Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không HayChương 7: Một bát canh cá, cải tử hoàn sinh**
Màn đêm buông xuống bao trùm lấy rặng núi phía sau Thanh Vân Môn, hồ Trường Sinh tĩnh lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu ánh trăng bạc. Gió đêm lướt qua mặt nước, mang theo hương sen thoang thoảng và cái lạnh lẽo của linh khí loãng mảnh.
Ở góc hồ, dưới gốc liễu rủ sờn cũ, một đốm lửa nhỏ đang bập bùng cháy.
Diệp Mặc ngồi xếp bằng trên một phiến đá nhẵn thín, trên tay cầm chiếc muôi gỗ, thỉnh thoảng lại khuấy nhẹ vào chiếc nồi đất bốc khói nghi ngút. Đối với hắn, tu luyện là chuyện của thiên hạ, còn việc nấu một nồi canh cá ngon để lót dạ sau một ngày câu cá mới là đại sự hàng đầu.
"Linh Nhi, đừng có thò đầu lên nhìn, bát này không có phần của ngươi đâu." Diệp Mặc không thèm ngẩng đầu, tay vẫn đảo đều.
Dưới mặt nước sát bờ hồ, một cái bóng vàng kim lấp loáng hiện ra. Một đôi mắt to tròn, lanh lợi của một con cá chép vàng nhìn chằm chằm vào chiếc nồi đất, cái đuôi nó quẫy nhẹ tạo ra những vòng tròn nhỏ. Nó chính là Linh Nhi, con cá mà Diệp Mặc đã nuôi dưỡng bấy lâu nay bằng đan dược của hệ thống. Nghe chủ nhân mắng, nó có vẻ hơi dỗi, quẫy đuôi một cái làm nước bắn lên tung tóe vào chân Diệp Mặc rồi lặn sâu xuống đáy.
Diệp Mặc cười khổ, lắc đầu: "Con cá này, càng ngày càng khó chiều."
Đúng lúc này, một tiếng động nhỏ như tiếng lá khô bị giẫm nát vang lên từ phía bụi rậm rậm rạp phía sau lưng hắn.
Khác với vẻ ngoài lười biếng thường thấy, đôi tai của Diệp Mặc hơi nhúc nhích. Tuy hắn luôn miệng nói mình chỉ là một kẻ nuôi cá bình thường, nhưng dưới sự bồi dưỡng của "Hệ Thống Nuôi Cá Chư Thiên", lục căn của hắn sớm đã đạt đến mức độ mà các cao thủ Nguyên Anh kỳ cũng phải chào thua.
Trong không khí, có một mùi máu tanh nồng nặc đang lan tỏa.
Diệp Mặc thở dài một tiếng, vẻ mặt tràn đầy sự bất đắc dĩ: "Ta đã nói rồi mà, nơi hẻo lánh này làm gì có ai tới. Vậy mà vừa định ăn bát canh yên ổn thì rắc rối lại mò đến."
Từ trong bụi rậm, một bóng dáng mảnh mai loạng choạng bước ra rồi đổ rụp xuống thảm cỏ. Đó là một thiếu nữ, bộ trường bào trắng đặc trưng của nội môn Thanh Vân Môn nay đã loang lổ những vệt máu đỏ thẫm. Gương mặt nàng tái nhợt như giấy, hơi thở thoi thóp, đôi môi mím chặt như đang phải chịu đựng một nỗi đau đớn thấu tận tâm can.
Diệp Mặc khẽ liếc mắt nhìn. Là Liễu Nhất Phi – Đại sư tỷ của Thanh Vân Môn, vị thiên tài kiêu ngạo vốn được coi là hy vọng duy nhất để tông môn lấy lại vị thế. Hắn đã từng nhìn thấy nàng từ xa vài lần khi nàng dẫn đầu đám đệ tử đi qua hậu sơn, lúc đó nàng tựa như một vị tiên tử trên chín tầng mây, lạnh lùng và không thể chạm tới.
Còn giờ đây, nàng giống như một con chim nhạn bị gãy cánh, thảm hại không sao tả xiết.
