Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 66: Cuộc thi câu cá quy mô lớn nhất lịch sử**
Chương 66: Cuộc thi câu cá quy mô lớn nhất lịch sử
Trời vừa hừng sáng, sương mù trên đỉnh Thanh Vân Sơn còn chưa kịp tan hẳn, không gian vốn tĩnh lặng của hậu sơn hôm nay đã bị phá vỡ bởi những luồng hào quang rực rỡ từ bốn phương tám hướng đổ về.
Thanh Vân Tông – một tông môn từng đứng trên bờ vực lụi tàn, nay lại trở thành tâm điểm của cả Thanh Minh Giới. Chuyện kể rằng, ở hậu sơn của tông môn này có một hồ nước thần kỳ, nơi rồng thần ẩn mình, đạo vận kết tụ. Và quan trọng hơn cả, hôm nay chính là ngày diễn ra "Đại hội Câu Cá Chư Thiên" lần thứ nhất, một sự kiện mà theo lời đồn là do vị "Cao nhân ẩn thế" ở hậu sơn đích thân chủ trì.
Thực tế, Diệp Mặc – nhân vật chính của những lời đồn thổi ấy – đang ngồi gãi đầu trước cửa lều tranh, vẻ mặt đầy sự hối lỗi và mệt mỏi.
"Lão Chưởng môn, ngài hại ta rồi." Diệp Mặc thở dài, nhìn Thanh Vân Tử đang cười hì hì bên cạnh.
"Diệp tiểu hữu, à không, Diệp sư điệt! Đây là cơ hội để tông môn chúng ta chấn hưng nha!" Thanh Vân Tử vuốt râu, mắt sáng rực nhìn về phía hàng dài những phi hành bảo khí đang hạ cánh xuống quảng trường. "Ngươi xem, Thánh địa Cửu Tiêu, Vạn Kiếm Các, rồi cả mấy lão quái vật từ Bắc Hải cũng mò tới. Họ đều muốn chiêm bái phong thái của vị 'Ngư Thần' là ngươi đó!"
Diệp Mặc nhìn xuống cái ao nhỏ sau lưng mình. Trong mắt hắn, đây vẫn chỉ là cái ao nuôi mấy con cá trê, cá chép để cải thiện bữa ăn. Nhưng trong mắt hàng vạn tu sĩ đang hừng hực khí thế ngoài kia, đây chính là "Hóa Long Trì", là nơi ẩn chứa cơ duyên thành đạo.
"Ta nói lại lần nữa, ta không phải Ngư Thần, ta chỉ là người nuôi cá." Diệp Mặc uể oải đứng dậy, nón lá che nửa khuôn mặt. "Vả lại, cái ao này cá rất dữ, họ mà câu không cẩn thận là mất mạng như chơi đấy."
Thanh Vân Tử tưởng hắn đang nói đùa, vỗ vai hắn cười ha hả: "Yên tâm, hôm nay ngươi chỉ cần ngồi đó làm Giám khảo. Mọi việc dẫn chương trình đã có Nhất Phi lo liệu."
Cách đó không xa, Liễu Nhất Phi hôm nay diện một bộ tiên váy màu xanh nhạt, khí chất thanh cao thoát tục, đứng trên một đài cao được dựng bằng linh đá. Nàng nhìn về phía lều tranh, thấy bóng dáng quen thuộc của Diệp Mặc thì đôi mắt đẹp khẽ cong lên thành hình bán nguyệt. Trong lòng nàng, vị sư đệ này càng lúc càng thâm trầm bất khả lộ, dù hắn có vẻ ngoài lười biếng đến mức nào đi chăng nữa.
"Tuyên bố, Đại hội Câu Cá Chư Thiên chính thức bắt đầu!" Giọng nói của Liễu Nhất Phi mang theo linh lực, truyền khắp mười dặm.
Phía dưới, hàng ngàn cao thủ, thiên tài bắt đầu vào vị trí. Ai nấy đều mang ra những trang bị trấn phái của mình.
Thánh tử Cửu Tiêu Thánh Địa – Diệp Thiên, bước tới với vẻ ngạo nghễ. Hắn cầm trên tay một chiếc cần câu làm từ "Hỗn Nguyên Kim Chúc", sợi dây câu là gân của một con Giao Long ngàn năm, lưỡi câu nạm kim cương tinh thạch. Hắn nhìn quanh, khinh khỉnh nói: "Hồ nước này tuy nhỏ, nhưng khí vận dồi dào. Hôm nay ta nhất định phải câu lên một con Long Ngư để chứng minh thiên mệnh của mình."
