Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 303

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:55:46 | Lượt xem: 3

Ánh sáng chói lòa tựa như hàng tỉ vì sao đồng loạt bùng nổ, bao trùm lấy Lâm Phàm. Hắn cảm thấy thân thể mình như bị một lực lượng vô hình xé toạc ra, rồi lại được tái tạo trong một khoảnh khắc. Một cảm giác nhẹ bẫng, thanh khiết chưa từng có tràn ngập khắp các tế bào, linh hồn hắn như được gột rửa, thăng hoa.

Khi thị giác khôi phục, đập vào mắt Lâm Phàm là một khung cảnh hùng vĩ đến mức mọi ngôn từ phàm tục đều trở nên vô nghĩa. Hắn đang đứng trên một đỉnh núi lơ lửng giữa không trung, xung quanh là vô vàn những ngọn núi khổng lồ khác, mỗi ngọn đều được bao phủ bởi những dòng thác Tiên Linh Chi Khí cuồn cuộn, hóa thành những dải lụa trắng xóa vắt ngang trời. Mây mù không còn là hơi nước đơn thuần, mà là những đám Tiên Vân ngũ sắc, lấp lánh như ngọc, trôi lãng đãng mang theo hương thơm dịu mát của linh hoa dị thảo.

Bầu trời nơi đây không phải màu xanh lam quen thuộc, mà là một màu tím nhạt huyền ảo, điểm xuyết bởi những tinh cầu rực rỡ, lớn hơn gấp trăm lần những gì hắn từng thấy ở hạ giới. Ánh sáng từ những tinh cầu đó hòa quyện, tạo nên một quầng sáng lung linh, chiếu rọi khắp không gian, khiến mọi thứ đều mang một vẻ đẹp thần thánh, siêu phàm.

Lâm Phàm hít sâu một hơi. Tiên Linh Chi Khí thuần khiết và nồng đậm đến mức chỉ cần hít thở cũng đủ để cảm thấy linh lực trong cơ thể cuộn trào, kinh mạch được tẩy rửa. Mỗi nhịp đập của trái tim hắn đều hòa cùng nhịp đập của thế giới này, một thế giới tràn đầy sức sống và pháp tắc hoàn mỹ.

“Đây chính là Tiên Giới sao?” Hắn lẩm bẩm, trong lòng dâng lên sự kinh ngạc và phấn khích tột độ. Ký ức mơ hồ về Thiên Đạo trong hắn cũng như được kích hoạt nhẹ, cho hắn một cảm giác thân thuộc nhưng xa lạ. Hắn cảm thấy mình đã từng ở một nơi tương tự, nhưng đồng thời cũng biết rằng nơi này chỉ là một phần nhỏ của bức tranh toàn cảnh vũ trụ.

Hệ thống trong tâm trí Lâm Phàm cũng hoạt động không ngừng, liên tục phân tích môi trường xung quanh.

Hệ thống: “Phân Tích hoàn tất. Môi trường Tiên Giới. Tiên Linh Chi Khí nồng độ: Cực cao. Pháp tắc vận hành: Hoàn chỉnh, mạnh mẽ hơn hạ giới hàng ngàn lần. Sinh vật: Chưa phát hiện. Đề xuất: Tìm kiếm Tiên Môn hoặc khu vực có Tiên Nhân sinh sống để thu thập thông tin và hòa nhập.”

Lâm Phàm gật đầu. Hắn biết mình không thể cứ đứng đây mãi. Với sức mạnh hiện tại của hắn, dù đã đạt đến cảnh giới Tiên Nhân, nhưng ở một thế giới rộng lớn như Tiên Giới, hắn vẫn chỉ là một tân binh. Hắn cần phải hiểu rõ hơn về thế giới này, về các quy tắc, về những thế lực tồn tại.

Hắn bắt đầu di chuyển. Thân thể hắn nhẹ bẫng, một bước chân đã có thể vượt qua hàng trăm dặm. Tốc độ này ở hạ giới là không tưởng, nhưng ở Tiên Giới, nó chỉ là một khả năng cơ bản của một Tiên Nhân. Hắn lướt qua những ngọn núi Tiên, xuyên qua những đám mây Tiên Linh, cảm nhận sự vĩ đại của không gian.

