Thiên Đạo Trùng SinhChương 185
Lâm Phàm bước sâu vào U Ám Chi Cốc, từng bước chân vang vọng giữa không gian tĩnh mịch đến rợn người. Ánh sáng le lói từ những viên Dạ Minh Châu được khảm trên vách đá chỉ đủ để soi rõ những hình thù kỳ dị, những khối đá nhọn hoắt như răng nanh của quái vật khổng lồ, và thảm thực vật biến dị phát ra thứ ánh sáng xanh u ám. U Ám Chi Cốc, một trong những cấm địa nổi tiếng của Đại Lục Trung Ương, được cho là nơi chôn vùi vô số bí mật và cũng là nơi sản sinh ra những loài yêu thú cực kỳ hung tàn, mang theo khí tức tử vong nồng đậm.
Lâm Phàm không đi một mình. Bên cạnh hắn là Lý Thanh Huyền, một đệ tử nội môn khác của Vạn Đạo Thánh Địa, người có thiên phú kiếm đạo xuất chúng và tính cách điềm đạm. Nhiệm vụ của họ là điều tra sự biến mất của một nhóm đệ tử tiền bối đã tiến vào U Ám Chi Cốc vài tháng trước, và quan trọng hơn, xác minh những tin đồn về sự xuất hiện của một loại năng lượng tà ác mới, không giống với bất kỳ loại ma khí nào mà Thánh Địa từng ghi nhận.
“Sư đệ Lâm Phàm, cẩn thận,” Lý Thanh Huyền trầm giọng nhắc nhở, tay nắm chặt chuôi kiếm. “Khí tức ở đây càng ngày càng quỷ dị. Ta cảm giác có thứ gì đó đang rình rập trong bóng tối.”
Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua xung quanh. Hắn không chỉ dựa vào ngũ giác của người tu luyện, mà còn có “Hệ thống Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” đang âm thầm hoạt động. Trong mắt hắn, mọi thứ ở đây đều được phân tích thành vô số dữ liệu, từ kết cấu địa chất, luồng năng lượng ngầm, cho đến từng dao động nhỏ nhất của không khí. “Sư huynh Lý, ta cảm thấy một luồng năng lượng cực kỳ hỗn loạn, nó đang cố gắng ngụy trang, nhưng bản chất của nó lại vô cùng ăn mòn và hủy diệt.”
Chợt, một tiếng gầm rống chói tai xé tan sự im lặng. Từ phía trước, một bóng đen khổng lồ lao tới. Đó là một con Hắc Ám Ma Viên, một loại yêu thú cấp độ Thiên Cảnh đỉnh phong, nhưng con này lại có lớp da đen bóng như mực, đôi mắt đỏ rực như máu và móng vuốt sắc nhọn phát ra hàn quang chết chóc. Điều đáng nói là trên cơ thể nó, những đường vân màu tím đen kỳ dị đang uốn lượn, phát ra một thứ năng lượng tà ác mà Lâm Phàm vừa cảm nhận.
Lý Thanh Huyền lập tức rút kiếm, Kiếm Ý sắc bén bao trùm thân kiếm, chém ra một luồng kiếm khí rực rỡ. “Thiên Huyền Kiếm Quyết!”
Kiếm khí như cầu vồng, xuyên phá không gian, bổ thẳng vào Hắc Ám Ma Viên. Con Ma Viên gầm lên giận dữ, vung cánh tay to lớn ra đỡ. Kiếm khí chạm vào lớp da của nó, tạo ra một tiếng va chạm kinh hoàng, nhưng chỉ để lại một vết xước nông. Lớp da của nó dường như được cường hóa bởi thứ năng lượng tà ác kia.
Lâm Phàm nheo mắt. “Phân Tích: Hắc Ám Ma Viên biến dị. Tồn tại ký sinh trùng năng lượng Hư Vô cấp thấp. Điểm yếu: Năng lượng Hư Vô không tương thích hoàn toàn với pháp tắc thế giới này, tạo ra lỗ hổng ở phần bụng dưới và gáy. Cần dùng năng lượng tinh thuần hoặc có thuộc tính thanh tẩy để phá vỡ.”
