Thiên Đạo Trùng SinhChương 215
Cảm giác đầu tiên khi mảnh vỡ Thiên Đạo khổng lồ ấy dung nhập vào cơ thể không phải là sự sung sướng hay hưng phấn, mà là một cơn đau xé toạc linh hồn, dữ dội đến mức Lâm Phàm tưởng chừng như mình sẽ tan biến vào hư vô. Hàng tỷ mảnh ký ức, hàng vạn pháp tắc, hàng trăm nghìn định luật vũ trụ đổ ập vào đại não hắn cùng một lúc, như một cơn lũ quét qua tâm trí. Hắn thấy những hình ảnh chớp nhoáng, những âm thanh hỗn độn, những cảm xúc xa lạ mà lại quen thuộc đến rợn người.
Hắn thấy một vũ trụ rực rỡ, tràn đầy sự sống, nơi các vì sao như những viên ngọc trai lấp lánh trong dải ngân hà. Hắn thấy một thực thể khổng lồ, vô hình nhưng hiện hữu, bao trùm lên mọi không gian, mọi thời gian, đó là Thiên Đạo Nguyên Thủy. Rồi, một bóng đen khổng lồ, vô định hình, như một hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng, xé rách bức màn vũ trụ. Đó là Hư Vô Thôn Phệ Giả. Tiếng gào thét của các vì sao bị nuốt chửng, tiếng than khóc của vô số sinh linh bị hủy diệt, tất cả dội thẳng vào linh hồn Lâm Phàm.
Hắn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy, với một ý chí vĩ đại đến mức không thể diễn tả, đã tự mình tan rã, biến thành vô số mảnh nhỏ, hy sinh bản thân để phong ấn mối đe dọa kinh hoàng kia. Những mảnh linh hồn ấy bay lượn khắp các thế giới, chờ đợi một ngày tái sinh. Và một trong những mảnh quan trọng nhất, chính là hắn.
Lâm Phàm ngã khuỵu xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, toàn thân run rẩy không ngừng. Hắn cảm thấy mình không còn là Lâm Phàm nữa. Hắn là Thiên Đạo, hắn là vạn vật, hắn là hư vô. Nhưng đồng thời, hắn vẫn là Lâm Phàm, một thiếu niên từng bị gọi là phế vật, từng khao khát sức mạnh chỉ để bảo vệ bản thân và những người thân yêu.
Sức mạnh cuồn cuộn chảy trong cơ thể hắn. Từng tế bào, từng kinh mạch, từng sợi gân đều đang được tái tạo, được thăng hoa. Các công pháp hắn tu luyện trước đây đã tự động “tiến hóa” lên một cảnh giới mà hắn chưa từng dám nghĩ tới, không cần hắn điều khiển. Hắn có thể cảm nhận được từng hơi thở của Tiên Giới phía trên, cảm nhận được từng dao động nhỏ nhất của pháp tắc Đại Lục Trung Ương. Hắn có thể “phân tích” một loại linh thảo thành hàng trăm ngàn hợp chất, và “tiến hóa” chúng thành một loại thần dược hoàn toàn mới chỉ bằng một ý niệm. Đây là sức mạnh của Thiên Đạo, nhưng nó quá lớn, quá choáng ngợp.
“Lâm Phàm, huynh sao vậy?”
Một giọng nói lo lắng vang lên. Tần Nguyệt, người đã đồng hành cùng hắn qua nhiều thử thách ở Vạn Đạo Thánh Địa, đang đứng bên cạnh. Nàng là một nữ nhân tài sắc vẹn toàn, với tâm hồn tinh tế và nhạy cảm. Nàng nhìn thấy sự thay đổi kịch liệt trên gương mặt Lâm Phàm. Ánh mắt hắn lúc này vừa sâu thẳm như vũ trụ, vừa ẩn chứa sự hoảng loạn của một kẻ lạc lối.
Lâm Phàm ngẩng đầu lên, nhìn Tần Nguyệt. Nàng vẫn là nàng, xinh đẹp và kiên cường. Nhưng hắn lại cảm thấy một khoảng cách vô hình giữa họ. Hắn giờ đây mang trong mình gánh nặng của cả một vũ trụ, một sứ mệnh mà không ai có thể chia sẻ. Cảm giác cô độc đột ngột ập đến, lạnh lẽo thấu xương.
“Ta… ta không sao,” Lâm Phàm thì thầm, giọng nói khản đặc. Hắn cố gắng che giấu sự hỗn loạn trong tâm trí, nhưng thất bại.
Tần Nguyệt khẽ cau mày. Nàng đặt tay lên vai hắn, cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ, thuần khiết nhưng cũng đầy áp lực đang tỏa ra từ hắn. Đó không phải là năng lượng của phàm nhân, cũng không phải là linh khí của Tiên Giới. Nó là một cái gì đó cao siêu hơn, cổ xưa hơn. “Huynh đang run rẩy. Có chuyện gì đã xảy ra khi huynh hấp thu mảnh vỡ kia? Huynh có vẻ… không ổn.”
Lâm Phàm hít sâu một hơi. Hắn muốn nói ra tất cả, muốn chia sẻ gánh nặng này. Nhưng làm sao có thể nói cho nàng biết rằng hắn là một mảnh linh hồn của Thiên Đạo, và hắn phải đối mặt với một thực thể có thể nuốt chửng cả vũ trụ? Liệu nàng có tin không? Hay nàng sẽ nghĩ hắn điên rồi?
