Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 228

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:24:30 | Lượt xem: 2

Trận chiến tại Vạn Đạo Thánh Địa đã lên đến đỉnh điểm của sự khốc liệt. Ma Tông Thiên La, với âm mưu thâm độc được ấp ủ hàng ngàn năm, đã huy động toàn bộ lực lượng, bao gồm những Ma Tôn cổ xưa và vô số đệ tử tà ma, bao vây Thánh Địa. Mây đen cuồn cuộn, ma khí ngập trời, biến một vùng không gian rộng lớn thành địa ngục trần gian. Các cường giả của Vạn Đạo Thánh Địa và liên minh chính đạo, bao gồm cả những lão tổ ẩn mình, đã dốc toàn lực chống trả, nhưng vẫn bị áp đảo bởi số lượng và sự tàn bạo của đối phương.

Lâm Phàm, sau khi hấp thu mảnh vỡ Thiên Đạo lớn hơn và thức tỉnh thêm ký ức về Hư Vô Thôn Phệ Giả, đã đạt đến một cảnh giới sức mạnh hoàn toàn mới. Tuy nhiên, nỗi sợ hãi về sứ mệnh vũ trụ, về gánh nặng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, vẫn âm ỉ trong tâm trí hắn. Nhưng nhìn thấy cảnh sinh linh đồ thán, nhìn thấy những bằng hữu và ân sư đang chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, ý chí của hắn bỗng kiên định như sắt đá. Hắn không thể để thế giới này bị hủy diệt, không thể để lịch sử lặp lại. Đây là mảnh đất hắn sinh ra và lớn lên, là nơi hắn tìm thấy ý nghĩa đầu tiên của cuộc đời.

“Sư phụ, chư vị tiền bối, xin hãy lùi lại!”

Giữa tiếng gầm rống của ma thú và tiếng kiếm va chạm, giọng nói của Lâm Phàm vang lên, không quá lớn nhưng lại đủ sức xuyên thấu mọi âm thanh hỗn loạn, mang theo một uy áp vô hình khiến cả chiến trường phải khựng lại trong giây lát. Hắn bước ra, từ từ bay lên giữa không trung, thân hình không chút hoa mỹ nhưng lại tỏa ra một hào quang thần thánh, đối lập hoàn toàn với ma khí cuồn cuộn bên dưới.

Một trong Tứ Đại Ma Tôn của Ma Tông Thiên La, Huyết Ma Tôn, kẻ vừa dùng một đòn đánh bay một vị trưởng lão Thánh Địa, cười khẩy: “Ồ, thằng nhóc phách lối này là ai? Dám ngăn cản đại quân Ma Tông ta? Ngươi tưởng mình là ai?”

Lâm Phàm không đáp, ánh mắt hắn lướt qua chiến trường, thấy hàng trăm ngàn sinh linh đang gục ngã, thấy những tia hy vọng đang dần tắt trong mắt các chiến sĩ chính đạo. Hắn nhắm mắt lại, một luồng năng lượng vô hình bắt đầu cuộn trào từ sâu thẳm trong cơ thể. Hắn không cần pháp quyết, không cần niệm chú, chỉ cần một ý niệm. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn không ngừng hoạt động, không phải để phân tích một cành cây hay viên đá, mà là để phân tích toàn bộ pháp tắc của Ma Tông Thiên La, của ma khí, của cả không gian và thời gian nơi đây.

“Phân Tích… Ma Khí Nguyên Thể.”

Một dòng thông tin khổng lồ tràn vào tâm trí Lâm Phàm. Hắn nhìn thấy rõ bản chất của ma khí: một dạng năng lượng hỗn loạn, ăn mòn, nhưng lại không có gốc rễ vững chắc như linh khí vũ trụ. Nó là một loại “ung nhọt” được tạo ra từ sự vặn vẹo của pháp tắc.

“Tiến Hóa… Thanh Tẩy Pháp Tắc.”

Mở mắt ra, đôi mắt Lâm Phàm không còn là màu đen bình thường, mà có những tia sáng vàng kim lấp lánh, sâu thẳm như vũ trụ nguyên thủy. Hắn giơ tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía mây đen ma khí đang bao trùm. Không có bất kỳ dao động linh lực mạnh mẽ nào, không có tiếng nổ long trời lở đất. Chỉ có một luồng khí tức thanh tịnh, thuần khiết đến cực điểm, từ từ lan tỏa ra.

