Thiên Đạo Trùng SinhChương 139
Trên đỉnh Vô Cực Sơn, nơi cao nhất của Thánh Địa Vô Cực mà Lâm Phàm tự tay kiến tạo, không khí nặng trĩu một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Mấy ngày qua, toàn bộ tiểu lục địa đều cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, một sự đè nén đến từ thiên địa, như thể bản thân thế giới này đang oằn mình trước một sự kiện trọng đại. Các cư dân phàm tục hoang mang, nhưng những tu sĩ có chút kiến thức đều hiểu, đây là điềm báo của một kiếp nạn phi thăng.
Lâm Phàm, giờ đây đã là Chí Tôn của tiểu lục địa, đứng sừng sững trên đỉnh núi, thân ảnh hắn tựa như hòa làm một với trời đất. Khuôn mặt hắn bình tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một tia chờ đợi và quyết đoán. Hắn đã đạt đến cực hạn của thế giới này, mọi pháp tắc, mọi linh khí, mọi công pháp đều không còn đủ để hắn tiến thêm một bước. Cảm giác bị giới hạn, bị trói buộc bởi pháp tắc của tiểu thế giới này, ngày càng trở nên rõ rệt. Đã đến lúc phải phá vỡ gông cùm, tìm kiếm cảnh giới cao hơn.
Phía dưới chân núi, hàng vạn đệ tử của Thánh Địa Vô Cực, cùng với những cường giả từng là đối thủ nay đã trở thành bằng hữu hoặc thuộc hạ, đều ngẩng đầu nhìn lên. Sư phụ của hắn từ Huyền Kiếm Tông, những người bạn thân thiết từng đồng cam cộng khổ, và cả Tiên Nữ Băng Sương (nếu đã xuất hiện ở các chương trước) đều có mặt. Họ lo lắng, nhưng cũng tràn đầy tin tưởng vào vị Chí Tôn trẻ tuổi này. Họ biết rằng, phi thăng là con đường duy nhất để Lâm Phàm tiếp tục mạnh mẽ, và cũng là hy vọng để tiểu lục địa này có thể kết nối với những thế giới rộng lớn hơn.
Bầu trời bắt đầu thay đổi. Những đám mây đen kịt không biết từ đâu kéo đến, tụ hội trên đỉnh Vô Cực Sơn, tạo thành một xoáy ốc khổng lồ, bao trùm vạn dặm. Trong đám mây, những tia sét màu tím, màu vàng kim, màu xanh lam không ngừng xẹt qua, tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc, khiến không gian rung chuyển dữ dội. Đó không phải là sấm sét thông thường, mà là Lôi Kiếp, sự thử thách của Thiên Đạo dành cho những kẻ muốn siêu thoát khỏi phàm trần.
Lâm Phàm hít sâu một hơi. “Hệ thống,” hắn thầm gọi trong lòng, “Phân tích cấu trúc Lôi Kiếp này.”
Giọng nói máy móc quen thuộc vang lên trong tâm trí hắn: “Đang tiến hành phân tích… Lôi Kiếp bản chất là năng lượng thanh tẩy và cường hóa, được điều khiển bởi pháp tắc của thế giới. Có thể hấp thu và tiến hóa cơ thể, nhưng rủi ro cực cao. Độ khó: Cực Hạn.”
Lâm Phàm khẽ cười. Cực Hạn ư? Hắn đã đối mặt với bao nhiêu cái Cực Hạn rồi? Bản năng Thiên Đạo trong sâu thẳm linh hồn hắn mách bảo rằng, Lôi Kiếp này không chỉ là một thử thách, mà còn là một cơ duyên hiếm có. Đây là cơ hội để hắn không chỉ đơn thuần vượt qua, mà còn hấp thu sức mạnh của thiên địa, hòa vào bản thân để chuẩn bị cho hành trình tại Đại Lục Trung Ương.
