Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 363
Sau cuộc chiến lớn ở Tây Cực Tiên Vực, nơi Lâm Phàm đã đánh bại một Tiên Vương cổ hủ đang cố gắng độc chiếm một mảnh vỡ Thiên Đạo, danh tiếng của hắn vang dội khắp Tiên Giới. Tuy nhiên, sự ồn ào và vinh quang không phải là điều hắn tìm kiếm. Mỗi mảnh vỡ Thiên Đạo được thu hồi lại là một lần ký ức mơ hồ của hắn trở nên rõ nét hơn, một lần cảm giác cấp bách sâu thẳm trong linh hồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Hắn cảm thấy mình đang tiến gần đến một sự thật nào đó, một bí mật đã bị chôn vùi từ vô số kỷ nguyên.
Một buổi tối nọ, khi Lâm Phàm đang bế quan trong động phủ của mình, cố gắng dung hợp mảnh vỡ mới nhất, một luồng khí tức cổ xưa, lạnh lẽo nhưng lại vô cùng tinh khiết đột nhiên xuyên qua mọi tầng phòng ngự, trực tiếp xâm nhập vào linh hải của hắn. Đó không phải là một sự xâm nhập thù địch, mà giống như một lời triệu hoán, một tiếng gọi từ vực sâu của thời gian. Ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy trong hắn rung động dữ dội, như thể đang phản ứng với một cố nhân đã thất lạc. Lâm Phàm lập tức xuất quan, ánh mắt xuyên thấu không gian, hướng về phía cực bắc của Tiên Giới, nơi có một vùng đất bị bao phủ bởi băng tuyết vĩnh cửu, được gọi là Cửu Thiên Băng Vực.
Cửu Thiên Băng Vực là một vùng đất cấm kỵ, ngay cả các Tiên Vương cũng ít khi dám đặt chân đến. Nơi đó không chỉ có gió bão băng tuyết khắc nghiệt mà còn ẩn chứa những trận pháp cổ xưa, những cấm chế tự nhiên mà không ai hiểu rõ nguồn gốc. Tuy nhiên, luồng khí tức triệu hoán kia lại càng lúc càng rõ ràng, thúc đẩy Lâm Phàm phải đi. Hắn cảm giác được, đây có thể là một manh mối quan trọng hơn cả những mảnh vỡ mà hắn đã thu thập được.
Hành trình đến Cửu Thiên Băng Vực không hề dễ dàng. Lâm Phàm phải vượt qua vô số dải ngân hà đóng băng, tránh né những luồng không gian hỗn loạn và đối mặt với những sinh vật băng giá cổ xưa. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của hắn hoạt động liên tục, giúp hắn giải mã các trận pháp băng giá, tìm ra con đường an toàn nhất. Sau hơn nửa tháng phi hành không ngừng nghỉ, Lâm Phàm cuối cùng cũng đến được trung tâm của Cửu Thiên Băng Vực. Trước mắt hắn là một ngọn núi băng vĩ đại, cao chọc trời, toàn thân phát ra ánh sáng xanh lam huyền ảo, như thể được tạc từ một viên lam bảo khổng lồ. Trên đỉnh núi, một cung điện băng tuyết tráng lệ hiện ra, ẩn mình trong những đám mây mù và ánh sáng cực quang.
Khi Lâm Phàm bước vào cung điện băng, không khí lập tức trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Hơi lạnh thấu xương, nhưng lại mang theo một cảm giác linh thiêng khó tả. Trên đài cao nhất của cung điện, một bóng dáng uyển chuyển, thanh thoát hiện ra. Đó là một nữ nhân, toàn thân được bao phủ bởi một chiếc bào trắng tinh khiết, mái tóc dài như thác nước băng tuyết chảy xuống, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng vô vàn vì sao cổ xưa. Nàng ngồi đó, không hề có khí tức sống động, nhưng lại mang đến một áp lực vô hình khiến cả không gian như ngưng đọng. Lâm Phàm biết, đây chính là người mà hắn đang tìm kiếm.
“Ngươi đến rồi,” một giọng nói trong trẻo nhưng lại lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm vang lên, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào. “Ta đã chờ ngươi rất lâu.”
Lâm Phàm bước lên vài bước, cúi người hành lễ: “Vãn bối Lâm Phàm, xin ra mắt tiền bối. Xin hỏi tiền bối là ai?”
