Tại Tiên Môn Nuôi Cá, Thành Đạo Tổ Lúc Nào Không Hay
Chương 92: Linh Nhi ghen tị, đại chiến nữ đế**

Cập nhật lúc: 2026-05-12 16:08:38 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 92: LINH NHI GHEN TỊ, ĐẠI CHIẾN NỮ ĐẾ**

Hoàng hôn tại Thanh Vân Môn luôn mang một vẻ đẹp tịch mịch mà rực rỡ. Những áng mây tím nhạt vắt ngang lưng chừng núi như những dải lụa tiên nhân đánh rơi xuống trần gian. Nhưng tại hồ Trường Sinh lúc này, không gian tĩnh lặng ấy đã bị phá vỡ bởi một bầu không khí "đầy sát khí", dù nó không phát ra từ kiếm quang hay ma pháp, mà là từ ánh mắt của hai nữ tử.

Linh Nhi đứng chống nạnh trên một tảng đá cuội bên bờ hồ. Bộ váy màu vàng kim của nàng lấp lánh dưới ánh nắng tà, mái tóc đuôi ngựa buộc cao khẽ đung đưa theo từng hơi thở dồn dập vì tức giận. Đôi mắt tròn xoe, trong veo như nước hồ của nàng lúc này đang trừng trừng nhìn về phía bóng dáng thanh cao thoát tục đang ngồi đối diện với Diệp Mặc.

"Đại sư tỷ, chẳng phải tỷ nói hôm nay nội môn có buổi giảng pháp trọng yếu sao? Tại sao bây giờ tỷ lại ngồi đây… ăn vụng hạt sen của sư phụ ta?"

Liễu Nhất Phi vốn đang cầm một đài sen xanh mướt, bàn tay búp măng nhẹ nhàng tách lấy một hạt sen trắng nõn định đưa vào miệng. Nghe giọng nói lanh lảnh của Linh Nhi, động tác của nàng khẽ khựng lại. Khuôn mặt lãnh diễm như băng sơn của vị Nữ đế tương lai này vẫn không đổi sắc, nàng thản nhiên bỏ hạt sen vào miệng, vị ngọt thanh mát lan tỏa nơi đầu lưỡi rồi mới từ tốn đáp:

"Linh Nhi muội muội đa nghi rồi. Giảng pháp đã kết thúc từ sớm. Ta thấy khí vận quanh hồ Trường Sinh có chút biến động, sợ sư đệ ngươi tu vi thấp kém bị linh khí xung kích, nên mới đặc biệt đến đây hộ pháp."

"Hộ pháp?" Linh Nhi bước một bước dài xuống cỏ, chân trần dẫm trên những đóa hoa dại, âm thanh lộ vẻ không tin chút nào: "Tỷ tưởng ta là con cá chép mới nở chắc? Hồ Trường Sinh này có sư phụ ở đây, còn cần ai hộ pháp? Tỷ rõ ràng là thích cái hồ này, hay là… thích người câu cá bên hồ này?"

Câu nói của Linh Nhi như một mũi tên trúng đích, khiến Liễu Nhất Phi khẽ biến sắc. Một rặng mây hồng nhẹ nhàng leo lên gò má trắng sứ của nàng, nhưng rất nhanh đã bị vẻ cao lãnh che lấp. Nàng đặt đài sen xuống, đứng dậy, tà váy trắng bay phất phơ trong gió núi, khí thế của một thiên tài đỉnh tiêm đột ngột bộc phát, ép tới mức mặt hồ vốn phẳng lặng bỗng gợn lên những vòng sóng nhỏ.

"Tiểu nha đầu nói bậy. Ta và Diệp sư đệ là tình nghĩa đồng môn trong sáng. Ngược lại là ngươi, một linh thú hóa hình, suốt ngày quấn quýt bên nam nhân, không sợ thiên lôi dòm ngó sao?"

