Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 173

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:59:24 | Lượt xem: 2

Tại Vạn Đạo Thánh Địa, nơi tiên khí lượn lờ, những ngọn núi linh thiêng vươn cao ngất trời, Lâm Phàm được ban cho một động phủ tu luyện nằm trên đỉnh “Thái Sơ Phong”, một trong ba ngọn núi chủ đạo của nội môn. Động phủ này không chỉ có linh khí nồng đậm mà còn được bao bọc bởi vô số trận pháp phòng hộ, đảm bảo sự yên tĩnh tuyệt đối cho các đệ tử ưu tú. Lâm Phàm, với tư cách là một tân đệ tử được đích thân Thánh Chủ và các Thái Thượng Trưởng Lão chú ý, nhận được đãi ngộ vượt xa những gì hắn từng tưởng tượng.

Trong động phủ, Lâm Phàm ngồi xếp bằng trên một bồ đoàn làm từ ngọc bích trấn hồn, xung quanh là những viên linh thạch thượng phẩm tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Trước mặt hắn, một cuốn ngọc giản cổ xưa lơ lửng, phát ra những dòng chữ vàng kim lấp lánh. Đó là “Vạn Tượng Quy Nguyên Công”, một trong những công pháp trấn phái của Vạn Đạo Thánh Địa, được truyền lại từ thời kỳ khai thiên lập địa. Công pháp này nổi tiếng với sự phức tạp và độ khó kinh người, yêu cầu người tu luyện phải có ngộ tính cực cao và căn cơ vững chắc mới có thể lĩnh hội được một phần nhỏ.

Lâm Phàm nhắm mắt, tâm thần hoàn toàn đắm chìm vào những dòng chú ngữ. Hắn không vội vã tu luyện mà trước tiên dùng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình để quét qua toàn bộ công pháp. Ngay lập tức, vô số dữ liệu khổng lồ đổ ập vào thức hải hắn, những pháp tắc, nguyên lý, các tầng ý nghĩa ẩn sâu trong từng câu chữ đều được hệ thống phân tích một cách tỉ mỉ.

“Đinh! Phát hiện công pháp Vạn Tượng Quy Nguyên Công, cấp bậc: Thần Cấp Thượng Phẩm. Độ khó tu luyện: Cực cao. Có khả năng tiến hóa. Xác nhận tiến hóa?”

Tiếng hệ thống vang lên trong tâm trí Lâm Phàm. Hắn không chút do dự, thầm đáp: “Xác nhận tiến hóa!”

Một luồng năng lượng vô hình từ hệ thống bao trùm lấy cuốn ngọc giản. Những dòng chữ vàng kim trên ngọc giản bắt đầu dao động mạnh mẽ, như thể đang bị một lực lượng siêu nhiên cải biến. Trong thức hải Lâm Phàm, hệ thống trình bày chi tiết quá trình “tiến hóa”.

“Phân tích điểm yếu: Vạn Tượng Quy Nguyên Công chú trọng sự cân bằng tuyệt đối, khiến tốc độ hấp thu linh khí ban đầu chậm chạp, dễ bị hạn chế bởi thể chất người tu luyện. Các pháp tắc vận hành có một số lỗ hổng nhỏ, có thể dẫn đến tắc nghẽn hoặc phản phệ nếu không được kiểm soát chặt chẽ.”

“Đề xuất cải tiến: Tối ưu hóa chu trình vận hành linh khí, tăng cường khả năng hấp thu và chuyển hóa. Bổ sung các pháp tắc phụ trợ, loại bỏ các điểm yếu tiềm ẩn. Nâng cao giới hạn dung nạp năng lượng, giúp công pháp thích ứng tốt hơn với các thể chất đặc thù.”

“Bắt đầu tiến hóa… Tiến hóa hoàn tất! Vạn Tượng Quy Nguyên Công đã được nâng cấp thành Vạn Đạo Quy Nguyên Chân Kinh, cấp bậc: Siêu Thần Cấp. Độ khó tu luyện: Trung bình. Hiệu quả tu luyện: Gấp mười lần bản gốc. Tiềm năng: Vô hạn.”