Bên cạnh hắn, một lão giả tóc trắng xóa, được xưng tụng là "Bắc Hải Điếu Vương", cũng lấy ra một cái cần câu bằng xương cá voi khổng lồ, tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Lão nhìn về phía Diệp Mặc đang ngồi ngáp ngắn ngáp dài trên ghế giám khảo, khẽ nhíu mày: "Đó chính là người được xưng tụng là Ngư Thần? Nhìn chẳng khác gì một tên tiểu tử phàm trần."
Diệp Mặc ngồi trên đài giám khảo, trước mặt là một bàn đầy trái cây linh quả và trà ngon. Hắn nhìn xuống đám đông đang hăm hở chuẩn bị "tác chiến", cảm thấy mình như đang xem một đoàn xiếc lớn.
"Quy tắc rất đơn giản." Liễu Nhất Phi tiếp tục. "Mỗi người có một canh giờ. Ai câu được con cá có phẩm cấp cao nhất sẽ thắng. Vị này là Diệp Mặc sư đệ, người giữ hồ, đồng thời là Giám khảo duy nhất. Lời của hắn chính là kết quả cuối cùng."
Vạn người đồng loạt hướng mắt về phía Diệp Mặc. Hắn chỉ khẽ nhấc tay, làm một động tác "mời" đầy miễn cưỡng.
"Bùm! Bùm! Bùm!"
Hàng ngàn chiếc phao câu đủ màu sắc được tung xuống mặt hồ. Ánh sáng của các loại linh dược làm mồi câu tỏa ra mù mịt, biến mặt hồ vốn xanh trong thành một bồn chứa đầy hóa chất tu luyện.
Thế nhưng, mười phút trôi qua… hai mươi phút trôi qua…
Mặt hồ vẫn tĩnh lặng như tờ. Không một chiếc phao nào nhúc nhích.
"Chuyện gì thế này?" Diệp Thiên cau mày. "Mồi câu của ta là 'Linh Tâm Đan' lục phẩm, ngay cả chân long cũng phải thèm thuồng, sao cá ở đây lại không thèm nhìn tới?"
Lão quái Bắc Hải cũng đổ mồ hôi hột. Lão đã dùng đến bí thuật "Dẫn Ngư Quyết", nhưng dây câu vẫn im lìm như đá tảng.
Diệp Mặc nhìn xuống, trong lòng thầm cười khổ. Đám người này đúng là không hiểu gì về cá của hắn. Cá trong cái ao này, ngày nào cũng được hắn cho ăn "Cửu Chuyển Linh Cám" – loại thực phẩm được hệ thống chế tạo riêng cho Đạo Tổ. Đám đan dược lục phẩm, thất phẩm kia trong mắt lũ cá khác gì rác rưởi ven đường?
Đúng lúc đó, "Bắc Hải Điếu Vương" đột nhiên rú lên một tiếng: "Cắn rồi! Cắn rồi!"
Dây câu bằng xương cá voi khổng lồ đột nhiên căng như dây đàn. Cả mặt hồ bắt đầu sủi bọt trắng xóa. Một luồng lực lượng kinh khủng từ dưới đáy hồ truyền lên khiến vị đại năng cảnh giới Hóa Thần như lão cũng phải loạng choạng.
"Lên cho ta!" Lão gầm lên, bắp thịt trên cánh tay cuồn cuộn đạo văn.
Từ dưới mặt nước, một cái bóng đen khổng lồ lao vọt lên. Cả quảng trường nín thở. Là Long ư? Hay là Phượng hoàng dưới nước?
"Rầm!"
Một con cá trê đen xì, da dẻ trơn bóng, dài chừng ba gang tay, rơi bịch xuống đất. Điều kỳ quái là nó không hề vùng vẫy, mà trái lại, nó dùng đôi vây trước như hai cánh tay, đứng thẳng lên, nhìn lão lão giả Bắc Hải bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ.
"Cái gì? Một con cá trê dọn bể?" Đám đông ồ lên thất vọng.