Tiếng gầm rú của lôi đình ngày càng lớn. Một tia sét đầu tiên, to bằng thân cây cổ thụ, màu tím sẫm, bổ thẳng xuống. Nó mang theo sức mạnh hủy diệt, đủ để san bằng một ngọn núi. Lâm Phàm không né tránh. Hắn đứng thẳng tắp, hai tay kết ấn, toàn thân phát ra ánh sáng vàng kim rực rỡ. Đây là “Thiên Đạo Kim Thân” mà hắn đã tu luyện, kết hợp với công pháp “Vô Cực Thôn Phệ Quyết” do chính hắn tiến hóa từ vô số công pháp khác.
RẦM!
Tia sét đánh thẳng vào người Lâm Phàm. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, kéo theo một làn sóng xung kích quét sạch mọi thứ xung quanh đỉnh núi. Khói bụi mù mịt, nhưng khi nó tan đi, thân ảnh Lâm Phàm vẫn đứng đó, tuy quần áo đã rách nát, da thịt cháy xém, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định.
“Cơ thể đang chịu đựng năng lượng lôi đình quá mức. Độ bền cơ thể giảm 30%. Sức mạnh linh hồn bị áp chế 20%.” Hệ thống cảnh báo.
“Tiếp tục phân tích, và khởi động chế độ hấp thu tối đa,” Lâm Phàm ra lệnh. Hắn cảm nhận được sự đau đớn tột cùng, như thể hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên qua từng tế bào. Nhưng đồng thời, một nguồn năng lượng tinh thuần và cuồng bạo đang cố gắng xé nát, rồi lại tái tạo cơ thể hắn.
Tia sét thứ hai, thứ ba liên tiếp giáng xuống, mạnh mẽ hơn, hung hãn hơn. Lâm Phàm gầm lên, vận chuyển công pháp. Các mạch máu trên cơ thể hắn nổi lên chằng chịt, hấp thu từng chút năng lượng lôi đình. Hệ thống không ngừng phân tích, cung cấp cho hắn những dữ liệu chính xác nhất về cách điều hướng luồng năng lượng hủy diệt này.
“Phát hiện đặc tính ‘Thanh Luyện’ trong lôi đình. Đề xuất kết hợp với ‘Vô Cực Thôn Phệ Quyết’ để thanh lọc tạp chất trong kinh mạch và linh hồn.”
Lâm Phàm làm theo. Hắn không chỉ chống đỡ, mà chủ động dẫn dắt những tia sét vào cơ thể, để chúng càn quét qua kinh mạch, qua ngũ tạng lục phủ, qua từng tế bào. Đó là một quá trình đau đớn gấp vạn lần bị tra tấn, nhưng Lâm Phàm cắn chặt răng, duy trì ý chí sắt đá.
Mỗi khi một tia sét đi qua, cơ thể hắn lại bị phá hủy một phần, nhưng ngay lập tức, năng lượng lôi đình tinh thuần nhất lại được hệ thống điều hướng để tái tạo. Xương cốt trở nên cứng cáp hơn, gân mạch giãn nở mạnh mẽ hơn, máu huyết chảy cuồn cuộn mang theo sức sống mới. Linh hồn hắn cũng được tôi luyện, trở nên trong suốt và vững chắc hơn, những mảnh ký ức Thiên Đạo mơ hồ trong tâm trí hắn cũng trở nên rõ ràng hơn một chút, mặc dù vẫn chưa thể giải mã hoàn toàn.
Lôi Kiếp tiếp diễn trong suốt ba ngày ba đêm. Số lượng tia sét lên đến hàng trăm, mỗi tia đều mang sức mạnh kinh thiên động địa. Đến tia sét thứ chín mươi chín, bầu trời dường như đã biến thành một vực thẳm đen kịt, nơi chỉ có ánh sáng chói lòa của lôi điện và tiếng gầm thét của thiên địa.