Ban đầu, nó chỉ là một vòng tròn nhỏ. Nhưng chỉ trong chớp mắt, vòng tròn đó giãn nở với tốc độ kinh hoàng, nuốt chửng từng tấc ma khí. Ma khí, thứ có thể ăn mòn linh khí, ăn mòn sinh mệnh, khi chạm vào luồng khí tức thanh tịnh này lại tan biến như tuyết gặp lửa. Không phải là bị tiêu diệt, mà là bị “tịnh hóa”, bị trả về bản nguyên, không còn mang theo sự tà ác và hỗn loạn nữa.

“Cái gì?!” Huyết Ma Tôn kinh hãi lùi lại. Hắn cảm thấy ma khí trong cơ thể mình cũng đang bị ảnh hưởng, có dấu hiệu bị suy yếu. Đây là điều chưa từng xảy ra!

Lâm Phàm bước thêm một bước, luồng khí tức thanh tịnh bỗng hóa thành một cơn sóng thần màu vàng kim, càn quét khắp chiến trường. Mây đen ma khí bị xua tan, những Ma Tôn đang đứng trên không trung bị ánh sáng chói lòa chiếu rọi, cảm thấy một lực lượng vô hình đang xé toạc lớp phòng ngự ma khí của chúng.

“Không thể nào! Đây là loại sức mạnh gì?!” Một Ma Tôn khác, Cốt Ma Tôn, gào thét, cố gắng triệu hồi ma khí nguyên thủy để chống đỡ, nhưng vô ích.

Những Ma Tộc cấp thấp, những đệ tử Ma Tông, khi bị ánh sáng vàng kim này chiếu vào, thân thể chúng bỗng chốc hóa thành tro bụi, không kịp kêu la một tiếng. Chúng không phải chết vì bị tấn công, mà là chết vì bản chất tà ác của chúng không thể dung hòa với sự thanh tịnh tuyệt đối này.

Lâm Phàm không dừng lại. Hắn hiểu rằng tịnh hóa ma khí chỉ là bước đầu. Hắn vươn tay trái, năm ngón tay xòe ra, hướng về phía Tứ Đại Ma Tôn đang hoảng loạn. Một lực hút kinh hoàng bỗng xuất hiện, không phải là lực hút vật lý, mà là lực hút pháp tắc. Các Ma Tôn cảm thấy như toàn bộ ma khí trong cơ thể, thậm chí cả linh hồn của chúng, đang bị kéo ra ngoài.

“Thiên Đạo Trấn Áp!” Lâm Phàm khẽ nói.

Bốn Ma Tôn, những kẻ mà trước đó còn có thể đối chọi với các lão tổ Thánh Địa, giờ đây không thể nhúc nhích. Chúng bị một áp lực vô hình, một “pháp tắc” mạnh mẽ hơn cả pháp tắc của thế giới này, đè nén. Chúng cảm thấy bản thân như những con kiến đang bị một bàn tay khổng lồ nghiền nát.

“Hắn… hắn là ai? Hắn không phải là người của thế giới này!” Ma Tôn Thiên Ảnh, kẻ giỏi ẩn nấp nhất, cũng bị ép hiện hình, thân thể run rẩy.

Lâm Phàm không giết chúng ngay lập tức. Hắn muốn cho toàn bộ liên minh chính đạo thấy rõ, và cũng là để bản thân hắn khẳng định lại sứ mệnh của mình. Hắn nắm chặt bàn tay trái, và ngay lập tức, một tiếng nổ trầm đục vang vọng khắp không gian. Bốn Ma Tôn, cùng với hàng ngàn Ma Tộc tinh anh khác, không hề bị máu me hay nát thịt, mà là tan biến vào hư không, như thể chúng chưa từng tồn tại. Pháp tắc của chúng bị xóa sổ, không còn bất kỳ dấu vết nào. Đây là sự tiêu diệt ở cấp độ nguyên tử, cấp độ pháp tắc.

