Thiên Đạo Trùng SinhChương 221
Trận chiến tại Vực Sâu Huyết Tinh đã đạt đến đỉnh điểm của sự khốc liệt. Khắp nơi là tiếng gầm thét của yêu ma, tiếng binh khí va chạm chan chát, và những tiếng kêu thê lương của các tu sĩ Thánh Địa. Ma Tông Thiên La, dưới sự lãnh đạo của Ma Hoàng Cửu U, đã triển khai một đội quân ma vật khổng lồ, cùng với các Pháp Trận Huyết Tế tà ác, liên tục hút cạn sinh khí của Đại Lục Trung Ương để cường hóa bản thân. Bầu trời bị nhuộm một màu đỏ quạch, không khí đặc quánh mùi máu tanh và sát khí. Các cường giả của Vạn Đạo Thánh Địa và liên minh đã chiến đấu không ngừng nghỉ trong nhiều ngày đêm, nhưng quân số và sự tàn bạo của Ma Tông dường như vô tận.
Lâm Phàm đứng giữa tâm bão chiến trường, cảm nhận rõ rệt sự hỗn loạn của pháp tắc, sự vặn vẹo của linh khí xung quanh. Mới đây, sau khi vô tình hấp thu mảnh vỡ Thiên Đạo lớn hơn bị phong ấn sâu trong một di tích cổ xưa, hắn đã trải qua một sự lột xác kinh thiên động địa. Nguồn sức mạnh bàng bạc, cổ xưa như tinh hà, cuồn cuộn chảy trong huyết mạch hắn. Mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch đều như được tái tạo, trở nên kiên cố và tinh khiết hơn vạn lần. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn cũng đạt đến một cấp độ hoàn toàn mới, không chỉ giới hạn trong vật chất, mà còn có thể phân tích cả những pháp tắc phức tạp, những dòng chảy năng lượng vô hình.
Tuy nhiên, đi kèm với sức mạnh là một gánh nặng tâm lý kinh hoàng. Những mảnh ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy, về sự hy sinh vĩ đại của nó để phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả, không còn là những ảo ảnh mơ hồ. Chúng hiện lên rõ nét, chân thực như chính hắn đã trải qua. Lâm Phàm nhìn thấy vũ trụ tan rã, nhìn thấy vô số sinh linh bị nuốt chửng bởi bóng tối vô tận, nhìn thấy sự tuyệt vọng của một thực thể tối cao khi phải tự mình xé nát bản thân để bảo vệ sự tồn vong. Nỗi sợ hãi và áp lực từ sứ mệnh vũ trụ đè nặng lên vai hắn. Hắn không chỉ là Lâm Phàm nữa, hắn là một phần của Thiên Đạo, mang trong mình trách nhiệm của cả một vũ trụ.
Ma Hoàng Cửu U, một lão già gầy gò với đôi mắt đỏ ngầu như máu, đứng trên đỉnh một ngọn núi xương, cười khằng khặc. “Vô ích thôi! Các ngươi sẽ không thể ngăn cản được Đại Tế của ta! Khi cánh cổng không gian mở ra, khi Hư Vô Thôn Phệ Giả giáng lâm, tất cả các ngươi sẽ trở thành lương thực cho sự vĩ đại của nó!”
Hắn vung tay, một cột sáng đen kịt từ Pháp Trận Huyết Tế khổng lồ trên đỉnh núi bắn thẳng lên trời, xé rách tầng mây, tạo ra một vết nứt không gian khổng lồ đang dần hình thành. Từ vết nứt đó, một luồng khí tức hủy diệt đáng sợ lan tỏa, khiến mọi sinh linh đều run rẩy.
Các cường giả của Thánh Địa, bao gồm cả Thánh Chủ Vạn Đạo và các Trưởng lão, đều biến sắc. “Hắn đang cố gắng mở ra một cánh cổng liên kết với Hư Vô Chi Địa! Chúng ta phải ngăn hắn lại!”
Nhưng xung quanh Ma Hoàng là vô số ma vật cấp cao và các hộ pháp Ma Tông, tạo thành một lá chắn bất khả xâm phạm. Họ đã kiệt sức sau nhiều ngày chiến đấu, và luồng năng lượng tà ác từ vết nứt đang dần ăn mòn sức mạnh của họ.
Lâm Phàm hít sâu một hơi. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng ý chí kiên định của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang hòa quyện với sự quật cường của chính hắn. Hắn không thể để điều này xảy ra. Không thể để lịch sử lặp lại.
