Thiên Đạo Trùng SinhChương 171
Ánh nắng ban mai xuyên qua những tầng mây bồng bềnh, rọi chiếu lên những mái ngói lưu ly của Vạn Đạo Thánh Địa, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ và thần thánh. Lâm Phàm đứng giữa sân quảng trường trung tâm, nơi vừa diễn ra vòng khảo hạch cuối cùng. Xung quanh hắn, hàng trăm thiếu niên, thiếu nữ tài năng từ khắp Đại Lục Trung Ương vẫn còn đang xôn xao bàn tán về màn thể hiện kinh người của hắn.
Vị trí thủ khoa, với một màn trình diễn vượt xa mọi kỳ vọng, không chỉ khiến các đệ tử cùng lứa phải ngước nhìn mà còn làm chấn động cả tầng lớp trưởng lão. Giờ đây, hắn không còn là thiếu niên phế vật đến từ hạ giới bị khinh thường nữa. Hắn là Lâm Phàm, người đã dùng thực lực để viết lại định nghĩa về thiên tài.
Một giọng nói trầm ấm vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng: “Lâm Phàm, ngươi hãy theo ta.”
Đó là Đại Trưởng Lão của Vạn Đạo Thánh Địa, một lão nhân râu tóc bạc phơ nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng, uy áp ngập trời. Bên cạnh ông là vài vị trưởng lão khác, tất cả đều là những cường giả có tu vi thâm bất khả trắc. Lâm Phàm khẽ cúi đầu, theo bước họ tiến vào một đại điện tráng lệ.
Trong đại điện, không khí trang nghiêm bao trùm. Các vị trưởng lão ngồi trên những chiếc ghế chạm khắc tinh xảo, ánh mắt tập trung vào Lâm Phàm. Đại Trưởng Lão Vu Thiên mở lời: “Lâm Phàm, màn thể hiện của ngươi đã khiến chúng ta vô cùng kinh ngạc. Tài năng của ngươi, dù đến từ hạ giới, nhưng vượt xa những gì chúng ta từng thấy trong nhiều kỷ nguyên. Vạn Đạo Thánh Địa luôn trọng dụng nhân tài. Ngươi có nguyện ý trở thành đệ tử hạch tâm, trực tiếp do các trưởng lão chúng ta chỉ điểm?”
Lời nói của Vu Thiên vừa dứt, cả đại điện bỗng chốc trở nên sôi nổi. Trực tiếp do các trưởng lão chỉ điểm? Đây là đãi ngộ chỉ dành cho những đệ tử thiên tài xuất chúng nhất, những người được kỳ vọng sẽ trở thành trụ cột của Thánh Địa trong tương lai. Thậm chí, nhiều đệ tử hạch tâm thông thường cũng phải mất hàng chục, hàng trăm năm tu luyện mới có được cơ hội này.
Lâm Phàm không chút do dự, đáp: “Đệ tử nguyện ý!” Hắn hiểu rõ, đây là cơ hội vàng để tiếp cận những tài nguyên và công pháp đỉnh cao, đẩy nhanh quá trình tu luyện và thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo.
Vu Thiên gật đầu hài lòng: “Tốt lắm! Ngươi có thể lựa chọn một trong các vị trưởng lão ở đây để bái sư. Mỗi vị đều có sở trường riêng, sẽ dẫn dắt ngươi trên con đường tu luyện.”
Ngay lập tức, vài vị trưởng lão liền bày tỏ ý định muốn thu nhận Lâm Phàm. Trưởng Lão Vân Phong, một người chuyên về kiếm đạo, lên tiếng: “Lâm Phàm, kiếm ý của ngươi sắc bén, nội liễm, rất hợp với kiếm đạo của lão phu. Hãy theo ta, ta sẽ truyền thụ cho ngươi Vạn Kiếm Quy Tông Quyết, một công pháp trấn phái của Thánh Địa!”
Trưởng Lão Lạc Thủy, một nữ nhân xinh đẹp nhưng ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp, chuyên về thuật luyện đan và trận pháp, cũng cười nói: “Tiểu gia hỏa, ngươi có khả năng cảm nhận và điều khiển năng lượng rất tinh tế. Nếu theo ta, ta có thể giúp ngươi phát huy tối đa tiềm năng, trở thành một Đại Tông Sư Đan Trận.”
