Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:52:49 | Lượt xem: 2

Thiên Hạ Thành, một trong Cửu Đại Thần Thành của Đại Lục Trung Ương, hùng vĩ như một vị thần cổ xưa trấn giữ mặt đất. Tường thành cao vút chạm mây, được khắc họa vô số phù văn trận pháp phức tạp, phát ra ánh sáng nhàn nhạt, tựa hồ ẩn chứa sức mạnh có thể hủy diệt cả một tiểu thế giới. Những con đường lát đá ngọc bích rộng lớn, uốn lượn như những dòng sông linh khí, dẫn vào trung tâm thành phố, nơi những tòa tháp cao chọc trời sừng sững, mỗi tòa đều là một thế lực lớn trấn giữ.

Lâm Phàm đứng giữa dòng người đông đúc, cảm nhận luồng linh khí tinh thuần và dồi dào gấp trăm lần so với hạ giới. Mỗi một người qua lại trên đường phố đều là cường giả ở cảnh giới mà ở tiểu lục địa cũ của hắn, phải là tông chủ hoặc trưởng lão mới đạt tới. Ánh mắt hắn lướt qua những cửa hàng bày bán linh dược quý hiếm, pháp khí thượng phẩm, và những công pháp cổ xưa mà hắn chỉ có thể mơ ước ở kiếp trước.

“Đại Lục Trung Ương quả nhiên là nơi long xà hỗn tạp, cơ duyên và nguy hiểm cùng tồn tại.” Lâm Phàm khẽ lẩm bẩm. Mấy ngày nay, hắn đã dành thời gian đi lại các khu chợ, quán trà, lắng nghe những câu chuyện phiếm để nắm bắt sơ bộ tình hình. Hắn biết rằng, với thân phận “phi thăng giả” từ hạ giới lên, hắn sẽ phải đối mặt với không ít sự khinh thường và áp lực.

Bụng đói cồn cào sau hành trình dài, Lâm Phàm quyết định tìm một quán ăn. Hắn bước vào “Thiên Bảo Lâu”, một tửu lầu ba tầng lầu được trang hoàng cực kỳ xa hoa, hương thơm món ăn và linh tửu nồng nàn bay ra tận đường cái. Bên trong, không khí náo nhiệt nhưng vẫn giữ được vẻ trang trọng. Đa số khách nhân đều là những thanh niên tài tuấn, hoặc những lão giả khí độ bất phàm, trên người đều tỏa ra khí tức cường đại.

Lâm Phàm chọn một bàn trống ở góc khuất tầng một, gọi vài món ăn đơn giản. Hắn không muốn gây sự chú ý, ít nhất là ở thời điểm hiện tại. Tuy nhiên, ngoại hình và khí chất có phần khác biệt của hắn vẫn không tránh khỏi ánh mắt của một số người.

Tại một bàn lớn ở trung tâm, một nhóm thanh niên đang cười nói oang oang. Người dẫn đầu là một thiếu niên vận cẩm bào màu tím than, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo, mái tóc đen nhánh được búi cao, cài một cây trâm ngọc rồng vàng. Hắn chính là Lạc Thiên Vũ, thiếu chủ của Lạc Gia, một trong mười gia tộc đứng đầu Thiên Hạ Thành, tu vi đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần hậu kỳ, được xem là thiên tài hiếm có.

Bên cạnh Lạc Thiên Vũ là một thiếu nữ xinh đẹp như tiên giáng trần, làn da trắng như tuyết, đôi mắt phượng sáng ngời, vận y phục lụa trắng thêu hoa sen. Nàng là Mộ Dung Tuyết, tiểu thư của Mộ Dung Phủ, cũng là một thế lực không thể xem thường. Nàng tuy không kiêu ngạo lộ liễu như Lạc Thiên Vũ, nhưng ánh mắt nhìn người vẫn phảng phất vẻ cao ngạo khó che giấu.

“Thiên Vũ ca, huynh xem kìa, lại có một kẻ từ hạ giới phi thăng đến.” Một thiếu niên béo lùn, có vẻ là kẻ nịnh hót, chỉ tay về phía Lâm Phàm, cười khẩy. “Nhìn bộ dạng lôi thôi kia, chắc chắn là từ cái xó xỉnh nào đó lên đây. Đúng là làm ô uế phong cảnh Thiên Hạ Thành chúng ta.”

