Thiên Đạo Trùng SinhChương 130
Trong điện Thiên Đạo nguy nga tráng lệ, nơi tinh hoa của vạn vật hội tụ, Lâm Phàm ngồi tĩnh tọa trên bảo tọa cao nhất. Dưới chân hắn là bức tranh thu nhỏ của toàn bộ tiểu lục địa đã được thống nhất, một đế chế hòa bình và thịnh vượng chưa từng có. Từ khi Lâm Phàm bước lên ngôi vị Chí Tôn, đặt tên cho thế lực của mình là Thiên Đạo Môn, vạn dân trăm họ đều được hưởng thái bình. Linh khí dồi dào, pháp tắc ổn định, những tranh chấp triền miên giữa các vương triều đã trở thành ký ức xa xăm. Tu sĩ có thể an tâm tu luyện, phàm nhân có thể sống một cuộc đời sung túc. Hắn đã thực sự trở thành vị thần sống trong lòng chúng sinh.
Thế nhưng, trong sâu thẳm tâm hồn Lâm Phàm, một cảm giác bất an mơ hồ lại dần trỗi dậy. Hắn nhắm mắt lại, ý thức phiêu đãng, hòa mình vào từng góc nhỏ của tiểu lục địa. Mọi sinh linh, mọi ngọn núi, dòng sông, thậm chí cả từng hạt bụi cũng đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Hắn có thể cảm nhận được nhịp đập của thế giới này, lắng nghe tiếng thì thầm của pháp tắc. Một cảm giác toàn năng, nhưng cũng là một sự giới hạn không thể vượt qua.
Lâm Phàm đã đạt đến đỉnh phong của thế giới này. Linh lực trong cơ thể hắn cuồn cuộn như biển cả, mỗi một kinh mạch, mỗi một tế bào đều được tôi luyện đến mức hoàn mỹ nhất mà pháp tắc của tiểu lục địa này có thể dung nạp. Hắn đã cố gắng đẩy xa giới hạn, thử nghiệm những công pháp mới được “tiến hóa” bởi hệ thống, những thần thông có thể cải thiên hoán địa. Nhưng mỗi lần như vậy, hắn đều cảm thấy một bức tường vô hình ngăn cản. Bức tường đó không phải là do thiếu tài năng hay linh lực, mà là sự trói buộc của chính thiên địa này.
Cứ như một con cá kình đã lớn vượt qua cái ao của mình. Dù có bơi lội thoải mái đến đâu, dù có nuốt chửng bao nhiêu thức ăn, nó cũng không thể phát triển lớn hơn nữa trong giới hạn của cái ao. Lâm Phàm cảm thấy mình giống như vậy. Năng lượng linh khí của thế giới này, trong mắt hắn, đã trở nên thưa thớt và thiếu hụt. Các pháp tắc vận hành quanh hắn, từng rất huyền ảo và phức tạp, giờ đây lại lộ ra những khe hở, những giới hạn rõ ràng. Hắn có thể nhìn thấy chúng, hiểu rõ chúng, thậm chí có thể tạm thời bẻ cong một vài pháp tắc nhỏ, nhưng hắn không thể kiến tạo pháp tắc mới, không thể nâng tầm bản chất của chúng.
Những mảnh ký ức vụn vặt của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đã được hắn hấp thu trước đó, giờ đây càng trở nên rõ nét hơn. Chúng không còn là những ảo ảnh mơ hồ, mà là những tia sáng dẫn đường, vẽ ra một bức tranh rộng lớn hơn về vũ trụ. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của những thế giới cao hơn, những pháp tắc vĩ đại hơn, nơi năng lượng dồi dào đến mức không tưởng, nơi sinh linh có thể đạt đến cảnh giới mà tiểu lục địa này chưa từng hình dung. Những từ ngữ như “Đại Lục Trung Ương”, “Tiên Giới”, “Thần Giới” thoảng qua trong tâm trí hắn, mang theo một nỗi khát khao không thể kìm nén.
“Cảm giác này… là Thiên Đạo đang thôi thúc sao?” Lâm Phàm lẩm bẩm, mở mắt. Ánh mắt hắn xuyên thấu hư không, nhìn về phía những vì sao xa xăm. Hắn biết, con đường tu luyện của mình không thể dừng lại ở đây. Sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, dù vẫn còn mơ hồ, nhưng đã khắc sâu vào bản năng của hắn. Hắn không chỉ là Lâm Phàm, một thiếu niên phế vật năm xưa, hắn là một mảnh linh hồn quan trọng của Thiên Đạo, gánh vác trách nhiệm bảo vệ và tái tạo vũ trụ.
Sự trói buộc của thế giới này không phải là một xiềng xích vật lý, mà là một giới hạn về bản chất. Giống như một cái ly chỉ có thể chứa một lượng nước nhất định, dù nước có tinh khiết đến đâu, ly cũng không thể nở rộng ra. Lâm Phàm đã “đầy ắp” cái ly này, và nếu muốn tiếp tục phát triển, hắn phải tìm một cái ly lớn hơn – một thế giới cao cấp hơn.
Một ngày nọ, Lâm Phàm triệu tập các đệ tử và trưởng lão cốt cán của Thiên Đạo Môn vào điện. Trong số đó có Diệp Tuyết, nữ nhân vật phụ tài năng đã đồng hành cùng hắn qua nhiều thử thách, nay đã là một cường giả cấp tông chủ. Nàng nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt của Lâm Phàm – một sự tĩnh lặng sâu sắc, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi khát khao vươn xa.
