Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 279
Trên đỉnh Tuyệt Đỉnh Vân Sơn, nơi mây mù bao phủ quanh năm và linh khí cuồn cuộn như thác đổ, một đấu trường khổng lồ tựa như được tạc từ ngọc bích và kim cương lấp lánh dưới ánh nắng rực rỡ của Đại Lục Trung Ương. Hàng vạn cường giả, từ các Thánh Chủ của siêu tông môn cho đến các Hoàng Đế của vương triều bất diệt, tất cả đều tề tựu, im lặng dõi theo trận chiến định mệnh. Cuộc đối đầu này không chỉ là một cuộc tranh tài sức mạnh, mà còn là sự chuyển giao của kỷ nguyên, là thời khắc quyết định ai sẽ là Chí Tôn của phàm giới.
Đối diện với Lâm Phàm, người đang đứng sừng sững giữa đấu trường, là Lão Tổ Thiên Long, một vị cường giả huyền thoại đã tọa trấn đỉnh phong Đại Lục Trung Ương hơn ba vạn năm. Ông ta là biểu tượng của quyền lực cổ xưa, của những pháp tắc đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa. Mái tóc bạc phơ như sương, đôi mắt thâm sâu như vực thẳm vũ trụ, Lão Tổ Thiên Long vận trên mình bộ trường bào màu vàng kim, mỗi sợi chỉ dệt nên đều ẩn chứa sức mạnh của Thần khí. Chỉ cần đứng đó, ông ta đã tỏa ra một áp lực vô hình, khiến không gian xung quanh dường như bị bóp méo, các cường giả dưới đài đều cảm thấy hô hấp khó khăn.
“Lâm Phàm, ngươi là một thiên tài hiếm có trong vạn vạn năm qua,” Lão Tổ Thiên Long cất tiếng, giọng nói trầm hùng vang vọng khắp Tuyệt Đỉnh Vân Sơn, “Nhưng con đường của Chí Tôn không dễ dàng như ngươi nghĩ. Đại Đạo có giới hạn, và sức mạnh của phàm trần cũng có đỉnh điểm. Ngươi còn quá trẻ để hiểu điều đó.”
Lâm Phàm mỉm cười nhẹ. Nụ cười đó không hề ngạo mạn, mà ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối, một sự hiểu biết vượt xa những gì Lão Tổ Thiên Long có thể tưởng tượng. “Tiền bối, Đại Đạo là vô biên, và đỉnh phong chỉ là một điểm dừng chân tạm thời. Kẻ mạnh hôm nay có thể là kẻ yếu ngày mai, nếu không ngừng tiến bộ.”
Nghe vậy, Lão Tổ Thiên Long khẽ nhíu mày. Ông ta cảm nhận được sự khác biệt trong lời nói của Lâm Phàm, một cái gì đó vượt ra ngoài pháp tắc của Đại Lục Trung Ương. “Vậy thì, hãy để lão phu xem, cái ‘tiến bộ’ của ngươi có thể đi đến đâu!”
Vừa dứt lời, Lão Tổ Thiên Long động. Không gian xung quanh ông ta đột nhiên sụp đổ, biến thành một hắc động nhỏ xoáy tít, nuốt chửng mọi ánh sáng. Một chưởng ấn khổng lồ bằng linh khí màu vàng kim, tựa như một ngọn núi cổ xưa, lao thẳng về phía Lâm Phàm. Chưởng ấn này mang theo sức nặng của vạn vật, đủ để nghiền nát một dãy núi, san bằng một thành trì.
Lâm Phàm vẫn đứng yên, đôi mắt chợt lóe lên ánh sáng màu tím nhạt. Trong khoảnh khắc đó, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn đã hoạt động với tốc độ tối đa. Hắn không chỉ phân tích chưởng ấn của Lão Tổ Thiên Long, mà còn phân tích cả pháp tắc cấu thành nó, nguồn gốc sức mạnh, và cả những điểm yếu tiềm tàng. Tất cả chỉ diễn ra trong một phần vạn giây.