Lạc Thiên Vũ nhướn mày, ánh mắt sắc bén lướt qua Lâm Phàm, rồi dừng lại ở bộ y phục có phần lỗi thời của hắn. Hắn cười khẩy một tiếng, mang theo sự miệt thị rõ ràng. “Đúng là như chó nhà có tang, vừa lên đến đây đã vội vàng tìm chỗ trú. Thật không biết tự lượng sức mình, nơi này nào phải chỗ cho những kẻ thấp kém như các ngươi đặt chân.”

Giọng nói của Lạc Thiên Vũ không hề che giấu, đủ lớn để cả tửu lầu đều nghe thấy. Nhiều ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Phàm, có kẻ tò mò, có kẻ đồng tình với sự khinh miệt của Lạc Thiên Vũ, nhưng cũng có một vài ánh mắt thương hại.

Lâm Phàm vẫn bình tĩnh thưởng thức món ăn của mình, tai không động, mắt không chớp, như thể những lời lẽ kia không hề liên quan đến hắn. Trong lòng hắn, một cỗ tức giận mơ hồ dâng lên, nhưng lý trí mách bảo hắn không được hành động bốc đồng. Hắn đang ở một thế giới hoàn toàn mới, cần phải hiểu rõ mọi thứ trước khi ra tay.

Hệ thống Thiên Đạo trong cơ thể hắn khẽ rung lên, một luồng thông tin tràn vào tâm trí Lâm Phàm. Hắn không cần nhìn, cũng có thể “Phân Tích” rõ ràng tu vi, khí vận, thậm chí là những bí mật nhỏ nhặt của Lạc Thiên Vũ và Mộ Dung Tuyết. Lạc Thiên Vũ, Hóa Thần hậu kỳ, huyết mạch Bất Diệt Lạc Thần, sở hữu Hạ Phẩm Tiên Khí ‘Thần Long Đoạn Hồn Kiếm’. Mộ Dung Tuyết, Hóa Thần trung kỳ, thể chất Băng Phách Thánh Thể, có dấu ấn của một cường giả Tiên Giới cấp thấp trên người.

“Sức mạnh cũng không tệ, nhưng quá nông cạn.” Lâm Phàm thầm nghĩ. Những kẻ này tuy mạnh mẽ hơn hắn ở hạ giới, nhưng với khả năng “tiến hóa” vô hạn của hắn, khoảng cách này sẽ nhanh chóng bị san lấp.

Thấy Lâm Phàm không phản ứng, Lạc Thiên Vũ càng được đà, đứng dậy, bước đến gần bàn của Lâm Phàm. “Này, cái tên hạ giới phế vật kia, tai ngươi điếc rồi sao? Bổn thiếu chủ đang nói chuyện với ngươi đấy!”

Mộ Dung Tuyết khẽ cau mày, kéo tay Lạc Thiên Vũ. “Thiên Vũ ca, đừng làm lớn chuyện. Kẻ hạ giới này không đáng để huynh phí lời.”

“Hừ, Tuyết muội muội nói phải. Nhưng ta muốn dạy cho hắn một bài học, để hắn biết nơi này không phải nơi để những kẻ thấp kém như hắn ngẩng mặt lên.” Lạc Thiên Vũ hất tay Mộ Dung Tuyết ra, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt nhìn Lâm Phàm.

“Ngươi có nghe thấy không?” Lạc Thiên Vũ giơ tay, định vỗ mạnh vào vai Lâm Phàm để dằn mặt. Hắn đã quen với việc những kẻ yếu hơn phải run sợ trước hắn.

Nhưng ngay khi bàn tay hắn sắp chạm vào Lâm Phàm, một luồng khí tức vô hình, cực kỳ mờ nhạt nhưng lại ẩn chứa sự uy nghiêm không thể diễn tả, đột nhiên từ cơ thể Lâm Phàm tỏa ra. Luồng khí tức này không mang theo sát ý hay áp lực vật chất, mà giống như một loại “trật tự” nguyên thủy, khiến không gian xung quanh Lâm Phàm bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Bàn tay của Lạc Thiên Vũ khựng lại giữa không trung, đồng tử co rút. Hắn không cảm thấy đau đớn, nhưng có một cảm giác khó tả, như thể có một bức tường vô hình, không thể xuyên qua, chắn ngang trước mặt hắn. Một cảm giác bất an, một sự sợ hãi bản năng chợt lóe lên trong sâu thẳm linh hồn hắn.

