Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 305

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:56:38 | Lượt xem: 3

Lâm Phàm cảm thấy toàn thân như bị một lực lượng vô hình xé toạc, sau đó lại được hàn gắn một cách kỳ diệu. Một luồng ánh sáng chói lòa bao trùm lấy hắn, và khi đôi mắt hắn dần thích nghi, một khung cảnh hùng vĩ đến ngạt thở hiện ra trước mắt.

Hắn đang đứng trên một đỉnh núi lơ lửng giữa không trung, vách đá được tạo thành từ những tinh thể ngũ sắc lấp lánh, phản chiếu ánh sáng rực rỡ từ một vầng thái dương lớn gấp đôi so với thế giới phàm trần. Xa xa, những dãy núi khác cũng trôi nổi, được nối với nhau bằng những cây cầu ánh sáng mờ ảo. Những con thác nước khổng lồ đổ từ trên trời xuống, không phải là nước thông thường, mà là dòng chảy của Tiên Linh Chi Khí cuồn cuộn, tạo thành những hồ nước trong vắt phản chiếu cả vạn vật. Chim loan phượng gấm bay lượn trên bầu trời, tiếng hót trong trẻo vang vọng khắp không gian, mang theo một làn điệu cổ xưa và thanh tịnh.

Không khí ở đây nồng đậm Tiên Linh Chi Khí đến mức chỉ cần hít thở cũng cảm thấy linh hồn được tẩy rửa, kinh mạch được củng cố. Lâm Phàm nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi kinh thiên động địa trong cơ thể. Từng tế bào của hắn như được tắm mình trong suối nguồn sinh mệnh, sức mạnh mà hắn từng coi là đỉnh cao ở phàm giới giờ đây chỉ như giọt nước giữa đại dương. Tuy nhiên, cùng với đó là một cảm giác nhẹ nhõm và tự do chưa từng có. Giới hạn của phàm trần đã hoàn toàn bị phá vỡ.

“Đây chính là Tiên Giới sao?” Lâm Phàm lẩm bẩm, âm thanh của chính mình cũng trở nên thanh thoát hơn. Cảnh vật trước mắt vượt xa mọi tưởng tượng của hắn về một thế giới của các vị thần. Nó không chỉ đẹp, mà còn mang một vẻ uy nghiêm, cổ kính, như thể thời gian ở đây trôi chậm hơn, và mỗi tấc đất đều ẩn chứa những bí mật của tạo hóa.

Hệ thống trong tâm trí hắn cũng đang hoạt động mạnh mẽ, phân tích và tổng hợp thông tin về môi trường mới. Lâm Phàm cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang chảy khắp Tiên Giới, đó là sự kết nối của vô số pháp tắc, phức tạp và hoàn thiện hơn gấp vạn lần so với các thế giới hạ đẳng. Tuy nhiên, sâu thẳm trong dòng chảy pháp tắc đó, hắn cảm nhận được một sự bất ổn nhẹ, như một vết nứt vô hình đang âm ỉ.

Hắn vừa mới phi thăng, chưa có nơi nương tựa, cũng chưa biết rõ về Tiên Giới. Dù sức mạnh hiện tại đã đạt đến cấp độ Tiên Nhân sơ cấp, nhưng hắn hiểu rằng ở một thế giới rộng lớn như thế này, mình vẫn chỉ là một hạt cát. Hắn quyết định rời khỏi đỉnh núi lơ lửng này để tìm hiểu thêm.

Vừa định nhấc chân, một tiếng gầm phẫn nộ cùng tiếng binh khí va chạm bất ngờ vang lên từ phía xa, phá vỡ sự yên bình của cảnh quan. Lâm Phàm nheo mắt nhìn về phía âm thanh. Dưới chân núi, trên một vùng đồng bằng rộng lớn phủ đầy cỏ xanh biếc, một nhóm khoảng mười Tiên nhân đang giao chiến với một bầy yêu thú hình dáng kỳ dị. Những con yêu thú này có thân hình như sư tử nhưng lại mọc ra đôi cánh bằng đá sắc nhọn, toàn thân phủ lớp vảy màu xanh lục, đôi mắt đỏ ngầu tóe ra sát khí.

Những Tiên nhân kia, dù đều có tu vi ở cảnh giới Tiên Nhân nhưng dường như đang gặp khó khăn. Họ ăn mặc thống nhất, có vẻ thuộc về một Tiên Môn nào đó. Lâm Phàm có thể thấy rõ sự kiệt sức trên gương mặt họ. Tiên linh lực của họ đang hao mòn nhanh chóng, và một vài người đã bị thương. Đặc biệt, một nữ Tiên nhân trẻ tuổi, với mái tóc đen dài và khuôn mặt thanh tú, đang chống đỡ một cách yếu ớt trước ba con yêu thú cùng lúc. Vẻ mặt nàng lộ rõ sự tuyệt vọng.

