm toàn bộ hòn đảo.

Cảm giác kinh hoàng đó chỉ kéo dài trong tích tắc, nhưng nó đủ để khiến ba vị Hóa Thần ướt đẫm mồ hôi lạnh, đôi chân nhũn ra không đứng vững.

"Ta nói lại lần nữa." Giọng Diệp Mặc trở nên trầm thấp hơn một chút. "Món đồ kia là để trả tiền thuốc. Vạn Cát Lâu nhận lấy, rồi muốn làm gì thì làm, bán hay đấu giá tiếp là chuyện của các ngươi. Đừng có chạy theo ta nữa, phiền phức lắm."

Dứt lời, Diệp Mặc không thèm quay đầu lại, dắt tay Linh Nhi bước thẳng ra khỏi cửa chính của Vạn Cát Lâu.

Dòng người phía trước tự động dạt ra hai bên như sóng biển gặp phải mũi tàu, tạo thành một con đường thênh thang. Không một ai, dù là cường giả cao ngạo nhất, dám thở mạnh khi bóng dáng đội nón lá kia đi qua.

Đến khi bóng của Diệp Mặc và Linh Nhi hoàn toàn biến mất sau những dãy phố của Đông Hải thành, áp lực đè nặng trên ngực mọi người mới tan biến.

Tào đại sư ngồi bệt xuống đất, nhìn miếng vảy cá trên tay, rồi lại nhìn đống vỡ nát xung quanh. Lão biết, ngày hôm nay, thế giới tu tiên này đã chính thức thay đổi.

Ở phía trên tầng ba, ba vị Hóa Thần cảnh nhìn nhau, ai nấy đều thấy được nỗi kinh hoàng tận sâu trong mắt đối phương.

"Vừa rồi… khí thế đó…" Lão bà của Hải Thần Cung giọng run rẩy.

"Đạo Tổ… đó là cảnh giới trong truyền thuyết… Đạo Tổ ẩn thế sao?" Lão già áo xám thì thào, toàn thân vẫn còn run rẩy.

Hóa Thần đã là đỉnh phong của vùng biển này, nhưng trước mặt bóng người kia, họ thậm chí còn không bằng một con cá trong ao của người đó.

Lúc này, phía cổng thành Đông Hải.

Linh Nhi nhảy chân sáo theo sau Diệp Mặc, miệng gặm một串 (xiên) hồ lô đường vừa mua bên đường, thắc mắc hỏi: "Chủ nhân, vì sao ngài lại đưa miếng vảy của Cá Chép cho bọn họ? Đó là miếng vảy đỏ đẹp nhất của nó mà."

Diệp Mặc thản nhiên vác túi vải, đôi mắt lim dim nhìn về hướng Thanh Vân Môn đằng xa: "Con cá chép đó gần đây lười quá, ăn cho lắm vào rồi béo lên, vảy cũ tự nó rụng ra thôi. Để trong hồ làm bẩn nước, mang ra ngoài đổi lấy thuốc cho sư muội là dùng đúng việc rồi."

Hắn dừng lại một chút, khẽ xoa đầu Linh Nhi: "Vả lại, con Cá Chép đỏ kia mà biết cái vảy cũ của nó khiến cả đám người nanh múa vuốt kia phải quỳ xuống, chắc nó lại đắc ý đến mức quẫy đuôi làm đổ cả bát thức ăn của Cá Trê cho xem."

Linh Nhi hì hì cười: "Lần sau chủ nhân lấy vảy của Cá Trê đi, nó xấu tính nhất ao luôn."

"Vảy Cá Trê dơ lắm, không ai lấy đâu." Diệp Mặc lắc đầu cười khổ.

Hai bóng người cứ thế chậm rãi bước đi dưới bóng hoàng hôn đang dần buông. Đằng sau họ, Đông Hải thành vẫn còn đang náo động vì một miếng vảy cá "rác rưởi". Còn trước mặt họ, là con đường mòn quen thuộc dẫn về phía đỉnh núi Thanh Vân mờ ảo.

Diệp Mặc chỉ muốn về thật nhanh, ngồi bên hồ cá, buông cần câu xuống mặt nước tĩnh lặng. Đối với hắn, cái danh hiệu Đạo Tổ hay sự sùng bái của thế gian cũng chẳng quan trọng bằng việc xem hôm nay con Cá Chép vàng có nhô đầu lên chào hắn hay không.

Trời cao biển rộng, vạn pháp vô biên, nhưng có lẽ cũng không bằng một bát canh cá nồng nàn trong một buổi chiều hoàng hôn nhạt nắng.

"Đi nhanh thôi Linh Nhi, trễ giờ rồi, Cá Trê sẽ giận thật đấy."

"Vâng ạ, chủ nhân đợi em với!"

Tiếng cười của cô bé hòa vào gió biển, tan biến trong ánh nắng cuối ngày, để lại một huyền thoại không bao giờ tàn phai về vị Ngư Ông thay đổi vận mệnh của cả một thời đại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8