Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 243

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:31:01 | Lượt xem: 3

Đại Lục Trung Ương, sau cuộc đại chiến rung chuyển thiên địa với Ma Tông Thiên La, cuối cùng đã khôi phục lại sự bình yên. Nhưng sự bình yên này không phải tự nhiên mà có, nó được kiến tạo bởi một cái tên duy nhất: Lâm Phàm.

Hắn, từ một thiếu niên hạ giới bị khinh miệt, từng bước vươn lên, thống nhất các Thánh Địa, trở thành người dẫn dắt liên minh chính đạo. Danh xưng “Thánh Chủ Vạn Đạo” hay “Chí Tôn Liên Minh” đã không còn xa lạ với bất kỳ ai trên đại lục này. Tuy nhiên, Lâm Phàm không ngủ quên trên chiến thắng. Mảnh ký ức Thiên Đạo ngày càng rõ ràng trong tâm trí hắn, cùng với cảm nhận mơ hồ về sự bất ổn sâu xa bên dưới vẻ ngoài yên bình của thế giới, thúc đẩy hắn không ngừng tìm kiếm.

Một buổi chiều tĩnh lặng tại Vạn Đạo Thánh Địa, nơi giờ đây đã trở thành trung tâm quyền lực của liên minh, Lâm Phàm đang ngồi trong thư các cổ kính, lật giở những cuốn sách ghi chép cổ xưa nhất. Bên cạnh hắn là Trưởng lão Huyền Minh, một vị lão nhân thông tuệ của Vạn Đạo Thánh Địa, người đã chứng kiến sự trỗi dậy của Lâm Phàm và giờ đây là cố vấn thân cận của hắn.

“Thánh Chủ, ngài đã tìm kiếm điều gì trong những cổ tịch này suốt mấy tháng qua?” Trưởng lão Huyền Minh hỏi, ánh mắt hiền hòa nhìn Lâm Phàm. “Ma Tông Thiên La đã bị diệt, tàn dư cũng đã bị quét sạch. Đại lục đang bước vào kỷ nguyên thái bình chưa từng có.”

Lâm Phàm khẽ đặt một cuốn sách da thú mục nát xuống, ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh thẳm. “Bề ngoài là bình yên, nhưng sâu bên trong, ta cảm nhận được một sự thiếu hụt, một lỗ hổng trong pháp tắc vũ trụ này. Nó giống như một vết thương cũ, đã khép miệng nhưng vẫn âm ỉ nhức nhối.”

Trưởng lão Huyền Minh trầm ngâm, rồi đột nhiên ánh mắt ông lóe lên. “Vết thương cũ… Lẽ nào, Thánh Chủ đang nhắc đến truyền thuyết về ‘Thiên Đạo Nguyên Thủy’?”

Lâm Phàm quay lại, gật đầu. “Không chỉ là truyền thuyết. Ta đã tìm thấy những ghi chép rải rác, dù rất mơ hồ, nhưng đều chỉ về một thực thể tối thượng từng tồn tại, người đã hy sinh bản thân để bảo vệ vũ trụ. Và ta… ta cảm thấy có một sợi dây liên kết vô hình với nó.” Hắn không tiện nói về việc mình chính là một mảnh linh hồn Thiên Đạo quan trọng nhất, nhưng những gì hắn cảm nhận được là chân thật.

“Và có một điều nữa,” Lâm Phàm tiếp tục, “trong những ghi chép cổ xưa nhất, thường nhắc đến một nơi… ‘Băng Tuyết Thánh Địa’, và một ‘Thiên Nữ Băng Sương’. Họ nói rằng nơi đó là cực điểm của băng giá, tách biệt khỏi thế giới, và Thiên Nữ là người bảo hộ một bí mật vĩ đại, một bí mật liên quan đến sự cân bằng của đại lục.”