Lâm Phàm không phải là người thích xen vào chuyện của người khác, nhưng bản năng của Thiên Đạo linh hồn trong hắn lại thôi thúc. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn và mất cân bằng trong khu vực này, và việc những yêu thú này xuất hiện có vẻ không phải là ngẫu nhiên. Hơn nữa, việc chứng kiến một sinh linh yếu đuối bị áp bức, dù là ở phàm giới hay tiên giới, vẫn khiến hắn không thể khoanh tay đứng nhìn.

Một con yêu thú đá cánh bất ngờ tung ra một chưởng phong sắc bén, xé toạc không khí lao về phía nữ Tiên nhân. Nàng không kịp phản ứng, chỉ có thể nhắm mắt lại chờ chết. Đúng lúc đó, Lâm Phàm động. Thân ảnh hắn hóa thành một tia chớp vàng, tốc độ nhanh đến mức các Tiên nhân khác và yêu thú không kịp nhận ra. Hắn xuất hiện trước mặt nữ Tiên nhân, một tay nắm lấy đòn tấn công của yêu thú. Tiếng “rắc” vang lên, chưởng phong tan biến như chưa từng tồn tại. Lâm Phàm tung một quyền, Tiên linh lực từ trong cơ thể hắn bùng nổ, không chỉ đánh tan con yêu thú đó mà còn tạo ra một luồng xung kích cực mạnh, quét bay ba con yêu thú khác đang vây hãm nàng.

Các Tiên nhân khác và bầy yêu thú đều sững sờ. Nữ Tiên nhân mở mắt, nhìn thấy bóng lưng cao lớn của Lâm Phàm, đôi mắt đẹp ngập tràn vẻ kinh ngạc. Nàng chưa từng thấy một đòn tấn công nào mạnh mẽ và dứt khoát đến vậy. Sức mạnh của người này… dường như vượt xa Tiên Nhân cấp thấp bình thường.

“Ai?” Một Tiên nhân trung niên, dường như là đội trưởng, cảnh giác hỏi. Hắn chưa từng thấy Lâm Phàm ở khu vực này, cũng không cảm nhận được khí tức quen thuộc của bất kỳ Tiên Môn lớn nào.

Lâm Phàm không trả lời. Hắn chỉ nhìn thẳng vào bầy yêu thú, ánh mắt lạnh lùng. “Những con vật này đã bị thứ gì đó ăn mòn lý trí. Chúng không chỉ đơn thuần là yêu thú.” Hệ thống trong đầu hắn đã phân tích được một loại năng lượng hỗn loạn ẩn chứa trong cơ thể chúng, khiến chúng trở nên hung bạo và bất tử hơn bình thường. Đây có thể là dấu hiệu ban đầu của sự suy yếu pháp tắc mà hắn đã cảm nhận được.

Hắn không muốn dây dưa. Tiên linh lực trong người hắn cuộn trào, kết hợp với công pháp Thiên Đạo đã được “tiến hóa”. Lâm Phàm vung tay, một kiếm ý vô hình quét ngang. Không cần vũ khí vật lý, kiếm ý sắc bén đến mức xé rách không gian, chém bay hàng loạt đầu yêu thú. Những con yêu thú còn lại gầm gừ hoảng sợ, nhưng dường như bị một lực lượng vô hình nào đó điều khiển, vẫn tiếp tục lao lên.

Lâm Phàm thở dài. “Không thể để chúng tiếp tục tàn phá.” Hắn giơ cao tay phải, Tiên linh lực hội tụ thành một quả cầu ánh sáng rực rỡ, bên trong ẩn chứa vô số tia chớp và pháp tắc. Đó là một biến thể của Thiên Lôi Quyết, nhưng đã được hệ thống tiến hóa lên một cấp độ cao hơn, mang theo hơi thở của Thiên Đạo. Hắn ném quả cầu xuống đất. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Một lỗ hổng khổng lồ xuất hiện, và tất cả yêu thú trong phạm vi ảnh hưởng đều bị hóa thành tro bụi, không còn sót lại một mảnh xương. Ngay cả năng lượng hỗn loạn bên trong chúng cũng bị tịnh hóa hoàn toàn.

Các Tiên nhân khác đứng chết trân, há hốc mồm kinh ngạc. Đây là sức mạnh của một Tân Tiên sao? Ngay cả Tiên Tôn của tông môn bọn họ cũng chưa chắc có thể làm được điều này dễ dàng đến thế. Đòn tấn công vừa rồi không chỉ mạnh mẽ, mà còn mang theo một khí tức của sự hủy diệt và tái sinh, một điều mà họ chưa từng cảm nhận được từ bất kỳ Tiên nhân nào khác.

