Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 236

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:27:59 | Lượt xem: 3

Đại Lục Trung Ương, sau trận đại chiến diệt trừ Ma Tông Thiên La, tuy đã thoát khỏi họa diệt vong, nhưng vẫn còn chìm trong một sự hỗn loạn ngầm. Các vết sẹo chiến tranh in hằn khắp nơi, từ những thành trì đổ nát cho đến những mảnh đất linh khí bị ô nhiễm. Quan trọng hơn, trật tự vốn có đã bị phá vỡ, và một trật tự mới đang chật vật hình thành. Lâm Phàm, người được tôn xưng là anh hùng, là Chí Tôn của phàm giới, giờ đây gánh vác trọng trách nặng nề: thống nhất ý chí của các Thánh Địa, tái thiết một nền hòa bình vững chắc.

Tại Vạn Đạo Thánh Địa, nơi tạm thời được chọn làm trung tâm của Liên Minh các Thánh Địa, một cuộc họp khẩn cấp đang diễn ra. Các vị Thánh Chủ, Tông Chủ từ hàng chục Thánh Địa lớn nhỏ, cùng với những trưởng lão có địa vị cao, tề tựu đông đủ. Không khí trong đại điện vừa trang nghiêm vừa có chút căng thẳng. Dù Lâm Phàm đã chứng minh sức mạnh tuyệt đối, nhưng việc chấp nhận một thiếu niên làm thủ lĩnh tối cao vẫn còn là một thách thức đối với một số thế lực lâu đời.

Lâm Phàm ngồi ở vị trí cao nhất, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt. Hắn không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của hắn đã đủ để trấn áp những ý nghĩ bất tuân. Bên cạnh hắn là Tiêu Dao Tử, Thánh Chủ của Vạn Đạo Thánh Địa, người luôn ủng hộ Lâm Phàm vô điều kiện, và một vài bằng hữu thân cận đã cùng hắn vào sinh ra tử. Ánh mắt của Lâm Phàm dừng lại ở một vị Thánh Chủ của Hạo Thiên Các, một tông môn có lịch sử lâu đời và luôn tự cho mình là trung tâm. Vị Thánh Chủ này, Thượng Quan Thiên, dường như đang có ý kiến.

“Thưa Lâm Chí Tôn,” Thượng Quan Thiên chậm rãi cất lời, giọng nói mang theo chút hoài nghi khó giấu, “việc tái thiết Đại Lục Trung Ương là vô cùng cấp bách. Nhưng việc phân chia tài nguyên, phân định quyền lực giữa các Thánh Địa sau chiến tranh, lại càng cần sự công bằng. Ngài là người lãnh đạo liên minh, chúng tôi kính trọng ngài. Nhưng liệu một mình ngài có thể quán xuyến hết mọi việc? Những thế lực nhỏ hơn đang nhân cơ hội này quấy phá, cướp bóc. Thậm chí có tin đồn rằng tàn dư Ma Tông vẫn còn ẩn mình, chờ thời cơ phản công.”

Lời Thượng Quan Thiên nói ra, không ít người gật gù tán thành. Họ muốn Lâm Phàm phân quyền, hoặc ít nhất là có một cơ chế rõ ràng để họ có thể tự quản lý và bảo vệ lợi ích của mình. Đây là một vấn đề nhức nhối, bởi lẽ liên minh được hình thành trong lúc nguy cấp, giờ đây mối đe dọa chính đã bị đẩy lùi, những lợi ích cá nhân bắt đầu nổi lên.

Lâm Phàm khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn bình thản. “Thượng Quan Thánh Chủ nói rất đúng. Đại Lục Trung Ương cần một trật tự mới, công bằng và vững chắc hơn. Tuy nhiên, cái gọi là ‘công bằng’ không phải là chia chác lợi ích, mà là tạo ra một môi trường nơi tất cả đều có thể phát triển, không còn sự áp bức từ kẻ mạnh, không còn nỗi lo sợ từ thế lực tà ác. Ta sẽ không can thiệp vào từng việc nhỏ, nhưng ta sẽ đảm bảo rằng bất kỳ ai dám phá hoại trật tự chung, bất kỳ thế lực nào dám gieo rắc hỗn loạn, đều sẽ phải trả giá.”