Nhưng Diệp Mặc lại biến sắc, thầm mắng: "Chết tiệt, là con 'Thôn Thiên Trê'. Nó vốn là con cá cục cằn nhất ao, lão già này đụng vào nó thì tiêu rồi."
Quả nhiên, con cá trê nọ há miệng, nhưng không phải để đớp mồi. Nó… khạc ra một búng nước bọt.
"Xoẹt!"
Búng nước bọt nhỏ xíu ấy bay đi với tốc độ xé rách hư không, đập trúng chiếc cần câu bằng xương cá voi.
"Rắc!"
Chiếc cần câu cấp bậc Thánh khí nứt vỡ ngay lập tức. Lực lượng phản chấn hất văng Bắc Hải Điếu Vương ra xa hàng trăm trượng, đâm sầm vào vách núi.
Toàn trường im lặng như chết.
Một con cá trê… đánh bại một vị Hóa Thần đại năng?
Diệp Thiên nhìn thấy cảnh đó, mặt cắt không còn giọt máu, nhưng sự kiêu ngạo không cho phép hắn lùi bước. Hắn nghiến răng, ném toàn bộ số linh dược mang theo xuống hồ: "Ta không tin! Đều là lũ cá súc sinh cả, dùng tiền mà đập!"
Dưới tác động của hàng trăm viên linh đan rực rỡ, mặt hồ bỗng dưng rung chuyển mạnh mẽ. Một đạo hào quang vàng kim rực rỡ từ đáy hồ hiện lên, uy nghiêm và lộng lẫy đến mức khiến mặt trời cũng phải lu mờ.
"Là Cẩm Lý vàng! Chẳng lẽ là vận may thiên giới?" Đám đông lại bùng nổ.
Linh Nhi (lúc này đang đứng cạnh Diệp Mặc dưới hình dáng người) khẽ kéo áo hắn, thì thầm: "Chủ nhân, đó là chị đại Cẩm Lý. Chị ấy đang cáu vì đám người này ném rác xuống nhà mình kìa."
Diệp Mặc thở dài: "Bảo chị ấy nhẹ tay thôi, đừng có sát sinh ở đây, khó dọn dẹp lắm."
Con cá chép vàng nọ chẳng thèm cắn câu của Diệp Thiên. Nó chỉ nhảy vọt lên cao mười trượng, giữa không trung, vảy vàng rụng xuống hóa thành vô số những đạo sấm sét vàng kim.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Toàn bộ hàng ngàn chiếc cần câu trên tay các vị thiên tài đều bốc cháy rụi. Diệp Thiên bị một đạo lôi điện đánh trúng mông, cháy đen thui, nhào nhào lộn lộn rơi xuống hồ nước lạnh buốt.
"Cứu mạng! Cá… cá biết đánh người!" Tiếng la hét thảm thiết vang lên.
Cuộc thi câu cá nhanh chóng biến thành một bãi chiến trường lộn xộn. Các vị đại năng cao cao tại thượng giờ đây chạy trối chết trước sự truy đuổi của những con cá lòng tong, cá rô phi. Một con cá rô chỉ lớn bằng bàn tay mà mỗi lần quẫy đuôi là tạo ra một trận vòi rồng quét sạch cả đám tu sĩ Nguyên Anh.
Thanh Vân Tử đứng trên đài cao, run cầm cập: "Diệp… Diệp sư điệt, chuyện này… ngươi phải ra tay đi thôi. Nếu không cả giới tu tiên hôm nay đều biến thành mồi cho cá mất!"
Diệp Mặc bất đắc dĩ đứng dậy. Hắn không cầm cần câu xịn, không dùng linh dược quý. Hắn chỉ chậm rãi đi tới mép hồ, cầm lấy một cái gáo gỗ hay dùng để múc nước tưới rau.
"Cái tên lười biếng đó định làm gì?" Một vị tông chủ của môn phái khác vừa thở hổn hển vừa hỏi.
"Hắn định dùng gáo để bắt cá sao? Điên rồi!"
Diệp Mặc mặc kệ lời ra tiếng vào. Hắn múc một gáo nước, sau đó thong thả gõ nhịp lên thành hồ ba cái: "Cộc… cộc… cộc…"
Tiếng động không lớn, nhưng kỳ diệu thay, ngay khi tiếng gõ vang lên, toàn bộ mặt hồ đang nổi sóng dữ bỗng chốc lặng tờ. Những con cá đang hung tợn truy đuổi người khác lập tức ngoan ngoãn như những đứa trẻ, vội vàng bơi trở lại đáy hồ, không dám ló đầu lên.
