Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 194

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:09:29 | Lượt xem: 2

Không gian trong U Ám Cổ Cảnh luôn bao trùm bởi một màn sương xám đục, lẩn khuất những bóng hình kỳ dị và âm thanh rợn người. Lâm Phàm cùng hai vị đệ tử đồng môn của Vạn Đạo Thánh Địa là Liễu Thanh Nhi và Vương Hạo, đã tiến sâu vào nơi đây được hơn nửa tháng. Nhiệm vụ của họ là điều tra những dao động linh khí bất thường, vốn đã khiến một số khu vực ngoại vi của Thánh Địa xuất hiện dấu hiệu suy yếu.

Liễu Thanh Nhi, với mái tóc đen nhánh buộc cao và đôi mắt tinh anh, khẽ cau mày. “Phàm ca, những linh thảo chúng ta gặp gần đây đều bị biến dị. Chúng không chết, mà lại phát triển theo một cách quái dị, hấp thụ âm khí thay vì linh khí thuần túy. Điều này hoàn toàn đi ngược lại với pháp tắc tự nhiên của Cổ Cảnh.”

Vương Hạo, một thanh niên cao lớn với kiếm lưng, gật gù. “Đúng vậy. Ngay cả những yêu thú chúng ta đối mặt cũng hung tàn và khát máu hơn bình thường, dường như bị một loại tà niệm nào đó chi phối. Lần này, ta cảm thấy không chỉ là một nhiệm vụ điều tra đơn thuần nữa.”

Lâm Phàm không nói gì, ánh mắt hắn quét qua một vách đá phủ đầy rêu phong u ám. Hệ thống trong tâm hải hắn không ngừng phân tích, đưa ra những dữ liệu khiến hắn phải trầm tư. Những dấu vết năng lượng tà ác này không phải là sự hình thành tự nhiên của Cổ Cảnh, mà là do một thế lực bên ngoài cố ý can thiệp. Hơn nữa, chúng lại có một sự tương đồng kỳ lạ với những vết tích hắn từng cảm nhận được khi hấp thu mảnh vỡ Thiên Đạo nhỏ ở hạ giới, dường như có một sợi dây liên kết vô hình.

“Phía trước có gì đó,” Lâm Phàm đột nhiên lên tiếng, chỉ vào một khe nứt nhỏ trên vách đá, bị che phủ bởi một mảng dây leo đen kịt. “Linh khí ở đó yếu ớt đến mức khó phát hiện, nhưng dòng chảy năng lượng bên trong lại hỗn loạn một cách bất thường.”

Liễu Thanh Nhi vận dụng nhãn thuật, nhưng chỉ thấy một bức tường đá bình thường. “Phàm ca, ta không nhìn thấy gì cả. Hay là đó chỉ là một ảo giác?”

Vương Hạo rút kiếm. “Để ta thử phá hủy nó!”

“Khoan đã,” Lâm Phàm ngăn lại. Hắn bước đến, khẽ chạm tay vào vách đá. Dưới sự phân tích của hệ thống, một kết cấu trận pháp che giấu tinh vi hiện ra, tinh xảo đến mức ngay cả một trận pháp đại sư cũng khó lòng nhận ra nếu không có sự chuẩn bị. Đây không phải là một trận pháp tự nhiên, mà là do con người bố trí, và nó mang theo một luồng khí tức cổ xưa, tà dị.

Với sự chỉ dẫn của Lâm Phàm, Liễu Thanh Nhi, người có chút kiến thức về trận pháp, cũng dần nhận ra những điểm bất thường. Cả ba phối hợp, Lâm Phàm sử dụng sức mạnh thuần túy để phá vỡ những điểm yếu nhất của trận pháp, trong khi Thanh Nhi cố gắng làm suy yếu các nút thắt năng lượng. Một khe hở nhỏ dần hiện ra, dẫn vào một đường hầm tối tăm, sâu hun hút.

“Cẩn thận,” Lâm Phàm nhắc nhở, tiên phong bước vào. Bên trong đường hầm, không khí trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo hơn, mang theo một mùi máu tanh nhàn nhạt và thứ mùi ngai ngái khó tả, như thể có điều gì đó đã mục rữa từ rất lâu. Những ký tự cổ quái được khắc trên vách đá, phát ra thứ ánh sáng đỏ mờ ảo, càng tăng thêm vẻ quỷ dị cho nơi đây.

Sau khi đi qua một vài khúc quanh co, đường hầm mở ra một không gian rộng lớn dưới lòng đất. Đây không phải là một hang động tự nhiên, mà là một điện thờ cổ xưa, được xây dựng từ những khối đá đen tuyền khổng lồ. Ở trung tâm điện thờ, một tế đàn hình tròn khổng lồ được chạm khắc những hoa văn tà ác, đang tỏa ra một luồng khí đen đặc quánh. Trên tế đàn, những tàn tích xương khô và huyết dịch đã khô cạn cho thấy nơi đây đã từng diễn ra những nghi thức ghê rợn.

