Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 286
Lâm Phàm ngồi xếp bằng trên đỉnh Vạn Đạo Thần Sơn, ngọn núi cao nhất Đại Lục Trung Ương, nơi cũng chính là trụ sở của Thiên Đạo Môn do chính tay hắn sáng lập. Ba mươi năm đã trôi qua kể từ khi hắn đặt chân lên mảnh đất này, từ một thiếu niên hạ đẳng bị khinh miệt, hắn đã vươn lên trở thành Chí Tôn, thống nhất toàn bộ tiểu lục địa, dẹp yên mọi loạn lạc, thiết lập một trật tự hòa bình và thịnh vượng chưa từng có. Giờ đây, hắn khoác trên mình một trường bào màu trắng ngà, mái tóc đen dài bay lãng đãng trong làn gió núi, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà bao la, nhưng lại ẩn chứa một nỗi niềm khó tả.
Mỗi hơi thở của hắn đều hòa hợp với thiên địa, mỗi cử động đều ẩn chứa pháp tắc tối thượng, nhưng chính điều đó lại tạo nên một gông xiềng vô hình. Hắn cảm nhận rõ ràng sự chật hẹp của thế giới này. Mỗi khi hắn cố gắng phóng thích toàn bộ sức mạnh Thiên Đạo đang cuộn trào bên trong, không gian xung quanh liền rạn nứt, pháp tắc run rẩy dữ dội. Những vết nứt không gian nhỏ li ti xuất hiện rồi lại nhanh chóng khép lại, nhưng chúng đủ để báo hiệu một sự thật phũ phàng: Đại Lục Trung Ương, với tất cả sự hùng vĩ của nó, đã không còn đủ sức chứa đựng sự tồn tại của hắn. Năng lượng Thiên Đạo trong cơ thể hắn, sau khi dung hợp với gần hết các mảnh vỡ ở phàm giới, đã đạt đến một cấp độ mà ngay cả bản thân thế giới cũng cảm thấy quá tải.
Một luồng khí tức kỳ dị, vừa hư ảo vừa chân thật, đột ngột tràn ngập tâm trí Lâm Phàm. Đó là một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ, vượt lên trên mọi ham muốn trần tục, một lời mời gọi không thể chối từ. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ linh thức. Trước mắt hắn, trong hư không sâu thẳm của ý niệm, một cánh cửa khổng lồ dần hiện ra. Cánh cửa ấy không phải được tạo thành từ kim loại hay gỗ, mà từ ánh sáng vũ trụ và những luồng năng lượng nguyên thủy, được chạm khắc bằng vô số phù văn cổ xưa mà ngay cả những vị thần cổ đại cũng không thể hiểu hết, tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhưng lại vô cùng trầm mặc, như thể đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên. Đó chính là Đại Đạo Chi Môn – Cánh cổng dẫn lên Tiên Giới, cánh cửa ngăn cách phàm trần và tiên cảnh.
Lâm Phàm mở mắt, ánh sáng lóe lên trong con ngươi, không còn là ánh sáng của phàm nhân mà là ánh sáng của Đại Đạo. Hắn đã từng mơ hồ cảm nhận được sự tồn tại của cánh cổng này trong những mảnh ký ức Thiên Đạo phục hồi, nhưng đây là lần đầu tiên nó hiện ra rõ ràng đến vậy, không còn là những mảnh vụn rời rạc mà là một lời mời gọi chân thực, không thể phớt lờ. Sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, những lời thì thầm về Hư Vô Thôn Phệ Giả, tất cả đều trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, thôi thúc hắn tiến lên. Hắn biết, thời gian của mình ở phàm giới đã hết.
Trong lòng Lâm Phàm dâng lên một cảm xúc phức tạp. Hắn đã dành ba mươi năm để bảo vệ và định hình thế giới này, từ một kẻ không có gì trở thành người nắm giữ vận mệnh của cả một đại lục. Nơi đây là điểm khởi đầu, là quê hương của hắn. Thế nhưng, con đường Đại Đạo còn dài, và hắn không thể dừng lại. Một cảm giác tiếc nuối thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự quyết tâm và khao khát khám phá những chân lý cao hơn. Sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy không cho phép hắn an phận. Hắn phải bước tiếp.
“Sư phụ!”