Ngay lập tức, Lâm Phàm vận chuyển Thiên Đạo Quyết, một công pháp hắn đã “tiến hóa” từ công pháp cơ bản của Thánh Địa. Linh lực trong cơ thể hắn chuyển hóa thành một luồng năng lượng tinh khiết, mang theo chút khí tức của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Hắn phi thân, một quyền đánh ra, không hoa mỹ, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. “Thiên Đạo Quyền!”
Năng lượng tinh thuần của Lâm Phàm tập trung vào điểm yếu mà hệ thống chỉ ra. Quyền phong xé gió, xuyên qua lớp phòng ngự tưởng chừng bất hoại của Ma Viên, đánh thẳng vào bụng dưới của nó. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, kèm theo tiếng gầm đau đớn của Ma Viên. Lớp da biến dị của nó rách toác, những đường vân tím đen bùng lên rồi nhanh chóng tan rã.
Lý Thanh Huyền thấy vậy, lập tức hiểu ý. “Thanh Huyền Kiếm Trận!” Hắn xoay người, vô số kiếm ảnh xuất hiện, bao vây lấy Ma Viên. Mỗi kiếm ảnh đều nhắm vào những điểm yếu khác mà Lâm Phàm đã tạo ra hoặc làm lộ rõ.
Dưới sự phối hợp ăn ý, con Hắc Ám Ma Viên biến dị nhanh chóng bị áp chế. Lâm Phàm tung ra một chưởng cuối cùng, toàn bộ năng lượng tà ác trên người nó bị thanh tẩy hoàn toàn, để lộ ra một con Hắc Ám Ma Viên bình thường, sau đó gục ngã xuống, đã mất đi sinh khí.
“Thứ năng lượng này… quá tà ác,” Lý Thanh Huyền cau mày nhìn xác Ma Viên. “Đây không phải ma khí thông thường. Nó giống như… đang ăn mòn sự sống.”
Lâm Phàm gật đầu. “Phân tích của ta cho thấy nó là một loại năng lượng hỗn loạn, có khả năng xâm nhập và biến đổi sinh vật. Nó giống như một loại ký sinh trùng, nhưng ở cấp độ năng lượng.” Trong sâu thẳm linh hồn, một mảnh ký ức mơ hồ chợt lóe lên: những hình ảnh về một khoảng không vô tận, nơi những thực thể vô định hình đang nuốt chửng mọi thứ. Cảm giác ớn lạnh lan tỏa trong tâm trí hắn.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn, và những gì họ thấy càng khiến họ rùng mình. Những cây cối biến dị, những tảng đá bị ăn mòn, và thậm chí là những bộ xương người đã bị hóa thành cát bụi, chỉ còn lại dấu vết của năng lượng tà ác kia. Sau khoảng nửa canh giờ, họ đến một không gian rộng lớn, nơi có một đàn Hắc Ám Ma Viên biến dị đang tụ tập, và ở trung tâm, một nhóm người mặc áo choàng đen đang thực hiện một nghi lễ nào đó.
“Ma Tông Thiên La!” Lý Thanh Huyền nghiến răng, sát khí bùng nổ. “Quả nhiên là bọn chúng!”
Lâm Phàm nhìn kỹ. Hệ thống của hắn ngay lập tức hoạt động hết công suất. “Phân Tích: Đệ tử Ma Tông Thiên La. Năng lượng Hư Vô cấp độ trung bình. Nghi lễ: Triệu hồi ‘Ma Ảnh Hư Vô’, một thực thể phân thân từ Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp thấp, dùng để cướp đoạt sinh mệnh của U Ám Chi Cốc. Mục đích: Tạo ra một ‘Cổng Năng Lượng Hư Vô’ ổn định.”
Cảm giác ớn lạnh trong lòng Lâm Phàm càng thêm mãnh liệt. Hắn đã từng mơ hồ nghe về cái tên “Hư Vô Thôn Phệ Giả” trong những mảnh ký ức vụn vặt của Thiên Đạo, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại có thể liên quan đến thế giới này một cách trực tiếp như vậy.
