Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 196

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:10:29 | Lượt xem: 2

Lâm Phàm nhẹ nhàng lướt qua những hành lang tối tăm, ẩm ướt. Không khí nơi đây đặc quánh mùi máu tanh và thứ pháp lực tà dị, khiến da thịt hắn khẽ run rẩy. Hắn đang ở sâu dưới lòng đất, trong một mật điện cổ xưa mà Ma Tông Thiên La đã chiếm giữ và biến thành căn cứ bí mật của chúng. Những bức tường đá lạnh lẽo giờ đây phủ đầy phù văn ma quái, phát ra ánh sáng đỏ lờ mờ như những con mắt quỷ dữ. Tiếng thì thầm, tiếng rên rỉ yếu ớt vọng lại từ các ngóc ngách, cho thấy nơi này đang giam giữ vô số sinh linh để phục vụ cho những nghi lễ tà ác.

Hành trình thâm nhập vào nơi này không hề dễ dàng. Sau khi phá giải một âm mưu nhỏ của Ma Tông nhằm vào một thành trì biên giới, Lâm Phàm đã bắt được một tên hộ pháp cấp thấp. Dưới sự “khai thác” khéo léo của hắn, tên hộ pháp đã khai ra vị trí của một trong những căn cứ quan trọng nhất của Ma Tông Thiên La trên Đại Lục Trung Ương – Mật Điện Huyết Tế, nơi được cho là đang tiến hành một nghi thức quan trọng liên quan đến vận mệnh của toàn bộ Thánh Địa.

Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể Lâm Phàm liên tục cảnh báo.
<Cảnh báo: Phát hiện năng lượng Hư Vô tàn dư nồng độ cao. Môi trường cực kỳ nguy hiểm.>

<Cảnh báo: Phát hiện dấu hiệu của Pháp Tắc Hư Không bị suy yếu nghiêm trọng. Có khả năng liên quan đến thực thể cấp Vũ Trụ.>

Những cảnh báo này khiến trái tim Lâm Phàm đập thình thịch. “Hư Vô”? “Thực thể cấp Vũ Trụ”? Những từ ngữ này gợi lên những mảnh ký ức mơ hồ, những hình ảnh về một khoảng không vô tận, một mối đe dọa không thể diễn tả. Hắn biết rằng Ma Tông Thiên La không chỉ là một thế lực tà ác thông thường. Đằng sau chúng chắc chắn có một mục đích lớn hơn, một âm mưu vượt xa khỏi phạm vi của Đại Lục Trung Ương.

Lâm Phàm thu liễm khí tức đến cực điểm, mỗi bước chân đều nhẹ như lông hồng. Hắn di chuyển qua một mê cung hành lang, tránh né những cạm bẫy ma trận và các đội tuần tra của Ma Tông. Khả năng “Phân Tích” của hắn giúp hắn nhìn thấu cấu trúc của ma trận, tìm ra điểm yếu và vô hiệu hóa chúng một cách dễ dàng. Những tên đệ tử Ma Tông tuần tra, dù cảnh giác đến mấy, cũng không thể phát hiện ra một bóng hình vô ảnh, một làn gió thoảng qua.

Cuối cùng, hắn đến một đại sảnh rộng lớn. Tại trung tâm sảnh, một bệ đá cổ xưa sừng sững, trên đó khắc vô số phù văn phức tạp, tỏa ra ánh sáng đỏ rực và đen kịt đan xen. Xung quanh bệ đá là hàng trăm đệ tử Ma Tông đang quỳ lạy, miệng lẩm bẩm những chú ngữ quỷ dị. Phía trên bệ đá, một khối pha lê khổng lồ màu đen tuyền đang lơ lửng, phát ra những gợn sóng năng lượng u ám, như thể nó đang nuốt chửng ánh sáng và sự sống xung quanh.

Đứng đầu đám người, một lão già gầy gò, lưng còng, mặc trường bào đen tuyền, tóc bạc phơ nhưng đôi mắt lại sáng rực như lửa quỷ. Hắn chính là một trong Tứ Đại Hộ Pháp của Ma Tông Thiên La, Hộ Pháp Huyết Ma, một cường giả cảnh giới Thần Hải Kỳ đỉnh phong, chỉ cách cảnh giới Tiên Nhân nửa bước chân.