Sau vài canh giờ bay lượn, Lâm Phàm phát hiện một dòng chảy năng lượng khổng lồ ở phía xa. Dòng năng lượng đó tập trung về một khu vực, nơi có một kiến trúc đồ sộ, tráng lệ đến kinh ngạc. Đó là một thành phố khổng lồ, được xây dựng hoàn toàn từ Tiên Thạch và Ngọc Thạch, với những tòa tháp cao vút chạm tới mây xanh, những cổng thành hùng vĩ được khắc chạm tinh xảo đến từng chi tiết. Trên các tòa tháp, vô số Tiên Trận lấp lánh, tạo thành một mạng lưới phòng ngự kiên cố.

“Đây chắc hẳn là một Tiên Thành.” Lâm Phàm tự nhủ. Hắn hạ thấp độ cao, chậm rãi bay về phía thành phố. Càng đến gần, hắn càng cảm nhận được sự phồn thịnh và sức sống mãnh liệt từ bên trong. Tiếng nói cười, tiếng hô hoán, tiếng pháp khí va chạm, tất cả tạo nên một bản giao hưởng sôi động của Tiên Giới.

Khi hắn đến gần cổng thành, hai Tiên Nhân gác cổng mặc giáp trụ vàng ròng, tay cầm Tiên Binh sáng loáng, chặn hắn lại. Ánh mắt họ sắc bén, quét qua Lâm Phàm với vẻ dò xét.

“Người phương nào? Lần đầu tới Vọng Tiên Thành?” Một Tiên Nhân gác cổng cất giọng lạnh lùng, giọng nói vang vọng như chuông đồng.

Lâm Phàm chắp tay, giữ thái độ khiêm tốn: “Vãn bối Lâm Phàm, vừa mới phi thăng từ hạ giới. Lần đầu tới Tiên Giới, mong tiền bối chỉ giáo.”

Hai Tiên Nhân gác cổng nghe xong, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển thành khinh thường. Một người cười khẩy: “Ồ, hóa ra là một tân Tiên Nhân hạ giới. Chậc chậc, khí tức còn non nớt quá. Ngươi biết quy tắc khi vào thành không?”

“Xin tiền bối chỉ giáo.” Lâm Phàm bình tĩnh đáp, trong lòng thầm nhíu mày. Quả nhiên, Tiên Giới cũng không phải là nơi hòa bình tuyệt đối. Sự phân biệt đối xử dường như có ở khắp mọi nơi.

Tiên Nhân gác cổng kia hắng giọng: “Tân Tiên nhân muốn vào Vọng Tiên Thành, phải nộp mười viên Hạ Phẩm Tiên Thạch làm phí. Sau đó, phải đến Tiên Nhân Quản Lý Sở đăng ký thân phận, nhận Tiên Bài. Nếu không có Tiên Thạch, thì quay về mà tìm chỗ khác đi.”

Hạ Phẩm Tiên Thạch? Lâm Phàm cau mày. Hắn vừa mới phi thăng, làm gì có Tiên Thạch? Hắn lục lọi trong không gian giới chỉ của mình, chỉ toàn là linh thạch, linh dược, pháp khí từ hạ giới. Những thứ đó ở Tiên Giới có lẽ chỉ là phế liệu.

“Vãn bối vừa mới phi thăng, chưa có Tiên Thạch. Xin tiền bối cho hỏi, có cách nào khác không?” Lâm Phàm hỏi, ý định thăm dò.

Tiên Nhân gác cổng kia cười vang, vẻ mặt càng thêm khinh miệt: “Không có Tiên Thạch? Vậy thì ngươi có thể bán thứ gì đó đổi lấy Tiên Thạch, hoặc làm công cho Tiên Môn nào đó để kiếm tiền. Hoặc… ngươi có thể thử sức ở Tiên Nhân Võ Trường, nếu thắng được một trận, có thể có chút thưởng.”