“Sư huynh Lý, chúng ta không thể để chúng hoàn thành nghi lễ!” Lâm Phàm trầm giọng nói. “Đây không chỉ là một nghi lễ ma đạo thông thường. Chúng đang cố gắng mở một cánh cổng, dẫn thứ năng lượng hỗn loạn kia vào thế giới của chúng ta.”
Lý Thanh Huyền không chút do dự. “Vậy thì diệt chúng!”
Hai người cùng lúc lao ra, như hai mũi tên xuyên phá bóng tối. Lý Thanh Huyền vung kiếm, Kiếm Ý bùng nổ thành một cơn bão sắc bén, nhắm thẳng vào các đệ tử Ma Tông đang thực hiện nghi lễ. Lâm Phàm thì trực tiếp xông vào đàn Ma Viên biến dị, mỗi quyền mỗi chưởng đều mang theo năng lượng tinh thuần, thanh tẩy và tiêu diệt chúng.
Các đệ tử Ma Tông bị tấn công bất ngờ, hoảng loạn chống trả. Một tên trưởng lão Ma Tông cấp độ Thần Cảnh sơ kỳ gầm lên, vung một cây trượng xương ra, triệu hồi một đám Âm Hồn quỷ dị lao về phía Lâm Phàm. Khí tức tà ác bùng lên dữ dội.
Lâm Phàm không lùi bước. Hắn đã “tiến hóa” Thiên Đạo Quyết của mình lên một cảnh giới cao hơn, thậm chí còn hấp thu một phần khí tức Lôi Đình trong quá trình tu luyện trước đó. “Lôi Đình Thiên Đạo Quyền!”
Quyền phong mang theo sấm sét rực rỡ, uy lực cực mạnh, đánh tan đám Âm Hồn chỉ trong nháy mắt. Hắn không dừng lại, thân pháp như điện, xuyên qua vòng vây, trực tiếp đối mặt với tên trưởng lão Ma Tông. “Ngươi muốn mở ra cái gì?”
Tên trưởng lão cười khẩy. “Một lũ kiến hôi Thánh Địa! Các ngươi sẽ không bao giờ hiểu được sự vĩ đại của Hư Vô! Nó sẽ nuốt chửng tất cả, và chúng ta sẽ là những kẻ thống trị thế giới mới!” Hắn vận dụng toàn bộ năng lượng tà ác, tạo ra một kết giới màu tím đen bao quanh mình, đồng thời vung trượng xương, hàng trăm luồng năng lượng Hư Vô bắn ra như những mũi tên độc.
Lâm Phàm đã có kinh nghiệm đối phó với năng lượng Hư Vô từ con Ma Viên trước đó. Hắn không né tránh, mà vận chuyển Thiên Đạo Quyết, ánh sáng vàng kim bao phủ toàn thân. Những luồng năng lượng Hư Vô chạm vào hắn đều bị tan rã, bị thanh tẩy. Đây là sức mạnh mà hắn chưa từng bộc lộ hoàn toàn trước đây, một sự khắc chế bản năng đối với mọi tà vật.
“Ngươi nói Hư Vô? Ta sẽ cho ngươi thấy sự hủy diệt thật sự!” Lâm Phàm gầm lên, tung ra một chiêu thức mới, một trong những thần thông mà hắn đã tự sáng tạo ra dựa trên sự thấu hiểu sâu sắc về pháp tắc: “Thiên Đạo Phá Diệt Ấn!”
Một ấn ký màu vàng kim rực rỡ hiện ra trên lòng bàn tay Lâm Phàm, phát ra ánh sáng chói lòa, mang theo một luồng khí tức hủy diệt nhưng lại vô cùng tinh khiết. Ấn ký bay thẳng về phía tên trưởng lão Ma Tông. Kết giới màu tím đen của hắn lập tức bị phá vỡ như tờ giấy mỏng, và tên trưởng lão, với vẻ mặt kinh hoàng tột độ, bị Thiên Đạo Phá Diệt Ấn đánh trúng.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Tên trưởng lão Ma Tông không kịp kêu một tiếng đã tan biến thành tro bụi, hoàn toàn bị thanh tẩy, không còn một chút ma khí hay năng lượng Hư Vô nào lưu lại.