"Ngươi… ngươi gọi ai là linh thú!" Linh Nhi tức đến dậm chân, mái tóc dài hóa thành một vầng hào quang vàng rực: "Ta là tiểu quản gia của nơi này! Sư phụ nặn ra ta, nuôi ta lớn, ta với người là nhất thể! Tỷ mới là kẻ ngoài, suốt ngày lấy cớ 'chỉ điểm đạo pháp' để sang đây hưởng ké linh khí!"

Nói rồi, Linh Nhi không thèm nể nang gì nữa. Nàng phất tay một cái, một dải nước hồ đột nhiên vọt lên cao như một con rồng nước nhỏ, cuốn theo vô số cánh hoa sen, lao thẳng về phía Liễu Nhất Phi. Đây không phải là sát chiêu, nhưng chứa đựng thủy đạo tinh thuần mà nàng đã học được từ khi còn là một con cá chép trong ao của Diệp Mặc.

Liễu Nhất Phi hơi nheo mắt, không hề lùi bước. Nàng giơ tay, một đóa liên hoa băng tuyết ngưng tụ giữa không trung, nhẹ nhàng xoay tròn. "Keng" một tiếng thanh thúy, con rồng nước chạm vào băng liên liền vỡ tan thành ngàn vạn bụi nước li ti, phản chiếu ánh hoàng hôn lấp lánh như kim cương vụn.

"Ồ, xem ra dạo này muội muội cũng không chỉ có ăn với ngủ nhỉ?" Liễu Nhất Phi khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng mang theo sự khiêu khích rõ rệt.

"Hừ, tỷ đừng tưởng ta chỉ biết vẫy đuôi!" Linh Nhi càng ghen tị hơn khi thấy sự điềm tĩnh của đối phương. Nàng bay vọt lên không trung, đôi tay nhỏ nhắn múa lượn, hô gọi: "Cá Chép Thần Công — Vạn Lý Long Môn!"

Dưới mặt hồ, hàng trăm con cá thường đột nhiên như nhận được hiệu lệnh, đồng loạt quẫy đuôi nhảy vọt lên khỏi mặt nước. Ánh linh quang từ chúng kết nối lại, tạo thành một trận pháp kỳ ảo vây quanh Liễu Nhất Phi. Đây là chiêu thức mà Diệp Mặc thường dùng để dồn cá vào lưới, nay được Linh Nhi cải biên để… "dồn" tình địch.

Liễu Nhất Phi cảm thấy áp lực xung quanh đột ngột tăng lên, linh khí như bị đông cứng. Nàng thầm kinh ngạc, con cá nhỏ này quả nhiên không đơn giản, tiềm lực hóa long của nó e rằng còn khủng khiếp hơn cả những gì nàng tưởng tượng. Nàng không thể khinh địch, hai tay bắt quyết, một hư ảnh Thanh Phượng khổng lồ từ sau lưng nàng hiện ra, tiếng hót vang trời chấn động cả hậu sơn.

Hai đạo khí thế, một vàng kim rực rỡ, một xanh nhạt băng hàn, va chạm vào nhau giữa không trung, tạo thành một vòng xoáy linh lực hỗn loạn, khiến cây cối xào xạc, chim chóc bay loạn xạ.

Giữa trận hỗn chiến "nho nhỏ" nhưng mang cấp độ phá hoại đáng gờm ấy, có một người vẫn hoàn toàn bất động.

Diệp Mặc đội nón lá, ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ, tay cầm cần câu bằng trúc đen. Hắn dường như không hề nghe thấy tiếng phượng hót hay tiếng nước chảy cuồn cuộn. Đôi mắt hắn khép hờ, toàn thân tỏa ra một hơi thở mông lung, dường như hắn đã hòa thành một thể với không gian, với hồ nước, và với quy luật của vũ trụ.