“Sư phụ, ngài có điều gì muốn phân phó?” Diệp Tuyết cung kính hỏi, cảm nhận được không khí trang trọng trong đại điện.
Lâm Phàm khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua từng gương mặt quen thuộc. “Ta đã đạt đến cực hạn của thế giới này.” Giọng nói của hắn trầm ấm, vang vọng khắp đại điện, nhưng lại chứa đựng một sức nặng khiến mọi người phải nín thở. “Pháp tắc của tiểu lục địa này không còn đủ để ta tiếp tục tiến bộ. Ta cảm nhận được, có một cánh cửa đang chờ đợi ta ở phía trên.”
Các đệ tử và trưởng lão đều hiểu ý hắn. “Phi thăng!” Một trưởng lão già run giọng thốt lên, trong mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và cũng có chút lo lắng. Phi thăng là một truyền thuyết, là mục tiêu tối thượng mà vô số cường giả mơ ước nhưng ít ai đạt được. Và Lâm Phàm, vị tông chủ trẻ tuổi của họ, lại sắp thực hiện nó.
“Đúng vậy, phi thăng.” Lâm Phàm xác nhận. “Ta đã ở lại thế giới này đủ lâu. Ta đã mang lại hòa bình và thịnh vượng cho vùng đất này. Nhưng sứ mệnh của ta, dường như còn lớn lao hơn nhiều.” Hắn không nói rõ về Thiên Đạo, vì biết rằng điều đó vượt quá tầm hiểu biết của họ lúc này. Nhưng sự kiên định trong giọng nói của hắn đã truyền đạt đủ ý.
Diệp Tuyết tiến lên một bước, ánh mắt nàng phức tạp. “Sư phụ muốn rời đi sao? Vậy Thiên Đạo Môn và tiểu lục địa này…”
Lâm Phàm mỉm cười trấn an. “Các ngươi đã đủ mạnh mẽ để tự mình bảo vệ và phát triển. Ta sẽ không để các ngươi đơn độc. Ta sẽ để lại một phần ý thức của mình để giám sát và hỗ trợ khi cần thiết, và cũng sẽ sắp xếp các công pháp, tài nguyên để Thiên Đạo Môn có thể tiếp tục hưng thịnh trong hàng ngàn năm tới. Hơn nữa, ta sẽ thiết lập một hệ thống bảo hộ mạnh mẽ nhất cho tiểu lục địa này, đủ để chống lại mọi mối đe dọa từ bên ngoài.”
Hắn nói thêm: “Sự phi thăng không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới. Ta sẽ đi trước, khám phá những thế giới rộng lớn hơn, tìm kiếm những chân lý cao siêu hơn. Và nếu có cơ hội, ta sẽ mở ra con đường để những người xứng đáng trong các ngươi cũng có thể phi thăng lên, cùng ta tiếp tục hành trình.”
Những lời của Lâm Phàm như một luồng gió mới thổi vào tâm trí mọi người, xua tan nỗi lo lắng và thay vào đó là niềm hy vọng và động lực. Họ hiểu rằng, sư phụ của họ không phải là người sẽ bị ràng buộc bởi bất kỳ thế giới nào. Hắn sinh ra để vươn tới những đỉnh cao xa hơn, để chạm tới những vì sao.
Trong những ngày tiếp theo, Lâm Phàm dành thời gian để củng cố nền móng của Thiên Đạo Môn. Hắn truyền thụ những công pháp tối thượng đã được “tiến hóa” của mình cho các đệ tử xuất sắc nhất, để lại một kho tàng tri thức khổng lồ. Hắn cũng dành thời gian ở bên Diệp Tuyết và các bằng hữu thân thiết khác, chia sẻ những lời khuyên cuối cùng và những ký ức về hành trình từ một phế vật đến một Chí Tôn.
Mỗi khi đêm xuống, Lâm Phàm lại đứng trên đỉnh cao nhất của Thiên Đạo Môn, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao. Hắn cảm nhận được một lực hút vô hình từ phía trên, một sự triệu hoán từ một cảnh giới cao hơn. Đó không phải là một lời mời gọi đơn thuần, mà là một sự tất yếu của định mệnh. Hắn biết, thử thách phía trước sẽ vô cùng gian nan, kiếp nạn phi thăng chắc chắn sẽ khủng khiếp. Nhưng trong lòng hắn không có chút sợ hãi nào, chỉ có sự phấn khích và quyết tâm.
Thế giới này đã quá nhỏ bé. Con đường của Thiên Đạo, đang chờ đợi hắn chinh phục. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với những thử thách mới, để khám phá những bí mật sâu xa hơn của vũ trụ, để hoàn thành sứ mệnh tối thượng của mình. Ánh trăng đổ xuống, bao phủ bóng dáng cao lớn của hắn. Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự giao thoa giữa thiên địa và bản thân. Hắn biết, thời khắc phi thăng đã gần kề.
Hắn đã đạt đến giới hạn, đã vượt qua mọi thứ mà tiểu lục địa này có thể mang lại. Giờ là lúc vươn ra ngoài, phá vỡ xiềng xích, tìm kiếm chân lý vĩnh hằng. Con đường của Thiên Đạo trùng sinh, chỉ mới bắt đầu.