Chiến trường im bặt. Các cường giả chính đạo, từ trưởng lão đến đệ tử, đều há hốc mồm, không tin vào mắt mình. Sự tuyệt vọng vừa rồi đã bị thay thế bằng sự kinh ngạc tột độ, rồi đến sự kính sợ vô bờ bến. Một người, chỉ một người, đã xoay chuyển cục diện của một trận chiến định mệnh, tiêu diệt những kẻ mà cả liên minh phải dùng đến sinh mạng để chống trả.

Lâm Phàm quay đầu, ánh mắt quét qua những đệ tử Ma Tông còn lại đang run rẩy. Hắn không nói gì, chỉ giơ ngón tay trỏ lên, vẽ một vòng tròn trên không trung. Từ vòng tròn đó, một cơn gió nhẹ nhàng thổi qua. Cơn gió này không mang theo sát ý, nhưng khi chạm vào các Ma Tông đệ tử, chúng đều cảm thấy một nỗi sợ hãi kinh hoàng dâng lên từ tận đáy lòng, một sự sợ hãi bản năng đối với một thực thể vượt xa mọi hiểu biết của chúng. Chúng quỳ rạp xuống đất, run rẩy, mất hết ý chí chiến đấu. Một số kẻ thậm chí đã tự tan rã thành tro bụi do không chịu nổi áp lực tâm lý từ sức mạnh của Lâm Phàm.

“Ma Tông Thiên La, từ nay diệt vong.” Giọng Lâm Phàm vang vọng, như lời phán quyết của Thiên Đạo.

Sau đó, hắn bay thẳng đến tổng đàn của Ma Tông Thiên La, nơi được bảo vệ bởi vô số trận pháp và cấm chế cổ xưa. Nhưng trước sức mạnh của Lâm Phàm, mọi thứ đều vô dụng. Hắn không phá vỡ trận pháp, mà là “phân tích” chúng, sau đó “tiến hóa” chúng thành những trận pháp có lợi cho mình, hoặc đơn giản là khiến chúng tự tan rã. Trong vòng chưa đầy một canh giờ, tổng đàn Ma Tông Thiên La đã bị san bằng hoàn toàn, những tàn dư của nó bị thanh tẩy đến mức không còn một vết tích ma khí.

Khi Lâm Phàm trở về, toàn bộ chiến trường đã không còn bóng dáng một tên Ma Tộc nào. Những kẻ sống sót của Ma Tông đã bỏ chạy tán loạn, không dám quay đầu. Các đệ tử và cường giả chính đạo vây quanh Lâm Phàm, ánh mắt tràn ngập sùng bái và biết ơn. Hắn không chỉ cứu Vạn Đạo Thánh Địa, mà còn cứu toàn bộ Đại Lục Trung Ương khỏi một thảm họa diệt vong.

Vị Thánh Chủ Vạn Đạo, một lão giả tóc bạc phơ, quỳ xuống, trịnh trọng hành lễ: “Đa tạ Lâm Phàm công tử đã ra tay nghĩa hiệp, cứu vớt chúng sinh! Ân đức này, Vạn Đạo Thánh Địa vĩnh viễn không quên!”

Hàng vạn người khác cũng quỳ xuống theo, đồng thanh hô vang: “Đa tạ Lâm Phàm công tử!”

Lâm Phàm nhìn xuống đám đông, trong lòng dấy lên một cảm xúc phức tạp. Hắn đã thể hiện sức mạnh áp đảo, trở thành anh hùng của Đại Lục Trung Ương. Nhưng hắn biết, đây chỉ là một bước nhỏ trong hành trình của mình. Mối đe dọa thực sự, Hư Vô Thôn Phệ Giả, vẫn đang rình rập ngoài kia, chờ đợi thời cơ nuốt chửng tất cả các vũ trụ. Sứ mệnh của hắn còn xa lắm.

Tuy nhiên, sự công nhận và lòng biết ơn của những người này đã tiếp thêm sức mạnh cho hắn, củng cố thêm ý chí để đối mặt với những thử thách lớn hơn sắp tới. Hắn không còn là thiếu niên phế vật bị khinh miệt ngày nào, mà đã trở thành một cột trụ của thế giới, người mang trong mình một phần của Thiên Đạo, gánh vác vận mệnh của vũ trụ. Đại Lục Trung Ương đã được cứu, nhưng hành trình của Lâm Phàm, với tư cách là người kế thừa Thiên Đạo, chỉ mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8