Đến khi một hạt nước từ trận đấu của hai nàng chuẩn bị bắn trúng vành nón lá của mình, Diệp Mặc mới khẽ thở dài một tiếng. Một tiếng thở dài cực nhẹ, nhưng lại như một quả cân nghìn cân rơi xuống lòng hồ.

"Xoạt!"

Tất cả linh lực bạo phát giữa Liễu Nhất Phi và Linh Nhi đột ngột tiêu tán như chưa từng tồn tại. Con Phượng hoàng của Liễu Nhất Phi tan thành mây khói, dải rồng nước của Linh Nhi thì rơi lõm bõm xuống hồ như mưa rào. Cả hai thiếu nữ đều cảm thấy một sức mạnh không thể kháng cự ấn nhẹ lên vai mình, khiến họ không hẹn mà cùng rơi xuống bãi cỏ.

"Quậy đủ chưa?" Giọng Diệp Mặc đều đều, không vui không buồn, nhưng lại mang theo một loại uy nghiêm khiến người ta run rẩy.

Linh Nhi ôm mông đứng dậy, bĩu môi, đôi mắt rân rấn nước chạy lại ôm lấy cánh tay Diệp Mặc: "Sư phụ! Tỷ ấy ức hiếp con! Tỷ ấy muốn đuổi con đi để chiếm lấy cái ao này!"

Liễu Nhất Phi cũng đứng thẳng lại, sắc mặt hơi trắng đi một chút vì kinh ngạc trước thực lực thực sự của Diệp Mặc. Nàng hít sâu một hơi, điều chỉnh lại xiêm y, nhẹ giọng nói: "Diệp sư đệ, ta chỉ là muốn giúp muội muội rèn luyện thực chiến một chút…"

Diệp Mặc không nhìn họ, mắt hắn vẫn dán chặt vào mặt hồ: "Linh Nhi, ra phía sau lấy cho sư phụ cái xô mới. Nhất Phi, nếu tỷ thích hạt sen, trong giỏ kia vẫn còn một đài sen cổ từ thời thượng cổ, cầm về mà dùng, đừng ở đây làm cá của ta sợ."

Câu nói của Diệp Mặc mang ý nghĩa vừa vỗ về vừa đuổi khéo. Linh Nhi nghe thấy mình có nhiệm vụ thì đắc ý lườm Liễu Nhất Phi một cái rồi lon ton chạy đi. Liễu Nhất Phi thì sững sờ khi nhìn vào cái giỏ tre. Một đài sen cổ? Loại đó ngoài thị trường là chí bảo vô giá giúp đột phá cảnh giới Hóa Thần, vậy mà hắn cứ thế vứt trong giỏ như rác sao?

Nàng định nói gì đó, nhưng ngay lúc đó, mặt hồ Trường Sinh vốn đang xáo động bỗng nhiên lặng ngắt như tờ. Một luồng ánh sáng lạ lùng bắt đầu phát ra từ dưới đáy sâu nhất.

Ánh sáng ấy ban đầu chỉ là một điểm nhỏ, sau đó lớn dần lên, chia thành bảy sắc thái khác nhau. Những đạo tinh quang ấy xuyên qua mặt nước, chiếu thẳng lên trời cao, nối liền với chòm sao Bắc Đấu đang bắt đầu hiện rõ trên bầu trời đêm.

Mắt Diệp Mặc vốn luôn đờ đẫn lúc này chợt lóe lên một tia thâm thúy: "Đợi mười năm, cuối cùng cũng tới."

Cần câu trúc của hắn khẽ rung động. Lần này không phải là rung động vì lực kéo của một con cá bình thường, mà là một nhịp điệu mang theo quy luật thời gian và không gian.

"Vút!"

Hắn cổ tay rung lên, sợi chỉ câu trong suốt vẽ ra một đường vòng cung hoàn mỹ trong bóng tối. Từ dưới lòng hồ, một sinh vật dài chừng một xích, toàn thân phủ một lớp vảy trong suốt như pha lê, bên trên khảm bảy đốm sáng lung linh nhảy vọt lên.