Hắn dừng lại, nhìn Lâm Phàm từ đầu đến chân, ánh mắt đầy sự coi thường: “Nhưng nhìn ngươi thế này, e là còn chưa vững chân ở Tiên Giới, đừng có mơ tưởng đến việc lên Võ Trường. Hạ giới phế vật thì mãi mãi là phế vật thôi.”

Câu nói cuối cùng như một cái tát vào mặt Lâm Phàm. Hắn nhớ lại những ngày tháng bị khinh miệt ở Lâm gia, cái cảm giác đó lại trỗi dậy. Nhưng giờ đây, hắn không còn là thiếu niên phế vật yếu đuối ngày xưa. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sắc lạnh, nhưng hắn nhanh chóng che giấu đi.

“Đa tạ tiền bối chỉ giáo.” Lâm Phàm nói, giọng điệu vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Hắn xoay người, giả vờ rời đi, nhưng thực chất là đang suy tính.

Hệ thống: “Phân Tích hoàn tất. Năng lượng của Tiên Nhân gác cổng: Cấp độ Tiên Quân Sơ Kỳ. Sức chiến đấu: Trung bình. Đề xuất: Không nên gây sự trực tiếp. Tìm kiếm cơ hội để kiếm Tiên Thạch thông qua khả năng Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật.”

Lâm Phàm thầm gật đầu. Hắn không muốn gây rắc rối ngay khi vừa đặt chân đến Tiên Giới. Hắn cần phải hiểu rõ hơn về thế giới này trước khi hành động. Nhưng lời khinh miệt của tên Tiên Nhân gác cổng đã gieo một hạt giống trong lòng hắn. Hắn sẽ chứng minh cho những kẻ coi thường mình thấy, một “phế vật hạ giới” cũng có thể làm chấn động Tiên Giới.

Hắn bay lượn quanh Vọng Tiên Thành một vòng, không cố gắng đột nhập. Hắn nhận thấy bên ngoài thành phố có nhiều Tiên Nhân đang làm nhiệm vụ, có kẻ đang thu thập Tiên Linh Thảo, có kẻ đang săn bắt Tiên Thú. Năng lượng của những Tiên Linh Thảo và Tiên Thú này đều vượt xa linh vật ở hạ giới.

Một ý tưởng lóe lên trong đầu Lâm Phàm. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn vẫn là lợi thế lớn nhất. Hắn có thể sử dụng nó để biến những tài nguyên Tiên Giới thành thứ có giá trị hơn. Hắn cần tìm một nơi vắng vẻ hơn để thử nghiệm.

Hắn lướt qua một khu rừng Tiên Mộc rậm rạp gần đó. Cây cối ở đây cao lớn đến kinh ngạc, tán lá xanh biếc tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ. Hắn hạ xuống một thân cây cổ thụ, chạm tay vào vỏ cây.

Hệ thống: “Phân Tích mục tiêu: Tiên Mộc Cổ Thụ. Năng lượng: Phong phú. Đặc tính: Hấp thụ Tiên Linh Chi Khí, cấu trúc vững chắc. Đề xuất Tiến Hóa: Có thể Tiến Hóa thành Tiên Mộc Tinh Hoa, vật liệu quý giá dùng để luyện khí, hoặc Tiên Mộc Cổ Tinh, có giá trị dược liệu.”

Ánh mắt Lâm Phàm sáng rực. Đây rồi! Nguồn tài nguyên vô tận trước mắt hắn. Hắn không cần phải gây sự hay tranh giành. Hắn có thể tự tạo ra giá trị cho mình. Hắn bắt đầu lựa chọn một khu vực kín đáo hơn, bắt đầu hành trình của một tân Tiên Nhân ở Tiên Giới, không phải bằng sức mạnh vũ phu, mà bằng trí tuệ và khả năng độc nhất vô nhị của mình.

Hành trình ở Tiên Giới, nơi tràn ngập cường giả và thế lực cổ xưa, đã chính thức bắt đầu, và Lâm Phàm, mảnh linh hồn Thiên Đạo, đang chuẩn bị cho những bước đi đầu tiên của mình trên con đường đầy chông gai nhưng cũng vô cùng vinh quang.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8