Một giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm Phàm. Đó là Nhan Thanh Nguyệt, đệ tử đầu tiên và cũng là người bạn đồng hành thân cận nhất của hắn. Nàng giờ đây đã là một nữ cường giả tuyệt thế, dung mạo khuynh thành, khí chất thanh tao, đã đạt đến đỉnh phong của phàm giới, chỉ còn một bước nữa là có thể phi thăng. Nàng đứng cách đó không xa, đôi mắt phượng nhìn Lâm Phàm với sự tôn kính sâu sắc và một chút lo lắng khó hiểu.
Lâm Phàm khẽ gật đầu, ra hiệu cho nàng đến gần. “Thanh Nguyệt, con cảm thấy gì không?”
Nhan Thanh Nguyệt nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi nói: “Con cảm thấy… một áp lực vô hình bao trùm toàn bộ thiên địa, như thể bầu trời này đang trở nên mỏng manh hơn, không còn vững chắc nữa. Đồng thời, có một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn, muốn vượt qua giới hạn hiện tại, tìm kiếm một thế giới rộng lớn hơn, nơi có chân lý Đại Đạo thực sự.”
Lâm Phàm mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. “Không sai. Đó là Đại Đạo Chi Môn đang mở ra. Pháp tắc của thế giới này đã không còn đủ để chứa đựng sức mạnh của chúng ta nữa rồi. Ngưỡng cửa đã xuất hiện.”
Nhan Thanh Nguyệt giật mình. Nàng đã nghe về truyền thuyết phi thăng lên Tiên Giới, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng ngày đó sẽ đến nhanh như vậy, và được xác nhận từ chính miệng sư phụ nàng. “Sư phụ… Người muốn phi thăng Tiên Giới?”
“Không chỉ ta,” Lâm Phàm nhìn ra xa xăm, nơi vô số đỉnh núi khác vươn lên giữa tầng mây, nơi những cường giả hàng đầu của Đại Lục Trung Ương đang tu luyện. “Mà là tất cả những ai đã đạt đến cảnh giới cực hạn của phàm giới. Ngưỡng cửa đã xuất hiện, nhưng chuyến đi này không hề dễ dàng. Để phá vỡ gông xiềng của thế giới, vượt qua Thiên Kiếp, cần một sự chuẩn bị kỹ lưỡng và một ý chí kiên định. Tiên Giới không phải là thiên đường, mà là một khởi đầu mới, với những thử thách và bí mật còn lớn hơn.”
Nhan Thanh Nguyệt hiểu ý. Nàng biết sư phụ mình không phải người ham muốn quyền lực hay danh vọng, nhưng hắn luôn theo đuổi cảnh giới cao hơn, không ngừng mạnh mẽ hơn. Hơn nữa, những mảnh ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy mà sư phụ nàng từng kể, về mối đe dọa Hư Vô Thôn Phệ Giả, tất cả đều đang thôi thúc hắn. Nàng cảm thấy một sự hào hứng dâng trào, xen lẫn nỗi lo lắng cho hành trình sắp tới.
“Vậy, sư phụ có định chuẩn bị gì không?” nàng hỏi, giọng nói đầy sự quyết tâm. Dù có khó khăn đến mấy, nàng cũng sẽ đi theo hắn, cùng hắn khám phá những thế giới mới.
Lâm Phàm quay lại nhìn Nhan Thanh Nguyệt, đôi mắt tràn đầy sự tin tưởng. “Ta cần một khoảng thời gian bế quan, dung hợp triệt để những mảnh vỡ Thiên Đạo cuối cùng còn sót lại ở thế giới này, biến chúng thành một phần không thể tách rời của bản nguyên. Đồng thời, ta sẽ sáng tạo ra một phương pháp đặc biệt để đối phó với Thiên Kiếp khi phi thăng, không chỉ cho bản thân mà còn để lại cho những người đi sau. Đây không chỉ là một thử thách cá nhân, mà còn là một bước đệm quan trọng cho sứ mệnh tương lai của ta.”
Hắn ngừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Trong thời gian ta bế quan, con và các trưởng lão khác sẽ phải gánh vác Thiên Đạo Môn, duy trì trật tự của Đại Lục Trung Ương. Đặc biệt, ta muốn các con chuẩn bị tâm lý cho việc phi thăng. Ta sẽ để lại một số công pháp, bảo vật và kinh nghiệm đối phó với Thiên Kiếp, giúp các con có thể vượt qua an toàn. Hãy nắm giữ thời cơ này, bởi vì một khi Đại Đạo Chi Môn hoàn toàn mở ra, nó sẽ không chờ đợi bất kỳ ai.”