Hắn dừng lại một chút, năng lượng vô hình lan tỏa khắp đại điện, khiến những người có tu vi thấp hơn cảm thấy áp lực đè nặng. “Về tàn dư Ma Tông, quả thực vẫn còn. Chúng ta không thể coi thường. Ta đã phái người điều tra và sẽ sớm có hành động. Nhưng điều quan trọng hơn, là phải chữa lành vết thương của đại lục, phục hồi sinh khí cho các vùng đất bị tàn phá. Ta có một phương pháp, có thể giúp các ngươi đẩy nhanh quá trình này.”

Rồi Lâm Phàm bắt đầu giải thích về một số kỹ thuật độc đáo mà hắn đã “tiến hóa” từ khả năng Thiên Đạo của mình. Đó không chỉ là các công pháp tu luyện tiên tiến giúp các tu sĩ phục hồi nhanh hơn, mà còn là phương pháp cải tạo linh mạch, thanh tẩy tà khí cho những vùng đất bị Ma Tông hủy hoại. Hắn đưa ra những bản đồ chi tiết về các điểm nút linh khí quan trọng cần được củng cố, những vùng đất cần được gieo trồng lại linh dược, những phương pháp kết hợp linh trận để tối ưu hóa việc hấp thu thiên địa linh khí.

Sự hiểu biết sâu sắc của Lâm Phàm về pháp tắc thiên địa, về cách vận hành của linh khí, vượt xa mọi Thánh Chủ có mặt. Những gì hắn trình bày không chỉ là lý thuyết, mà còn là những giải pháp thực tiễn, có tính khả thi cao. Các Thánh Chủ ban đầu còn hoài nghi, nhưng khi nghe Lâm Phàm phân tích cặn kẽ từng chi tiết, từng lợi ích mà phương pháp đó mang lại, họ dần dần bị thuyết phục. Sự uyên thâm và tầm nhìn của Lâm Phàm khiến họ nhận ra rằng, vị thủ lĩnh này không chỉ mạnh về vũ lực, mà còn có trí tuệ siêu phàm.

“Đây là kế hoạch tổng thể của ta,” Lâm Phàm kết thúc, “các ngươi sẽ cử đệ tử tinh anh nhất của mình, những người có khả năng và tâm huyết, học tập các phương pháp này. Sau đó, họ sẽ trở về tông môn của mình, hướng dẫn các đệ tử khác thực hiện. Ta cũng sẽ cử người của ta giám sát và hỗ trợ. Trong vòng một trăm năm, ta tin rằng Đại Lục Trung Ương sẽ hồi phục hoàn toàn, thậm chí còn phồn thịnh hơn trước.”

Một trăm năm! Đó là một khoảng thời gian dài đối với phàm nhân, nhưng lại không quá dài đối với các cường giả tu luyện. Tuy nhiên, để một vùng đất rộng lớn như Đại Lục Trung Ương hồi phục trong một thế kỷ, đó gần như là điều không tưởng nếu không có những phương pháp đột phá. Lâm Phàm đang vẽ ra một viễn cảnh quá đỗi tươi đẹp, khiến các Thánh Chủ vừa kinh ngạc vừa tràn đầy hy vọng.

Sau cuộc họp, Thượng Quan Thiên chủ động tiến đến Lâm Phàm, vẻ mặt đã không còn chút hoài nghi nào, thay vào đó là sự kính phục chân thành. “Lâm Chí Tôn, là lão phu thiển cận. Tầm nhìn của ngài quả thực khiến chúng tôi hổ thẹn. Lão phu nguyện dốc hết sức mình, cùng với Hạo Thiên Các, tuân theo sự chỉ dẫn của ngài.”

Lâm Phàm gật đầu nhẹ, mỉm cười. “Thượng Quan Thánh Chủ quá lời. Tất cả chúng ta đều vì sự thịnh vượng chung của đại lục.”