“Pháp tắc cổ xưa, uy lực mạnh mẽ, nhưng thiếu đi sự biến hóa và tiềm năng khai phá.” Lâm Phàm lẩm bẩm. Hắn giơ tay, một luồng ánh sáng ngũ sắc bùng lên, không phải là linh khí thuần túy, mà là sự tổng hòa của vô số pháp tắc nhỏ hơn, được hắn “tiến hóa” và dung hợp lại. Một chưởng ấn tương tự, nhưng nhỏ hơn, tinh tế hơn, đối đầu trực diện.
ẦM!!!
Hai chưởng ấn va chạm, không có tiếng nổ long trời lở đất như mọi người dự đoán. Thay vào đó là một âm thanh trầm đục, như tiếng vỡ vụn của không gian. Chưởng ấn của Lão Tổ Thiên Long bị xuyên thủng, năng lượng vàng kim bị hòa tan, sau đó tan biến như tuyết gặp nắng. Chưởng ấn ngũ sắc của Lâm Phàm tuy nhỏ hơn, nhưng lại mang theo một sức mạnh ăn mòn, phá hủy cấu trúc của đối phương, chứ không phải đối kháng thuần túy.
Lão Tổ Thiên Long hơi ngạc nhiên. Ông ta không ngờ chiêu thức cổ điển của mình lại bị hóa giải một cách dễ dàng đến vậy. “Hảo tiểu tử! Có chút bản lĩnh!”
Ông ta không nói nhiều, thân ảnh vụt biến. Lão Tổ Thiên Long là một bậc thầy về tốc độ và thân pháp, có thể dịch chuyển qua các chiều không gian nhỏ. Trong nháy mắt, ông ta đã xuất hiện phía sau Lâm Phàm, một thanh kiếm cổ xưa xuất hiện trong tay, chém ra một luồng kiếm khí màu đen kịt, xé rách hư không, nhắm thẳng vào gáy Lâm Phàm.
Lâm Phàm không quay đầu, chỉ khẽ nghiêng người. Kiếm khí xé gió sượt qua vai hắn, nhưng lại không chạm vào da thịt. Một vòng sáng mờ ảo xuất hiện quanh Lâm Phàm, tựa như một tầng pháp tắc bảo vệ vô hình. Đây là “Thiên Đạo Vô Cấu Thể” mà hắn đã tiến hóa từ vô số công pháp phòng ngự, kết hợp với mảnh vỡ Thiên Đạo, khiến cơ thể hắn trở nên bất hoại trước mọi công kích cấp độ phàm trần.
Lão Tổ Thiên Long thấy một chiêu không trúng, lập tức liên hoàn ra chiêu. Kiếm ảnh ngàn vạn, mỗi nhát chém đều mang theo quy tắc của thiên địa, hóa thành một trận mưa kiếm bao phủ lấy Lâm Phàm. Toàn bộ đấu trường rung chuyển dữ dội, các cường giả dưới đài phải vận dụng linh lực để chống lại dư chấn.
Lâm Phàm vẫn bình tĩnh. Hắn không né tránh, mà bắt đầu phản công. Bàn tay hắn kết ấn, không phải là một loại ấn pháp cố định, mà là sự biến hóa không ngừng của các pháp tắc. Mỗi động tác của hắn đều như đang vẽ nên một bức tranh về quy luật của vũ trụ. Hắn ngưng tụ linh khí thành một sợi xích vô hình, quấn lấy kiếm ảnh của Lão Tổ Thiên Long, sau đó kéo mạnh. Lập tức, hàng ngàn kiếm ảnh bị kéo lại, xoắn vào nhau, tự hủy diệt.
“Đây là… quy luật gì?” Lão Tổ Thiên Long lùi lại, đôi mắt hiện lên vẻ kinh ngạc. Ông ta cảm thấy các chiêu thức của mình không phải là bị đánh tan, mà là bị “bẻ cong” quy tắc, khiến chúng trở nên vô hiệu.