"Cứu… cứu ta…" Liễu Nhất Phi thều thào, đôi mắt đẹp đẽ ấy giờ đây phủ một tầng sương mờ ảo của sự tuyệt vọng. Kinh mạch trong người nàng đang nứt vỡ, luồng ma khí đen kịt từ vết thương ở ngực đang điên cuồng cắn nuốt tu vi và sinh mệnh của nàng.
Diệp Mặc đặt muôi gỗ xuống, nhìn bát canh cá trong nồi, lại nhìn thiếu nữ đang cận kề cái chết.
"Thanh Vân Tông này đúng là không yên bình. Đệ tử nội môn đứng đầu mà cũng bị người ta đánh cho thành ra thế này."
Hắn đứng dậy, bước lại gần. Diệp Mặc nhìn lướt qua vết thương, ánh mắt chợt đanh lại trong chớp mắt. Đây không phải vết thương thông thường, là "Phệ Hồn Chưởng" của Ma tộc, lại còn là cường giả cỡ Hóa Thần trở lên ra tay. Nếu là tu sĩ bình thường, e rằng đã sớm biến thành một vũng máu đen. Nhưng nàng vẫn cố bò được tới đây, ý chí này quả thực không tồi.
"Này, Liễu sư tỷ, còn thức không?" Diệp Mặc dùng mũi chân gạt nhẹ vài sợi tóc bết máu trên mặt nàng.
Liễu Nhất Phi khó khăn ngẩng đầu lên, tầm nhìn nhòe đi. Nàng nhìn thấy một thiếu niên đội nón lá, mặc bộ đồ tạp dịch sờn rách, đang đứng nhìn mình bằng vẻ mặt… chán ghét? Phải, đó là sự chán ghét vì bị làm phiền, chứ không phải sự ngưỡng mộ hay thương xót mà nàng thường thấy.
"Ta… sắp chết rồi…" Nàng cười khổ, máu từ khóe miệng tuôn ra. Nàng là thiên tài của tông môn, nhưng trong khoảnh khắc này, nàng nhận ra cái danh hiệu đó rẻ rúng đến thế nào trước mặt cái chết.
"Chưa chết ngay được đâu, ít nhất là khi canh của ta chưa chín." Diệp Mặc nói đoạn liền quay lưng đi.
Hắn bưng bát canh cá vừa nấu xong lại gần. Bát canh này, nếu để người trong giới tu chân nhìn thấy, chắc chắn sẽ gây ra một trận huyết phong tử vũ. Nước canh trắng đục như sữa, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ không chút tạp chất. Thực chất, con cá mà Diệp Mặc vừa làm thịt là "Bạch Linh Cá" – một loại cá hiếm được hắn nuôi trong ao có tác dụng thanh lọc kinh mạch, và quan trọng hơn, nước nấu canh là "Trường Sinh Linh Tuyền" được hệ thống thưởng tháng trước.
"Uống đi. Coi như hôm nay ta làm từ thiện." Diệp Mặc ngồi xổm xuống, một tay đỡ gáy Liễu Nhất Phi, một tay bưng bát canh kề vào môi nàng.
Liễu Nhất Phi lúc này đã rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Theo bản năng sinh tồn, nàng hé môi đón lấy dòng chất lỏng ấm nóng.
Vừa mới nhấp một ngụm, đôi mắt nàng bỗng nhiên trợn tròn.
Một luồng hơi ấm dịu dàng nhưng mãnh liệt như sóng thần tràn vào khoang miệng, đi tới đâu, cái lạnh lẽo của ma khí tan biến tới đó. Nếu như Phệ Hồn Chưởng là lớp băng dày ngàn năm phong tỏa cơ thể nàng, thì bát canh này chính là mặt trời rực rỡ khiến băng giá phải tan chảy trong tích tắc.
Liễu Nhất Phi tham lam uống sạch bát canh. Nàng cảm thấy kinh mạch vốn dĩ đã vỡ nát, giờ đây đang được bao bọc bởi một lớp ánh sáng xanh nhạt. Những vết rạn nứt đang được "vá" lại bằng một tốc độ kinh hoàng. Không chỉ vậy, những đoạn kinh mạch mới sau khi được chữa lành lại trở nên rộng hơn, chắc chắn hơn, tỏa ra ánh kim loại rực rỡ.
"Ầm!"
Một tiếng vang trầm đục vang lên trong đan điền của nàng.
