Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 275
Ngày hôm đó, toàn bộ Đại Lục Trung Ương như nín thở. Tại Thiên Đạo Đài, một ngọn núi cổ xưa sừng sững giữa bầu trời, nơi truyền thuyết kể rằng từng có các vị Tiên Nhân giáng lâm, hàng vạn cường giả từ các Thánh Địa, Cổ Tộc, và Vương Triều tề tựu. Không khí căng như dây đàn, chứa đựng sự kính sợ, hoài nghi và cả một chút cuồng nhiệt mong chờ. Cuộc chiến định đoạt Chí Tôn của phàm giới sắp diễn ra.
Đối thủ của Lâm Phàm không ai khác chính là Thái Thượng Hoàng Long, vị lão tổ sống lâu nhất của Cửu Thiên Long Tông, một trong ba siêu thế lực hùng mạnh nhất Đại Lục. Hoàng Long lão tổ đã bế quan hơn ba ngàn năm, lần gần nhất xuất hiện là để trấn áp một cuộc đại loạn của Ma Tông, chỉ một chưởng đã khiến một ngọn núi hóa thành hư vô. Thân ảnh ông ta hiện ra trên Thiên Đạo Đài, không chút màu mè, nhưng mỗi bước đi đều như hòa mình vào thiên địa, khí tức cổ xưa và uy áp vô hình bao trùm, khiến ngay cả những Thánh Chủ cũng phải cúi đầu.
Lâm Phàm bước lên đài, thân hình vẫn giữ vẻ thanh tú của một thiếu niên, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như vũ trụ. Hắn không hề có vẻ kiêu ngạo hay sợ hãi, chỉ có sự bình tĩnh tuyệt đối. Tiếng xì xào bắt đầu lan truyền, người thì ca ngợi dũng khí của Lâm Phàm, kẻ thì cho rằng hắn quá tự phụ khi dám đối đầu với một tồn tại đã đứng trên đỉnh phong suốt hàng ngàn năm.
Hoàng Long lão tổ khẽ mở mắt, ánh nhìn uy nghi như rồng vàng quét qua Lâm Phàm. “Ngươi chính là Lâm Phàm, kẻ đã thống nhất Vạn Đạo Thánh Địa, hóa giải Thiên La Ma Tông?” Giọng nói của ông ta trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông cổ, mang theo sức mạnh xuyên thấu linh hồn. “Tu vi của ngươi đã đạt đến cảnh giới Bán Tiên, thậm chí còn mơ hồ chạm đến ngưỡng cửa Chân Tiên. Thật khiến lão phu phải kinh ngạc. Nhưng muốn trở thành Chí Tôn của phàm giới, chỉ sức mạnh thôi là chưa đủ.”
Lâm Phàm chắp tay. “Vãn bối thỉnh giáo Thái Thượng lão tổ.”
Hoàng Long lão tổ gật đầu, không nói thêm. Ông ta đưa một bàn tay ra, không gian xung quanh chợt vặn vẹo. Một chưởng ấn màu vàng kim khổng lồ, được ngưng tụ từ Long Khí tinh thuần và pháp tắc Đại Đạo, từ từ hình thành trên đỉnh đầu Lâm Phàm. Chưởng ấn đó không nhanh, nhưng mang theo một sức nặng của hàng ngàn năm tu luyện, như một tòa núi thần đang từ từ sụp đổ, muốn nghiền nát mọi thứ bên dưới. Đó là “Hoàng Long Phá Thiên Chưởng”, một trong những tuyệt kỹ trấn phái của Cửu Thiên Long Tông, có thể phá nát không gian, chấn động tinh thần.
Lâm Phàm đứng yên, đôi mắt chợt lóe lên những tia sáng phức tạp. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn hoạt động hết công suất. Hắn không chỉ phân tích chưởng ấn, mà còn phân tích cả pháp tắc cấu thành nó, nguồn năng lượng, và thậm chí là ý chí đằng sau chiêu thức của Hoàng Long lão tổ. Thông tin khổng lồ tràn ngập tâm trí hắn, được xử lý chỉ trong tích tắc. Lâm Phàm nhận ra, chưởng ấn này không chỉ là lực vật lý, mà còn là một loại áp lực tinh thần, một sự áp đặt của “Thiên Đạo” mà Hoàng Long lão tổ đã tu luyện.
Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Lâm Phàm. Hắn không né tránh, cũng không dùng sức mạnh đối chọi. Thay vào đó, hắn giơ tay, ngón trỏ nhẹ nhàng điểm lên không trung. Một luồng khí tức kỳ dị lan tỏa. Luồng khí tức này không có màu sắc, không có hình dạng, nhưng lại khiến pháp tắc xung quanh chưởng ấn Hoàng Long bắt đầu dao động một cách khó hiểu. Đó là kỹ năng “Thiên Đạo Phân Giải” mà Lâm Phàm đã tự sáng tạo ra, dựa trên sự hiểu biết sơ khai về các mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đã hấp thu.
Hoàng Long Phá Thiên Chưởng, vốn uy vũ bất khả xâm phạm, lại bắt đầu xuất hiện những vết nứt vô hình. Các pháp tắc cấu thành nó bị Lâm Phàm “phân giải” thành những hạt năng lượng nguyên thủy, và sau đó, dưới sự điều khiển của ý chí Lâm Phàm, chúng bắt đầu “tiến hóa” theo một hướng khác. Chưởng ấn không bị đánh nát, mà từ từ tan biến, như thể nó chưa từng tồn tại, chỉ để lại một làn gió nhẹ lướt qua.
Cả Thiên Đạo Đài lặng như tờ. Hoàng Long lão tổ lần đầu tiên lộ ra vẻ kinh ngạc sâu sắc. “Tiểu tử này không chỉ phá giải, mà còn biến hóa pháp tắc của lão phu! Hắn đã chạm đến ngưỡng cửa của ‘quy tắc’!”
Lâm Phàm không dừng lại. Hắn khẽ vươn người, một quyền đánh ra. Quyền này không có bất kỳ hào quang rực rỡ nào, không có tiếng nổ long trời lở đất, nhưng lại mang theo một loại “ý chí” không thể kháng cự. Nó không phải là sức mạnh vật lý, mà là một sự khẳng định của “Thiên Đạo” mới mà Lâm Phàm đang dần hình thành. Quyền này trực tiếp nhắm vào “cốt lõi” của đạo mà Hoàng Long lão tổ đã tu luyện.
Hoàng Long lão tổ hít sâu một hơi, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. Ông ta biết, đây không còn là một cuộc đối đầu đơn thuần về sức mạnh hay kỹ năng. Đây là cuộc chiến của “Đạo”. Ông ta rống lên một tiếng, thân hình chợt biến lớn, hóa thành một con rồng vàng khổng lồ, vảy rồng lấp lánh như vàng ròng, móng vuốt sắc bén như thép, mắt rồng rực cháy ngọn lửa uy nghiêm. Đây là “Hoàng Long Chân Thân”, hình thái mạnh nhất của ông ta, có thể sánh ngang với Thần Thú thời viễn cổ. Ông ta phun ra một luồng Long Viêm hủy diệt, có thể đốt cháy cả không gian.
Long Viêm gầm thét, nuốt chửng quyền ấn của Lâm Phàm. Nhưng Lâm Phàm vẫn đứng vững, không hề nao núng. Ngay khi Long Viêm sắp chạm đến hắn, một quầng sáng vô hình chợt lóe lên. Quầng sáng này không đến từ Lâm Phàm, mà đến từ chính không gian xung quanh hắn, từ các pháp tắc vũ trụ. “Phân Tích & Tiến Hóa” đã giúp Lâm Phàm nhận ra bản chất của Long Viêm, và hắn đã “dẫn dắt” các pháp tắc của Đại Lục Trung Ương để “tịnh hóa” nó.
Long Viêm tan biến, không phải bị dập tắt, mà là bị “hấp thu” bởi chính không gian. Hoàng Long lão tổ cảm thấy một sự liên kết vô hình giữa mình và pháp tắc bị cắt đứt, như thể “đạo” của ông ta đang bị một thực thể cao cấp hơn phủ định. Con rồng vàng gầm lên giận dữ, vung móng vuốt khổng lồ, xé rách không gian, tạo ra hàng ngàn vết nứt đen kịt, nuốt chửng mọi thứ. Đây là “Long Trảo Phá Giới”, một chiêu thức có thể xuyên phá các tiểu thế giới.
Lâm Phàm nhắm mắt lại. Hắn không còn là “Lâm Phàm” đơn thuần nữa. Trong khoảnh khắc này, hắn là hiện thân của “Thiên Đạo” sơ khai, mảnh linh hồn quan trọng nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang dần thức tỉnh hoàn toàn. Hắn cảm nhận được sự run rẩy của không gian, tiếng kêu than của các pháp tắc bị xé rách. Hắn không thể để điều này xảy ra.