Lâm Phàm mở mắt. Cuốn ngọc giản trước mặt hắn đã không còn là “Vạn Tượng Quy Nguyên Công” nữa. Tên gọi trên đó đã biến thành “Vạn Đạo Quy Nguyên Chân Kinh”, và những dòng chú ngữ bên trong trở nên cô đọng, mạch lạc hơn, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa một tầng ý nghĩa sâu xa hơn, như thể đã chạm đến bản nguyên của Đại Đạo.

Hắn bắt đầu tu luyện. Theo những hướng dẫn của Vạn Đạo Quy Nguyên Chân Kinh đã được tiến hóa, Lâm Phàm vận chuyển linh khí trong cơ thể. Khác với sự chật vật của các đệ tử khác khi mới bắt đầu, linh khí từ môi trường xung quanh ồ ạt đổ vào cơ thể hắn, không ngừng tinh luyện và cường hóa kinh mạch, đan điền.

Mỗi chu thiên vận hành, linh khí trong cơ thể Lâm Phàm lại được chuyển hóa thành một loại năng lượng thuần túy hơn, mang theo chút hương vị của “Thiên Đạo”. Tốc độ tu luyện của hắn nhanh đến mức kinh người, chỉ trong vài canh giờ, Lâm Phàm đã hoàn thành tầng thứ nhất, một điều mà ngay cả những thiên tài hàng đầu của Thánh Địa cũng phải mất vài tháng, thậm chí cả năm.

Không dừng lại, hắn tiếp tục lĩnh hội tầng thứ hai, rồi thứ ba. Mỗi tầng công pháp đều được hệ thống giải thích cặn kẽ, những khúc mắc khó hiểu nhất trong bản gốc đều được đơn giản hóa và tối ưu. Lâm Phàm cảm thấy như mình đang đi trên một con đường bằng phẳng, không hề gặp phải bất kỳ trở ngại nào.

Sức mạnh của hắn tăng lên vùn vụt. Từ sơ kỳ Thần Hải Cảnh, hắn nhanh chóng đột phá đến trung kỳ, rồi hậu kỳ. Mỗi lần đột phá, động phủ của hắn lại phát ra một luồng linh khí chấn động, tuy đã bị trận pháp che chắn nhưng vẫn không hoàn toàn che giấu được.

Bên ngoài Thái Sơ Phong, Trưởng Lão Vân Phong, một vị Thái Thượng Trưởng Lão có địa vị cao trong Vạn Đạo Thánh Địa, đang lướt qua các động phủ để kiểm tra tình hình tu luyện của các đệ tử. Ông là người đã đích thân tuyển chọn Lâm Phàm vào nội môn và cũng là người có cái nhìn sâu sắc nhất về tiềm năng của thiếu niên này.

Đột nhiên, Vân Phong Trưởng Lão dừng lại trước động phủ của Lâm Phàm. Một luồng linh khí hùng hậu, mang theo chút uy áp khó tả, đang không ngừng lan tỏa ra từ bên trong. Nét mặt ông từ bình thản chuyển sang kinh ngạc, rồi là chấn động.

“Cái này… Linh khí ba động này là của Vạn Tượng Quy Nguyên Công, nhưng sao lại… thuần túy đến vậy? Và tốc độ này… chẳng lẽ là đột phá?” Vân Phong lẩm bẩm.

Ông nhớ rằng Lâm Phàm mới chỉ tu luyện Vạn Tượng Quy Nguyên Công được ba ngày. Ngay cả những thiên tài xuất chúng nhất của Thánh Địa cũng phải mất ít nhất một tháng để lĩnh hội tầng thứ nhất, và ba tháng để đột phá một tiểu cảnh giới. Vậy mà Lâm Phàm… đã đột phá liên tục?

Vân Phong Trưởng Lão không tin vào mắt mình. Ông vận dụng thần thức, cẩn thận thăm dò vào động phủ. Trận pháp phòng hộ tự động mở ra một khe hở nhỏ cho phép thần thức của vị trưởng lão đi vào.