Liễu Nhất Phi không thể tin nổi vào cảm giác này. Nàng vốn dĩ đã bị phế đi một nửa tu vi Kim Đan, giờ đây không những tu vi được khôi phục, mà ranh giới tiến vào Nguyên Anh vốn đã kẹt lại nhiều năm bỗng nhiên lỏng lẻo.
"Đây… đây không phải là canh cá bình thường!" Tâm trí nàng gào thét.
Mỗi một hớp canh nàng vừa uống, chứa đựng lượng đạo vận kinh khủng mà nàng chỉ có thể thấy khi sư phụ đột phá đại cảnh giới mới có thể cảm ngộ được. Thậm chí, nàng còn thoáng nhìn thấy hình ảnh một con rồng lớn đang cuộn mình trong bát nước trắng đục ấy.
Trong khi Liễu Nhất Phi đang chấn động tâm hồn, thì Diệp Mặc lại đang bực bội vò đầu: "Xong rồi, cho nàng uống hết sạch, tối nay mình lại phải nhịn đói."
Hắn đặt cái bát không xuống đất, đứng dậy phủi quần: "Được rồi, kinh mạch đã nối lại, độc tố cũng tan hết. Một lát nữa tu vi của nàng sẽ tự ổn định. Đừng có nằm đây mãi, lát nữa muỗi rừng hậu sơn cắn sưng mặt đấy."
Liễu Nhất Phi lúc này đã có thể cử động. Nàng cố gắng ngồi dậy, cảm thấy luồng linh lực trong người cuồn cuộn như thác đổ. Nàng nhìn vào lòng bàn tay, vết thương vốn sâu thấu xương nay chỉ còn lại một vết sẹo mờ đang dần biến mất.
Nàng ngẩng phắt đầu lên nhìn Diệp Mặc. Trong bóng đêm lờ mờ của lửa trại, thiếu niên này dường như không còn là tên tạp dịch bình thường nữa. Quanh thân hắn như ẩn như hiện một tầng khí tức thái bình, hòa hợp với thiên địa đến mức hoàn mỹ. Mỗi bước đi của hắn, dường như đều dẫm lên nhịp điệu của Đạo.
"Tiền bối… ngài là cao nhân phương nào?" Liễu Nhất Phi cung kính cúi đầu, giọng nói run rẩy. Nàng không ngu ngốc, bát canh vừa rồi chắc chắn là chí bảo thế gian, cho dù là Trưởng lão của Thánh địa cũng chưa chắc lấy ra được thứ quý giá như vậy để cứu một người qua đường.
Diệp Mặc nghe thấy hai từ "Tiền bối" thì suýt nữa trượt chân ngã xuống ao cá.
Hắn quay đầu lại, nhăn mặt: "Tiền bối cái gì? Ta là Diệp Mặc, đệ tử ngoại môn phụ trách cái hồ cá rách này. Liễu sư tỷ, chắc là do mất máu quá nhiều nên nhìn nhầm rồi."
"Không thể nào!" Liễu Nhất Phi kích động đứng dậy, dù bước chân còn hơi loạng choạng. "Bát canh đó… linh khí đậm đặc như vậy, đạo vận sâu sắc như thế, sao có thể là của đệ tử ngoại môn?"
Diệp Mặc chắp tay sau lưng, thở dài: "Nghiện canh cá của ta thì nói đại một tiếng, lại còn bày đặt đạo này đạo nọ. Ta chỉ là dùng ít thuốc nam trên rừng hòa vào nước suối thôi. Nàng mau về đi, để người khác thấy nàng ở đây với một tên tạp dịch giữa đêm thế này, ta không gánh nổi trách nhiệm đâu."
Nói xong, Diệp Mặc vác cần câu lên vai, lững thững đi về phía căn chòi gỗ lụp xụp ven hồ, để lại Liễu Nhất Phi đứng ngẩn ngơ giữa gió đêm.
Nàng nhìn cái bát không lăn lóc dưới đất, lại nhìn về hướng Diệp Mặc. Một đệ tử ngoại môn? Một kẻ nuôi cá? Không bao giờ!
Bất thình lình, Liễu Nhất Phi cảm thấy đan điền chấn động dữ dội. Nàng không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng ngồi xuống xếp bằng, bắt ấn tu luyện.