Trưởng lão Huyền Minh vuốt râu. “Băng Tuyết Thánh Địa… Đó là một truyền thuyết còn cổ xưa hơn cả Vạn Đạo Thánh Địa chúng ta. Người ta nói rằng nó nằm ở cực bắc của đại lục, trên đỉnh Cửu Hàn Thần Sơn, quanh năm bị bão tuyết và phong ấn bởi những pháp trận tự nhiên. Không ai có thể tìm thấy, chứ đừng nói là đặt chân vào. Và Thiên Nữ Băng Sương… chỉ là một cái tên trong truyền thuyết, một biểu tượng của sự thuần khiết và sức mạnh vô song, chưa từng ai thực sự thấy dung nhan của nàng.”

“Nhưng ta cảm nhận được sự hiện hữu của nàng,” Lâm Phàm kiên định. “Một luồng khí tức cực kỳ tinh khiết, cổ xưa, và… lạnh lẽo thấu xương, nhưng lại mang theo một chút quen thuộc, như là cùng một nguồn gốc.” Hắn biết, đó chính là một mảnh vỡ Thiên Đạo khác đang gọi.

“Nếu Thánh Chủ đã quyết tâm, lão phu cũng sẽ không ngăn cản. Nhưng đường đến Băng Tuyết Thánh Địa hiểm trở vạn phần, hơn nữa chúng ta không biết rõ mục đích của Thiên Nữ Băng Sương, liệu nàng có thiện ý hay không.” Trưởng lão Huyền Minh lo lắng.

“Ta sẽ đi một mình, hoặc chỉ với một vài người đáng tin cậy nhất,” Lâm Phàm nói. “Đây không phải là một cuộc chiến, mà là một cuộc tìm kiếm sự thật.”

Vài ngày sau, Lâm Phàm cùng với Mộ Dung Tuyết, nữ đệ tử thủ tịch của Vạn Đạo Thánh Địa, người đã cùng hắn chiến đấu qua nhiều trận mạc và có mối quan hệ thâm giao, và một vị hộ pháp trung thành, đã khởi hành. Mộ Dung Tuyết, với tâm hồn trong sáng và trực giác nhạy bén, cũng cảm nhận được một điều gì đó đặc biệt về chuyến đi này, dù nàng không thể lý giải rõ ràng.

Hành trình lên phía bắc là một thử thách thực sự. Khí hậu dần trở nên khắc nghiệt, cây cối thưa thớt rồi biến mất, nhường chỗ cho những vùng đất bị bao phủ bởi băng giá vĩnh cửu. Những ngọn núi cao chót vót, sắc nhọn như kiếm, đâm thẳng lên bầu trời xám xịt. Gió gào thét như tiếng quỷ khóc, mang theo những hạt tuyết sắc như dao cạo, liên tục tấn công đoàn người.

“Thánh Chủ, nơi đây thật lạnh lẽo, ngay cả linh khí cũng bị đóng băng,” Mộ Dung Tuyết run rẩy nói, dù nàng đã vận dụng hết công pháp hộ thân.

Lâm Phàm vung tay, một quầng sáng ấm áp bao bọc lấy cả ba người, làm tan chảy phần nào cái lạnh cắt da cắt thịt. “Càng đi sâu, ta càng cảm nhận được nó rõ ràng hơn. Một nguồn năng lượng khổng lồ, thuần túy, nhưng lại bị phong tỏa hoàn toàn.” Hắn nhìn về phía xa, nơi một dãy núi khổng lồ hiện ra mờ ảo trong bão tuyết, đỉnh núi cao nhất dường như xuyên thủng cả tầng mây.

Hệ thống trong tâm trí Lâm Phàm liên tục phát ra cảnh báo và phân tích.

[Phát hiện nguồn năng lượng pháp tắc cổ xưa, cấp độ cực cao.]
[Phát hiện dấu vết của Thiên Đạo Nguyên Thủy, mức độ tương đồng: 87%.]
[Xác định vị trí mục tiêu: Cửu Hàn Thần Sơn, đỉnh cao nhất.]

Càng đến gần Cửu Hàn Thần Sơn, không gian càng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Bão tuyết dịu đi, nhưng thay vào đó là một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí và linh hồn. Những tảng băng trôi lơ lửng giữa không trung, những thác nước đóng băng vĩnh cửu, tạo nên một khung cảnh siêu thực, như bước vào một thế giới hoàn toàn khác.