“Ma Tông Thiên La!” Liễu Thanh Nhi thốt lên, giọng run rẩy. Nàng nhận ra một số biểu tượng được khắc trên tường và trên tế đàn, chúng là những ký hiệu đặc trưng của Ma Tông Thiên La, một thế lực tà ác cổ xưa từng bị các Thánh Địa liên thủ trấn áp hàng ngàn năm trước. Ai ngờ chúng lại trỗi dậy và ẩn mình tại nơi đây?

Lâm Phàm bước đến gần tế đàn, ánh mắt nghiêm nghị. Hệ thống của hắn đang liên tục phân tích. Hắn thấy rõ, tế đàn này không chỉ là nơi tế tự thông thường, mà nó còn được kết nối với một mạng lưới phức tạp các “Cửu Cực Linh Mạch” (Chín Mạch Linh Khí Cực Đại) của Đại Lục Trung Ương. Chúng đang bị cưỡng ép hấp thụ linh khí thuần khiết, sau đó chuyển hóa thành âm khí và tà niệm, rồi lại được dẫn về tế đàn này.

“Chúng không chỉ muốn gây loạn,” Lâm Phàm trầm giọng nói, “mà còn muốn phá hủy căn cơ của toàn bộ Đại Lục Trung Ương.”

Vương Hạo nghiến răng. “Phá hủy căn cơ? Bằng cách nào?”

Lâm Phàm chỉ vào một tấm bia đá cổ kính được đặt ở góc điện thờ. “Tế đàn này đang hút cạn linh khí của Cửu Cực Linh Mạch, chuyển hóa chúng thành năng lượng hỗn loạn. Mục đích của chúng là dùng năng lượng hỗn loạn này để mở ra một ‘Hỗn Độn Tế Điển’ (Nghi Thức Hỗn Độn), một nghi thức có thể xé rách không gian, tạo ra một vết nứt dẫn đến khoảng không Hư Vô.”

Liễu Thanh Nhi tái mặt. “Vết nứt Hư Vô? Chẳng lẽ chúng muốn triệu hồi những sinh vật từ đó?”

Lâm Phàm gật đầu. “Không chỉ vậy. Tấm bia này còn ghi chép rằng, khi vết nứt đủ lớn, nó sẽ giải phóng một lượng lớn ‘Ý Chí Hư Vô’ vào Đại Lục. Ý Chí Hư Vô sẽ ăn mòn pháp tắc, làm suy yếu Thiên Đạo của thế giới này, khiến mọi sinh linh rơi vào trạng thái điên loạn, và cuối cùng là bị Hư Vô thôn phệ.”

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cả ba người. Đây không còn là một âm mưu nhỏ lẻ, mà là một đại họa diệt thế, nhắm vào sự tồn vong của toàn bộ Đại Lục Trung Ương, thậm chí có thể lan ra các thế giới thấp hơn.

Đúng lúc này, một giọng nói khàn khàn, âm trầm vang lên từ phía sau tấm bia đá. “Không ngờ lại có những con chuột nhỏ dám đột nhập vào thánh địa của Ma Tông chúng ta.”

Một lão giả gầy gò, mặc áo choàng đen, với đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt đầy vết sẹo, bước ra. Toàn thân lão ta tỏa ra một luồng khí tức cường đại, đạt tới cảnh giới Bán Bộ Thánh Giả, một cấp độ mà ngay cả trong Thánh Địa, cũng chỉ có các trưởng lão mới đạt được.

“Ngươi là ai?” Vương Hạo gầm lên, rút kiếm. “Dám mưu đồ hủy diệt Đại Lục, Ma Tông Thiên La các ngươi sẽ phải trả giá!”

Lão giả cười khẩy. “Trả giá? Các ngươi chỉ là những con ếch ngồi đáy giếng mà thôi. Ma Tông Thiên La chúng ta chỉ là những người tiên phong, mở đường cho một kỷ nguyên vĩ đại hơn, một kỷ nguyên mà sự sáng tạo và hủy diệt sẽ hòa làm một. Các ngươi, những kẻ bám víu vào Thiên Đạo mục nát này, sẽ không bao giờ hiểu được.”

Lão ta đột nhiên vung tay, hàng chục sợi xích đen nhánh từ trên trần điện thờ lao xuống, cuốn lấy Lâm Phàm và đồng đội. Những sợi xích này không phải là vật chất thông thường, mà được luyện từ tà niệm và pháp tắc hắc ám, có khả năng phong tỏa linh lực.