Một luồng khí tức vô hình, nhưng lại khiến tất cả vạn vật phải quỳ phục, bùng nổ từ cơ thể Lâm Phàm. Không có Long Khí, không có Tiên Khí, chỉ có một loại “Đạo Vận” thuần túy, bao trùm Thiên Đạo Đài. Đột nhiên, những vết nứt không gian do Long Trảo Phá Giới tạo ra bắt đầu tự động khép lại. Không phải bị Lâm Phàm vá lại, mà là chúng “tự phục hồi” theo một ý chí cao hơn. Các pháp tắc bị xé rách được “tái tạo” ngay lập tức, hoàn chỉnh hơn, bền vững hơn.
Hoàng Long Chân Thân của Hoàng Long lão tổ chợt cứng đờ. Ông ta cảm thấy như mình đang tấn công vào chính “Đại Đạo” của vũ trụ. Mỗi chiêu thức của ông ta đều bị Lâm Phàm “hóa giải” một cách tự nhiên, không phải bằng sức mạnh đối chọi, mà bằng một sự “điều chỉnh” của quy luật. Như thể ông ta là một dòng sông đang cố gắng chảy ngược, nhưng “Thiên Đạo” lại nhẹ nhàng uốn nắn, khiến nó trở về đúng quy luật của mình.
Lâm Phàm mở mắt. Trong đồng tử của hắn, không còn là hình ảnh con người, mà là vô số tinh hà đang xoay chuyển, các pháp tắc đan xen, một vũ trụ thu nhỏ. Hắn giơ tay, không tấn công, chỉ một động tác nhẹ nhàng như đang vuốt ve không khí. Lập tức, Hoàng Long Chân Thân của Hoàng Long lão tổ bắt đầu thu nhỏ lại, không phải vì bị ép buộc, mà vì các pháp tắc duy trì hình thái Chân Thân của ông ta đang bị Lâm Phàm “điều chỉnh” về trạng thái nguyên thủy.
Chỉ trong tích tắc, con rồng vàng khổng lồ biến mất, Hoàng Long lão tổ trở lại hình dạng con người, quỳ một gối trên Thiên Đạo Đài, thân thể run rẩy. Ông ta không bị thương tích gì, nhưng tinh thần và Đạo Tâm của ông ta đã hoàn toàn sụp đổ. Ông ta ngẩng đầu nhìn Lâm Phàm, ánh mắt tràn ngập vẻ kính sợ và một sự giải thoát.
“Thiên Đạo… Thiên Đạo tái sinh!” Hoàng Long lão tổ thốt lên, giọng run rẩy, sau đó ông ta cúi đầu thật sâu. “Lão phu bái kiến Chí Tôn!”
Cả Thiên Đạo Đài chấn động. Những cường giả vốn hoài nghi, kinh hãi, giờ đây đều đồng loạt quỳ xuống. Không ai còn dám nghi ngờ. Lâm Phàm không chỉ đánh bại Hoàng Long lão tổ, mà hắn còn “vượt qua” cả Hoàng Long lão tổ, vượt qua cả giới hạn của phàm nhân. Hắn đã dùng “quy tắc” để đánh bại “sức mạnh”, dùng “Đạo” để phủ định “Đạo”. Hắn không phải là Chí Tôn của một thế lực, mà là Chí Tôn của toàn bộ phàm giới, một tồn tại có thể tùy ý điều khiển pháp tắc của Đại Lục Trung Ương.
Lâm Phàm nhẹ nhàng phất tay, một luồng năng lượng ôn hòa nâng Hoàng Long lão tổ dậy. “Lão tổ quá lời. Vãn bối chỉ là tìm được con đường của riêng mình.” Hắn nhìn xuống hàng vạn cường giả đang quỳ dưới chân, ánh mắt bình thản nhưng lại ẩn chứa sự uy nghi không thể xâm phạm. “Đại Lục Trung Ương đã bình định. Kỷ nguyên mới đã đến. Nhưng đây không phải là kết thúc. Còn có thế giới rộng lớn hơn đang chờ đợi chúng ta.”
Sau trận chiến này, danh tiếng của Lâm Phàm vang dội khắp Đại Lục Trung Ương, không còn ai dám đối đầu hay nghi ngờ. Hắn trở thành Chí Tôn tối cao, người điều khiển vận mệnh của toàn bộ phàm giới. Nhưng trong lòng Lâm Phàm, hắn biết rõ, đây chỉ là một bước đệm. Các mảnh ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy và mối đe dọa từ Hư Vô Thôn Phệ Giả đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự trói buộc của pháp tắc thế giới này đang dần trở nên yếu ớt hơn, như một lời mời gọi từ một cảnh giới cao hơn. Đã đến lúc hắn phải chuẩn bị cho hành trình phi thăng lên Tiên Giới, khám phá những bí mật sâu xa hơn của vũ trụ, và hoàn thành sứ mệnh tối thượng của mình.