Đó là một con cá, nhưng tiếng nó kêu lại trầm đục như tiếng chuông đồng từ viễn cổ. Mỗi lần nó quẫy đuôi, không gian xung quanh dường như bị bẻ cong đi một chút.

"Cá… Cá Thất Tinh!" Liễu Nhất Phi thất thanh gọi lớn.

Truyền thuyết kể rằng, loài cá này sống ở kẽ hở giữa hiện thực và hư vô, nghìn năm mới xuất hiện một lần. Ai câu được nó, không chỉ nhận được một nguồn linh lực khổng lồ, mà còn có thể nhìn thấy được một góc của tương lai.

Con cá Thất Tinh bay lượn một vòng quanh đầu Diệp Mặc, nó không hề giãy giụa khi bị lưỡi câu móc vào, mà ngược lại trông có vẻ rất thành kính. Ánh sáng từ nó tỏa ra bao trùm lấy ba người.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Liễu Nhất Phi thấy mình khoác lên người hoàng bào rực rỡ, đứng trên đỉnh của vạn giới, nhưng bên cạnh lại thiếu vắng một bóng hình. Linh Nhi thấy mình hóa thành một con Kim Long khổng lồ che chở cho cả một tinh vực, nhưng ánh mắt luôn dõi theo một ngôi nhà tranh ven hồ. Còn Diệp Mặc… hắn không thấy gì cả. Trong mắt hắn chỉ có con cá nhỏ đang phát sáng này.

Hắn nhẹ nhàng gỡ lưỡi câu ra, để con cá nằm trên lòng bàn tay mình. Con cá Thất Tinh khẽ hôn lên đầu ngón tay hắn rồi tan biến thành bảy đốm sáng, chui tọt vào giữa chân mày của Diệp Mặc, hình thành một ấn ký nhỏ như ngôi sao rồi biến mất.

Bầu không khí căng thẳng ghen tuông ban nãy tan biến sạch sành sanh trước cảnh tượng kỳ vĩ này.

Linh Nhi cầm cái xô quay lại, há hốc mồm: "Sư phụ… người vừa ăn con cá đó à?"

Diệp Mặc gõ nhẹ vào trán con bé: "Ăn cái gì mà ăn, nó vào trong đó nghỉ ngơi rồi. Sau này nó sẽ giúp cái ao của chúng ta có thêm ánh sáng ban đêm, không cần tốn tiền mua đá dạ quang nữa."

Liễu Nhất Phi đứng nhìn bóng lưng Diệp Mặc, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Vị sư đệ này, mỗi lần nàng tưởng mình đã hiểu được một phần sức mạnh của hắn, thì hắn lại cho nàng thấy một chân trời mới hoàn toàn xa lạ.

"Đạo Tổ… ngài thật sự chỉ muốn nuôi cá sao?" Nàng khẽ lầm bầm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ mình nàng nghe thấy.

Đêm đã về khuya, gió hậu sơn lồng lộng thổi. Linh Nhi lại bắt đầu líu lo kể về việc ngày mai muốn đi hái hoa đào nướng cá, Liễu Nhất Phi thì lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, giúp Diệp Mặc thu dọn đài sen.

Diệp Mặc nhìn hai nữ tử quanh mình, lại nhìn mặt hồ phản chiếu ánh sao, khóe môi khẽ cong lên một độ cong cực nhỏ. Thế giới bên ngoài dù có đại loạn, dù có ma thần hay thiên kiếp, thì ở đây, trong góc nhỏ này, hắn vẫn cảm thấy thật yên bình.

Duyên phận của hắn với chúng sinh, có lẽ cũng chỉ giống như sợi chỉ câu này, mỏng manh nhưng dẻo dai vô cùng, gắn kết tất cả lại trong một bát canh cá nồng nàn hơi ấm hồng trần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8