Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 382
Trong một hẻm núi sâu thẳm, nơi linh khí ngưng tụ đến mức hóa thành sương mù dày đặc, Lâm Phàm ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá cổ xưa, thân thể lấp lánh ánh sáng ngũ sắc. Vừa rồi, hắn đã thành công hấp thu một mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng được phong ấn trong một bảo vật cổ xưa, thu được từ một di tích Thần Ma bị lãng quên. Mảnh vỡ này không lớn bằng những mảnh cốt lõi mà hắn sẽ thu hồi sau này, nhưng lại chứa đựng một lượng ký ức khổng lồ, như một cánh cửa mở ra quá khứ xa xôi.
Khi năng lượng của mảnh vỡ hòa tan vào linh hồn hắn, một dòng chảy thông tin dữ dội ập đến, không phải là những hình ảnh rời rạc như trước, mà là một dòng suối ký ức liền mạch, mặc dù vẫn còn mơ hồ và đầy ẩn dụ. Tâm trí Lâm Phàm như bị xé toạc, rồi được tái tạo lại. Hắn thấy, không phải bằng mắt thường, mà bằng một thứ nhận thức siêu việt, khoảnh khắc Thiên Đạo Nguyên Thủy tan vỡ.
Đó là một bức tranh kinh hoàng về sự hủy diệt. Hắn thấy một thực thể khổng lồ, vô định hình, đen kịt như một lỗ đen nuốt chửng ánh sáng, nó không có hình dạng cố định, chỉ là một khối hỗn mang của sự hủy diệt thuần túy – đó chính là Hư Vô Thôn Phệ Giả. Nó không có ý thức, chỉ có bản năng nuốt chửng, bành trướng, biến mọi sự tồn tại thành hư vô. Trước mối đe dọa vũ trụ không thể ngăn cản này, Thiên Đạo Nguyên Thủy, một ý chí vĩ đại và bao la, đã đưa ra lựa chọn cuối cùng.
Lâm Phàm cảm nhận được nỗi đau tột cùng, sự quyết đoán và tình yêu thương vô hạn mà Thiên Đạo Nguyên Thủy dành cho vô số sinh linh, vô số thế giới. Nó không thể chiến thắng Hư Vô Thôn Phệ Giả hoàn toàn vào thời điểm đó, nhưng nó có thể phong ấn. Và cái giá phải trả là sự tan rã của chính bản thân nó. Hắn thấy Thiên Đạo vĩ đại ấy như một mặt trời rực rỡ, tự nguyện vỡ vụn thành hàng tỷ mảnh nhỏ, phân tán khắp các vũ trụ, gieo rắc năng lượng và ký ức của mình vào từng hạt bụi, từng sinh linh, từng viên đá, để chờ đợi một ngày tái sinh.
Cùng với cảnh tượng tan vỡ, Lâm Phàm cũng cảm nhận được những hậu quả sâu xa. Ngay sau khi Thiên Đạo Nguyên Thủy hy sinh, một khoảng lặng bao trùm vũ trụ. Hư Vô Thôn Phệ Giả bị phong ấn, nhưng sự mất mát của Thiên Đạo đã để lại một lỗ hổng khổng lồ trong nền tảng của mọi pháp tắc. Hắn thấy các pháp tắc vận hành của vũ trụ bắt đầu lung lay, dù chỉ là những dao động nhỏ bé nhưng kéo dài qua vô số kỷ nguyên.
Đây không phải là sự hủy diệt ngay lập tức, mà là một căn bệnh mãn tính, âm thầm gặm nhấm sự sống. Các vũ trụ không còn được nuôi dưỡng bởi nguồn năng lượng thuần khiết và ý chí mạnh mẽ của một Thiên Đạo toàn vẹn. Năng lượng dần suy yếu, các quy tắc trở nên lỏng lẻo, và những vết nứt, những lỗ hổng không gian bắt đầu xuất hiện.
Khi dòng ký ức lắng xuống, Lâm Phàm mở mắt. Ánh nhìn của hắn không còn vẻ non nớt của một thiếu niên, mà thay vào đó là sự sâu thẳm của hàng tỷ năm lịch sử vũ trụ. Hắn không còn nhìn Tiên Giới như một thế giới tu luyện hùng vĩ nữa, mà là một cơ thể đang dần suy tàn. Từng chi tiết nhỏ nhặt mà trước đây hắn bỏ qua, giờ đây hiện rõ ràng như một căn bệnh đang lan rộng.