Trăng lên đỉnh đầu, linh khí xung quanh hồ Trường Sinh vốn dĩ rất loãng, bỗng nhiên bắt đầu hội tụ lại một cách bất thường, hình thành một cơn lốc nhỏ xoay quanh nàng. Từ trong người Liễu Nhất Phi, một luồng ánh sáng xanh lam phóng thẳng lên trời cao.
Nàng đột phá!
Nguyên Anh kỳ!
Thanh Vân Tông hàng trăm năm qua, đây là lần đầu tiên có đệ tử đạt tới cảnh giới Nguyên Anh ở độ tuổi dưới ba mươi. Và kỳ tích này, xảy ra chỉ nhờ một bát canh "thừa" của một kẻ nuôi cá.
Trong căn chòi gỗ, Diệp Mặc nằm trên chiếc giường nan ọp ẹp, bị tiếng động lớn bên ngoài làm cho thức giấc. Hắn hé mắt nhìn qua khe cửa, thấy cột ánh sáng linh lực rực rỡ ngoài kia mà không khỏi tặc lưỡi.
"Phiền thật đấy, lại làm hỏng giấc ngủ rồi."
Ngay lúc đó, trong đầu hắn vang lên âm thanh máy móc quen thuộc:
*“Đinh! Chữa trị thành công cho Thiên kiêu khí vận, khiến đối phương đột phá cảnh giới. Chúc mừng ký chủ nhận được phần thưởng: Tăng cường linh khí hồ Trường Sinh cấp độ 2, nhận được một con cá mồi \\'Kiếm Ý Ngư\\', tu vi phản phệ tăng trưởng: Tiến cấp Kim Đan kỳ viên mãn!”*
Một luồng linh lực khổng lồ từ hư không tràn vào đỉnh đầu Diệp Mặc. Hắn chẳng cần tu luyện, cũng chẳng cần tọa thiền, chỉ nằm ngáp một cái mà khí hải trong người bỗng nhiên mở rộng gấp mười lần, viên Kim Đan màu vàng rực ròng rã bỗng nhiên trở nên đặc quánh, to bằng nắm tay, lấp lánh như mặt trời nhỏ.
"Này, hệ thống, ta đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng có đột ngột tăng tu vi của ta lên. Ta muốn làm người bình thường, ngươi có hiểu không?" Diệp Mặc lầm bầm đầy vẻ bất mãn.
Ở thế giới này, người ta đánh nhau chết đi sống lại, tranh đoạt từng viên linh thạch để mong tiến thêm một cấp, còn Diệp Mặc thì chỉ muốn "cẩu" lại một góc, an hưởng tuổi già với thú vui câu cá. Nhưng hệ thống này hình như luôn có ý định biến hắn thành tâm điểm.
Hắn cảm nhận được cơ thể mình tràn đầy sức mạnh, cảm giác chỉ cần búng nhẹ một cái cũng có thể làm gãy đôi ngọn núi sau nhà. Nhưng Diệp Mặc chỉ khẽ thở phào, che dấu khí tức xuống đến mức cực thấp, biến mình trở thành một kẻ "không có tu vi" trong mắt người ngoài.
Sáng sớm hôm sau, sương mù vẫn còn phủ mờ mặt hồ.
Diệp Mặc mở cửa căn chòi, cầm cái gáo ra hồ múc nước rửa mặt. Khi vừa đi ra bờ hồ, hắn sững sờ khi thấy Liễu Nhất Phi vẫn ngồi đó.
Nàng đã thay một bộ đạo bào sạch sẽ (không biết lấy đâu ra trong rừng), sắc mặt hồng hào, khí chất thoát tục hơn hẳn trước đây. Khi thấy Diệp Mặc xuất hiện, nàng lập tức đứng dậy, hành một lễ thật sâu, trán chạm gần sát đất.
"Đệ tử Liễu Nhất Phi, tạ ơn cứu mạng của cao nhân!" Giọng nàng kiên định và tràn đầy sự kính trọng.
Diệp Mặc ngáp dài một cái, tay cào cào mái tóc bù xù: "Ấy, Liễu sư tỷ, nàng làm gì vậy? Ta đã bảo là do thuốc nam thôi mà. Sao nàng vẫn chưa về nội môn báo cáo? Tông môn đêm qua chắc loạn lắm rồi."