Các đệ tử Ma Tông còn lại chứng kiến cảnh tượng này đều sợ hãi tột độ, mất hết ý chí chiến đấu. Lý Thanh Huyền thừa thắng xông lên, kiếm khí cuồn cuộn, nhanh chóng tiêu diệt hết những kẻ còn lại.
Khi mọi thứ trở lại tĩnh lặng, Lâm Phàm tiến đến trung tâm nơi nghi lễ được thực hiện. Ở đó, một khối đá màu đen tuyền đang phát ra những luồng năng lượng Hư Vô mạnh mẽ, và trên bề mặt của nó, một vết nứt nhỏ đang dần mở rộng, để lộ ra khoảng không hỗn loạn bên trong. Đây chính là “Cổng Năng Lượng Hư Vô” mà tên trưởng lão kia nhắc đến.
Hệ thống của Lâm Phàm lập tức phân tích: “Cổng Năng Lượng Hư Vô sơ cấp. Đang hút năng lượng sinh mệnh của U Ám Chi Cốc để mở rộng. Cần ngay lập tức phong ấn hoặc phá hủy để ngăn chặn sự xâm lấn.”
Lâm Phàm đặt tay lên khối đá. Một luồng năng lượng thanh tẩy tinh khiết từ lòng bàn tay hắn tuôn ra, bao phủ khối đá. Thứ năng lượng Hư Vô đang cuồn cuộn chảy ra từ vết nứt dần dần bị áp chế, rồi bị hấp thu và chuyển hóa. Lâm Phàm cảm thấy một luồng năng lượng hỗn loạn khổng lồ đang cố gắng phản kháng, nhưng nó nhanh chóng bị sức mạnh Thiên Đạo của hắn chế ngự.
Trong quá trình này, một mảnh nhỏ, cực kỳ nhỏ bé, nhưng lại vô cùng tinh túy của “Ý Chí Hư Vô” đã bị Lâm Phàm hấp thu. Ngay lập tức, một dòng ký ức như thác lũ ùa vào tâm trí hắn. Đó không phải là ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy, mà là những hình ảnh về sự hủy diệt, về những vũ trụ bị nuốt chửng, về sự vô tận của khoảng không hỗn độn, và một thực thể khổng lồ, vô hình, đang vươn những xúc tu vô tận ra khắp mọi nơi – Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Hắn lảo đảo một bước, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Ký ức này quá kinh hoàng, quá chân thực, khiến hắn cảm thấy cả vũ trụ đang run rẩy. Hắn nhìn thấy sự tuyệt vọng của vô số sinh linh khi thế giới của họ bị tiêu diệt, nhìn thấy sự cô độc của Thiên Đạo Nguyên Thủy khi nó hy sinh bản thân để phong ấn mối đe dọa này.
Lý Thanh Huyền lo lắng đỡ lấy hắn. “Sư đệ Lâm Phàm, ngươi không sao chứ?”
Lâm Phàm lắc đầu, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Sự sợ hãi nhanh chóng biến thành ý chí chiến đấu. Hắn đã hiểu rõ hơn về sứ mệnh của mình, không chỉ là thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo, mà là đối mặt với một mối đe dọa thực sự, một cơn ác mộng đang rình rập bên ngoài vũ trụ của họ.
“Không sao,” Lâm Phàm khẽ nói. “Chỉ là ta đã nhìn thấy một phần của sự thật. Sư huynh Lý, chúng ta phải báo cáo việc này cho Thánh Địa ngay lập tức. Âm mưu của Ma Tông Thiên La không chỉ dừng lại ở việc gây rối. Chúng đang cố gắng mở đường cho một thứ gì đó kinh khủng hơn nhiều, một thứ có thể hủy diệt toàn bộ Đại Lục Trung Ương, thậm chí là toàn bộ thế giới của chúng ta.”
Hắn nhìn vào vết nứt đã được phong ấn trên khối đá đen, rồi ngước nhìn lên bầu trời tối tăm của U Ám Chi Cốc. Trong sâu thẳm linh hồn, tiếng gọi của Thiên Đạo Nguyên Thủy trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, thúc giục hắn phải mạnh mẽ hơn, nhanh chóng hơn, để chuẩn bị cho cuộc chiến định mệnh đang đến gần.