Hắn nhớ lại những lần giao chiến với các Tiên Vương cổ xưa. Họ mạnh mẽ, nhưng sức mạnh của họ dường như có một giới hạn vô hình, một sự mệt mỏi tiềm ẩn. Hắn nhớ những lời than vãn về sự suy giảm của Tiên Linh Chi Khí, về sự khó khăn trong việc đột phá cảnh giới, về những vùng đất cấm trở nên hoang tàn, không còn linh khí. Tất cả những điều đó, trước đây hắn cho là sự thay đổi tự nhiên của thời gian, giờ đây hắn biết đó là những triệu chứng của một căn bệnh vũ trụ.
Tiên Giới, nơi được cho là vĩnh hằng và bất diệt, thực chất đang mục ruỗng từ bên trong. Sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy không chỉ đơn thuần là mất đi một thực thể, mà là mất đi cột trụ chống đỡ toàn bộ pháp tắc vũ trụ. Điều này khiến cho Tiên Giới (và các giới thấp hơn) dần dần mất đi khả năng tự phục hồi, năng lượng cạn kiệt, và thậm chí là dễ bị tổn thương hơn trước những mối đe dọa từ bên ngoài.
Lâm Phàm cảm thấy một gánh nặng to lớn đè lên vai. Hắn không chỉ là một kẻ trùng sinh mang theo hệ thống, không chỉ là một người tu luyện truy cầu đỉnh phong, mà hắn chính là một mảnh linh hồn quan trọng nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy, mang theo sứ mệnh tái tạo, không chỉ là tái tạo một Thiên Đạo, mà là kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, một Thiên Đạo có thể chống lại mọi hiểm họa trong tương lai.
Ý nghĩ về Hư Vô Thôn Phệ Giả khiến hắn rùng mình. Thực thể đó vẫn còn đó, chỉ là bị phong ấn. Và với sự suy yếu của Thiên Đạo, liệu phong ấn có còn vững chắc được bao lâu? Hắn cảm thấy một sự cấp bách đến nghẹt thở. Mỗi khoảnh khắc chậm trễ đều có thể dẫn đến thảm họa cho vô số vũ trụ.
Cái gọi là “Hệ thống Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn, giờ đây không còn là một công cụ riêng lẻ, mà chính là một phần bản năng của Thiên Đạo. Nó không chỉ giúp hắn mạnh lên, mà còn giúp hắn hiểu sâu sắc hơn về pháp tắc, về sự cấu tạo của vạn vật, về cách mà Thiên Đạo vận hành. Nó là kim chỉ nam, là ánh sáng dẫn lối hắn trên con đường tái tạo.
Hắn đứng dậy, nhìn ra xa. Những dãy núi Tiên Giới hùng vĩ, những dòng sông Tiên Linh cuồn cuộn, tất cả đều mang một vẻ đẹp tráng lệ, nhưng cũng ẩn chứa sự hao mòn mà chỉ có hắn mới có thể nhận ra. Hắn biết rằng, hành trình của mình sẽ không chỉ là tranh giành quyền lực hay bảo vật, mà là một cuộc chạy đua với thời gian, một cuộc chiến để cứu vãn sự tồn vong của toàn bộ vũ trụ.
Một ý chí kiên định bùng cháy trong mắt Lâm Phàm. Hắn sẽ không để Thiên Đạo Nguyên Thủy hy sinh vô ích. Hắn sẽ không để Hư Vô Thôn Phệ Giả thoát ra một lần nữa. Hắn sẽ thu thập tất cả các mảnh vỡ, không chỉ để trở thành Thiên Đạo, mà để siêu việt nó, để trở thành một thực thể vĩ đại hơn, một người bảo vệ vĩnh cửu cho sự sống.
Tiên Giới, giờ đây, đối với Lâm Phàm, không còn là điểm đến cuối cùng của phàm nhân, mà là một chiến trường, là một trong những chặng đường quan trọng nhất để hắn hoàn thành sứ mệnh của mình. Hắn phải nhanh chóng tìm kiếm và thu hồi những mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại, đặc biệt là những mảnh vỡ đang bị các Tiên Vương, Tiên Tôn phong ấn hoặc hấp thu. Bởi lẽ, mỗi mảnh vỡ không chỉ là sức mạnh, mà còn là một phần ký ức, một phần ý chí, một phần linh hồn của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang chờ được thức tỉnh. Và chỉ khi hội tụ tất cả, hắn mới có thể đối mặt với mối đe dọa vũ trụ một lần nữa, chấm dứt chu kỳ hủy diệt đã ám ảnh vô số kỷ nguyên.