Lâm Phàm tiến lên một bước. “Đây là sự thấu hiểu về bản chất của Đại Đạo, tiền bối. Mọi pháp tắc đều có nguồn gốc, và đều có thể được cải biến, thậm chí là tiến hóa.” Hắn nói, giọng nói không lớn, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh thuyết phục đến kỳ lạ.
Lão Tổ Thiên Long hít sâu một hơi. Ông ta đã nhận ra sự khác biệt lớn giữa mình và Lâm Phàm. Lâm Phàm không chỉ tu luyện, mà còn “hiểu” về bản chất của mọi thứ. Đây là một cấp độ hoàn toàn khác. “Vậy thì, hãy để lão phu xem, ngươi có thể tiến hóa đến mức nào!”
Ông ta vận dụng toàn bộ sức mạnh, toàn thân bùng lên ánh sáng vàng kim chói lọi. Phía sau lưng ông ta hiện ra một hư ảnh Thiên Long khổng lồ, vảy vàng óng ánh, đôi mắt rực lửa. Đây là “Thần Long Pháp Tướng” của Lão Tổ Thiên Long, một trong những thần thông mạnh nhất của ông ta, có thể triệu hồi sức mạnh của loài rồng cổ xưa.
Thiên Long gầm lên một tiếng, long tức màu vàng rực phun ra, đốt cháy không gian. Cả đấu trường như bị nhấn chìm trong biển lửa. Các cường giả dưới đài phải cùng nhau hợp lực, dựng lên một kết giới phòng ngự khổng lồ để bảo vệ những người yếu hơn.
Lâm Phàm đứng giữa biển lửa long tức, không hề nao núng. Hắn nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, mọi pháp tắc của long tức, của lửa, của sức mạnh Thiên Long đều được phân tích, bóc tách. Hắn không chiến đấu bằng đối kháng, mà bằng sự thấu hiểu.
Khi Lâm Phàm mở mắt ra, đôi mắt hắn đã biến thành màu vàng kim rực rỡ, nhưng không phải là màu vàng của long tộc, mà là màu vàng của một thứ gì đó cổ xưa và vĩ đại hơn. Hắn giơ tay, một đóa hoa sen mười hai cánh màu ngũ sắc nở rộ trên lòng bàn tay. Đóa hoa sen này không có mùi hương, nhưng mỗi cánh hoa lại ẩn chứa một loại pháp tắc hoàn chỉnh, từ Hủy Diệt đến Tái Sinh, từ Thời Gian đến Không Gian.
“Thiên Đạo Liên Sinh!” Lâm Phàm khẽ nói. Đây là chiêu thức mà hắn đã sáng tạo ra, kết hợp các mảnh vỡ Thiên Đạo và khả năng tiến hóa của mình. Đóa hoa sen từ từ bay lên, không hề có uy lực bùng nổ, nhưng lại mang một vẻ đẹp thần bí, thanh khiết.
Khi đóa hoa sen chạm vào long tức, điều kỳ lạ đã xảy ra. Long tức không bị dập tắt, cũng không bị đẩy lùi. Thay vào đó, nó bắt đầu biến đổi. Năng lượng hủy diệt của lửa rồng dần dần được tịnh hóa, biến thành linh khí thuần túy. Hư ảnh Thiên Long khổng lồ phía sau Lão Tổ Thiên Long cũng dần mờ nhạt, như bị một thứ năng lượng cao cấp hơn hấp thu và cải tạo.
Lão Tổ Thiên Long cảm thấy sức mạnh của mình đang bị rút cạn, không phải bị đánh bại, mà là bị “chuyển hóa”. Ông ta kinh hãi, vội vàng thu hồi thần thông, nhưng đã quá muộn. Đóa Thiên Đạo Liên Sinh đã áp sát, không tấn công, mà chỉ lẳng lặng bao phủ lấy ông ta.