Lâm Phàm nấp mình trong bóng tối, tập trung “Phân Tích” khối pha lê đen và những phù văn trên bệ đá.
<Phân Tích thành công: “Thủy Tinh Hư Vô”. Vật phẩm chứa đựng năng lượng Hư Vô được cô đọng.>

<Phân Tích thành công: “Huyết Tế Xuyên Giới Trận”. Một loại trận pháp cổ xưa, dùng để mở ra cánh cổng liên kết với một không gian khác, hoặc triệu hồi thực thể từ đó. Yêu cầu năng lượng cực lớn và sinh linh hiến tế.>

Huyết Tế Xuyên Giới Trận! Lại còn “Thủy Tinh Hư Vô”! Điều này xác nhận nghi ngờ của Lâm Phàm. Ma Tông không chỉ muốn gây chiến. Chúng muốn triệu hồi thứ gì đó từ một không gian khác, một không gian liên quan đến “Hư Vô”. Hắn rùng mình khi nghĩ đến viễn cảnh một thực thể Hư Vô có thể xuất hiện trên Đại Lục Trung Ương. Ký ức mơ hồ trong đầu hắn bỗng trở nên rõ nét hơn một chút, một hình ảnh về một vũ trụ tan rã, bị nuốt chửng bởi một thứ bóng tối không hình dạng.

Hộ Pháp Huyết Ma bỗng cất giọng khàn đục, vang vọng khắp đại sảnh: “Hỡi các đệ tử của Ma Tông Thiên La! Ngày hôm nay, chúng ta sẽ mở ra cánh cửa dẫn đến nguồn sức mạnh vĩ đại! Thủy Tinh Hư Vô này, được bồi đắp từ hàng vạn năm của những thế giới đã bị nuốt chửng, sẽ là chìa khóa để chúng ta triệu hồi ‘Cánh Tay Hư Vô’ từ vực sâu hỗn độn! Với sức mạnh của nó, chúng ta sẽ nghiền nát các Thánh Địa, biến Đại Lục Trung Ương này thành vùng đất của chư Ma!”

Tiếng reo hò cuồng nhiệt của đám đệ tử Ma Tông vang lên. Lâm Phàm nghe mà lòng lạnh toát. “Cánh Tay Hư Vô”? Cái tên đó thôi đã đủ để hắn hình dung ra mức độ kinh khủng của nó. Đây không chỉ là một âm mưu thông thường nữa, đây là một mối đe dọa hủy diệt toàn bộ Đại Lục, thậm chí là cả thế giới này.

Hộ Pháp Huyết Ma giơ tay lên, một đạo ma quang màu đỏ sẫm bắn ra, bao trùm lấy Thủy Tinh Hư Vô. Khối pha lê đen bắt đầu rung chuyển dữ dội, những vết nứt nhỏ xuất hiện trên bề mặt, từ đó rò rỉ ra một luồng khí tức đen kịt, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Những phù văn trên bệ đá sáng bùng lên, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ, hướng thẳng lên Thủy Tinh Hư Vô.

Lâm Phàm biết hắn không thể chờ đợi thêm. Nếu để nghi thức hoàn thành, hậu quả sẽ không thể lường trước. Hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ra tay. Nhưng làm thế nào để phá hủy một trận pháp cổ xưa được bảo vệ bởi một cường giả Thần Hải Kỳ đỉnh phong và hàng trăm đệ tử Ma Tông?

Hắn hít một hơi thật sâu, vận chuyển công pháp “Thiên Đạo Chân Quyết” đã được “tiến hóa” đến cảnh giới viên mãn. Một luồng linh lực tinh thuần, mang theo khí tức của vạn vật sinh sôi, bắt đầu lưu chuyển trong cơ thể hắn. Đây là sức mạnh đối lập hoàn toàn với năng lượng Hư Vô mà Huyết Ma đang sử dụng.

Lâm Phàm quyết định tấn công trực diện. Hắn như một tia chớp, lao thẳng vào giữa đại sảnh. “Dừng lại!” Tiếng quát của hắn như sấm sét, đánh tan những chú ngữ quỷ dị đang được lẩm bẩm.