Nữ nhân chậm rãi mở mắt. Đôi mắt nàng không có con ngươi, chỉ là một vùng ánh sáng lam tím mênh mông, như thể là hiện thân của vũ trụ nguyên thủy. “Ta không có tên. Nhưng thế nhân gọi ta là Tiên Nữ Cửu Thiên. Ta là một phần ‘ý chí’ của Thiên Đạo Nguyên Thủy, một mảnh hồn phách không thể phân tán, chỉ có thể chờ đợi.”
Trái tim Lâm Phàm đập mạnh. Ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy! Hóa ra, nàng không phải là một mảnh vỡ sức mạnh thông thường, mà là một thực thể mang theo ý thức và ký ức của Thiên Đạo khi nó còn toàn vẹn. “Tiền bối… người có thể kể cho ta nghe về Thiên Đạo Nguyên Thủy và Hư Vô Thôn Phệ Giả không?”
Tiên Nữ Cửu Thiên khẽ gật đầu, động tác chậm rãi như một bức tượng băng đang cử động. “Thiên Đạo Nguyên Thủy không phải là một sinh linh, mà là pháp tắc tối cao, là ý chí của Vũ Trụ Nguyên Thủy. Nó sinh ra để duy trì trật tự, cân bằng giữa sáng tạo và hủy diệt. Nhưng Hư Vô Thôn Phệ Giả… là một sai số. Nó đến từ khoảng không hỗn độn, nơi không có pháp tắc, không có trật tự. Mục đích duy nhất của nó là nuốt chửng, biến mọi thứ thành hư vô.”
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lâm Phàm, như đang dò xét sâu thẳm linh hồn hắn. “Khi Hư Vô Thôn Phệ Giả lần đầu tiên xuất hiện, nó đã gây ra sự hủy diệt kinh hoàng. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phải hy sinh bản thân, phân tán sức mạnh và linh hồn thành vô số mảnh vỡ, phong ấn thực thể đó. Nhưng đó chỉ là một giải pháp tạm thời. Nó biết rằng một ngày nào đó, Hư Vô Thôn Phệ Giả sẽ lại trỗi dậy.”
“Vậy, vãn bối chính là…” Lâm Phàm thì thầm, cảm giác nặng nề đè nặng lên vai.
“Ngươi là hạt nhân. Là mảnh linh hồn quan trọng nhất mang theo bản năng tái sinh của Thiên Đạo. Mỗi mảnh vỡ ngươi thu thập, không chỉ là sức mạnh, mà còn là một phần ký ức, một phần bản chất của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Ngươi đang trên con đường tái tạo Thiên Đạo, nhưng không phải là Thiên Đạo Nguyên Thủy đã từng tồn tại. Ngươi sẽ là một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, một Thiên Đạo mang theo ý chí và kinh nghiệm của chính ngươi.” Tiên Nữ Cửu Thiên giải thích, giọng nói vẫn lạnh lẽo nhưng lại chứa đựng một sự khích lệ vô hình.
“Nhưng làm thế nào để tiêu diệt hoàn toàn Hư Vô Thôn Phệ Giả? Phong ấn dường như không đủ,” Lâm Phàm hỏi, lòng tràn đầy nghi vấn.
Tiên Nữ Cửu Thiên nhìn ra ngoài cửa sổ băng, nơi cực quang rực rỡ nhảy múa. “Phong ấn là để kéo dài thời gian. Để cho một ý chí mới, một Thiên Đạo mới có cơ hội trưởng thành. Sức mạnh của Hư Vô Thôn Phệ Giả nằm ở sự ‘hư vô’ của nó, sự thiếu vắng của pháp tắc và trật tự. Để tiêu diệt nó, không thể chỉ dùng sức mạnh thuần túy. Ngươi phải hiểu rõ bản chất của nó, sau đó dùng ‘trật tự’ và ‘sáng tạo’ để đồng hóa nó, biến ‘hư vô’ thành ‘hữu’, biến ‘hủy diệt’ thành ‘tái sinh’.”
Những lời của nàng như sấm sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Phàm. Hắn đã luôn nghĩ đến việc tiêu diệt Hư Vô Thôn Phệ Giả bằng vũ lực, nhưng Tiên Nữ Cửu Thiên lại chỉ ra một con đường hoàn toàn khác: đồng hóa và chuyển hóa. Điều này phù hợp với khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn. Hắn không chỉ tiến hóa bản thân, mà còn có thể tiến hóa cả pháp tắc, cả bản chất của vạn vật.