Tia sét cuối cùng, to lớn gấp mười lần những tia trước, mang theo một màu vàng kim rực rỡ, ẩn chứa một uy áp khiến cả tiểu lục địa phải run rẩy. Đó là “Thiên Đạo Hoàng Lôi”, tia sét mạnh nhất, thanh tẩy và định hình lại linh hồn của kẻ phi thăng.
Lâm Phàm lúc này đã mình trần, toàn thân đầy vết thương, máu loang lổ. Nhưng trên khuôn mặt hắn không còn vẻ đau đớn, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một sự hưng phấn khó tả. Hắn giang hai tay, như muốn ôm trọn cả bầu trời, đón nhận tia sét cuối cùng.
“Đến đây đi!” Hắn gầm lên, tiếng nói vang vọng khắp núi non.
RẦM!!!
Một cột sáng vàng kim khổng lồ từ trên trời giáng xuống, bao trùm hoàn toàn thân ảnh Lâm Phàm. Ánh sáng chói lòa đến mức không ai có thể nhìn thẳng. Cả ngọn Vô Cực Sơn rung chuyển dữ dội, đá vụn bay tứ tung. Các cường giả phía dưới phải dốc hết sức mình để bảo vệ các đệ tử và những người xung quanh.
Trong cột sáng, Lâm Phàm cảm nhận được linh hồn mình như muốn nổ tung, nhưng đồng thời, một sức mạnh vô tận cũng đang tràn vào. “Phân Tích & Tiến Hóa” của hệ thống hoạt động với tốc độ chưa từng có, phân giải “Thiên Đạo Hoàng Lôi” thành những hạt năng lượng nhỏ nhất, sau đó dung nhập vào từng tế bào, từng sợi gân, từng thớ thịt, và sâu hơn nữa là vào linh hồn hắn.
Ký ức mơ hồ về Thiên Đạo Nguyên Thủy lại chợt lóe lên, rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn thấy một vũ trụ rộng lớn, một thực thể khổng lồ đang tan vỡ, và một nỗi sợ hãi kinh hoàng bao trùm. Nhưng rồi, tất cả lại mờ đi, chỉ còn lại cảm giác sức mạnh đang dâng trào.
Linh hồn hắn không còn chỉ là linh hồn của “Lâm Phàm” nữa. Nó đã được tôi luyện, được cường hóa bằng năng lượng lôi đình của Thiên Đạo, mang theo một phần “ý chí” của thế giới. Thể chất hắn cũng đạt đến một cảnh giới mới, không còn là phàm thân, mà đã có dấu hiệu của “tiên thể” hoặc “thần thể” sơ khai.
Khi ánh sáng vàng kim dần tàn lụi, những đám mây đen cũng bắt đầu tan đi, để lộ bầu trời trong xanh sau cơn giông bão. Một cầu vồng rực rỡ xuất hiện, vắt ngang qua đỉnh Vô Cực Sơn.
Lâm Phàm đứng đó, toàn thân tỏa ra một luồng khí tức hùng vĩ, bao la. Mọi vết thương đã lành lặn, làn da hắn trở nên mịn màng như ngọc, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Đôi mắt hắn giờ đây sáng rực, như chứa đựng cả tinh tú.
Hắn cảm nhận được. Cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ hơn bao giờ hết từ “Đại Đạo Chi Môn” ở phía chân trời, một cánh cổng vô hình dẫn đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi có vô số cường giả và bí mật đang chờ đợi. Hắn đã sẵn sàng.
Lâm Phàm khẽ nhếch mép cười. “Đại Lục Trung Ương, ta đến đây!”
Tiếng reo hò vang dội từ phía dưới núi. Họ biết, vị Chí Tôn của họ đã thành công. Hắn không chỉ vượt qua Lôi Kiếp, mà còn hấp thu sức mạnh của nó, trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Một kỷ nguyên mới đã mở ra cho tiểu lục địa, và một hành trình vĩ đại hơn đang chờ đợi Lâm Phàm.