Hộ Pháp Huyết Ma và đám đệ tử Ma Tông sững sờ. Chúng không ngờ lại có kẻ dám thâm nhập vào căn cứ bí mật này. “Kẻ nào cả gan!?” Huyết Ma quay phắt lại, đôi mắt đỏ rực khóa chặt lấy Lâm Phàm.

“Ta là người sẽ chấm dứt những tội ác của các ngươi!” Lâm Phàm tuyên bố, khí thế mạnh mẽ bùng nổ, quét sạch những đệ tử Ma Tông yếu kém đứng gần hắn. Chúng bị đẩy lùi, sốc nặng bởi lực xung kích.

Huyết Ma cười khẩy: “Một tên tiểu tử Thần Anh Kỳ lại dám xông vào đây? Ngươi muốn chết sao?!”

Không nói nhiều, Lâm Phàm tung ra một chưởng. “Thiên Đạo Chưởng!” Một bàn tay khổng lồ bằng linh lực ngưng tụ, mang theo ý chí của đất trời, vỗ thẳng vào Thủy Tinh Hư Vô. Hắn không muốn phí thời gian đánh với Huyết Ma, mục tiêu chính là phá hủy nghi thức.

Huyết Ma kinh hãi. Hắn cảm nhận được sức mạnh kinh người trong chiêu chưởng này, không giống với bất kỳ công pháp nào của Đại Lục Trung Ương. “Ngăn hắn lại!” Hắn gầm lên, đồng thời tung ra một đạo huyết thủ ấn, cố gắng chặn đứng chiêu chưởng của Lâm Phàm.

Ầm!!!

Hai luồng sức mạnh va chạm giữa không trung, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất. Huyết thủ ấn của Huyết Ma bị Thiên Đạo Chưởng xuyên thủng một cách dễ dàng, nhưng nó cũng làm suy yếu một phần sức mạnh của Lâm Phàm. Thiên Đạo Chưởng tiếp tục lao về phía Thủy Tinh Hư Vô, nhưng lại bị một lớp màn chắn vô hình bằng năng lượng Hư Vô chặn lại. Lớp màn chắn này rung động dữ dội, nhưng vẫn đứng vững.

Lâm Phàm nhíu mày. Lớp màn chắn đó mạnh hơn hắn nghĩ. Đây chắc chắn là một phần của trận pháp bảo vệ.

Huyết Ma cười gằn: “Vô ích thôi! Trận pháp này được bồi đắp bằng năng lượng Hư Vô và linh hồn của hàng vạn sinh linh, không phải một tên tiểu tử như ngươi có thể phá hủy!”

Trong khi Huyết Ma đang nói, Lâm Phàm đã sử dụng “Phân Tích” lên lớp màn chắn.
<Phân Tích thành công: “Màn Chắn Hư Vô”. Được hình thành từ sự kết hợp của pháp tắc Ma Tông và năng lượng Hư Vô. Điểm yếu: Các nút pháp tắc được neo vào chính Huyết Tế Xuyên Giới Trận.>

“Ồ, vậy sao?” Lâm Phàm nhếch mép. Hắn đã tìm ra điểm yếu. Hắn không cần phải phá hủy màn chắn, chỉ cần phá hủy các nút pháp tắc trên trận pháp là đủ.

Hắn lao thẳng về phía bệ đá, tránh né những đòn tấn công hỗn loạn của đám đệ tử Ma Tông. “Cút ngay!” Hắn gầm lên, một luồng kiếm khí sắc bén bắn ra từ đầu ngón tay, quét sạch đám đệ tử cản đường.

Huyết Ma thấy ý đồ của Lâm Phàm, sắc mặt đại biến: “Dừng lại! Đừng hòng chạm vào trận pháp!” Hắn vung tay, hàng chục đạo huyết quang hóa thành những con rắn máu, lao về phía Lâm Phàm.

Lâm Phàm né tránh một cách khéo léo, đồng thời giơ tay lên, kết ấn. “Thiên Đạo Vạn Tượng!” Vô số kiếm khí ngưng tụ trên không trung, tạo thành một cơn mưa kiếm, lao thẳng vào các nút pháp tắc trên bệ đá mà hắn đã “Phân Tích” được.

Rắc! Rắc! Rắc!