“Ta hiểu rồi,” Lâm Phàm nói, ánh mắt kiên định. “Nhưng con đường đó vô cùng gian nan. Tiền bối có thể giúp ta không?”
Tiên Nữ Cửu Thiên khẽ thở dài, một hơi thở mang theo mùi hương của băng tuyết ngàn năm. “Ta là ý chí, là ký ức, không thể can thiệp trực tiếp vào dòng chảy của thời gian. Nhưng ta có thể ban cho ngươi một phần ký ức cổ xưa nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy, một phần tri thức về pháp tắc vũ trụ và cách mà Hư Vô Thôn Phệ Giả hoạt động. Điều này sẽ giúp ngươi trong hành trình của mình.”
Nàng từ từ đưa tay ra. Một luồng sáng lam tím thuần khiết, trong suốt như pha lê, từ lòng bàn tay nàng bay ra, nhẹ nhàng tiến vào trán Lâm Phàm. Một dòng thác thông tin khổng lồ, những hình ảnh về sự hình thành vũ trụ, sự vận hành của các pháp tắc, những trận chiến cổ xưa, và cả cảm giác cô đơn, hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, ào ạt chảy vào linh hải của Lâm Phàm.
Lâm Phàm nhắm mắt lại, toàn thân run rẩy. Hắn cảm nhận được sự bao la của vũ trụ, sự vĩ đại của Thiên Đạo, và cả nỗi sợ hãi tột cùng khi đối mặt với Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hắn thấy được vô số vũ trụ bị nuốt chửng, vô số sinh linh bị biến thành hư vô. Nhưng hắn cũng thấy được hy vọng, thấy được ý chí bất diệt của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và thấy được con đường mà mình phải đi.
Khi luồng sáng mờ dần, Lâm Phàm mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây không còn chỉ là sự sắc bén của một cường giả, mà còn có sự thâm thúy, tĩnh lặng của một người đã chứng kiến những bí mật cổ xưa nhất của vũ trụ. Hắn cảm thấy mình đã tiến thêm một bước nữa trên con đường trở thành Thiên Đạo, không chỉ về sức mạnh, mà còn về sự hiểu biết và ý chí.
“Tri thức này sẽ là ngọn hải đăng của ngươi trong bóng tối,” Tiên Nữ Cửu Thiên nói. “Hãy nhớ, Thiên Đạo không chỉ là sức mạnh, mà là sự cân bằng. Ngươi phải là người kiến tạo sự cân bằng mới cho vạn giới.”
“Ta sẽ không phụ lòng tiền bối, không phụ lòng Thiên Đạo Nguyên Thủy,” Lâm Phàm khẳng khái đáp. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc gặp gỡ, mà là một sự truyền thừa, một lời nhắn nhủ từ quá khứ xa xôi.
Tiên Nữ Cửu Thiên khẽ gật đầu, sau đó thân ảnh nàng dần mờ đi, hòa vào ánh sáng cực quang và băng tuyết xung quanh, như thể nàng chưa từng tồn tại, chỉ là một giấc mơ. Cung điện băng cũng dần tan biến, trả lại Cửu Thiên Băng Vực về sự tĩnh lặng vĩnh cửu của nó.
Lâm Phàm đứng đó một mình, cảm nhận được sức mạnh mới, tri thức mới đang cuộn trào trong mình. Nỗi sợ hãi đã giảm bớt, thay vào đó là sự quyết tâm sắt đá. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia, hay chỉ là một Tiên Đế mạnh mẽ. Hắn là người thừa kế của Thiên Đạo, là hy vọng cuối cùng của vô số vũ trụ. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng giờ đây, hắn đã có một hướng đi rõ ràng hơn, một mục tiêu cao cả hơn. Hắn sẽ không chỉ tìm kiếm các mảnh vỡ, mà còn phải tìm kiếm bản chất của sự sống, của trật tự, để đối đầu với Hư Vô Thôn Phệ Giả và kiến tạo một kỷ nguyên mới cho vạn giới. Hắn rời Cửu Thiên Băng Vực, mang theo trọng trách và sứ mệnh vĩ đại, hướng về những vùng đất xa xôi hơn của Tiên Giới, nơi những mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng khác đang chờ đợi.