Con cá chép vàng khổng lồ kia cũng biến mất, mặt nước lại xanh trong như cũ.
Diệp Mặc quay lại nhìn đám người đang tơi tả, áo quần rách rưới, vẻ mặt kinh hoàng, rồi nhẹ nhàng nói: "Cá hôm nay không đói, các vị về đi thôi."
Một lời nói ra, vạn vật lặng im.
Vị Thánh tử Cửu Tiêu Diệp Thiên bò từ dưới nước lên, cả người ướt sũng, run rẩy nhìn Diệp Mặc. Trong mắt hắn, Diệp Mặc lúc này không còn là một tên đệ tử lười biếng, mà là một vị thần đang cai quản một cõi cấm kỵ.
Bắc Hải Điếu Vương cũng gượng dậy, bước tới trước mặt Diệp Mặc, cung kính quỳ sụp xuống: "Tiền bối… là lão hủ có mắt không tròng. Lão hủ tu hành mấy trăm năm, cứ ngỡ đã hiểu thế nào là 'câu', nào ngờ trước mặt ngài, lão hủ chỉ là một con ếch đáy giếng."
Diệp Mặc nhíu mày: "Ta đã nói ta không phải tiền bối…"
"Không! Ngài chỉ gõ ba nhịp mà thu phục vạn vạn linh ngư, đây chính là 'Thiên Nhân Hợp Nhất', là 'Đạo Pháp Tự Nhiên'!" Một vị cao nhân khác cảm thán, đôi mắt rưng rưng như vừa ngộ ra chân lý tối cao của cuộc đời.
Từng người, từng người một bắt đầu quỳ xuống, hoặc cúi đầu bái lạy về phía lều tranh.
"Chúng ta xin đa tạ Ngư Thần đã chỉ điểm!" Tiếng hô vang dội cả một vùng trời Thanh Vân Tông.
Liễu Nhất Phi đứng đó, nhìn bóng lưng thong dong của Diệp Mặc, lòng tràn đầy tự hào và cả một chút bối rối. Nàng biết, sau ngày hôm nay, cái tên Diệp Mặc sẽ trở thành một huyền thoại bất hủ của Thanh Minh Giới.
Còn Diệp Mặc? Hắn đang nhìn đống trái cây còn dư trên bàn, nghĩ thầm: "Cuối cùng cũng xong cái hội dở hơi này. Tối nay phải nướng vài con cá thường thôi, mệt chết đi được."
Trong khi thiên hạ chấn động vì một trận "Đại hội câu cá" kinh thiên động địa, vị Đạo Tổ tương lai lại chỉ đang trăn trở về việc làm sao để có một giấc ngủ trưa thật yên tĩnh mà không bị lũ thiên tài phiền phức tới làm phiền.
【 Đinh! Chủ nhân vừa hoàn thành sự kiện 'Trấn áp quần hùng bằng uy thế Ngư Đạo'. 】
【 Nhận được phần thưởng: Toàn bộ cá trong hồ được tăng thêm 100 năm tu vi. 】
【 Tặng kèm kỹ năng: 'Vạn vật giai là cá'. (Giải thích: Trong mắt chủ nhân, dù là rồng thần hay ma thần, chỉ cần ngài muốn, chúng đều sẽ hóa thành một con cá vàng ngoan ngoãn cắn câu). 】
Diệp Mặc vừa đi về phía lều tranh vừa nghe tiếng hệ thống vang lên, khóe miệng khẽ giật giật: "Vạn vật là cá? Hệ thống, ngươi muốn ta biến cả thế giới này thành cái ao cá của mình sao?"
Dưới hoàng hôn, bóng người đội nón lá liêu xiêu đi vào sương mù hậu sơn. Phía sau hắn, cả giới tu tiên vẫn còn đang chìm trong sự sùng bái tột độ, không ai hay biết rằng, người mà họ tôn thờ là Đạo Tổ, thật ra chỉ muốn nuôi cá và dưỡng lão đến cuối đời.
— Hết chương 66 —