Lâm Phàm ngẩng đầu lên, ánh mắt đen láy nhìn thẳng vào Lạc Thiên Vũ. Ánh mắt đó không có sự giận dữ, cũng không có sự sợ hãi, mà chỉ là sự bình tĩnh đến đáng sợ, như một vực sâu không đáy. Trong khoảnh khắc đó, Lạc Thiên Vũ cảm thấy mình như một con kiến nhỏ bé đang đối mặt với một ngọn núi cao vạn trượng.

“Nếu không có việc gì, xin đừng làm phiền.” Giọng Lâm Phàm nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sự kiên định không cho phép phản kháng. Hắn nói xong, tiếp tục cúi xuống thưởng thức món ăn, hoàn toàn bỏ qua Lạc Thiên Vũ đang đứng chết lặng.

Lạc Thiên Vũ lùi lại một bước, khuôn mặt từ kiêu ngạo chuyển sang kinh ngạc, rồi có chút tức giận xen lẫn khó hiểu. Hắn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Rõ ràng đối phương không hề ra tay, nhưng hắn lại cảm thấy một áp lực vô hình, một sự cấm đoán đến từ bản năng. Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, nhưng nàng cũng đang chau mày, ánh mắt lộ vẻ suy tư.

“Thiên Vũ ca, huynh sao vậy?” Kẻ nịnh hót kia hỏi. Lạc Thiên Vũ hừ lạnh một tiếng, cố gắng che giấu sự lúng túng. “Không có gì. Chỉ là cái tên phế vật này có chút tà môn. Hừ, xem như hắn may mắn hôm nay.” Hắn quay trở lại bàn, trong lòng vẫn còn sự khó chịu và một chút hoài nghi.

Lâm Phàm không để ý đến những ánh mắt dò xét xung quanh. Hắn biết hành động vừa rồi có thể khiến hắn gặp thêm phiền phức, nhưng ít nhất cũng đã khiến những kẻ kiêu ngạo kia phải suy nghĩ lại. Hắn đã nếm trải đủ sự khinh miệt ở hạ giới, lên đến đây, hắn sẽ không cho phép bất cứ ai giẫm đạp lên mình nữa.

Sau khi ăn xong, Lâm Phàm đứng dậy, đặt vài viên linh thạch lên bàn. Hắn rời khỏi Thiên Bảo Lâu, bước ra đường phố đông đúc. Tâm trí hắn tràn ngập những suy nghĩ.

“Đại Lục Trung Ương này, quả nhiên là một nơi đầy rẫy cường giả, nhưng cũng không thiếu những kẻ mắt chó nhìn người thấp. Lạc Thiên Vũ và Mộ Dung Tuyết tuy có tu vi cao, nhưng tâm cảnh vẫn còn non nớt, chưa từng trải qua sinh tử chân chính. Khí tức Thiên Đạo của mình dù chỉ là một phần nhỏ, nhưng bản chất lại vượt xa những gì họ có thể hiểu được.”

Hắn biết, hành trình phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Những kẻ như Lạc Thiên Vũ chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ phải đối mặt với những thế lực lớn hơn, những cường giả mạnh hơn, và cả những bí mật sâu xa hơn của Thiên Đạo. Nhưng ánh mắt hắn giờ đây không còn sự bối rối hay sợ hãi. Thay vào đó là một ngọn lửa kiên định và một sự mong chờ. Hắn sẽ không chỉ vươn lên, mà còn phải đứng trên đỉnh phong của Đại Lục Trung Ương này, để tiếp tục hành trình của Thiên Đạo Trùng Sinh.

“Vô số mảnh vỡ Thiên Đạo, Hư Vô Thôn Phệ Giả… Ta sẽ tìm ra tất cả, và kiến tạo một trật tự mới.” Lâm Phàm khẽ nắm chặt tay, bước chân kiên định hướng về phía trước, hòa vào dòng người của Thiên Hạ Thành hùng vĩ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8