Hàng loạt tiếng vỡ vụn vang lên. Các phù văn trên bệ đá bắt đầu nứt ra, ánh sáng đỏ và đen nhấp nháy một cách hỗn loạn. Cùng lúc đó, lớp màn chắn Hư Vô bao quanh Thủy Tinh Hư Vô cũng bắt đầu suy yếu, trở nên mờ nhạt.

“Không thể nào!” Huyết Ma hét lên trong kinh hãi. Hắn không hiểu tại sao Lâm Phàm lại có thể nhìn thấu điểm yếu của trận pháp mà hắn đã dành hàng trăm năm để nghiên cứu và hoàn thiện.

Lâm Phàm không cho Huyết Ma có cơ hội phản ứng. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh vào một chiêu cuối cùng. “Thiên Đạo Diệt Thế!” Một luồng năng lượng khổng lồ, mang theo ý chí hủy diệt và tái sinh của Thiên Đạo, bắn thẳng vào Thủy Tinh Hư Vô đang lộ ra.

Ầm ầm ầm!!!

Thủy Tinh Hư Vô không chịu nổi xung kích kinh thiên động địa này. Nó nổ tung thành vô số mảnh nhỏ, năng lượng Hư Vô cuộn trào khắp đại sảnh. Cánh cổng Xuyên Giới Trận đang dần hình thành cũng bị chấn động dữ dội, bắt đầu thu hẹp lại rồi biến mất hoàn toàn. Mật điện rung chuyển như sắp sụp đổ.

Trong khoảnh khắc Thủy Tinh Hư Vô nổ tung, một mảnh vỡ nhỏ, không thể nhìn thấy bằng mắt thường, mang theo một luồng khí tức cực kỳ cổ xưa và quen thuộc, lướt qua Lâm Phàm. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, nhưng cùng lúc đó, một dòng chảy ký ức mãnh liệt ập đến. Hắn thấy một vũ trụ rộng lớn, một thực thể khổng lồ đang nuốt chửng mọi thứ, và một ánh sáng rực rỡ tự tan vỡ, phân tán ra khắp nơi.

Đó là một phần ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy, một lời nhắc nhở về “Hư Vô Thôn Phệ Giả” và sự hy sinh vĩ đại. Mảnh vỡ Thiên Đạo kia, dù rất nhỏ, đã vô tình chạm vào và kích hoạt một phần bản chất Thiên Đạo trong hắn, khiến ký ức này trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Lâm Phàm choáng váng, nhưng ánh mắt hắn lập tức trở nên kiên định. Hắn đã hiểu. Âm mưu của Ma Tông Thiên La không chỉ là triệu hồi một “Cánh Tay Hư Vô”, mà chúng đang vô tình (hoặc cố ý) mở đường cho mối đe dọa vũ trụ mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phong ấn.

Hộ Pháp Huyết Ma gào lên như một con thú bị thương, đôi mắt hắn tràn ngập sự thù hận và tuyệt vọng: “Ngươi! Ngươi đã phá hỏng tất cả! Ngươi sẽ phải trả giá!” Hắn lao về phía Lâm Phàm, toàn thân bốc lên ma khí đen kịt, không còn giữ được vẻ ung dung của một cường giả.

Lâm Phàm thu hồi lại sự choáng váng, đứng thẳng người. Hắn nhìn Huyết Ma, ánh mắt lạnh như băng. “Các ngươi không biết mình đang làm gì. Các ngươi đã đặt toàn bộ Vũ Trụ vào nguy hiểm.”

Giờ đây, Lâm Phàm không chỉ chiến đấu để bảo vệ Thánh Địa, mà hắn chiến đấu để bảo vệ toàn bộ thế giới, và có lẽ, cả vũ trụ này. Sứ mệnh của hắn, dù vẫn còn mơ hồ, đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn phải ngăn chặn Ma Tông Thiên La, và chuẩn bị cho một cuộc chiến lớn hơn nhiều, một cuộc chiến với chính “Hư Vô Thôn Phệ Giả”.

Chương này kết thúc với cảnh Huyết Ma điên cuồng tấn công, và Lâm Phàm, với ký ức Thiên Đạo vừa thức tỉnh, đã sẵn sàng đối mặt với hắn, không còn là một thiếu niên vô danh, mà là một người mang trên vai gánh nặng của cả vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8