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí Lâm Phàm, hắn biết rằng những thách thức này chỉ là bước khởi đầu. Mỗi khi hắn vận dụng khả năng “tiến hóa” hay điều chỉnh pháp tắc thiên địa, một mảnh ký ức mơ hồ lại thoáng qua, một cảm giác quen thuộc đến lạ thường. Đó là cảm giác của sự vĩ đại, của sự quản lý toàn bộ vũ trụ, của một sứ mệnh thiêng liêng. Những mảnh ghép về Thiên Đạo Nguyên Thủy, về Hư Vô Thôn Phệ Giả, dù còn rời rạc nhưng đã bắt đầu hình thành một bức tranh đáng sợ trong tâm trí hắn.

Hắn cảm nhận được rằng, Đại Lục Trung Ương này, dù rộng lớn đến đâu, cũng chỉ là một góc nhỏ bé của thế giới. Có những vùng đất cao hơn, những cảnh giới xa xăm hơn đang chờ đợi hắn. Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ, một lời hiệu triệu vô định từ sâu thẳm linh hồn, nhắc nhở hắn rằng sứ mệnh thực sự của mình không phải là làm Chí Tôn của phàm giới này, mà là một điều gì đó vĩ đại hơn, bao trùm cả vũ trụ.

Đêm đó, Lâm Phàm đứng một mình trên đỉnh núi cao nhất của Vạn Đạo Thánh Địa, ngước nhìn vầng trăng sáng vằng vặc. Hắn đưa tay ra, cảm nhận những luồng linh khí tinh khiết đang dần hồi phục. Hắn có thể “nhìn” thấy những mạch linh khí ngầm dưới lòng đất, những điểm yếu pháp tắc đang dần được vá lại. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn không chỉ dừng lại ở việc tu luyện cá nhân hay cải tạo vật chất, mà đã mở rộng ra tầm vũ trụ, cho phép hắn tương tác và điều chỉnh cả những quy luật cơ bản của thế giới.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, một luồng khí tức lạnh lẽo, tinh khiết như băng tuyết, phảng phất trong gió đêm. Nó không phải là tà khí, mà là một loại năng lượng thuần túy, mang theo sự thanh khiết tuyệt đối và một chút u buồn cổ kính. Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Hắn chưa từng cảm nhận được một loại khí tức nào như vậy ở Đại Lục Trung Ương này. Nó không thuộc về bất kỳ Thánh Địa hay thế lực nào mà hắn từng biết. Nó giống như một lời nhắc nhở, một dấu hiệu cho thấy có những bí mật sâu xa hơn đang ẩn giấu, những cá thể đặc biệt đang tồn tại.

Khí tức đó chợt lóe lên rồi biến mất, như một ảo ảnh. Nhưng Lâm Phàm biết, đó không phải là ảo ảnh. Đó là một sự tồn tại chân thực, và có lẽ, rất mạnh mẽ. Hắn liên tưởng đến những mảnh ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy, về những thực thể được sinh ra cùng với nó, hoặc những người bảo vệ những bí mật cổ xưa. Một cái tên chợt lóe lên trong tâm trí hắn, dù hắn chưa từng nghe thấy nó bao giờ: “Thiên Nữ Băng Sương”.

Lâm Phàm không biết liệu đó có phải là một mảnh ký ức nữa của Thiên Đạo hay chỉ là một suy đoán vô căn cứ. Nhưng hắn biết rằng, hành trình của mình vẫn còn rất dài. Đại Lục Trung Ương chỉ là một trạm dừng chân tạm thời. Sứ mệnh của hắn, là vượt qua mọi giới hạn, tìm kiếm những mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại, và đối mặt với mối đe dọa vũ trụ đang dần lộ diện. Hắn phải mạnh mẽ hơn, không chỉ về thể xác mà còn về ý chí, về tầm nhìn. Bởi vì, vũ trụ đang chờ đợi một Thiên Đạo mới, và hắn chính là hy vọng đó.

Bình minh ló dạng, những tia nắng đầu tiên chiếu rọi lên Đại Lục Trung Ương, xua đi màn đêm và những mối lo toan. Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức sống đang dâng trào. Hắn đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo, sẵn sàng để dẫn dắt thế giới này vượt qua mọi giới hạn, và cuối cùng, vươn tới đỉnh cao của sự tồn tại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8