Trong khoảnh khắc đó, Lão Tổ Thiên Long cảm thấy mình như đang được tắm mình trong suối nguồn của Đại Đạo. Mọi tạp chất trong cơ thể, mọi giới hạn trong tu vi, mọi vết thương ẩn sâu trong linh hồn đều được thanh tẩy. Ông ta không hề bị thương, nhưng sức mạnh chiến đấu đã hoàn toàn biến mất. Khi đóa hoa sen tan biến, Lão Tổ Thiên Long đã trở về hình dạng bình thường, nhưng mái tóc bạc phơ của ông ta dường như trở nên sáng bóng hơn, khuôn mặt không còn vẻ già nua mà trở nên thanh thản hơn bao giờ hết.
“Ngươi… Ngươi đã đạt đến cảnh giới Thiên Đạo?” Lão Tổ Thiên Long thì thào, giọng nói đầy sự kinh ngạc và kính sợ. Ông ta không thể tin được, một người trẻ tuổi như Lâm Phàm lại có thể chạm đến ngưỡng cửa của Thiên Đạo, một điều mà các cường giả cổ xưa chỉ có thể mơ ước.
Lâm Phàm khẽ lắc đầu. “Chưa phải là Thiên Đạo thực sự, tiền bối. Chỉ là một phần nhỏ của nó, một hạt giống đang nảy mầm. Nhưng đủ để ta hiểu rằng, tất cả những gì chúng ta cho là đỉnh phong, đều chỉ là giới hạn của một thế giới nhỏ.”
Không gian tĩnh lặng. Hàng vạn cường giả dưới đài đều chết lặng. Họ không hiểu cuộc chiến vừa rồi đã diễn ra như thế nào. Lâm Phàm không dùng bạo lực để đánh bại Lão Tổ Thiên Long, mà dùng một phương thức siêu việt, vượt qua sự hiểu biết của họ. Ông ta đã “thanh tẩy” Lão Tổ Thiên Long, biến một đối thủ thành một người được ban phước.
Sau vài phút im lặng, Lão Tổ Thiên Long đột nhiên quỳ một gối xuống, hướng về phía Lâm Phàm. “Lão phu Thiên Long, nguyện ý quy phục Chí Tôn Lâm Phàm! Từ nay về sau, phàm giới sẽ do Chí Tôn định đoạt!”
Hành động của Lão Tổ Thiên Long như một tiếng sấm sét đánh thẳng vào tâm trí mọi người. Lão Tổ Thiên Long, biểu tượng của sự bất diệt, lại tự nguyện cúi đầu! Điều này có nghĩa là Lâm Phàm đã thực sự vượt qua mọi giới hạn của phàm giới.
Ngay sau đó, các Thánh Chủ, Hoàng Đế, và cường giả khác cũng lần lượt quỳ xuống, hô vang: “Nguyện ý quy phục Chí Tôn Lâm Phàm! Chí Tôn vạn tuế!”
Tiếng hô vang dội khắp Tuyệt Đỉnh Vân Sơn, lan truyền khắp Đại Lục Trung Ương. Lâm Phàm đã không chỉ giành chiến thắng, mà còn giành được sự tôn kính tuyệt đối. Hắn đã trở thành Chí Tôn của phàm giới, người đứng trên vạn vật, nắm giữ vận mệnh của toàn bộ tiểu lục địa và Đại Lục Trung Ương.
Lâm Phàm nhìn xuống những người đang quỳ gối, trong lòng không hề có sự kiêu ngạo. Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình đã đạt đến cực hạn của thế giới này. Các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn đang rung động, không ngừng thúc giục hắn hướng lên cao hơn, đến những thế giới rộng lớn hơn. Ký ức về “Hư Vô Thôn Phệ Giả” và sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy lại càng rõ ràng trong tâm trí hắn.
“Chí Tôn của phàm giới… Chỉ là một bước khởi đầu.” Lâm Phàm khẽ thì thào. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, và những thử thách còn lớn hơn nhiều. Đây không phải là điểm kết thúc, mà là một dấu mốc quan trọng, chuẩn bị cho hành trình phi thăng lên Tiên Giới, nơi những bí mật sâu xa hơn về Thiên Đạo và vũ trụ đang chờ đợi.