Lâm Phàm thu tay về, khí tức bình ổn như chưa từng xảy ra chuyện gì. Hắn quay lại nhìn nhóm Tiên nhân đang đờ đẫn. “Các ngươi có sao không?”

Nữ Tiên nhân trẻ tuổi là người đầu tiên bừng tỉnh. Nàng vội vàng cúi người hành lễ. “Đa tạ ân nhân đã ra tay cứu mạng! Tiểu nữ là Diệp Thanh, đệ tử của Thanh Vân Tiên Môn. Chúng ta vô cùng cảm kích ân đức của ngài!”

Tiên nhân trung niên cũng vội vàng theo sau. “Tại hạ là Trần Hào, đội trưởng đội tuần tra Thanh Vân Tiên Môn. Xin hỏi tôn tính đại danh của ân nhân? Chúng tôi sẽ báo cáo về tông môn để đền đáp ân tình.”

Lâm Phàm khẽ lắc đầu. “Không cần. Ta chỉ là một Tân Tiên vừa phi thăng, chưa có danh phận gì. Chỉ là tiện tay mà thôi.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua những vết thương của họ. “Những con yêu thú này không phải là loại thông thường. Pháp tắc ở đây đang có dấu hiệu suy yếu, khiến chúng trở nên biến dị. Các ngươi nên cẩn thận hơn.”

Trần Hào và Diệp Thanh nhìn nhau, vẻ mặt trầm trọng. “Ân nhân nói đúng. Gần đây, hiện tượng yêu thú biến dị và các dị tượng không gian xuất hiện ngày càng nhiều. Ngay cả Tiên Tôn cũng đang đau đầu tìm cách giải quyết. Ngài là Tân Tiên mà đã có nhận định sâu sắc như vậy, thật khiến chúng tôi hổ thẹn.”

Lâm Phàm gật đầu, trong lòng đã hiểu rõ hơn về tình hình của Tiên Giới. Những gì hắn cảm nhận được không phải là ảo giác. Tiên Giới này, dù hùng vĩ, vẫn đang phải đối mặt với những mối đe dọa tiềm tàng từ sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Điều này càng củng cố quyết tâm của hắn. Hắn không chỉ phải mạnh mẽ lên, mà còn phải tìm hiểu kỹ hơn về những mảnh vỡ Thiên Đạo, để hàn gắn và kiến tạo một trật tự mới.

“Nếu vậy, ta xin phép rời đi trước. Các ngươi hãy bảo trọng.” Lâm Phàm nói, rồi quay người định bước đi.

“Khoan đã, ân nhân!” Diệp Thanh gọi với theo. Nàng chạy đến, đưa ra một khối ngọc bội xanh biếc. “Đây là Tín Vật Thanh Vân. Nếu ân nhân có bất kỳ khó khăn nào ở Tiên Giới, xin hãy đến Thanh Vân Tiên Môn. Chúng tôi nhất định sẽ dốc sức giúp đỡ. Dù ngài không muốn báo đáp, nhưng ân cứu mạng này, chúng tôi không thể không ghi nhớ!”

Lâm Phàm nhìn khối ngọc bội, rồi nhìn vào đôi mắt chân thành của Diệp Thanh và Trần Hào. Hắn mỉm cười, nhận lấy khối ngọc. “Đa tạ. Hữu duyên sẽ gặp lại.”

Nói rồi, hắn hóa thành một luồng ánh sáng, biến mất khỏi tầm mắt của nhóm Tiên nhân. Họ chỉ có thể nhìn theo bóng lưng của hắn, trong lòng vẫn còn chấn động và tràn đầy sự kính nể. Một Tân Tiên mà đã mạnh đến mức này, Tiên Giới sắp có một nhân vật lớn xuất hiện rồi!

Lâm Phàm bay lên cao, ánh mắt quét qua khắp Tiên Giới rộng lớn. Hắn biết rằng hành trình của mình chỉ mới bắt đầu. Tiên Giới không phải là đích đến cuối cùng, mà là một trạm dừng chân, một thử thách mới. Những gì hắn vừa chứng kiến chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Sự cạnh tranh, sự hỗn loạn, và những mối đe dọa tiềm tàng đang chờ đợi hắn. Nhưng chính điều đó lại càng kích thích ý chí chiến đấu và khám phá của Lâm Phàm.

Hắn cần phải tìm hiểu về các Tiên Môn, các thế lực, và quan trọng nhất là những mảnh vỡ Thiên Đạo đang nằm rải rác khắp nơi. Sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy không thể bị lãng quên. Hắn, Lâm Phàm, sẽ là người hoàn thành nó, không chỉ để phong ấn, mà để tiêu diệt hoàn toàn Hư Vô Thôn Phệ Giả, và kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn.

Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn. Tiên Giới, ta đến rồi!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8