Nhan Thanh Nguyệt nghiêm túc gật đầu. “Con xin tuân lệnh, sư phụ. Con và các trưởng lão sẽ không phụ sự kỳ vọng của người.” Nàng biết gánh nặng trên vai mình là không hề nhỏ, nhưng niềm tin vào Lâm Phàm là vô hạn. Hơn nữa, ý nghĩ được phi thăng lên Tiên Giới, khám phá những điều chưa biết, cũng khiến nàng vô cùng phấn khích.
Lâm Phàm đứng dậy, thân hình hắn như hòa tan vào hư không, không một chút dấu vết của sự vật chất. Hắn nhìn xuống toàn bộ Đại Lục Trung Ương, nơi vô số sinh linh đang sống an bình dưới sự bảo hộ của hắn. Một cảm xúc sâu lắng dâng lên trong lòng. Hắn đã hoàn thành trách nhiệm của mình ở thế giới này. Giờ là lúc để tiến lên.
Hắn khẽ thở dài, rồi ý niệm mạnh mẽ, chứa đựng sức mạnh của Thiên Đạo, truyền khắp toàn bộ Thiên Đạo Môn, và thậm chí là toàn bộ Đại Lục Trung Ương, đến tai những cường giả cấp cao nhất. Lời nói của hắn không cần âm thanh, nhưng vang vọng sâu tận linh hồn của mỗi người:
“Ta, Lâm Phàm, Chí Tôn của Đại Lục Trung Ương, sẽ bế quan một thời gian để chuẩn bị cho hành trình vĩ đại. Trong thời gian đó, Thiên Đạo Môn do Nhan Thanh Nguyệt cùng các trưởng lão chấp chưởng. Sau khi xuất quan, ta sẽ cùng các ngươi đối mặt với Thiên Kiếp, phi thăng Tiên Giới, tìm kiếm chân lý Đại Đạo, và hoàn thành sứ mệnh tối thượng!”
Lời tuyên bố của Lâm Phàm không mang theo một chút uy áp nào, nhưng lại có sức nặng ngàn cân, chấn động tâm can của mọi cường giả trên khắp đại lục. Vô số sinh linh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, cảm nhận được ý chí kiên định và mạnh mẽ của vị Chí Tôn. Họ biết, một kỷ nguyên mới sắp sửa bắt đầu, một kỷ nguyên của phi thăng và khám phá, một kỷ nguyên mà Lâm Phàm sẽ là người dẫn lối.
Trên đỉnh Vạn Đạo Thần Sơn, Lâm Phàm giơ tay, một quầng sáng ngũ sắc rực rỡ tụ lại, hình thành một quả cầu năng lượng thuần khiết. Đây là tinh hoa của pháp tắc thế giới này, cùng với những mảnh vỡ Thiên Đạo cuối cùng mà hắn đã thu thập được. Hắn sẽ dùng nó để tự hoàn thiện bản thân, củng cố nền tảng Thiên Đạo, chuẩn bị cho bước nhảy vọt vĩ đại tiếp theo, đối mặt với Thiên Kiếp và những thử thách không lường trước ở Tiên Giới.
“Tiên Giới… ta đến đây!” Lâm Phàm lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ mong chờ và quyết tâm. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc hành trình mới, một cuộc phiêu lưu vĩ đại hơn, nơi bí mật của vũ trụ đang chờ đợi được khám phá. Cánh cửa Đại Đạo đang hé mở, và hắn, Thiên Đạo Trùng Sinh, sẽ bước qua nó để hoàn thành sứ mệnh tối thượng của mình.
Hắn bước vào một hang động ẩn sâu trong lòng Vạn Đạo Thần Sơn, nơi được bảo vệ bởi vô số trận pháp do chính hắn bố trí, đủ sức chống lại cả một đội quân cường giả cấp Chí Tôn. Cánh cửa đá khổng lồ khép lại, phong ấn sự tồn tại của Chí Tôn khỏi thế giới bên ngoài. Toàn bộ Đại Lục Trung Ương chìm vào sự chờ đợi, một sự chờ đợi đầy hy vọng và phấn khích. Kỷ nguyên phi thăng đang đến gần, và không ai biết điều gì đang chờ đợi họ ở thế giới phía trên.