“Phàm ca, cẩn thận!” Liễu Thanh Nhi hét lên, nàng cố gắng dùng trận pháp để chống đỡ, nhưng những sợi xích quá nhanh và mạnh.

Lâm Phàm khẽ hừ lạnh. Hắn đã dự liệu được điều này. Ngay khi sợi xích chạm vào người, một luồng ánh sáng vàng nhạt bùng lên từ cơ thể hắn. Đó là năng lượng đã được “tiến hóa” từ công pháp của Vạn Đạo Thánh Địa, kết hợp với sức mạnh của mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn. Nó không chỉ thuần túy về mặt linh lực, mà còn mang theo một chút bản chất của “Thiên Đạo Pháp Tắc”, có khả năng khắc chế tà niệm.

Vụt! Các sợi xích đen nhánh va vào ánh sáng vàng, phát ra tiếng kêu xèo xèo như bị axit ăn mòn, nhanh chóng đứt đoạn. Lâm Phàm tung một quyền, luồng quyền phong mang theo sức mạnh hủy diệt, trực tiếp đánh thẳng vào lão giả.

Lão giả Ma Tông Thiên La kinh hãi. Lão không ngờ một tiểu bối từ hạ giới lại có sức mạnh đến vậy, dễ dàng phá vỡ tà pháp của mình. Lão vội vàng chống đỡ, một tấm khiên đen hiện ra trước mặt, nhưng nó cũng chỉ trụ được một khắc rồi vỡ tan tành. Lão ta bị đánh bay, đập mạnh vào bức tường đá.

“Ngươi… Ngươi không phải là người bình thường!” Lão ta ho ra một ngụm máu đen, đôi mắt đầy vẻ không tin.

Lâm Phàm không cho lão cơ hội thở dốc, hắn lao đến, tung ra liên hoàn chiêu. Mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo sức mạnh của Thiên Đạo, khiến lão giả Ma Tông Thiên La không thể chống cự. Trong lúc giao chiến, Lâm Phàm cố gắng giữ lão ta lại, bởi lão là một nguồn thông tin quan trọng. Tuy nhiên, lão giả quá hung tàn và liều mạng, muốn tự bạo để hủy diệt tất cả bằng chứng.

“Muốn chết, đâu dễ dàng như vậy!” Lâm Phàm hét lên, hắn vung tay, một lực lượng vô hình bao trùm lấy lão giả, phong tỏa toàn bộ linh lực và ý niệm tự bạo. Đây là khả năng “Phong Ấn Pháp Tắc” mà hắn vừa ngộ ra sau khi hấp thu một phần ký ức Thiên Đạo gần đây.

Lão giả Ma Tông Thiên La bị khống chế hoàn toàn, lão ta gào thét trong vô vọng, nhưng không thể nhúc nhích. Lâm Phàm nhanh chóng lục soát người lão, tìm thấy một cuốn trục da dê cổ xưa, bên trên ghi chép chi tiết về kế hoạch Hỗn Độn Tế Điển và vị trí của các Cửu Cực Linh Mạch bị ảnh hưởng.

“Chúng ta phải quay về ngay lập tức,” Lâm Phàm trầm giọng nói, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết. “Âm mưu này còn lớn hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Toàn bộ Đại Lục Trung Ương đang gặp nguy hiểm!”

Ngay khi Lâm Phàm cầm lấy cuốn trục, một luồng ký ức mơ hồ khác chợt lóe lên trong tâm trí hắn. Không phải ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy một cách rõ ràng, mà là một cảm giác bồn chồn, một sự run rẩy nhẹ nhàng của pháp tắc vũ trụ, báo hiệu một mối đe dọa lớn hơn, sâu xa hơn đang ẩn mình đằng sau Ma Tông Thiên La. Hắn cảm thấy như có một sợi dây vô hình kết nối âm mưu này với cái tên “Hư Vô Thôn Phệ Giả” mà hắn chỉ mới nghe thoáng qua trong những giấc mơ hay ảo ảnh ký ức rời rạc.

Cảm giác đó chỉ thoáng qua, nhưng nó đủ để Lâm Phàm hiểu rằng, cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở Đại Lục Trung Ương. Nó sẽ còn mở rộng ra cả các thế giới và vũ trụ khác. Sứ mệnh của hắn, Thiên Đạo Trùng Sinh, có lẽ đã bắt đầu từ rất lâu rồi.

Mang theo lão giả Ma Tông Thiên La bị phong ấn và cuốn trục bí mật, ba người nhanh chóng rời khỏi điện thờ u ám, lao ra khỏi U Ám Cổ Cảnh, mang theo tin tức chấn động có thể thay đổi vận mệnh của cả Đại Lục Trung Ương.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8