“Hừ!” Một tiếng hừ lạnh vang vọng khắp chiến trường, át đi mọi âm thanh hỗn loạn. Lâm Phàm bước tới, từng bước chân như giẫm lên nhịp đập của Đại Đạo. Ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm như vũ trụ, không còn vẻ ngây thơ của thiếu niên năm xưa. Toàn thân hắn bùng phát ra một luồng khí tức thanh tịnh, hùng vĩ, đối lập hoàn toàn với sự tà ác của Ma Tông.
“Ngươi nói Hư Vô Thôn Phệ Giả?” Lâm Phàm cất tiếng, giọng nói không quá lớn nhưng lại vang vọng trong tâm trí mỗi người, “Ngươi nghĩ ngươi đang triệu hoán thần linh, nhưng ngươi chỉ đang mời gọi sự hủy diệt mà thôi.”
Ma Hoàng Cửu U nheo mắt, cảm nhận được điều gì đó bất thường từ Lâm Phàm. “Một tên tiểu tử hạ giới mà dám ngông cuồng! Ngươi là ai?”
Lâm Phàm không trả lời. Hắn chỉ giơ tay lên, một luồng năng lượng màu vàng kim thanh tịnh ngưng tụ trên lòng bàn tay. Đó không phải là linh khí, không phải là tiên lực, mà là một loại năng lượng cao cấp hơn, mang theo hơi thở của vạn vật sinh sôi, của quy luật vũ trụ.
Với khả năng “Phân Tích” mới, Lâm Phàm nhìn thấu được bản chất của Pháp Trận Huyết Tế. Nó không chỉ hút sinh khí, mà còn đang cố gắng vặn vẹo pháp tắc không gian, tạo ra một lỗ hổng để Hư Vô xâm nhập. Và thứ năng lượng màu đen kịt mà Ma Hoàng đang sử dụng, hắn nhận ra, có một sự tương đồng đáng sợ với những gì hắn thấy trong ký ức về Hư Vô Thôn Phệ Giả.
“Phân Tích… Tiến Hóa… Ngưng Đọng… Đạo Vận!” Lâm Phàm khẽ niệm, mỗi từ như chứa đựng một sức mạnh khai thiên tích địa. Luồng năng lượng vàng kim trên tay hắn bỗng biến thành một mũi kiếm ánh sáng tinh khiết. Mũi kiếm này không có hình thù cụ thể, nó chỉ là một tập hợp của các pháp tắc nguyên thủy được Lâm Phàm tái cấu trúc và cường hóa.
Ma Hoàng Cửu U cảm thấy một sự đe dọa cực lớn, lớn hơn bất kỳ cường giả Thánh Địa nào mà hắn từng đối mặt. Hắn gầm lên: “Ngăn hắn lại! Giết hắn!”
Vô số ma vật lao về phía Lâm Phàm, các hộ pháp Ma Tông cùng lúc thi triển ma pháp cường đại. Nhưng Lâm Phàm chỉ nhẹ nhàng vung kiếm. Một làn sóng ánh sáng vàng kim khuếch tán ra, không gây ra tiếng nổ long trời lở đất, mà chỉ nhẹ nhàng chạm vào các ma vật. Ngay lập tức, chúng không tan biến, mà là bị “tịnh hóa”. Khí tức tà ác biến mất, thay vào đó là những hạt sáng li ti trở về với đất trời, như thể chúng chưa từng tồn tại.
Các hộ pháp Ma Tông cũng không ngoại lệ. Ma pháp của họ bị “phân tích” thành các yếu tố cơ bản, rồi bị “tiến hóa” thành những dòng năng lượng vô hại. Bản thân các hộ pháp cũng cảm thấy ma lực trong cơ thể bị phong tỏa, không thể sử dụng. Họ kinh hãi lùi lại.
Thánh Chủ Vạn Đạo và các cường giả liên minh đứng nhìn với ánh mắt kinh ngạc. Đây là sức mạnh gì? Không phải hủy diệt, mà là biến đổi, là tịnh hóa! Nó vượt xa mọi hiểu biết của họ về tu luyện.
Lâm Phàm giờ đây không còn để tâm đến những kẻ cản đường. Ánh mắt hắn khóa chặt vào Ma Hoàng Cửu U và Pháp Trận Huyết Tế. Mũi kiếm ánh sáng trong tay hắn dần trở nên rực rỡ hơn, hội tụ tất cả sự thanh tịnh và sức mạnh của Thiên Đạo.
“Ngươi muốn mở ra cánh cổng Hư Vô? Ta sẽ đóng nó lại. Mãi mãi!”
Một bước chân, Lâm Phàm đã xuất hiện ngay trước mặt Ma Hoàng Cửu U. Lão già kinh hoàng, không kịp phản ứng. Mũi kiếm ánh sáng không chém xuống, mà đâm thẳng vào trung tâm Pháp Trận Huyết Tế.