Lâm Phàm thoáng chút phân vân. Mỗi vị trưởng lão đều có những ưu điểm riêng. Tuy nhiên, hắn cảm thấy có một lực hút đặc biệt từ một vị trưởng lão ngồi cuối cùng, người từ nãy đến giờ vẫn im lặng, chỉ khẽ nhấp trà. Đó là Trưởng Lão Mộ Dung Khải, một lão nhân trông có vẻ gàn dở, tóc tai bù xù, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như vũ trụ. Mộ Dung Khải nổi tiếng là một người lập dị, ít khi nhận đệ tử, nhưng mỗi đệ tử của ông đều trở thành những cường giả vang danh thiên hạ.
“Đệ tử muốn bái Trưởng Lão Mộ Dung Khải làm sư phụ,” Lâm Phàm cuối cùng đưa ra quyết định.
Lời nói của hắn khiến mọi người trong điện ngạc nhiên. Vu Thiên nhíu mày: “Mộ Dung Khải, ngươi đã bao nhiêu năm không nhận đệ tử rồi? Hơn nữa, phương pháp tu luyện của ngươi quá mức cực đoan, sợ rằng không hợp với Lâm Phàm.”
Mộ Dung Khải lúc này mới đặt chén trà xuống, ngẩng đầu nhìn Lâm Phàm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười khó hiểu. “Ha ha, Vu Thiên, ngươi biết cái gì? Ta thấy tiểu tử này hợp khẩu vị của ta. Về phần phương pháp của ta… chỉ có những kẻ yếu đuối mới không chịu nổi. Lâm Phàm, ngươi có sợ không?”
Lâm Phàm ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định: “Đệ tử không sợ! Con đường tu luyện vốn dĩ là nghịch thiên, không có gì đáng sợ.”
Mộ Dung Khải cười lớn: “Tốt! Tốt! Tốt! Vậy từ nay ngươi chính là đệ tử của ta. Đến đây, ta sẽ đưa ngươi đến Vạn Tượng Phong, nơi ở của ta.”
Các trưởng lão khác tuy có chút tiếc nuối, nhưng cũng không nói gì thêm. Ai cũng biết tính cách của Mộ Dung Khải, một khi ông đã quyết định, không ai có thể thay đổi.
Mộ Dung Khải vẫy tay, một luồng ánh sáng xanh bao bọc lấy Lâm Phàm, rồi cả hai biến mất khỏi đại điện, để lại phía sau những ánh mắt đầy suy tư.
*
Vạn Tượng Phong là một ngọn núi độc lập, cao chót vót giữa những dãy núi khác của Thánh Địa. Nơi đây tràn ngập Tiên Linh Chi Khí, nhưng lại hoang vắng một cách kỳ lạ. Chỉ có một căn nhà gỗ đơn sơ nằm giữa đỉnh núi, bao quanh là những cây cổ thụ cao vút và một thác nước đổ xuống ầm ầm.
“Đây là nơi ở của ta. Ngươi hãy tự mình chọn một hang động hoặc dựng một căn nhà gỗ ở gần đây mà tu luyện,” Mộ Dung Khải nói, giọng điệu có vẻ bâng quơ.
Lâm Phàm quan sát xung quanh, cảm nhận được sự tinh khiết của Tiên Linh Chi Khí ở đây vượt xa những nơi khác. “Sư phụ, ngọn núi này có vẻ khác biệt so với những nơi khác.”
Mộ Dung Khải khẽ cười: “Ngươi có nhãn lực khá. Vạn Tượng Phong này từng là nơi tọa lạc của một vị Tiên Đế cổ xưa. Dù đã suy tàn, nhưng nó vẫn còn lưu giữ một chút ‘Vạn Tượng Đại Đạo’ của vị Tiên Đế đó. Những kẻ khác chỉ thấy hoang phế, nhưng người có duyên sẽ cảm nhận được khí tức của Đại Đạo.”
Nghe vậy, Lâm Phàm trong lòng chấn động. Vạn Tượng Đại Đạo? Đây chẳng phải là cơ duyên lớn sao? Hắn thầm vận chuyển hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình, quả nhiên cảm nhận được vô số đạo lý huyền ảo đang ẩn chứa trong không khí, trong từng viên đá, từng ngọn cây trên Vạn Tượng Phong.