Liễu Nhất Phi ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh nhìn Diệp Mặc: "Tiền bối đừng giả vờ nữa. Nhờ bát canh của ngài, đệ tử không chỉ khỏi hẳn thương thế mà còn đột phá lên Nguyên Anh. Ân tình này, Nhất Phi nguyện dùng cả đời để báo đáp."
Diệp Mặc rùng mình một cái, "Dùng cả đời báo đáp"? Cái từ này nghe thật là nguy hiểm.
"Nàng nói gì cơ? Đột phá Nguyên Anh á?" Diệp Mặc giả vờ ngơ ngác, há hốc mồm chỉ tay ra phía cột linh khí mờ ảo tối qua. "Vậy ra cái đèn pin khổng lồ đêm qua là nàng làm à? Ghê thật đấy, đúng là thiên tài số một tông môn."
Liễu Nhất Phi mím môi, trong lòng thầm nghĩ: *Vị tiền bối này quả nhiên thích chơi trò phàm nhân, lời lẽ bình dân như vậy mà lại ẩn chứa sự bình thản trước danh lợi. Người đạt đến cảnh giới này, có lẽ đã coi vạn vật là phù vân.*
Nàng càng thêm quyết tâm sẽ không để lộ bí mật của Diệp Mặc, đồng thời phải tìm cách gần gũi vị "Đạo Tổ" này nhiều hơn.
"Nhất Phi hiểu rồi. Tiền bối không muốn bị quấy rầy. Từ nay về sau, Nhất Phi sẽ chỉ là một người thi thoảng đến xin nước canh cá, tuyệt đối không tiết lộ danh tính của ngài với bất kỳ ai."
Diệp Mặc nghe xong mà muốn khóc không thành tiếng. "Lại xin nước canh? Cá trong ao của ta không đủ để nuôi nàng đâu!"
Hắn xua tay như xua ruồi: "Thôi thôi, tùy nàng. Mau đi đi, chấp sự nội môn sắp đi kiểm tra hậu sơn rồi đấy. Nếu để lão Triệu Hỏa nhìn thấy, cả ta và nàng đều gặp phiền phức."
Liễu Nhất Phi mỉm cười – một nụ cười rực rỡ có thể làm xiêu lòng bất cứ nam nhân nào ở Thanh Minh Giới. Nàng khẽ gật đầu, sau đó hóa thành một dải lụa xanh vút bay về phía nội môn, tốc độ nhanh hơn trước kia gấp nhiều lần.
Nhìn bóng lưng nàng biến mất, Diệp Mặc nhìn xuống mặt hồ tĩnh lặng.
"Linh Nhi, con cá chép ngu ngốc nhà ngươi, sao tối qua lại cho nàng ta uống miếng canh cuối cùng vậy?"
Linh Nhi ngoi đầu lên, phun một ngụm nước vào mặt hắn như để trả thù.
Diệp Mặc lau mặt, nhìn những con cá đang tung tăng bơi lội dưới đáy hồ, trong đó có một con cá nhỏ lấp lánh như một thanh kiếm tí hon vừa được hệ thống phóng sinh xuống. Đó chính là "Kiếm Ý Ngư".
Hắn thở dài: "Kiếm ý cá sao? Xem ra hậu sơn này sắp trở thành bãi tập kiếm rồi."
Thanh Vân Tông hôm đó nổ tung một tin chấn động: Đại sư tỷ Liễu Nhất Phi không những sống sót trở về sau trận mai phục của Ma môn, mà còn mang theo tu vi Nguyên Anh làm kinh sợ toàn bộ Trưởng lão.
Trong khi cả tông môn đang mở tiệc ăn mừng, thì tại một góc hồ hẻo lánh, "cao nhân" Diệp Mặc đang mướt mồ hôi cầm chiếc cuốc cũ kỹ, cố gắng đào mấy củ khoai để ăn bù cho bữa canh tối qua bị ăn mất.
Hắn không hay biết rằng, bánh xe vận mệnh đã bắt đầu chuyển động, và cái ao nhỏ của hắn, sớm muộn gì cũng sẽ chứa không nổi những "con rồng" sắp sửa tìm đến.