Không có tiếng nổ. Không có dư chấn. Chỉ có một luồng sáng vàng kim chói lóa từ Pháp Trận Huyết Tế bùng phát, rồi nhanh chóng lan tỏa khắp nơi. Luồng sáng này không mang theo sức mạnh hủy diệt, mà mang theo sự “sửa chữa”. Các pháp tắc bị vặn vẹo được chỉnh sửa, năng lượng tà ác bị tịnh hóa. Vết nứt không gian khổng lồ trên bầu trời, đang ngày càng mở rộng, bỗng chững lại. Rồi, dưới ánh sáng vàng kim, nó bắt đầu thu hẹp, khép kín lại một cách chậm rãi nhưng chắc chắn.
Ma Hoàng Cửu U gào thét thảm thiết. Hắn cảm thấy nguồn sức mạnh tà ác đang rút khỏi cơ thể mình, Pháp Trận Huyết Tế đang bị đảo ngược. Hắn cố gắng chống cự, nhưng trước sức mạnh của Thiên Đạo tái sinh, mọi nỗ lực đều vô vọng. Hắn bị một luồng sáng vàng kim bao phủ, toàn thân tan rã thành tro bụi, không một dấu vết.
Khi vết nứt không gian hoàn toàn biến mất, bầu trời Vực Sâu Huyết Tinh dần trở lại màu xanh trong. Khí tức tà ác tiêu tan, thay vào đó là một luồng linh khí thanh mát, tinh khiết lan tỏa khắp nơi. Các tu sĩ Thánh Địa cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm, thương thế đang nhanh chóng hồi phục. Hàng tỷ ma vật còn lại, mất đi sự điều khiển của Ma Hoàng và nguồn năng lượng tà ác, bỗng trở nên hỗn loạn, rồi tự tan rã thành hư vô.
Chiến trường im lặng. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về Lâm Phàm, người đang đứng đó, ánh sáng vàng kim trên người dần thu lại. Hắn không còn vẻ gì là thiếu niên phế vật năm xưa. Hắn là một vị thần, một vị cứu tinh, một hiện thân của Đại Đạo. Sự uy nghiêm và sức mạnh của hắn đã khắc sâu vào tâm trí mỗi người.
Thánh Chủ Vạn Đạo là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Ông ta bước tới, quỳ một gối xuống trước Lâm Phàm, giọng nói run rẩy: “Đa tạ Thiên Đạo… à không, đa tạ Lâm Phàm đại nhân đã cứu vớt Đại Lục Trung Ương! Ngài là ân nhân của toàn bộ chúng sinh!”
Các cường giả khác, từ các Thánh Địa, gia tộc lớn, đến những tu sĩ bình thường, đều lần lượt quỳ xuống, bày tỏ lòng kính trọng và biết ơn sâu sắc. Họ đã chứng kiến một điều không tưởng, một sức mạnh vượt xa mọi giới hạn của phàm trần. Lâm Phàm, thiếu niên từ hạ giới, giờ đây đã thực sự trở thành anh hùng, là ngọn cờ hy vọng của Đại Lục Trung Ương.
Lâm Phàm nhìn xuống vô số người đang quỳ lạy, trong lòng không hề có chút kiêu ngạo. Hắn chỉ cảm thấy một sự bình lặng, xen lẫn nỗi lo lắng sâu xa. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Ma Tông Thiên La chỉ là một con rối bị thao túng. Mối đe dọa thực sự, Hư Vô Thôn Phệ Giả, vẫn đang ẩn mình đâu đó trong khoảng không hỗn độn, chờ đợi thời cơ để nuốt chửng mọi thứ. Hắn, với tư cách là Thiên Đạo tái sinh, sẽ không bao giờ được phép dừng lại.
Nhiệm vụ còn dài, và con đường phía trước còn gian nan gấp vạn lần. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, hắn đã bảo vệ được một phần của thế giới, và củng cố thêm niềm tin vào chính mình, vào sứ mệnh vĩ đại mà hắn mang trong huyết mạch.
Chiến thắng tại Vực Sâu Huyết Tinh đã củng cố địa vị của Lâm Phàm, biến hắn từ một thiên tài thành một huyền thoại sống, một vị cứu tinh. Danh tiếng của hắn lan truyền khắp Đại Lục Trung Ương, không ai còn dám khinh thường xuất thân hạ giới của hắn nữa. Ngay cả những thế lực cổ xưa nhất cũng phải xem xét lại sức mạnh và tiềm năng của thiếu niên này. Nhưng Lâm Phàm biết, đây chỉ là một bước nhỏ trên hành trình dài vô tận của mình. Hắn đã sẵn sàng cho những thử thách lớn hơn, những bí mật sâu xa hơn đang chờ đợi hắn khám phá.