“Được rồi, ngươi tạm thời ổn định đi. Ta sẽ cho ngươi một tháng để thích nghi với Tiên Linh Chi Khí và pháp tắc của Đại Lục Trung Ương. Sau đó, ta sẽ truyền thụ công pháp cho ngươi,” Mộ Dung Khải nói rồi quay lưng bước vào nhà gỗ, để lại Lâm Phàm một mình.
Lâm Phàm chọn một hang động gần đỉnh núi, nơi có tầm nhìn bao quát và Tiên Linh Chi Khí nồng đậm nhất. Hắn ngồi xuống, bắt đầu điều tức. Khác với phàm giới, Tiên Linh Chi Khí ở đây cực kỳ tinh khiết và mạnh mẽ, nhưng cũng ẩn chứa những pháp tắc phức tạp hơn nhiều. Nếu không cẩn thận, rất dễ bị tẩu hỏa nhập ma.
Tuy nhiên, với hệ thống trong người, Lâm Phàm không hề lo lắng. “Hệ thống, phân tích Tiên Linh Chi Khí và pháp tắc của Đại Lục Trung Ương, tìm ra phương pháp hấp thu và chuyển hóa tối ưu nhất.”
[Đinh! Bắt đầu phân tích… Phân tích hoàn tất. Đề xuất phương pháp tu luyện: ‘Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết’.]
Một dòng thông báo hiện ra trong đầu Lâm Phàm. Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết? Hắn chưa từng nghe qua công pháp này. Hệ thống giải thích: [Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết là một công pháp được hệ thống tổng hợp và tiến hóa từ vô số công pháp cổ xưa, phù hợp nhất với bản chất Thiên Đạo của ký chủ, có khả năng dung nạp và chuyển hóa mọi loại năng lượng, kể cả Tiên Linh Chi Khí cấp cao nhất.]
Lâm Phàm không khỏi kinh ngạc. Hệ thống này quả nhiên là nghịch thiên. Hắn bắt đầu tu luyện theo Hỗn Độn Thôn Thiên Quyết. Ngay lập tức, luồng Tiên Linh Chi Khí cuồn cuộn từ bên ngoài hang động đổ vào cơ thể hắn như một dòng thác lũ. Kinh mạch của hắn, vốn đã được cường hóa đến mức độ đáng kinh ngạc, giờ đây như những dòng sông rộng lớn, hấp thu năng lượng mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Tốc độ tu luyện của Lâm Phàm nhanh đến mức không tưởng. Chỉ trong vài ngày, hắn đã hoàn toàn thích nghi với Tiên Linh Chi Khí của Đại Lục Trung Ương, thậm chí còn hấp thu và chuyển hóa một lượng lớn, củng cố tu vi của mình. Cảnh giới của hắn, vốn đã đạt đến đỉnh phong của phàm giới trước khi phi thăng, giờ đây đang dần bước vào những cấp độ đầu tiên của Tiên Giới.
Một tháng trôi qua như chớp mắt. Lâm Phàm không chỉ thích nghi hoàn toàn mà còn có những bước tiến lớn. Hắn cảm thấy mình đã chạm đến ngưỡng cửa của Chân Tiên cảnh giới, một cảnh giới mà nhiều người phải mất hàng trăm năm mới đạt được.
Sáng hôm đó, Mộ Dung Khải xuất hiện trước cửa hang động của Lâm Phàm. Lão nhân nhìn hắn, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc hiếm thấy. “Tiểu tử, ngươi… đã đột phá đến Chân Tiên cảnh giới rồi sao?”
Lâm Phàm gật đầu: “Đệ tử may mắn, có chút tiến bộ.”
Mộ Dung Khải không nói nên lời. Ông vốn nghĩ Lâm Phàm có thể thích nghi trong một tháng là đã tốt lắm rồi, ai ngờ hắn lại đột phá cả một đại cảnh giới! Đây quả là yêu nghiệt! Tuy nhiên, lão nhân nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, vì ông biết rằng Lâm Phàm có những bí mật của riêng mình.
“Tốt lắm. Vậy thì hôm nay ta sẽ truyền thụ cho ngươi một công pháp. Đây là ‘Vạn Đạo Quy Nguyên Kinh’, một công pháp ta tự sáng tạo dựa trên những hiểu biết về Đại Đạo của ta. Nó không mạnh mẽ ngay lập tức, nhưng nó sẽ giúp ngươi xây dựng một nền tảng vững chắc nhất, dung hợp vạn đạo, trở về với nguyên thủy,” Mộ Dung Khải nói, rồi đặt một bàn tay lên trán Lâm Phàm. Một luồng thông tin khổng lồ và phức tạp đổ thẳng vào thức hải của hắn.