Khi họ cuối cùng cũng leo lên được lưng chừng núi, một cánh cổng băng khổng lồ hiện ra, được khắc chạm tinh xảo với những hoa văn cổ xưa, tỏa ra ánh sáng xanh lam huyền ảo. Cánh cổng này không hề có dấu vết của nhân tạo, mà như được tạo thành từ chính tinh hoa của băng tuyết và pháp tắc thiên địa.

“Đây chính là Băng Tuyết Thánh Địa…” Mộ Dung Tuyết thì thầm, đôi mắt tròn xoe kinh ngạc. Nàng chưa bao giờ tưởng tượng ra một nơi như vậy tồn tại trên thế gian.

Lâm Phàm tiến lại gần cánh cổng. Hắn không hề cảm nhận được sự thù địch, chỉ có một luồng khí tức xa cách và cô tịch. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào mặt băng lạnh giá. Ngay lập tức, một luồng năng lượng thuần khiết và cổ xưa ùa vào cơ thể hắn, khiến mảnh linh hồn Thiên Đạo trong hắn rung động dữ dội. Một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí hắn: một vũ trụ rộng lớn, một thực thể khổng lồ đang tan rã, và một ý chí kiên định bảo vệ.

Cánh cổng băng từ từ mở ra, không hề có tiếng động, để lộ ra một cảnh tượng còn kinh ngạc hơn. Bên trong không phải là một hang động hay một tòa thành, mà là một thế giới thu nhỏ được bao phủ bởi băng tuyết và ánh sáng huyền ảo. Những cây cổ thụ kết tinh từ băng, những dòng sông đóng băng lấp lánh, và ở trung tâm, một tòa tháp băng cao vút, chạm tới tận trời xanh.

Ánh sáng từ tòa tháp chiếu rọi, tạo nên một cầu vồng băng lộng lẫy. Và trên đỉnh tòa tháp đó, một bóng dáng mảnh mai, thanh thoát đang đứng. Mái tóc trắng như tuyết, làn da trắng như ngọc, khoác trên mình bộ y phục màu băng lam, nàng đứng đó như một bức tượng điêu khắc từ băng tuyết, hoàn mỹ đến mức siêu phàm. Khí chất của nàng lạnh lẽo đến tận xương tủy, nhưng lại mang theo một vẻ đẹp tinh khiết, thoát tục, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Đó chính là Thiên Nữ Băng Sương.

Khi Lâm Phàm và đoàn người bước qua cánh cổng, nàng từ từ quay lại. Đôi mắt nàng màu xanh băng sâu thẳm, không chứa bất kỳ cảm xúc nào, nhưng lại phản chiếu hình ảnh của toàn bộ thế giới băng giá. Ánh mắt đó quét qua Mộ Dung Tuyết và vị hộ pháp, rồi dừng lại thật lâu trên Lâm Phàm.

Một luồng áp lực vô hình bùng nổ, không phải là sự đe dọa, mà là sự thăm dò, sự cộng hưởng của hai nguồn năng lượng cổ xưa. Lâm Phàm cảm nhận được trái tim mình đập mạnh, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nhận thức sâu sắc. Nàng không chỉ là một cường giả, nàng chính là một mảnh ghép quan trọng, một phần của bản thân hắn.

Thiên Nữ Băng Sương khẽ nhếch môi, một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại khiến cả thế giới băng giá xung quanh như tan chảy đôi chút. Giọng nói của nàng vang vọng trong không gian, trong trẻo như tiếng chuông băng, nhưng lại mang theo một sự cổ xưa vô tận.

“Ngươi đã đến… Người mang theo ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy…”

Lâm Phàm đứng yên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào nàng. Cuộc gặp gỡ này, định mệnh đã an bài từ vô số kỷ nguyên trước, cuối cùng cũng đã xảy ra. Hắn biết, từ giây phút này, bí mật về Thiên Đạo Nguyên Thủy và Hư Vô Thôn Phệ Giả sẽ dần được hé lộ, và sứ mệnh thực sự của hắn sẽ bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8