Thần thức của ông quét qua, thấy Lâm Phàm đang ngồi xếp bằng, toàn thân tỏa ra hào quang nhàn nhạt. Linh khí trong động phủ như bị một cơn lốc hút vào cơ thể hắn, cường độ và tốc độ hấp thu khiến Vân Phong Trưởng Lão phải hít sâu một hơi khí lạnh. Ông nhận thấy Lâm Phàm không chỉ đột phá một lần mà đã vượt qua hai tiểu cảnh giới, từ sơ kỳ Thần Hải Cảnh đã đạt đến hậu kỳ Thần Hải Cảnh, chỉ còn một bước nữa là chạm đến Ngưng Nguyên Cảnh!

“Quá mức khủng khiếp! Đây rốt cuộc là yêu nghiệt gì?” Vân Phong không thể giữ được vẻ bình tĩnh của một cường giả cấp cao. Ông từng chứng kiến vô số thiên tài, nhưng chưa từng thấy ai có tốc độ tu luyện như Lâm Phàm. Nó không đơn thuần là “nhanh”, mà là “phi lý”.

Ông nhận ra rằng, linh khí mà Lâm Phàm đang hấp thu và chuyển hóa, tuy vẫn là linh khí trời đất, nhưng lại mang theo một loại “ý vị” khác lạ, cao cấp hơn, tinh khiết hơn, như thể đã được lọc qua một tầng pháp tắc tối thượng nào đó. Điều này khiến hiệu quả tu luyện tăng lên gấp bội.

Vân Phong Trưởng Lão quyết định không quấy rầy Lâm Phàm. Ông lẳng lặng thu hồi thần thức, khép lại khe hở trận pháp, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Ông biết, Vạn Đạo Thánh Địa đã thu nhận được một quái vật, một người có thể thay đổi cục diện của toàn bộ Đại Lục Trung Ương. Ông bắt đầu suy nghĩ về việc cần phải bảo vệ và bồi dưỡng Lâm Phàm kỹ lưỡng hơn nữa, vì tiềm năng của thiếu niên này đã vượt xa mọi dự đoán của ông.

Trong động phủ, Lâm Phàm hoàn toàn không hay biết về sự kinh ngạc của Vân Phong Trưởng Lão. Hắn vẫn đang chìm đắm trong quá trình tu luyện. Với Vạn Đạo Quy Nguyên Chân Kinh, hắn cảm thấy mỗi tế bào trong cơ thể mình đều đang reo hò, mỗi sợi kinh mạch đều đang được mở rộng và củng cố. Linh hồn hắn cũng trở nên mạnh mẽ hơn, những mảnh ký ức Thiên Đạo mơ hồ trong sâu thẳm thức hải cũng vì thế mà trở nên rõ ràng hơn một chút.

Hắn cảm nhận được sự bao la của vũ trụ, sự vận hành của các pháp tắc, và một nỗi cô đơn, nặng nề không tên. Đó là cảm giác của Thiên Đạo Nguyên Thủy khi đối mặt với Hư Vô Thôn Phệ Giả, một cảm giác về trách nhiệm và sự hy sinh. Những cảm xúc này thoáng qua như một cơn gió, nhưng đủ để Lâm Phàm hiểu rằng, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, không chỉ dừng lại ở việc trở thành cường giả của một Thánh Địa.

Sau khi củng cố cảnh giới hậu kỳ Thần Hải Cảnh, Lâm Phàm tạm thời dừng tu luyện. Hắn mở mắt, ánh sáng tinh tú lóe lên trong đôi mắt đen láy. Hắn đứng dậy, cảm nhận sức mạnh dâng trào trong cơ thể. Một nụ cười tự tin hiện lên trên môi hắn. Với Vạn Đạo Quy Nguyên Chân Kinh, hắn có đủ tự tin để đối mặt với mọi thử thách mà Đại Lục Trung Ương sắp mang lại.

Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường Thiên Đạo còn xa xôi vạn dặm, và hắn, Lâm Phàm, sẽ là người viết nên chương sử mới cho nó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8