Vạn Đạo Quy Nguyên Kinh! Lâm Phàm cảm nhận được sự uyên thâm của công pháp này. Nó không chỉ là một phương pháp tu luyện, mà còn là một triết lý về vũ trụ, về sự tuần hoàn của vạn vật. Nó khác biệt hoàn toàn với những công pháp mạnh mẽ, bạo liệt mà hắn từng biết. Công pháp này chú trọng vào sự dung hòa, vào việc hiểu rõ bản chất của Đại Đạo.
Hệ thống trong đầu hắn lại vang lên: [Đinh! Phát hiện công pháp ‘Vạn Đạo Quy Nguyên Kinh’. Công pháp này có tiềm năng cực lớn, phù hợp với bản chất Thiên Đạo của ký chủ. Có thể tiến hóa thành ‘Thiên Đạo Quy Nguyên Thể’. Có muốn tiến hóa không?]
Lâm Phàm thầm đáp: “Tiến hóa!” Hắn biết rằng, với sự chỉ dẫn của sư phụ và sự hỗ trợ của hệ thống, con đường phía trước của hắn sẽ rộng mở hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ muốn tu luyện mạnh mẽ, mà còn muốn hiểu rõ bản chất của Đại Đạo, để hoàn thành sứ mệnh trở thành Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn.
Mộ Dung Khải rút tay về, nhìn Lâm Phàm: “Ngươi hãy từ từ lĩnh ngộ. Công pháp này không dễ tu luyện, nhưng một khi thành công, nó sẽ mang lại lợi ích vô cùng to lớn. Ta sẽ không can thiệp nhiều vào quá trình tu luyện của ngươi, nhưng nếu có thắc mắc, cứ đến hỏi ta.”
Lâm Phàm cúi đầu: “Đệ tử tạ ơn sư phụ.”
Với công pháp mới và sự hỗ trợ của hệ thống, Lâm Phàm bắt đầu hành trình tu luyện ở Vạn Đạo Thánh Địa. Hắn biết rằng, nơi đây sẽ không chỉ là một bước đệm, mà còn là một thử thách lớn, nơi hắn sẽ gặp gỡ những thiên tài thực sự, những đối thủ mạnh mẽ, và khám phá thêm nhiều bí mật về Thiên Đạo và vũ trụ.
Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Ký ức về Hư Vô Thôn Phệ Giả, dù vẫn còn mơ hồ, nhưng ngày càng trở nên rõ ràng hơn, như một lời nhắc nhở về sứ mệnh vĩ đại đang chờ đợi hắn.
Con đường phía trước còn dài, nhưng Lâm Phàm đã sẵn sàng. Hắn sẽ dùng đôi tay và ý chí của mình để viết nên chương mới cho Thiên Đạo, cho vũ trụ này.
Phía xa xa, trên một ngọn núi khác, một vài bóng người đang quan sát Vạn Tượng Phong. Một thiếu niên với khí chất ngạo mạn khẽ nhếch mép: “Chính là kẻ hạ giới đó sao? Được Mộ Dung Khải lão quái vật thu nhận? Xem ra, Vạn Đạo Thánh Địa sắp có trò vui rồi.”
Một thiếu nữ xinh đẹp bên cạnh hắn khẽ cau mày: “Đừng khinh địch, Long thiếu gia. Nghe nói hắn có thể lực kinh người, ngay cả Thiên Kiêu bảng cũng phải đổi tên vì hắn.”
Thiếu niên tên Long thiếu gia cười khẩy: “Thiên Kiêu bảng của Đại Lục Trung Ương cũng chỉ là trò trẻ con. Để xem, hắn có thể trụ được bao lâu trong Thánh Địa này. Ta, Long Bất Phàm, sẽ cho hắn biết thế nào là khoảng cách giữa hạ giới và thiên giới!”
Những ánh mắt đầy ẩn ý, những lời bàn tán xôn xao, tất cả đều báo hiệu một tương lai không mấy bình yên cho Lâm Phàm tại Vạn Đạo Thánh Địa. Nhưng đó cũng chính là điều hắn cần – áp lực và thử thách để mạnh mẽ hơn, để thức tỉnh hoàn toàn bản chất Thiên Đạo của mình.
Hắn đã sẵn sàng cho mọi thứ.