Những hình ảnh về Hư Vô Thôn Phệ Giả lại hiện lên trong tâm trí hắn. Một con quái vật vô hạn, không có hình dạng cố định, chỉ là sự trống rỗng và hủy diệt thuần túy. Nó nuốt chửng mọi thứ, biến ánh sáng thành bóng tối, sự sống thành cái chết. Cảm giác tuyệt vọng và bất lực của Thiên Đạo Nguyên Thủy trước khi hy sinh lại dội về, khiến Lâm Phàm rùng mình. Hắn, một thiếu niên phế vật, làm sao có thể gánh vác được sứ mệnh này?
“Ta… ta thấy một thứ kinh khủng,” Lâm Phàm nói, giọng run rẩy. “Một thứ có thể hủy diệt tất cả. Và ta… ta được định sẵn để đối mặt với nó.”
Tần Nguyệt nhìn thẳng vào mắt hắn, không hề có chút nghi ngờ. Nàng đã chứng kiến quá nhiều điều phi thường từ Lâm Phàm. “Dù là gì đi nữa, huynh không đơn độc. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.”
Lời nói của Tần Nguyệt như một tia sáng xuyên qua màn đêm hỗn loạn trong tâm trí Lâm Phàm. Hắn nhìn nàng, nhìn những người bạn đã cùng hắn kề vai sát cánh, nhìn Vạn Đạo Thánh Địa, nhìn cả Đại Lục Trung Ương mà hắn đã bảo vệ. Đây là thế giới của hắn, là những người hắn quan tâm. Nếu Hư Vô Thôn Phệ Giả thực sự đến, tất cả sẽ bị hủy diệt. Hắn không thể để điều đó xảy ra.
Nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn đó. Nỗi sợ hãi khi biết rằng bản thân chỉ là một phần nhỏ của một cỗ máy vĩ đại, được lập trình để hoàn thành một sứ mệnh kinh hoàng. Nỗi sợ hãi khi nhận ra rằng số phận của vô số vũ trụ đang nằm trên đôi vai hắn. Hắn không phải là một vị thần toàn năng, hắn vẫn là Lâm Phàm, với những yếu đuối và giới hạn của con người.
Đột nhiên, một luồng năng lượng hỗn loạn từ xa bùng nổ, một con yêu thú cấp Thần Vương đang nổi điên, phá hủy mọi thứ trên đường đi của nó. Thông thường, một con yêu thú như vậy sẽ cần nhiều cường giả Thánh Địa liên thủ mới có thể trấn áp. Nhưng ngay khi năng lượng của nó chạm đến phạm vi cảm nhận của Lâm Phàm, một phản ứng bản năng xảy ra.
Một làn sóng năng lượng vô hình, không hề có dấu hiệu hay âm thanh, quét qua không gian. Con yêu thú Thần Vương đang gầm thét bỗng chốc cứng đờ, toàn thân nó nứt toác, rồi tan biến thành hư vô, không để lại một chút tro tàn. Mọi người xung quanh đều kinh hãi. Họ không thấy ai ra tay, chỉ cảm nhận được một luồng áp lực vô hình thoáng qua, rồi con yêu thú đã biến mất.
Lâm Phàm cũng ngạc nhiên. Hắn không hề cố ý làm điều đó. Đó là một phản ứng tự nhiên của mảnh vỡ Thiên Đạo trong hắn, một phần năng lượng thoát ra khi hắn đang cố gắng kiểm soát sự hỗn loạn trong tâm trí. Sức mạnh này… quả thực đáng sợ.
Hắn nhắm mắt lại. Nỗi sợ hãi vẫn còn, nhưng một ngọn lửa kiên định đã bắt đầu bùng cháy trong lòng hắn. Hắn là Lâm Phàm, nhưng hắn cũng là Thiên Đạo. Hắn không thể trốn tránh số phận. Nếu Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để ban cho hắn cơ hội này, hắn sẽ không phụ lòng. Hắn sẽ đối mặt với Hư Vô Thôn Phệ Giả, không phải vì nghĩa vụ, mà vì những người hắn muốn bảo vệ.
Lâm Phàm mở mắt ra. Ánh mắt hắn vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đây đã pha lẫn sự kiên định và quyết đoán. Hắn quay sang Tần Nguyệt, nở một nụ cười nhẹ. “Ta ổn rồi, Nguyệt nhi. Ta đã hiểu ra nhiều điều. Và ta biết mình phải làm gì.”
Nàng nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt hắn, một sự trưởng thành nhanh chóng đến kinh ngạc. Nàng không hiểu hết mọi thứ, nhưng nàng tin hắn. “Huynh có cần ta giúp gì không?”
“Có,” Lâm Phàm gật đầu. “Hãy giúp ta tìm hiểu thêm về thế giới này, về những bí ẩn cổ xưa. Và hãy chuẩn bị. Cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là của riêng ta.”
Hắn đứng dậy, bước đi vững vàng hơn bao giờ hết. Gánh nặng của sứ mệnh vũ trụ vẫn còn đó, nhưng hắn đã không còn run rẩy. Sức mạnh của Thiên Đạo đang dần hòa nhập với ý chí của Lâm Phàm, tạo nên một thực thể mới, một người anh hùng không chỉ sở hữu sức mạnh tối thượng, mà còn mang trong mình trái tim và ý chí kiên cường của một phàm nhân. Con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, nhưng Lâm Phàm đã sẵn sàng để đối mặt với nó, dù có phải trải qua bao nhiêu nỗi sợ hãi và áp lực đi chăng nữa.